Sự việc xảy ra trong yến tiệc......
Tô Trường Nhạc sửng sốt, tựa như nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên kéo tay hắn lại, nâng ống tay áo lên.
Thực ra cánh tay Thẩm Tinh Lan vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, lúc trước hắn ra tay quá nặng, đến bây giờ vẫn còn quấn băng vải.
Thái y cũng đã nói, dù có bình phục cũng sẽ lưu lại sẹo.
Thẩm Tinh Lan thấy nàng ngơ ngẩn nhìn cánh tay chính mình, vành mắt chậm rãi đỏ lên, trong lòng lại đau xót, nghĩ muốn dỗ nàng nói không có việc gì, vết thương của hắn sẽ nhanh ch.óng lành lại, nhưng lời nói ngoài miệng, lại thành một chuyện khác.
Hắn "a" lên một tiếng, tựa như miệng vết thương vẫn còn đau.
Tô Trường Nhạc hoảng sợ, vội vàng buông tay: "Vết thương của điện hạ vẫn còn chưa khỏi hẳn?"
Thẩm Tinh Lan nghe thấy cách xưng hô mới lạ của nàng, ánh mắt trong chớp mắt lại trở nên u ám.
Vẫn không hề gọi hắn là Thái T.ử ca ca nữa.
"Vẫn chưa khỏi hẳn," hắn lắc đầu, hỏi tiếp: "Tại sao nàng không gọi cô là Thái T.ử ca ca nữa?"
Tô Trường Nhạc im lặng, nghĩ thầm còn không phải vì mỗi ngày Tiểu Bạch đều kêu Thái T.ử ca ca, kêu đến mức trong lòng nàng có bóng ma, nàng bỗng cảm thấy khi gọi bốn chữ này có hơi ngượng ngùng xấu hổ.
"Hả?" Thẩm Tinh Lan muốn tiến lên một bước, tới gần nàng chút nữa, có điều Tô Thiên Dương đang ở bên cạnh, hắn thật sự không nên tới quá gần.
Tô Trường Nhạc cúi đầu, mày đẹp nhíu lại, vẻ mặt thoạt nhìn như rất buồn rầu, mãi một lúc lâu sau, mới nhỏ giọng nói: "Lần trước tham dự Khánh Công Yến, các ca ca nói chuyện với Ôn Sở Sở, nữ lang chưa xuất giá không thể tùy tiện gọi nam nhân khác là ca ca, như vậy sẽ khiến người khác hiểu lầm."
"Cho nên về sau, ta sẽ không gọi ngươi là Thái T.ử ca ca nữa."
Thẩm Tinh Lan: "......"
Hắn phải gϊếŧ Tô Ngọc và Tô Thiên Dương!
Thẩm Tinh Lan im lặng một lát, thấy Tô Trường Nhạc giống như lại muốn xoay người rời đi, ánh mắt chợt lóe, bỗng chốc lảo đảo ngã xuống trên ghế.
Tô Trường Nhạc bị động tác bất thình lình của hắn dọa cho sợ hãi, khi quay đầu lại, chỉ thấy sắc mặt thiếu niên trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng giữa trán, c.ắ.n c.h.ặ.t lấy khớp hàm, tựa như bản thân hắn đang nhẫn nại chịu đựng đau đớn.
Nàng nhớ tới ngày hôm ấy, cả người Thẩm Tinh Lan đều là m.á.u, trong lòng bỗng nhiên nhảy dựng, căng thẳng lại gần: "Làm sao vậy, rất đau hay sao? Vết thương trên tay ngươi nghiêm trọng như vậy sao? Đến bây giờ vẫn còn chưa khỏi nữa."
Tô Trường Nhạc thấy vẻ mặt hắn vô cùng đau đớn, không dám đụng đến tay hắn, không biết phải làm sao, quay đầu hỏi: "Nhị ca, Thái T.ử ca ca bị sao vậy? Huynh mau đi tìm người đến xem."
Thẩm Tinh Lan nghe thấy nàng trong lúc cấp bách, buột miệng thốt ra bốn chữ Thái T.ử ca ca, cánh môi mỏng vốn đang mím thành đường thẳng, bỗng cong lên một cách khó ai phát hiện.
Lần này ngay cả Tô Thiên Dương cũng bị Thẩm Tinh Lan dọa cho sợ hãi, lập tức tiến lên, muốn nhìn xem có phải miệng vết thương lại vỡ ra hay không.
Ngay tại lúc hắn ngồi xổm xuống, Thẩm Tinh Lan lại nâng mí mắt, nhìn hắn một cái không rõ ý tứ.
Tô Thiên Dương dừng lại, nháy mắt ngầm hiểu.
Hắn giả vờ giả vịt trong chốc lát sau, nhẹ nhàng ho một tiếng, giọng điệu ít khi nghiêm túc lại: "Điện hạ vốn không có vấn đề gì lớn, có điều vết thương ở tay hắn vẫn chưa khỏi hẳn, có khả năng tạm thời không có cách nào nuôi Tiểu Bạch."
Tô Trường Nhạc: "......"
Nàng nhìn nhị ca nhà mình, mắt phượng hẹp dài xinh đẹp hơi mở lớn, trong mắt còn mang vẻ không thể tin được.
Nếu như nàng chỉ có ký ức năm bảy tuổi, không chừng thật sự sẽ tin lời nhị ca nói.
Hiện tại Tô Trường Nhạc cũng ngầm hiểu, hóa ra nhị ca và Thẩm Tinh Lan là cùng một guộc, cho nên nhị ca mới tìm mọi cách mang nàng đến đây, để nàng gặp Thẩm Tinh Lan?
Nàng nghi hoặc nhìn về phía Thẩm Tinh Lan, thấy dáng vẻ đau đớn của hắn, lại cảm thấy không giống như giả vờ.
Nàng rủ mi suy nghĩ một lát, mới nhút nhát sợ sệt ngước mắt nhìn về phía Thẩm Tinh Lan, giọng điệu mềm mại dịu dàng, vẻ mặt lo lắng: "Thái T.ử ca ca, cánh tay ngươi thật sự bị thương nghiêm trọng như vậy, không thể nuôi Tiểu Bạch được hay sao?"
Đôi mắt tiểu cô nương giống như làn nước trong suốt mát lạnh mùa thu, ánh mắt sáng ngời, trong mắt đều là vẻ lo lắng, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên không đành lòng lừa gạt nàng.
Đôi mắt đen kịt của Thẩm Tinh Lan nặng nề nhìn nàng, do dự một lát, hơi quay mặt đi, nói: "Thật ra cũng không nghiêm trọng giống như Thiên Dương nói, chỉ là......"
"Cô muốn biết, vì sao nàng không cần nó, cô nhớ rõ trước kia nàng rất thích anh vũ."
Ngón tay giấu ở trong ống tay áo hơi cuộn lại, hắn im lặng một lát, mới quay đầu lại, khi nhìn về phía nàng, cặp mắt đào hoa trời sinh đã mang ý cười kia, bỗng nhiên mang theo vẻ nghiêm túc và căng thẳng.
"Là bởi vì phụ hoàng không đồng ý tứ hôn cho cô với nàng, cho nên nàng chán ghét cô? Thật sự từ trước đến nay cô vẫn không nghĩ tới, lễ vật lần đầu tặng nàng, lại bị trả về như vậy."
Hắn nói vô cùng cẩn thận, hai câu cuối cùng kia, thậm chí còn nghe ra được, hành động lùi về phía sau của nàng, quả thực đã làm tổn thương lòng tự tôn của hắn.
Tô Thiên Dương nghe thấy lời Thái T.ử nói, khuôn mặt ôn hòa anh tuấn hiện lên vài phần kinh ngạc.
Hắn vẫn luôn biết tâm tư của Thái T.ử đối với muội muội, nhưng từ nhỏ muội muội và Thái T.ử đã không hợp nhau, người muội muội thích lại là Tứ hoàng t.ử.
Từ nhỏ Thái T.ử đã kiêu ngạo tự phụ không ai bì nổi, tính cách khó chịu, tất cả suy nghĩ ở trong lòng đều không bộc lộ ra.
Hắn chưa bao giờ biết thẳng thắn là gì, rõ ràng thích nhưng ngoài miệng lại nói một nẻo, không dám để lộ nỗi lòng, ngoài mặt làm bộ như không để bụng, trước nay cũng chỉ biết dựa vào việc bắt nạt để thu hút sự chú ý của muội muội.
Cho nên có thể nói, thích một cô nương thì sao lại đi bắt nạt nàng làm gì? Nhìn xem, bắt nạt chán rồi thì chỉ có cô độc đến già, nếu như không phải lần này Thẩm Quý Thanh bỗng phạm phải sai lầm, thì muội muội hắn đã sớm gả vào Tấn Vương phủ.
Lúc này đây, Thái T.ử bỗng bất ngờ thẳng thắn, thực sự làm cho Tô Thiên Dương cảm thấy ngoài ý muốn.
Hắn bỗng cảm thấy không nên ở lại chỗ này, vốn nên đợi ở bên ngoài mới đúng.
Từ xưa đến nay Tô Thiên Dương vẫn luôn thuộc trường phái hành động, không đợi muội muội trả lời Thái Tử, hắn đột nhiên thốt ra một câu "Ta đi ra ngoài", rồi nhanh như chớp chuồn đi.
Tô Trường Nhạc kinh ngạc nhìn bóng dáng nhị ca rời đi, đợi căn phòng bị đóng lại lần thứ hai, mới ý thức được nơi này chỉ còn lại nàng và Thẩm Tinh Lan, lại một lần nữa cảm thấy không được tự nhiên.
Thật ra mới vừa rồi nàng nghe thấy lời Thẩm Tinh Lan nói, lễ vật lần đầu tiên hắn tặng lại bị trả về, trong lòng nàng tràn ngập cảm giác tội lỗi.
Kiếp trước hai người gặp mặt là lại cãi nhau, thật ra nàng cũng có một phần trách nhiệm, nàng vẫn luôn có thành kiến với Thẩm Tinh Lan, hắn lại là người coi trọng mặt mũi, không cãi nhau mới là lạ.
Nhưng lúc này đây, thiếu niên từ xưa đến nay vẫn coi trọng mặt mũi, lại không hề khó chịu giống như trước kia, mà vô cùng thẳng thắn, nói hết toàn bộ suy nghĩ trong lòng.
Thẩm Tinh Lan thấy nàng vẫn không nói lời nào, trong lòng bỗng dưng cảm thấy chua xót, có chút chật vật quay đầu lại.
Tô Trường Nhạc cũng không biết, thiếu niên từng rất ngang ngược tùy hứng, đã tốn thời gian cả một đời, phải trả một cái giá khó có thể chấp nhận, cuối cùng mới học được thế nào là thẳng thắn, cuối cùng cũng hiểu được thế nào là dùng tiếng nói để giải bày suy nghĩ chân thực của hắn.
Nàng chỉ nhìn thấy ánh mắt hắn lóe lên một tia mất mát và bi thương, rồi lại vụt tắt.
Tô Trường Nhạc giật mình, thấy cánh tay hắn nắm c.h.ặ.t, toàn thân cứng ngắc, lộ ra vẻ căng thẳng, bỗng nhiên lại có chút không đành lòng.
Kiếp trước Thẩm Tinh Lan vẫn luôn kiêu ngạo tùy hứng, nhưng lại vì nàng mà dần dần thu lại tính tình.
Tô Trường Nhạc nhớ tới kiếp trước cuối cùng Thẩm Tinh Lan cũng trở nên lạnh lùng như băng, vĩnh viễn giữ một vẻ mặt không bao giờ cười, đột nhiên vành mắt nóng lên, ở giây phút hắn không để ý, nhanh ch.óng cúi đầu, giơ tay lau đi giọt lệ ở khóe mắt.
Nàng hít sâu một hơi, ngẩng đầu cười nói: "Ai nói ta chán ghét Thái T.ử ca ca chứ!"
Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên chấn động, bỗng nhiên quay đầu lại, ngơ ngác nhìn nàng.
Giọng nói của tiểu cô nương vừa mềm vừa ngọt, cười tủm tỉm nhìn hắn, đôi mắt cong cong xinh đẹp, tràn đầy vẻ ỷ lại và yêu thích.
Nàng cứ lẳng lặng như vậy nhìn hắn, giống như trong mắt chỉ chứa mỗi hắn.
Trong lòng hắn tựa như đang rơi vào trong hũ mật, ngọt từ trong lòng cho đến đầu lưỡi, ngay cả trong không khí cũng mang theo sự ngọt ngào nhè nhẹ.
Đôi mắt vốn ảm đạm không một tia sáng, lần thứ hai lại tỏa sáng lấp lánh.
Hắn nỗ lực mím khóe miệng, lại không biết khóe mắt đuôi lông mày hắn từ lâu đã mang ý cười: "Nàng không chán ghét cô?"
Tô Trường Nhạc tươi cươi rực rỡ: "Không chán ghét."
Thẩm Tinh Lan nghe thấy giọng nói nàng mang theo vẻ làm nũng, trong lòng hắn mềm đến mức rối tinh rối mù.
Tiểu cô nương mà hắn ngày đêm nhớ thương, hiện giờ đã ở gần trong gang tấc, trên người nàng tỏa ra hơi thở sạch sẽ thơm ngọt, nụ cười rực rỡ kia quả thực như hòa tan luôn tim hắn, khiến người khác sa vào.
Nàng không hề son phấn, mặc một bộ váy gấm chiết eo nạm chỉ bạc, gần như làm nổi lên da thịt trắng mịn ngọc ngà, cao quý thoát tục.
Ánh mắt Thẩm Tinh Lan dần dần trở nên u ám.
Hầu kết hắn trượt lên trượt xuống, tiếng nói hơi khàn: "Vậy nàng, có thích cô không?"
Tim đập nhanh dồn dập hơn vài phần.
"Vậy nàng, có thích cô không?"
Thiếu niên mặc một bộ y phục đen, trong mắt tràn đầy ánh sáng lấp lánh chờ mong, chứ không phải u ám yên tĩnh từng trải qua bao mưa gió như trong trí nhớ.
Hắn vẫn mang dáng vẻ y phục chỉnh tề, kiêu căng tùy hứng.
Bỗng nhiên không kịp đề phòng lời nói trắng trợn lớn mật của hắn, hô hấp và nhịp tim đập của Tô Trường Nhạc, trong nháy mắt như ngừng hết lại.
Nàng muốn che gương mặt đang dần dần nóng lên, trái tim đập thình thịch không chịu sự khống chế.
Thẩm Tinh Lan đã xảy ra chuyện gì, hắn lại hoàn toàn không giống như trước kia.
Ngón tay nhỏ nhắn theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo, thấy ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào chính mình, Tô Trường Nhạc khẽ c.ắ.n môi đỏ, ma đưa lối quỷ dẫn đường hỏi lại hắn: "Ngày đó trên yến tiệc, Thái T.ử ca ca nói từ rất lâu trước kia đã thích ta, có thật hay không?"
Nàng không phát hiện lúc này gương mặt chính mình đã hồng như quả mật đào sắp chín, trắng trắng mịn mịn, trong trắng còn lộ sắc hồng, khiến người không không kìm lòng được muốn c.ắ.n một miếng, nếm thử hương vị thơm ngọt của nó.
Có vẻ như hắn không nghĩ tới nàng sẽ hỏi về điều này, Thẩm Tinh Lan quay đầu đi, khuôn mặt hơi ửng đỏ, tựa như thẹn thùng.
Trong chớp mắt, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên cảm thấy, Thẩm Tinh Lan cứ như vậy thật tốt.
Vẫn sống tốt, sẽ cười sẽ thẹn thùng.
Ngón tay Thẩm Tinh Lan khẽ nhúc nhích, cảm giác trái tim đang đập mạnh, không chỉ đập nhanh bất thường, còn khiến cho l.ồ.ng n.g.ự.c hắn cũng phiếm đau.
Trong gian phòng, nhiệt độ dần dần tăng lên.
"Cô "
Hắn vừa quay đầu lại, đang muốn nói cái gì, cửa phòng bỗng nhiên bị người khác đá văng từ bên ngoài, phá vỡ bầu không khí căng thẳng bao quanh hai người.
Tô Trường Nhạc bỗng chốc kinh ngạc, theo bản năng quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa.
Thẩm Tinh Lan còn có phản xạ túm c.h.ặ.t lấy cổ tay của nàng, bảo vệ người ở phía sau.
Không khí vốn đang mờ ám đến cực điểm, chợt tiêu tan không dấu vết.
Người tới mặc một bộ hoa phục chỉ bạc màu đỏ rực, ung dung hoa quý, phong lưu phóng khoáng, phía sau còn dẫn theo hai người, một người trong đó là Thẩm Quý Thanh.
Khi Thẩm Quý Thanh nhìn thấy Thẩm Tinh Lan nắm lấy tay Tô Trường Nhạc, đáy mắt hắn ta xẹt qua một tia tối tăm.
Nam t.ử đứng ở phía trước, cũng là người đã phá cửa, Tô Trường Nhạc nhận ra hắn ta, hắn ta là Đại hoàng t.ử Tɦẩʍ ɖυyên Thư, do Tiêu quý phi sinh ra.
Tô Trường Nhạc có chút kinh ngạc.
Tiêu quý phi và Lâm hoàng hậu có thể nói như nước với lửa, kiếp trước nàng chưa từng nghe thấy Thẩm Quý Thanh có quan hệ tốt với Đại hoàng t.ử, hiện giờ vì cớ gì hai người này lại ở chung một chỗ?
Nàng liếc mắt nhìn Tɦẩʍ ɖυyên Thư một cách không dấu vết.
Tuy rằng Tɦẩʍ ɖυyên Thư đứng ở phía trước, lại không nói nửa lời, chỉ mang vẻ mặt hứng thú dạt dào liếc nhìn nàng và Thẩm Tinh Lan một cái, rồi chậm rãi đi đến ghế ngồi, thảnh thơi rót cho chính mình một ly trà.
Thẩm Quý Thanh hơi hơi mỉm cười: "Thần đệ nghe nói Tam ca ở chỗ này, bèn nghĩ tới uống một ly trà với tam ca, không nghĩ tới......"
Hắn nhìn Tô Trường Nhạc được Thẩm Tinh Lan bảo vệ phía sau bằng ánh mắt sâu xa: "Xem ra thần đệ tới không đúng lúc."
Thẩm Tinh Lan thấy ánh mắt ta nhìn thẳng về phía Tô Trường Nhạc, sắc mặt trầm xuống, đi lên phía trước một bước, càng che chắn cho tiểu cô nương ở phía sau.
"Cô còn tưởng rằng sau khi xảy ra sự việc trên yến tiệc, Tứ đệ sẽ có một khoảng thời gian không ra khỏi cửa."
Trước kia Thẩm Quý Thanh quả thực có một khoảng thời gian không ra khỏi phủ, sự việc đó đối với hắn mà nói, không thể nghi ngờ chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời hắn, đặc biệt sau khi hắn bị phủ Thừa tướng từ hôn, vốn dĩ thanh danh đã chẳng còn gì, liên tiếp gặp phải chuyện đen đủi.
Nhưng hôm nay, hắn nghe thấy ý trào phúng từ miệng Thẩm Tinh Lan, lại không hiện cảm xúc gì, vẫn mang gương mặt tươi cười như cũ.
"Đa tạ Tam ca quan tâm, thần đệ thật không nghĩ tới sau khi Tam ca đi đến Mạc Bắc một chuyến, không chỉ có tài lãnh binh đ.á.n.h giặc, mà ngay cả việc bày mưu lập kế cũng tiến bộ vượt bậc."
Thẩm Quý Thanh cười cười, ám chỉ điều gì đó.
Hắn đi tới trước bàn, lạnh nhạt quét mắt qua l.ồ.ng chim vẫn đang đặt lên bàn, xốc miếng vải đen ở phía trên lên xem.
Trong lòng Tô Trường Nhạc cảm thấy hơi hồi hộp, lo lắng Tiểu Bạch lại kêu Thái T.ử ca không ngừng, muốn tiến lên lấy miếng vải đen từ trong tay Thẩm Quý Thanh, ngoài ý muốn phát hiện Tiểu Bạch lại vô cùng yên tĩnh.
Thẩm Tinh Lan tiến lên, lấy miếng vải đen từ trong tay Thẩm Quý Thanh, thong thả ung dung che chiếc l.ồ.ng lại.
"Nếu như Tứ đệ và Đại ca muốn uống trà, cứ việc tùy ý, cô còn có việc không thể tiếp đón được."
Thẩm Tinh Lan nhấc l.ồ.ng chim đi tới trước mặt Tô Trường Nhạc, nói: "Mới vừa rồi không phải Nhạc Nhạc nói muốn đi Bách Cẩm Đường hay sao? Cô sẽ dẫn nàng đi."
Bách Cẩm Đường cách Quảng Hiền Hiên không xa, đều ở cùng trên một con đường, bên trong bán đủ các loại điểm tâm, là nơi khi Tô Trường Nhạc mới vào kinh, mỗi lần đến con đường này đều phải đến thưởng thức.
Thẩm Tinh Lan sợ nàng không còn nhớ Bách Cẩm Đường, lại nói: "Bên trong có bán kẹo long cần và hồ lô ngào đường mà nàng thích ăn nhất, kinh thành mới có thêm cả kẹo đào."
Tô Trường Nhạc vô cùng phối hợp, nghe thấy có món ăn từ đường, hai mắt sáng ngời, lúm đồng tiền nhỏ như hoa: "Chúng ta mau đi thôi!"
Nàng chủ động nắm lấy tay Thẩm Tinh Lan, bước chân nhẹ nhàng kéo hắn rời khỏi gian phòng.
Thẩm Quý Thanh nhìn chằm chằm vào hai người trong chốc lát, bỗng nhiên cười không rõ ý tứ, ngạy tại lúc Tô Trường Nhạc lướt qua bên cạnh hắn ta, hắn ta giơ tay ngăn người lại.
Thẩm Tinh Lan nhanh một bước nhét l.ồ.ng chim vào trong n.g.ự.c Tô Trường Nhạc, chuyển từ bị động thành chủ động, dắt lấy bàn tay mềm mại của nàng, tay kia không dấu vết ngăn cản cánh tay đang duỗi ra của Thẩm Quý Thanh.
Khi lướt qua nhau còn mang theo một cơn gió, đảo mắt đã ra khỏi gian phòng, Thẩm Quý Thanh vẫn không đụng chạm được gì.
Tɦẩʍ ɖυyên Thư từ đầu tới đuôi vẫn im lặng xem kịch, vào lúc này bỗng nhiên cười ra tiếng: "Xem ra cho dù mỹ nhân đệ nhất kinh thành bị ngã thành kẻ ngốc, vẫn có thể làm cho Thái t.ử điện hạ của chúng ta c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt."
Thẩm Quý Thanh: "Hiện giờ Đại ca đã tin, tam ca vì Tô Trường Nhạc, mới có thể ra tay tàn nhẫn với ta ở trên Khách Công Yến?"
Chân mày Tɦẩʍ ɖυyên Thư nhíu lại, cúi đầu uống một ngụm trà, không tỏ ý kiến.
......
Tô Thiên Dương đứng ở bên ngoài Quảng Hiền Hiên, nhìn thấy tay Thái T.ử vẫn nắm c.h.ặ.t lấy muội muội, cảm thấy hơi giật mình.
"Điện hạ" hắn vừa muốn mở miệng nói gì đó, Thẩm Tinh Lan lại nhét l.ồ.ng chim đang được Tô Trường Nhạc ôm vào trong n.g.ự.c vào trong lòng hắn.
"Cô mang Nhạc Nhạc đi Bách Cẩm Đường một chuyến." Thẩm Tinh Lan lời ít ý nhiều.
"Vậy, thần cũng "
Thẩm Tinh Lan: "Ngươi ở lại chỗ này, cô dẫn nàng đi một chút sẽ về."
Tô Thiên Dương: "......"
Đây chính là thấy sắc quên bạn, qua cầu rút ván trong truyền thuyết?
Quảng Hiền Hiên ở trên con đường vô cùng đông đúc trong kinh thành, đám đông trên đường rộn ràng nhốn nháo, nối tiếp không dứt, dung mạo của Tô Trường Nhạc và Thẩm Tinh Lan đều vô cùng xuất chúng, vừa ra khỏi Quảng Hiền Hiên, đã có không ít ánh mắt dừng ở trên người bọn họ.
Tô Trường Nhạc theo bản năng tránh khỏi tay Thẩm Tinh Lan, rút cánh tay từ trong lòng bàn tay của hắn.
Thẩm Tinh Lan bỗng dưng thấy lòng bàn tay trống không, hắn ngẩn người, trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát.
Tay nàng thật mềm, giống hệt như con người nàng, mềm mại non nớt, hắn còn muốn dắt tay nàng nữa.
Hắn muốn quang minh chính đại nắm lấy tay nàng, muốn khi hai người đi trên đường, cho dù có trở thành tâm điểm của mọi người thì cũng không cần phải trốn tránh.
Thẩm Tinh Lan không có cảm giác mất mát lâu lắm, hắn cười nhìn nàng, khi mỉm cười, ánh mắt hắn dịu dàng như nước.
"Có rất nhiều người, nàng phải đi với cô, không thể chạy lung tung, đã biết chưa?"
Tô Trường Nhạc thấy hắn mới lóe lên tia mất mát rồi biến mất, do dự một lát, ngay tại lúc Thẩm Tinh Lan xoay người muốn đi đến Bách Cẩm Đường, nhẹ nhàng giữ c.h.ặ.t ống tay áo của hắn.
Thẩm Tinh Lan sửng sốt, quay đầu nhìn nàng một cái.
Tô Trường Nhạc cười ngọt ngào với hắn: "Như vậy sẽ không đi lạc nữa."
Nàng cười quá ngọt ngào, Thẩm Tinh Lan như ngừng thở, suýt nữa đã xông lên mạnh mẽ ôm người vào trong n.g.ự.c.
Hắn nghiêng đầu hít sâu mấy hơi, áp xuống những rung động bỗng nảy lên trong lòng, khóe miệng khẽ nở một nụ cười suиɠ sướиɠ.
"Được."
Giọng nói của hắn vừa thấp vừa trầm, lộ ra vẻ lưu luyến.
Nụ cười trên mặt hắn giống như ánh dương ấm áp đầu đông, khiến cho khuôn mặt anh tuấn tinh xảo càng thêm sáng ngời, trong lúc nhất thời khiến cho nàng không thể dời mắt.
Tô Trường Nhạc hơi rủ mắt xuống, ít khi yên tĩnh đi theo phía sau Thẩm Tinh Lan, đi vào Bách Cẩm Đường.
Tô Thiên Dương vô cùng biết điều đứng yên tại chỗ.
Đợi đến khi hai người trở lại trước mặt hắn, trong n.g.ự.c Tô Trường Nhạc đã có thêm hai túi điểm tâm.
Tô Thiên Dương buồn cười nói: "Mua nhiều như vậy, cũng không biết ăn đến lúc nào cho hết."
Tô Trường Nhạc không cho là đúng: "Ăn không hết thì nhị ca ăn giúp muội."
Ngay tại lúc huynh muội Tô gia chuẩn bị hồi phủ, hai người một trước một sau lên xe ngựa, Tô Trường Nhạc mới ngồi ở trên nệm giường bên trong xe ngựa không lâu, đã thấy Thẩm Tinh Lan vốn nên rời đi, cũng đi theo ngồi lên xe ngựa.
Tô Thiên Dương hỏi: "Sao điện hạ lại lên đây?"
Thẩm Tinh Lan lại làm như không có việc gì, ngồi xuống bên cạnh Tô Trường Nhạc: "Cô có việc muốn đi đến phủ Thừa tướng một chuyến."
Tô Thiên Dương: "Điện hạ còn có chuyện muốn bàn bạc với thần?"
Thẩm Tinh Lan: "Lần này cô tới bái phỏng phủ Thừa tướng, quả thực có việc muốn bàn bạc, nhưng không phải với ngươi."
Tô Trường Nhạc dùng ánh mắt nghi hoặc không tiếng động dò hỏi hắn.
Thẩm Tinh Lan cười cười, cũng không nhiều lời nữa.
Khi Tô Trường Nhạc đi vào đại sảnh của phủ Thừa tướng, Tô mẫu và Tô phụ cũng đang có mặt ở đó.
Tô mẫu nhìn thấy nữ nhi đã trở về, cười mỉm đứng dậy, đang muốn mở miệng hỏi hôm nay nàng chơi có vui hay không, thì bỗng thấy bóng dáng Thẩm Tinh Lan đang đi theo phía sau.
Tô mẫu ngẩn ra, nụ cười trên mặt phai nhạt đi, đồng thời cùng với Tô Trạch đứng dậy hành lễ: "Thần / thần phụ gặp qua Thái t.ử điện hạ."
Ánh mắt Tô Trạch quét qua người nữ nhi và Thái Tử.
Không nói đến việc Thẩm Tinh Lan dám nói Tô Trường Nhạc là người trong lòng hắn ở trước mặt Tuyên Đế, cho dù ngày hôm ấy Thẩm Tinh Lan không nói, chỉ qua việc sau yến tiệc, cứ hai ba ngày hắn lại chạy đến phủ Thừa tướng, dù kẻ ngốc cũng biết hắn đến để làm gì.
Tô Trạch vốn có suy nghĩ nuôi khuê nữ cả đời, nhưng từ ngày ấy nghe thấy Thái T.ử nhân lúc nữ nhi hôn mê, giở trò cợt nhả với khuê nữ, cơn tức giận ở trong lòng kia khó mà kìm lại được.
Nữ nhi của Tô Trạch sao có thể vô cớ chịu thiệt thòi!
Tô Trạch tức giận trong một khoảng thời gian dài, thấy rõ ràng Thái T.ử đã bị Tuyên Đế cự tuyệt, lại vẫn là chưa từ bỏ ý định chạy tới chạy lui đến phủ Thừa tướng, trong lòng đã sớm có chủ ý.
Cho dù hiện giờ nữ nhi chỉ mang tâm trí lúc bảy tuổi, nếu Thái T.ử cũng đã sờ soạng, cũng đã hôn, thì chắn chắn hắn phải gánh vác trách nhiệm!
Tô Trường Nhạc cũng không biết trong lòng cha nàng tột có suy nghĩ gì, chỉ nhìn thấy vẻ mặt phụ thân thản nhiên, đi nhanh đến trước mặt nàng và Thẩm Tinh Lan.
Tô Trạch: "Không biết vì cớ gì hôm nay Thái T.ử đến phủ Thừa tướng phủ?"
"Nhạc Nhạc tới đây, chúng ta đi đến hậu viện, con nói chuyện với nương, hôm nay con và Thiên Dương ra ngoài đã đi đến nơi nào?" Mặt mày Tô mẫu dịu dàng cười hỏi Tô Trường Nhạc, thân mật ôm lấy vai nàng, lặng lẽ dẫn nàng rời đi.
Thẩm Tinh Lan thấy Tô Trường Nhạc lại bị dẫn đi, đôi mắt đen kịt kia lại trở nên u ám hơn.
Hắn không muốn đợi nữa.
"Cô có một chuyện muốn bàn bạc với Thừa tướng." Thẩm Tinh Lan thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng vào Tô Trạch.
Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng Tô Trường Nhạc sắp đi theo Tô mẫu rời khỏi đại sảnh lại nghe vô cùng rõ ràng.
Sau một lúc lâu, nàng nghĩ đến điều gì đó, bỗng dưng quay đầu nhìn hắn một cái.
Thẩm Tinh Lan cũng giống như có cảm giác đó, giương mắt nhìn về phía nàng.
Thiếu niên vốn mang vẻ mặt hơi lạnh lùng nghiêm túc, khi đối diện với ánh mắt nàng chợt trở nên mềm mại, đôi mắt đào hoa nhìn nàng đều chứa ý cười.
Ý cười trong mắt hắn sáng rực, dịu dàng như muốn hòa tan người khác, không hề có ý bỡn cợt hay khiêu khích như trong trí nhớ của nàng.
Khuôn mặt hắn đã bớt đi vào phần ngây thơ, tuy rằng vẫn tỏa ra khí chất kiêu ngạo cao quý như cũ, nhưng đã thêm vài phần trưởng thành trầm ổn mà kiếp này nàng chưa từng thấy.
Trái tim Tô Trường Nhạc khẽ run lên, bỗng nhiên phát hiện bản thân không có cách nào nhìn thẳng vào một Thẩm Tinh Lan như vậy.
Nàng không phát hiện lỗ tai chính mình đã chậm rãi nhiễm màu hồng nhạt, vẫn ra vẻ bình tĩnh quay đầu đi, theo mẫu thân trở về hậu viện.
Thẩm Tinh Lan lại nhìn thấy được vành tai ửng hồng của nàng, ý cười trong mắt hắn lại càng rõ rệt hơn.
Tô Trạch nhìn thấy Thái T.ử dám liếc mắt đưa tình với nữ nhi, cơn khó chịu đã nhiều ngày đè nén ở đáy lòng kia, lại một lần nữa bùng lên, ngoài mặt cười nhưng trong không cười nói: "Mời Điện hạ theo thần vào trong."
Ở một chỗ khác, Tô Trường Nhạc đã đi theo Tô mẫu trở về Minh Nguyệt Hiên.
Tô mẫu thấy Tứ Hỉ ôm hai túi kẹo lớn, dở khóc dở cười hỏi nữ nhi: "Con bảo Thiên Dương dẫn con đi Bách Cẩm Đường để mua?"
Tô Trường Nhạc lắc đầu cười: "Là Thái T.ử mua cho con."
Tô mẫu thấy nữ nhi nhận lấy kẹo hồ lô mà Tứ Hỉ đưa, ăn đến mức mặt mày hớn hở, bỗng nhiên không nói gì nữa.
Đợi đến khi Tô Trường Nhạc ăn xong một chuỗi kẹo hồ lô, thấy nàng dặn dò Tứ Hỉ đến tìm Tô Thiên Dương, mang Tiểu Bạch trở về phòng, Tô mẫu mới nói tiếp: "Mới vừa rồi Thiên Dương đã dẫn con đi gặp Thái Tử?"
Tô Trường Nhạc tựa như đứa trẻ làm điều sai trái, chột dạ liếc mẫu thân một cái, rủ mắt cúi đầu, lông mi dài buông xuống, tiếng nói "vâng" khe khẽ vang lên.
Khi hai người đang nói chuyện ở trong phòng, bên ngoài bỗng xuất hiện một đợt tuyết rơi.
Lúc Tứ Hỉ đưa Tiểu Bạch trở về, đứng run rẩy ở trước cửa, vỗ nhẹ bông tuyết ở trên người, đợi khi hết cơn lạnh mới đi vào bên trong.
Bên ngoài lạnh lẽo, ch.óp mũi Tứ Hỉ ửng đỏ, nàng ta không để ý tới không khí hơi kì lạ ở trong phòng, vừa đi vừa cười: "Phu nhân, cô nương, bên ngoài có tuyết rơi, đợt tuyết đầu mùa năm nay đến thật sớm, may mắn chúng ta đã trở lại phủ rồi."
Nói xong, muốn đặt chiếc l.ồ.ng sắt đựng Tiểu Bạch ở trên bàn trà như ngày thường.
Tô mẫu lại đăm chiêu nhìn l.ồ.ng sắt trên tay Tứ Hỉ, nói với nàng ta: "Đưa l.ồ.ng sắt lại đây."
Tô Trường Nhạc bỗng căng thẳng, nói: "Cũng chỉ là một con anh vũ thôi, không có gì đẹp cả."
Tô mẫu cười như không cười liếc nhìn nữ nhi một cái, động tác nhanh nhẹn, vừa mới xốc miếng vải đen trên chiếc l.ồ.ng sắt ra, đã nghe thấy Tiểu Bạch lại bắt đầu kêu không ngừng: "Thái T.ử ca ca, Thái T.ử ca ca, Thái T.ử ca ca......"
Tô mẫu ngẩn người, trừng mắt nhìn nữ nhi, tiếp theo lại nhìn hai túi điểm tâm ở trên bàn kia, nhớ tới dáng vẻ tươi cười như hoa của nữ nhi mới khi trở về, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép*, lặng lẽ thở dài.
Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép*: yêu cầu nghiêm khắc với người khác, với mong muốn họ sẽ tốt hơn.
"Niếp Niếp thích Thái T.ử ca ca của con đến như vậy? Còn dạy anh vũ kêu Thái T.ử ca ca."
Lời nói của Tô mẫu còn chưa dứt, Tiểu Bạch ở bên l.ồ.ng sắt đã nhanh ch.óng học được từ mới: "Niếp Niếp thích Thái T.ử ca ca, Niếp Niếp thích Thái T.ử ca ca, Niếp Niếp thích Thái T.ử ca ca......"
Tô Trường Nhạc: "......"
Trước kia bất kể nàng dùng cách gì, Tiểu Bạch sống c.h.ế.t cũng không chịu học từ khác, sao hiện giờ bỗng nhiên lại kêu lên như thế!
Anh vũ mà Thẩm Tinh Lan nuôi quả nhiên giống hệt như con người hắn, khiến cho người khác không thể hiểu được!
Tô mẫu nghe thấy tiếng kêu của anh vũ, ánh mắt lần thứ hai lại trở nên vi diệu.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Trường Nhạc chậm rãi đỏ lên, lắc đầu xua tay: "Không phải, những lời Tiểu Bạch nói không phải do con dạy nó."
Tô mẫu khẽ kéo dài tiếng "ồ", hiển nhiên không hề tin lời nữ nhi nói, lời nói sâu xa đầy ẩn ý: "Ngay cả nhũ danh của anh vũ cũng đã đặt rồi."
Ngay tại lúc Tô Trường Nhạc khóc không ra nước mắt, khi muốn mở miệng giải thích, quản sự phủ Thừa tướng, Tề ma ma đã tiến vào bẩm báo: "Tứ hoàng t.ử mang một con tiểu tuyết hồ đến đây, nói muốn đưa cho cô nương."
Sau khi Tô Trường Nhạc nghe thấy lời Tề ma ma nói, vẻ mặt trở nên không vui.
Tô mẫu nghe thấy, sắc mặt cũng thay đổi.
Nữ nhi đã sớm giải trừ hôn ước với Thẩm Quý Thanh, hiện giờ hắn ta lại sai người tặng đồ tới đây, hắn ta có ý gì? Chẳng lẽ hắn vẫn còn vọng tưởng muốn cưới nữ nhi làm trắc phi?
Tô mẫu lạnh nhạt trả lời: "Để cho gã sai vặt Tấn Vương phủ mang trở về, nói phủ Thừa tướng không thích hợp nuôi tuyết hồ."
Tô Trường Nhạc vẫn luôn yêu thích động vật nhỏ lông xù, Thẩm Quý Thanh cũng coi như rất hiểu rõ nàng, nếu như nàng thật sự không nhớ rõ mọi chuyện sau năm bảy tuổi, thì chắc chắn sẽ vui vẻ nhận lấy.
Vẻ mặt Tề ma ma đầy khó xử: "Không phải gã sai vặt của Tấn Vương phủ, mà là Tứ hoàng t.ử tự mình đưa tới, hiện giờ Tứ hoàng t.ử đang chờ ở đại sảnh, nói muốn tự tay đưa tiểu tuyết hồ cho cô nương."
Tô mẫu đương nhiên sẽ không để cho nữ nhi đi gặp Thẩm Quý Thanh, nhưng hiện giờ Thẩm Quý Thanh đã tự mình tới cửa tặng lễ, cũng thật sự không tiện trực tiếp trả về ngay trước mặt hắn.
"Vậy thì nói cô nương đã nghỉ ngơi, ngươi thay nàng nhận lấy tiểu tuyết hồ."
Tề ma ma gật đầu lui xuống.
"Nương, con không muốn nuôi đâu." Sau khi Tề ma ma rời đi, Tô Trường Nhạc lập tức lên tiếng.
Nàng cũng không rõ cuối cùng thì Thẩm Quý Thanh muốn làm cái gì, chẳng lẽ hôm nay ở Quảng Hiền Hiên, hắn ta nhìn thấy Thẩm Tinh Lan đưa anh vũ cho nàng, nên hắn ta mới đưa tuyết hồ tới?
Tô mẫu bất đắc dĩ: "Để cho hạ nhân nuôi là được."
Tô Trường Nhạc cũng không muốn để cho hạ nhân nuôi.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới kiếp trước Ôn Sở Sở vô cùng thích tuyết hồ, thậm chí Ôn Sở Sở còn đã từng ôm con tuyết hồ này, đến diễu võ dương oai trước mặt nàng, lúc ấy nàng đã trở thành thái t.ử phi rồi, vẻ mặt nàng ta e lệ thẹn thùng ám chỉ rằng Thẩm Quý Thanh vô cùng yêu thương nàng ta.
Nghĩ đến điều này, trong lòng Tô Trường Nhạc khẽ cười, nói như không hề để ý: "Nếu không thì...... ngày mai đưa con tiểu tuyết hồ này đến Ôn phủ."
Nếu Ôn Sở Sở thích tuyết hồ như vậy, thì đương nhiên nàng muốn đưa con tiểu tuyết hồ đến cho nàng ta.
"Cái gì?"
"Không phải nương nói Sở Sở đã được định thân với Tứ hoàng t.ử hay sao? Tiểu tuyết hồ vốn dĩ là của Tứ hoàng t.ử, chi bằng tặng lại cho Sở Sở."
Ngay từ đầu Tô mẫu không đồng ý, nhưng không chịu nổi việc nữ nhi lại làm nũng, hơn nữa Tô phụ nghe được việc này, nhớ tới những lời Thẩm Tinh Lan nói ở trong thư phòng, cũng cảm thấy không ổn, lúc này Tô mẫu mới gật đầu đồng ý.
Hôm sau.
Khi Ôn Sở Sở nhận được tiểu tuyết hồ mà Tô phủ đưa tới, quả thực tức giận sắp nổ tung.
Nàng ta nhận ra con tuyết hồ này, khi con tiểu tuyết hồ này mới sinh ra, nàng ta còn nói giỡn với Thẩm Quý Thanh, rằng nàng ta rất thích tuyết hồ, đáng tiếc Thẩm Quý Thanh lại như không hiểu, chưa từng nghĩ tới việc đưa tuyết hồ cho nàng ta.
Từ sau khi xảy ra chuyện với Thẩm Quý Thanh ở yến tiệc ngày hôm đó, cuối cùng tuy rằng nàng ta đã được định hôn với Thẩm Quý Thanh, sau vài ngày nữa sẽ gả vào Tấn Vương phủ, nhưng từ sau ngày ấy, Thẩm Quý Thanh lại không hề chủ động tới tìm nàng ta.
Hắn chẳng hề quan tâm, lại còn lạnh nhạt với nàng ta nửa tháng, hiện tại lại đưa con tuyết hồ mà nàng ta vô cùng thích cho Tô Trường Nhạc, người đã giải trừ hôn ước với hắn.
Điều này cũng không có thể cho qua, thì ngày hôm sau Tô Trường Nhạc lại đưa đồ vật mà Thẩm Quý Thanh tặng, đưa đến cho Ôn phủ.
Nếu không phải Tô Trường Nhạc đã sớm trở thành kẻ ngốc, Ôn Sở Sở đã cho rằng Tô Trường Nhạc cố ý chọc tức nàng ta.
Ôn Sở Sở vốn cho rằng chuyện này đã đủ tức giận, không nghĩ tới mấy ngày sau, nàng ta vốn cho rằng đời này Tô Trường Nhạc chỉ có thể vĩnh viễn ở tại khuê phòng, thì Tô Trường Nhạc lại nhận được thánh chỉ tứ hôn khiến cả kinh thành kinh ngạc.
chương 8:
Người ngày hôm ấy đến phủ tuyên chỉ, là Trần công công, thái giám tổng quản hầu hạ bên cạnh Tuyên Đế.
Tô Trường Nhạc nghe Trần công công nói: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Nữ nhi của Thừa tướng Tô Trạch, Tô thị Trường Nhạc, huệ chất lan tâm* nhân phẩm xuất chúng...... có mối nhân duyên trời ban với Thái Tử, tứ hôn cho Thái T.ử làm Thái t.ử phi, ít ngày nữa sẽ thành hôn, tất cả nghi thức......" , có thể nói cả người đều ngây ra.
Huệ chất lan tâm*: thành ngữ, có nghĩa là bản chất như hoa huệ, tấm lòng như hoa lan, dùng để chỉ một người con gái có trái tim trong sáng, khí chất tao nhã
Trước kia Tuyên Đế đã nói sẽ không để cho Thẩm Tinh Lan lấy nàng làm thái t.ử phi, vì cớ gì hiện tại lại đột nhiên ban hôn?
Thánh chỉ tứ hôn này giống hệt như trong kiếp trước, khiến cho Tô Trường Nhạc sững sờ một hồi lâu, đầu óc trống rỗng, mãi đến khi Tô mẫu nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay nàng, nàng mới phục hồi lại tinh thần, mơ hồ tạ ơn, nhận lấy thánh chỉ.
Tuyên Đế đã điên rồi sao? Lại có thể ban hôn một kẻ ngốc với Thái Tử, làm Thái t.ử phi?
Lúc trước sở dĩ nàng quyết định giả ngây giả dại, là bởi vì không muốn bị cuốn vào giữa Thẩm Tinh Lan và Thẩm Quý Thanh, không muốn trở thành một con cờ khiến cho hai huynh đệ bọn họ tranh đoạt hoàng quyền.
Nàng biết Tuyên Đế tuyệt đối sẽ không cho phép một kẻ ngốc t.ử làm Thái t.ử phi, mới yên tâm qua lại với Thẩm Tinh Lan, nhưng vì điều gì, mà kết quả cuối cùng, nàng vẫn trở thành Thái t.ử phi?
Chẳng lẽ cho dù sống lại một đời, có một số việc đã được định sẵn sẽ phải xảy ra, không có cách nào thay đổi? Giống như Ôn Sở Sở vẫn sẽ được gả cho Thẩm Quý Thanh, giống như nàng cuối cùng vẫn sẽ đến bên cạnh Thẩm Tinh Lan.
Tô Trường Nhạc hoài nghi chính mình đang còn ở trong giấc mơ, không nhịn được duỗi tay dùng sức nhéo Tứ Hỉ.
Tứ Hỉ chịu đau kêu lên một tiếng, cẩn thận nhìn sắc mặt cô nương, khó hiểu hỏi: "Sao bỗng nhiên cô nương lại nhéo Tứ Hỉ?"
Tô Trường Nhạc hỏi: "Đau không?"
Vẻ mặt Tứ Hỉ đáng thương, bĩu môi: "Đau."
"Hóa ra đây thực sự không phải giấc mộng......"
Trần công công tới tuyên chỉ xong, còn phải hồi cung bẩm báo cho Tuyên Đế, không bao lâu đã rời khỏi phủ Thừa tướng, Tô Trạch cũng theo Trần công công rời đi.
Đại sảnh chỉ còn lại Tô mẫu, Tô Trường Nhạc và hai huynh đệ Tô thị.
Tô mẫu nghe thấy nữ nhi nói, nhịn không được bật cười: "Niếp Niếp thích Thái T.ử ca ca như vậy, sau này mỗi ngày đều có thể ở bên cạnh hắn, chẳng lẽ không vui hay sao?"
Tô Thiên Dương gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, không phải muội nói thích Thái t.ử điện hạ hay sao?"
Tô Trường Nhạc kinh ngạc nhìn nhị ca cùng mẫu thân, nghĩ thầm nàng từng nói thích Thái T.ử khi nào chứ? Tiếp theo những ngày gần đây phụ thân đã nhiều lần tiến cung diện kiến Hoàng Thượng.
Sẽ không phải phụ thân cảm thấy nàng rất vui vẻ khi ở bên Thái Tử, cho nên bèn tiến cung du thuyết Hoàng Thượng, để cho Thái T.ử phụ trách việc xảy ra hôm yến tiệc ấy?
Ngay tại lúc nàng còn đang kinh ngạc, lại thấy Tề ma ma vội vội vàng vàng đến trước mặt mọi người, nói rằng Đông Cung đã phái người tới đưa sính lễ.
Ngay cả Tô mẫu cũng ngẩn người, hỏi lại Tề ma ma: "Là đưa tới tờ đơn sính lễ hay là sính lễ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tề ma ma mới bị cảnh tượng vừa rồi làm cho chấn động, hiện tại cả người vẫn còn hưng phấn đến mức khuôn mặt đỏ lên, bà đã sống vài thập niên, nhưng đây là lần đầu được nhìn thấy cảnh tượng phô trương đến như thế.
"Có tờ đơn, cũng có cả sính lễ!" Tề ma ma tưởng tượng đến cảnh tượng ở bên ngoài, trong lòng lại càng hưng phấn, giọng nói lại lớn hơn vài phần, "Phu nhân nhanh ch.óng ra ngoài nhìn xem, đây là lần đầu tiên nô tỳ nhìn thấy có cả trăm xe ngựa đến đưa sính lễ, nghe lời Tần công công được Thái t.ử điện hạ phái tới, tất cả những rương sính lễ đều do một tay Thái T.ử chuẩn bị, Tần công công còn nói, lúc sau Lễ Bộ sẽ đến đưa những sính lễ còn lại tới!"
Đưa sính lễ, ngoài việc bày tỏ vẻ sự tôn trọng và thành ý với bên nữ, đồng thời còn mang một tầng nghĩ khác, "Nàng đã nhận sính lễ của ta, thì chính là người của ta".
Lúc trước kia tuy rằng Thẩm Quý Thanh và Tô Trường Nhạc đã được định ra hôn sự, nhưng bởi vì năm đó nàng vẫn còn nhỏ, Thẩm Quý Thanh vẫn chưa đưa sính lễ tới, cũng bởi vì điều này, nên việc giải trừ hôn ước mới có thể diễn ra thuận lợi như thế.
Nếu so sánh giữa hai bên, Thái T.ử lại vội vàng gấp gáp như thế? Nhảy vọt từ bước bàn bạc sang trực tiếp định hôn cũng có thể coi như đã phá bỏ lệ thường, hiện giờ thánh chỉ vừa mới được ban xuống, đã ngay lập tức trực tiếp đưa sính lễ tới!
Tuy rằng Tô mẫu đã sớm nhận ra Thái T.ử có ý với khuê nữ nhà mình, nhưng hành động vội vã đưa sính lễ đến của Thái Tử, vẫn khiến cho bà cảm thấy dở khóc dở cười.
Tô mẫu thấy mặt mũi Tề ma ma đỏ bừng, không nhịn được bật cười lên: "Được, giờ ta sẽ ra ngoài nhìn xem."
Tô Trường Nhạc vẫn còn mơ mơ hồ hồ, Tô mẫu đã dắt lấy tay nàng, dẫn nàng đi xem Tề ma ma đến tột cùng có thổi phồng mọi thứ lên hay không.
Tô Ngọc và Tô Thiên Dương liếc nhìn nhau, bước nhanh đuổi kịp mẫu thân và muội muội.
Tô mẫu đi đến trước cửa phủ Thừa tướng, nhìn từng xe, từng xe ngựa dừng ở trước cửa, chạy dài đến cuối con đường vẫn không hết, không khỏi cảm thán, Thái T.ử quả nhiên cực kỳ để tâm đến nữ nhi, ngay cả sính lễ cũng nhiều gấp mấy lần những vị hoàng t.ử khác.
Tốc độ đưa sính lễ của Thẩm Tinh Lan cực kì nhanh, cảnh tượng long trọng, không chỉ khiến cho mọi người trên dưới Tô phủ kinh ngạc, mà toàn bộ kinh thành đều cảm thấy kinh hãi.
Nếu muốn nói người cảm thấy khiếp sợ nhất trước việc Tô Trường Nhạc được ban hôn làm thái t.ử phi, không ai khác chính là những quý nữ danh môn.
Từ sau Khánh Công Yến, các quý nữ kinh thành đều cảm thấy ăn ngủ không yên, ai nấy đều ngưỡng cổ chờ đợi ngôi vị Thái t.ử phi có thể rơi xuống trên đầu mình.
Nhưng không nghĩ tới, đợi chờ mãi, thế mà lại chờ được tin tức Tô Trường Nhạc trở thành Thái t.ử phi!
Nếu như Tô Trường Nhạc không trở thành kẻ ngốc, thì với gia thế và tướng mạo của nàng, bị chỉ hôn cho Thái T.ử là một điều hết sức bình thường, nhưng hiện nay Tô Trường Nhạc chỉ như đứa trẻ bảy tuổi, làm sao có thể gánh vác nổi ngôi vị quốc mẫu trong tương lai chứ, điều này không phải là chuyện đùa hay sao!
Lúc này đây, không chỉ Ôn Sở Sở tức giận như muốn điên lên, ngay cả những quý nữ khác vốn tràn đầy tự tin, cảm thấy bọn họ có thể vào làm chủ vị Đông Cung, cũng đang tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Đặc biệt khi biết được ngày tứ hôn đó, phủ Thừa tướng đã nghênh đón từng xe từng xe sính lễ, bên trong không chỉ có sính lễ lớn nhỏ khác nhau: châu báu, trang sức, mười hai lễ,... còn có những thứ cần thiết như chim nhạn, càng ghen ghét đỏ cả mắt.
Qua 5 ngày nữa Ôn Sở Sở sẽ phải xuất giá, được gả cho một trong những vị hoàng t.ử, tự nhiên không tránh khỏi việc bị người khác đem ra so sánh với Tô Trường Nhạc.
Bởi vì đã đến đầu mùa đông, chim nhạn cũng không phải là vật dễ bắt như vậy, lúc trước Tấn Vương phủ đưa sính lễ, khi ấy đã dùng thương nga để thay thế cho chim nhạn.
Hiện giờ so sánh giữa hai bên, sính lễ của Tô Trường Nhạc không chỉ đã áp đảo toàn bộ, ngay cả chim nhạn mà lúc trước phủ Tấn Vương bảo rằng khó bắt sống, cũng có trong sính lễ, chằng trách việc nhận sính lễ của Tô Trường Nhạc đã là tâm điểm khiến mọi người chú ý.
Thẩm Tinh Lan chinh chiến với Mạc Bắc, quét sạch ngàn quân, hiện giờ đại thắng trở về, thiên hạ bá tánh đều ca tụng hắn là chiến thần của Đại Tề, danh tiếng đồn xa rộng, hôm nay lại đưa sính lễ long trọng như vậy, người sáng suốt đã hiểu được, biết hắn để tâm đến Tô Trường Nhạc nhiều như thế nào, không biết đã khiến cho bao nhiêu trái tim các tiểu thư khuê các, cô nương trong kinh thành tan vỡ.
Ôn Sở Sở hoàn toàn không nghĩ tới, trước khi thành thân còn phải chịu việc bị Tô Trường Nhạc ép tới mức mặt xám mày tro, không dám ngẩng đầu.
Nàng ta đi đi lại lại ở trong phòng, nhìn về phía tiểu tuyết hồ mà Tô Trường Nhạc được Thẩm Quý Thanh đưa đến, rồi lại chuyển cho nàng ta, tiểu tuyết hồ ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh nhìn nàng ta, cảm giác bị sỉ nhục từ việc xảy ra hôm yến tiệc, bỗng nhiên lại nổi lên trong lòng nàng ta.
"Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì!!!" Ôn Sở Sở không thể chịu nổi, duỗi tay ném hết tất cả mọi thứ trên bàn trà xuống dưới đất, vừa khóc vừa cười.
Vì cớ gì mà mặc dù Tô Trường Nhạc đã trở thành kẻ ngốc vẫn có thể vượt qua nàng ta?
Vì cớ gì mà Tô Trường Nhạc như luôn may mắn nở mày nở mặt, còn ngày đại hôn quan trọng nhất cuộc đời nàng ta, đều trở thành vật làm nền cho Tô Trường Nhạc, trở thành câu chuyện cười trong miệng các quý nữ khác!
Nàng ta không cam lòng, nàng ta không cam lòng, nàng ta không cam lòng!
Chỉ trong nháy mắt, trong phòng toàn là những mảnh nhỏ, bàn ghế lảo đảo lộn xộn, ngoại trừ chiếc giường không bị động đến ra, gần như tất cả đồ vật bên trong đều bị nàng ta làm cho vỡ vụn.
......
"Bên ngoài đều đang nói Ôn Nhị cô nương trộm gà không thành còn mất nắm gạo*, nàng ta cho rằng cướp được ngôi vị Tấn Vương Phi của cô nương thì có thể vẻ vang gả vào Tấn Vương phủ, không nghĩ tới vào lúc trước khi nàng ta thành thân với Thẩm Quý Thanh, thái t.ử điện hạ lại xin được ý chỉ ban hôn, còn đưa cho cô nương nhiều sính lễ như vậy nữa."
Trộm gà không thành còn mất nắm gạo*: ngạn ngữ, có nghĩa là còn chưa trộm được gà đã mất luôn nắm gạo, để ví việc không chiếm được lợi mà còn bị thiệt, thua lỗ.
Tứ Hỉ nói đến đây, không biết đang nghĩ đến điều gì, đột nhiên vỗ vào miệng mình, nói: "Cô nương, vừa rồi cô nương chưa nghe được gì hết, Tứ Hỉ thật sự cảm thấy tức giận thay cho cô nương, nên mới có thể nói những lời như vậy."
Sau khi nhận được ý chỉ ban hôn, trên dưới phủ Thừa tướng ai nấy cũng vui vẻ hớn hở, người đến chúc mừng tặng lễ nhiều không kể xiết.
Lúc này bên ngoài đã có tuyết rơi, trong phòng đốt địa long ấm áp dễ chịu, trên chiếc bàn con cạnh giường còn bày một lư hương màu trắng tinh xảo, khói trắng của lư hương bay lượn lờ trong không khí.
Tô Trường Nhạc lười nhác ngồi trên giường mĩ nhân, cười hỏi: "Muội tức giận cái gì?"
Tứ Hỉ do dự một lát, mới ấp úng nói: "Thật ra nô tỳ, từ nửa năm trước nô tỳ đã nhìn thấy cảnh Ôn Nhị cô nương và Tứ hoàng t.ử ở cùng một chỗ."
Tô Trường Nhạc không chút để tâm: "Ta, Thái Tử, Tứ hoàng t.ử và Ôn Nhị, bốn người đều là thanh mai trúc mã, bọn họ ở cùng một chỗ cũng không có gì lạ."
Tứ Hỉ lắc đầu: "Không phải, khi đó nô tỳ và Bình Nhi ra cửa mua đồ, nô tỳ thấy Ôn Nhị cô nương lên xe ngựa của Tứ hoàng t.ử, khi xuống xe ngựa, tuy rằng không khác ngày thường, nhưng lớp son môi lại mờ đi, lúc ấy trở về phủ, nô tỳ muốn nói cho cô nương, nhưng Bình Nhi vẫn luôn nói nô tỳ đã nhìn nhầm rồi."
Tô Trường Nhạc cười cười, đang muốn nói điều gì, thì bỗng nghe có người tới bẩm báo, nói trong cung lại ban ý chỉ, muốn nàng nhanh ch.óng đến đại sảnh để tiếp chỉ.
Là ý chỉ triệu kiến nàng vào cung của Lâm hoàng hậu
Thái giám tới để tuyên chỉ, là đại thái giám bên cạnh Lâm hoàng hậu, Chu Công công.
Tô Trạch và hai huynh đệ Tô gia đều không ở trong phủ, phủ Thừa tướng cũng chỉ còn nàng và Tô mẫu.
Khi Tô mẫu nghe được Chu Công công nói đến "Tuyên Tô thị nữ ngay trong ngày vào cung, tiếp nhận học quy củ", sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.
Tô Trường Nhạc còn điềm nhiên như không nhận lấy ý chỉ.
Tô mẫu lo lắng sốt ruột nhìn Tô Trường Nhạc: "Nếu không thì, ta và con cùng nhau tiến cung......"
Chu công công cười như không cười liếc nhìn Tô mẫu một cái: "Hoàng hậu nương nương chỉ tuyên gọi một mình Tô cô nương tiến cung, có lẽ Thừa tướng phu nhân không nên đi theo."
Tô Trường Nhạc thấy sắc mặt mẫu thân có hơi khó coi, mắt cong cong ôm lấy cánh tay của bà: "Nương đừng lo lắng, không phải là nương đã nói Hoàng hậu nương nương luôn yêu thương con hay sao? Hiện giờ tuy rằng nữ nhi không còn nhớ được nhiều việc, nhưng vẫn có thể tự mình tiến cung."
Chu Công công cười nói: "Từ nhỏ Tô cô nương đã được hoàng hậu nương nương yêu quý, Thừa tướng phu nhân còn có việc gì không yên tâm nữa chứ?"
Đại thái giám bên người Lâm hoàng hậu đã nói như vậy, Tô mẫu cũng không còn gì để nói, chỉ có thể yên lặng không nói để nữ nhi ngồi lên kiệu.
Tô Trường Nhạc cũng không phải ngốc thật, cho dù Lâm hoàng hậu muốn lấy việc học tập cung quy thì nàng cũng không sợ, nàng có hơi cảm thấy không ngờ, kiếp trước cho dù nàng gả vào Đông Cung, Lâm hoàng hậu vẫn đối xử tốt với nàng như cũ, chưa từng dùng cách ra oai phủ đầu như vậy.
Trong lòng nàng cũng không thấp thỏm bất an, nhưng khi kiệu tám người nâng đến ngọ môn, cung nhân xốc màn xe đỡ nàng xuống kiệu, chuẩn bị đổi sang xe liễn, thì bỗng thiếu niên mặc y phục đen đứng khoanh tay, bóng dáng cao dài thẳng tắp lọt vào trong tầm mắt của nàng, trên mặt nàng lại hiện lên một ý cười nhẹ, trong lòng nàng như có một dùng nước ấm chảy qua.
Cung nhân bên cạnh nhìn thấy Thái Tử, vội vàng khom mình hành lễ.
"Nô tài gặp qua Thái t.ử điện hạ." Chu công công hành lễ.
Thẩm Tinh Lan không đáp lại.
Bông tuyết tung bay, bước chân của thiếu niên vững vàng, đi về phía nàng, hắn rõ ràng vô cùng ung dung tao nhã, nhưng mỗi một bước chân giống như đều tiến vào trong lòng nàng.
Tô Trường Nhạc hơi cúi đầu, đè l.ồ.ng n.g.ự.c của mình lại, luôn cảm thấy trong lòng như có con thỏ nhỏ, đập loạn không chịu sự khống chế.
"Cô nghe Mẫu hậu gọi nàng tiến cung, tới để đón nàng." Thẩm Tinh Lan vừa nói, vừa điềm nhiên như không có việc gì dắt lấy tay nàng.
Tô Trường Nhạc ngẩn người, đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt hắn dịu dàng ấm áp, đôi đồng t.ử đen nhánh phản chiếu hình bóng của nàng.
Tô Trường Nhạc cảm thấy hô hấp trật nhịp, gương mặt lại đỏ lên.
Thẩm Tinh Lan lạnh nhạt nhìn lướt qua Chu Công công: "Nếu mẫu hậu triệu Thái t.ử phi của cô vào cung diện kiến, cô nên tự mình dẫn nàng đi trước."
Tô Trường Nhạc nghe thấy lời nói của Thẩm Tinh Lan, gương mặt còn nóng hơn nữa, ngay cả lỗ tai cũng chậm rãi đỏ lên.
Hiện giờ hai người bọn họ vừa mới định ra hôn sự, vẫn còn chưa thành thân, hắn lại dám chiếm lợi của nàng, gọi nàng là Thái t.ử phi ở trước mặt người khác! Đồ không biết xấu hổ!
Tô Trường Nhạc muốn tránh khỏi tay hắn, ở trong lúc không để ý, lướt qua đôi tai đỏ hồng của thiếu niên, nàng khẽ c.ắ.n môi không nói gì nữa.
Thẩm Tinh Lan vẫn luôn là một người khó chịu, hiện giờ lại mặt dày tới để chống lưng cho nàng, sao nàng lại có thể kéo chân sau của hắn lại?
Thánh chỉ đã được ban xuống, việc nàng trở thành thái t.ử phi là điều không phải bàn cãi, chẳng lẽ hai người còn phải đi tiếp con đường giống như kiếp trước?
Không, nàng không muốn.
Tô Trường Nhạc lẳng lặng nhìn hắn trong chốc lát, bỗng nhiên cong khóe môi, trong mắt hiện lên một tia gian xảo, ý xấu trong mắt đã được khơi dậy: "Thật tốt quá, có Thái T.ử ca ca ở bên, ta sẽ không sợ!"
Thẩm Tinh Lan lại mang ánh mắt trầm trầm, dắt tay nàng, dẫn nàng ngồi lên xe liễn, vẻ mặt nghiêm túc nói với nàng: "Không sợ, mọi chuyện sau này đều có cô."
Tô Trường Nhạc cảm giác được bàn tay to đang nắm lấy tay nàng, trong nháy mắt càng siết c.h.ặ.t hơn, như muốn ép bàn tay nhỏ của nàng vào trong lòng bàn tay hắn.
Cảm nhận được sự cẩn thận, trân trọng của Thẩm Tinh Lan, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên cảm thấy chột dạ, có hơi cảm thấy như đang làm điều sai trái, mím c.h.ặ.t môi.
Thái T.ử muốn cùng đi, Chu Công công đương nhiên không dám ngăn cản.
Khi Lâm hoàng hậu nhìn thấy Thái T.ử và Tô Trường Nhạc sánh vai đi vào Phượng Nghi Cung, trong mắt lóe lên một tia sáng kì lạ.
Hai người vừa hành xong lễ, Lâm hoàng hậu đang muốn mở miệng, Thẩm Tinh Lan lại lên tiếng sớm một bước, chắp tay nói: "Nhi thần nghe nói hôm nay Mẫu hậu triệu kiến Trường Nhạc vào cung, nghĩ đến chuyện ban hôn mấy ngày hôm trước, đặc biệt đến đây để bẩm báo cho mẫu hậu một chuyện."
Lâm hoàng hậu nhoẻn miệng cười, gật đầu, ý bảo Thái T.ử tiếp tục nói.
"Ý chỉ tứ hôn này do nhi thần tự mình cầu xin, ngày đó khi phụ hoàng đã đồng ý ban hôn, đồng thời cũng đáp ứng với nhi thần, hiện tại Trường Nhạc đã trở nên như vậy, không cần phải học vội những lễ nghi cung quy, đợi sau khi gả vào Đông Cung, nhi thần tự mình dạy dỗ là được."
Lâm hoàng hậu nghe thấy lời Thẩm Tinh Lan nói, nhẹ nhàng cười: "Phải không? Sao bổn cung lại chưa từng nghe Hoàng Thượng nhắc tới việc này."
"Có lẽ do đã lâu phụ hoàng chưa từng đặt chân tới Phượng Nghi Cung, nên mẫu hậu mới không biết việc này," Thẩm Tinh Lan lạnh nhạt nói, lấy thủ dụ của Tuyên Đế từ trong ống tay áo, đưa cho Chu Công công, "Đây là thủ dụ Phụ hoàng tự tay viết cho nhi thần."
Lâm hoàng hậu nhận lấy thủ dụ mà Chu Công công đưa qua, thật sự là nét chữ của Tuyên Đế.
Lâm hoàng hậu cong mắt nở nụ cười: "Bổn cung cũng không biết Hoàng Thượng lại cho Nhạc Nhi đặc quyền như vậy."
Thẩm Tinh Lan cúi đầu, có hơi ngượng ngùng cười cười, giống như thiếu niên lần đầu biết động lòng: "Thủ dụ này là do nhi thần tìm cách cầu được, có lẽ phụ hoàng sợ mẫu hậu chê cười nhi thần, mới không nhắc tới việc này."
Từ sau Khánh Công Yến, phượng ấn của Lâm hoàng hậu đã bị Hoàng Thượng thu hồi, không chỉ có như vậy, phượng ấn này cuối cùng còn rơi vào tay Tiêu quý phi, Lâm hoàng hậu cảm thấy khó mà chịu đựng nổi.
Hiện tại Tuyên Đế còn trực tiếp lướt qua Hoàng hậu chủ quản hậu cung, miễn trừ việc Thái t.ử phi học cung quy lễ nghi, còn chưa hề nói với bà ta, việc này không thể nghi ngờ chính là một điều vô cùng nhục nhã.
Đốt ngón tay đang cầm thủ dụ của Lâm hoàng hậu hơi trở nên trắng bệch, khuôn mặt không hiện vẻ gì nhưng trong lòng vẫn đang sục sôi, nếu như Tuyên Đế đã lên tiếng, Lâm hoàng hâu đương nhiên cũng không có cách nào giữ người ở lại.
Khi Tô Trường Nhạc theo Thẩm Tinh Lan rời đi, vẫn còn cảm thấy khó mà tin được.
Thẩm Tinh Lan vừa rồi đã nói ý chỉ ban hôn là do hắn tự mình cầu xin Hoàng thượng, chứ không phải do cha nàng?
hằng nguyễn
Khi hai người rời khỏi Phượng Nghi Cung, hắn vẫn giống như trước kia, không nhanh không chậm đi ở phía sau nàng nửa bước.
Mãi đến lúc nàng muốn ngồi lên xe ngựa, Thẩm Tinh Lan mới mở miệng: "Rất nhanh sẽ đến ngày cử hành đại hôn."
"Cái gì?" Màn xe vừa được xốc lên, Tô Trường Nhạc quay đầu lại, ngây ngốc nhìn hắn, môi đỏ khẽ nhếch, để lộ ra hàm răng trắng bóc.
Thiếu niên mặc y phục đen, nở nụ cười lạnh nhạt, cũng khiến cho vạn vật phai màu.
"Lần trước nàng có hỏi cô, từ trước kia có phải đã thích nàng hay không, cô còn chưa trả lời." Hắn tiến lên một bước, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của nàng, cầm lấy tay nàng đặt lên môi hắn.
Hô hấp ấm áp dừng lại trên da thịt mềm mại non nớt của nàng, cánh môi nhẹ nhàng vân vê mu bàn tay nàng, hàng mi dài xinh đẹp giống như lông vũ của thiếu niên chậm rãi buông xuống, đáy mắt hiện lên một tia ham muốn chiếm hữu nồng cháy.
Trước kia hai người vẫn chưa định ra hôn sự, hắn không thể nói, hiện giờ, hắn đã có thể quang minh chính đại nói hết tâm ý, không cần phải che che giấu giấu nữa.
Môi mỏng của Thẩm Tinh Lan nhẹ nhàng mổ lên mu bàn tay nàng, ánh mắt sáng như sao sớm, tình cảm nồng nhiệt chân thành ẩn giấu hết ở trong đó.
Tô Trường Nhạc bỗng dưng ngừng thở, không thể tin tưởng mở to hai mắt.
Hắn lại dịu dàng ngước mắt, ánh mắt dừng lại ở trên mặt nàng, khẽ cười một tiếng: "Là sự thật."
Giọng nói của hắn vừa thấp vừa trầm, dễ nghe khiến lòng người say mê, truyền qua bên tai nàng, mang đến một cảm giác say mê cùng run rẩy.
Mặc dù Tô Trường Nhạc đã sớm biết sự thật này, hiện giờ nghe thấy chính miệng hắn bộc lộ, trái tim vẫn không chịu sự khống chế đập nhanh mãnh liệt.
Mặt nàng đỏ lên trong nháy mắt, đầu óc trở nên trống rỗng.
Thẩm Tinh Lan nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng, có hơi bất ngờ, ngay tại lúc hắn vẫn đang còn ngây người, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên đẩy hắn ra, hốt hoảng trốn vào trong xe ngựa.
"Ta, ta muốn về phủ!"
Bên trong xe ngựa truyền đến âm thanh hoảng loạn của Tô Trường Nhạc.
Thẩm Tinh Lan cười trong im lặng, đầu lưỡi nhẹ nhàng chậm rãi l.i.ế.m bờ môi vừa mới vân vê mu bàn tay nàng, vừa nói vừa làm bộ như muốn vén màn xe lên: "Cô đưa nàng về?"
Tô Trường Nhạc hoảng sợ, giữ lấy màn xe, vội vàng nói: "Không, không cần! Tự mình ta trở về cũng được, Thái T.ử ca ca không cần phải tiễn ta."
Rốt cuộc Thẩm Tinh Lan có chuyện gì, tại sao bỗng nhiên hắn lại nhắc tới chuyện này, lại còn tại ở trước mặt nhiều cung nhân như vậy, trắng trợn táo bạo nói thích nàng!
"Được." Thẩm Tinh Lan lại cười ra tiếng, đuôi mắt còn chứa vài phần thỏa mãn và suиɠ sướиɠ.
Tô Trường Nhạc ngồi trong xe ngựa, đương nhiên sẽ không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt hắn, cung nhân ở bên cạnh đã cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn loạn.
Tiếng cười sạch sẽ thuần túy, tùy ý trong sáng kia, vẫn khiến cho lòng người rồi bời lưu luyến.
......
Thẩm Tinh Lan nói sẽ nhanh ch.óng đến ngày cử hành đại hôn, quả thực rất nhanh đã đến ngày đó.
Ngay trước khi Thẩm Quý Thanh rước Ôn Sở Sở về phủ Tấn vương một ngày, hai người đã định ra ngày thành hôn, chính là một tháng sau.
Nghi lễ Thái T.ử rước phi phải được tổ chức long trọng, Lễ Bộ vốn chọn được hai ngày hoàng đạo, đều ở trong năm sau, Thái T.ử lại không hài lòng, thế nào cũng phải rước đích nữ phủ Thừa tướng vào cuối năm, việc này gần như đã truyền đi khắp toàn bộ kinh thành.
Trong ngày đại hỷ của Ôn Sở Sở và Thẩm Quý Thanh, đã có không ít khách khứa to tiếng thảo luận về hôn sự của Thái T.ử và đích nữ phủ thừa tướng, có thể nói là hoàn toàn nổi bật hơn tất cả.
Tuy rằng Thẩm Tinh Lan đã vì Tô Trường Nhạc mà cầu được thủ dụ của Tuyên Đế, nhưng Tô mẫu vẫn không yên tâm, dù gì thì Tô Trường Nhạc cũng sắp bước vào cánh cửa hoàng cung sâu như biển, dẫu cho Tuyên Đế có rộng lượng đi nữa, cũng không thể chịu đựng việc Thái t.ử phi là một nha đầu không hiểu chuyện gì hết. Vì thế, Tô mẫu đã mời đến ma ma dạy cung quy, lễ nghi cho nữ nhi.
May mắn thay, Tô Trường Nhạc không phải là kẻ ngốc thật sự, nếu không nàng sẽ phải chịu khổ học quy củ, ma ma tới dạy dỗ thấy nàng vừa học đã thông, liên tục khen ngợi, Tô mẫu cũng có phần yên tâm hơn.
Trong lúc này, Thẩm Tinh Lan tự mình tới phủ Thừa tướng một chuyến, là vì muốn đưa mũ phượng khăn chùm đầu mà Tô Trường Nhạc sẽ đội trong ngày đại hôn, hành động này của hắn không hề nghi ngờ, rõ ràng thể hiện sự coi trọng của hắn đối với Tô Trường Nhạc.
Ngày ấy dù cho Tô Trường Nhạc không nhìn thấy mặt hắn, nhưng khi nàng nghe Tứ Hỉ thuật lại, nụ cười trên mặt Thái T.ử có bao nhiêu suиɠ sướиɠ, trong lòng nàng lại chảy qua một dòng nước ấm.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày đại hôn, Tô phủ giăng đèn kết hoa, đội ngũ đón rước tân nương vẫn kéo dài mênh m.ô.n.g cuồn cuộn như cũ, một màu đỏ rực, náo nhiệt vô cùng, tất cả đều không khác gì kiếp trước.
Tô Trường Nhạc mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm, giữa mày nhẹ nhàng vẽ hoa điền đỏ rực, trang dung tinh xảo, da trắng như tuyết, cánh môi đỏ ướŧ áŧ xinh đẹp khẽ mấp máy, ngay cả Tứ Hỉ ngày thường vẫn luôn hầu hạ nàng, lúc này cũng bị dung mạo khuynh thành của cô nương nhà mình làm cho kinh ngạc.
Tứ Hỉ nhìn đến mức mặt mũi đỏ bừng, ngây ngốc khen ngợi: "Cô nương nhất định là tân nương xinh đẹp nhất mà đời này Tứ Hỉ nhìn thấy."
Tô Trường Nhạc nhấp miệng cười khẽ: "Nói giống như muội từng nhìn thấy nhiều tân nương khác vậy."
Tứ Hỉ lại cười lên vài tiếng, những người khác ở bên cạnh cũng liên tục phụ họa, Tô Trường Nhạc nghe được ngượng ngùng đỏ mặt.
Kiếp trước nàng đã từng gả cho Thẩm Tinh Lan một lần rồi, chỉ là khi đó lòng nàng đã lạnh như tro tàn, cho dù có ngồi kiệu hoa đỏ thắm thì vẫn như một con con rối mất hồn mất phách.
Hiện giờ lại một lần nữa đội mũ phượng khăn chùm đầu xuất giá, tâm tình lại có sự khác biệt lớn.
Tưởng tượng đến cảnh chính mình lại gả cho Thẩm Tinh Lan, trong lòng Tô Trường Nhạc lại căng thẳng hơn vài phần.
Khi Tô Thiên Dương cõng muội muội chuẩn bị lên kiệu hoa, phát hiện nàng đang căng thẳng bất an, không khỏi nhỏ giọng nói: "Niếp Niếp yên tâm, từ nhỏ điện hạ đã có ý với muội, hai năm trước ta và điện hạ gặp nguy ở Nhạn Môn Quan, sở dĩ có thể sống sót đến ngày hôm nay, tất cả đều là vì điện hạ còn nghĩ đến muội, nhị ca có thể bảo đảm, điện hạ nhất định sẽ là phu quân tốt, nhất định sẽ không phụ lòng muội."
Tô Trường Nhạc ngẩn người, bỗng nhiên rất muốn biết hai năm trước bọn họ đến tột cùng đã gặp phải chuyện gì.
Thái T.ử cưới phi, phủ Thừa tướng gả nữ nhi, bá tánh đứng vây xem nhiều không kể xiết, gần như mỗi một con đường trong kinh thành đều chật kín, đến con kiến cũng không chui lọt, đội ngũ rước tân nương vòng quanh kinh thành vài vòng, cuối cùng mới đi vào Đông Cung.
Kiệu hoa dừng lại, khi Tô Trường Nhạc xuống kiệu, lại cảm thấy có vài phần căng thẳng và ngượng ngùng.
Nàng hít sâu một hơi, đang chuẩn bị tiếp nhận tấm lụa đỏ mà hỉ nương đưa qua, bỗng nhiên bị người chặn ngang, ôm eo bế lên.
Ôn Sở Sở đi bên cạnh hắn bỗng chốc kinh ngạc ngước mắt lên, chỉ thấy ly rượu trong tay Thẩm Quý Thanh đã bị hắn bóp nát.
Nàng ta vội vàng lấy ra chiếc khăn tay lau chùi thay hắn: "Vương gia, có chuyện gì vậy?"
Ôn Sở Sở hoảng loạn ngẩng đầu, nhìn theo ánh mắt phu quân của nàng ta, vừa lúc thấy Thẩm Tinh Lan không chút để ý lau đi vết son đỏ thẫm ở trên khóe môi.
Ôn Sở Sở bỗng nhiên cứng đờ.
Chẳng lẽ phu quân của nàng ta ghen tỵ với Thái Tử?! Hiện giờ Tô Trường Nhạc đã trở thành Tam tẩu của hắn, chẳng lẽ hắn vẫn còn nhớ mãi không quên!
Ôn Sở Sở lại cảm thấy bản thân đã nghĩ nhiều, Thẩm Quý Thanh không có khả năng nhớ thương đến Tô Trường Nhạc được, hắn đã từng nói hắn chưa bao giờ động lòng với Tô Trường Nhạc.
Đáng tiếc mọi việc lại không như mong muốn, Thẩm Quý Thanh từ trước đến nay vẫn luôn ôn hòa dịu dàng, lại đột nhiên đẩy nàng ta ra, vẻ mặt tối tăm, giận dữ phất tay áo bỏ đi.
Lại một lần nữa trở thành tâm điểm của mọi người, sắc mặt Ôn Sở Sở trắng bệch, lúng túng c.ắ.n môi, bất chấp mọi thứ, nâng váy chạy theo phu quân nàng ta.
Sau khi phu thê Tấn Vương rời đi, yến hội nhanh ch.óng quay trở lại sự vui vẻ, giống như vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra, tiếng nói cười chúc mừng kính rượu vang lên liên tiếp.
Đợi yến tiệc kết thúc, khi trở về tẩm điện đã là đêm khuya tĩnh lặng.
Thật ra Thẩm Tinh Lan không có lòng tham dự yến tiệc, chỉ muốn trở về sớm một chút, nhưng lại gặp vướng mắc với giao hẹn trước kia của Tuyên Đế, hỉ yến này, hắn không có cách nào trở về sớm.
Căn phòng lớn như vậy một mảnh đỏ thẫm, mỹ nhân ngồi trên giường da trắng như tuyết, tiểu cô nương mà hắn vẫn luôn nghĩ đến ngoan ngoãn ngồi ở chỗ đó, khi thấy hắn đẩy cửa tiến vào, còn ngẩng đầu nở nụ cười ngọt ngào với hắn.
Trong nháy mắt, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên cảm thấy tất cả sự nhẫn nại kiềm chế trong yến tiệc đêm nay, toàn bộ đều đáng giá.
"Cô còn tưởng nàng sẽ đi ngủ trước." Hắn bị rót rất nhiều rượu, giọng nói có phần khàn khàn, bước chân đi về phía nàng lại không hề có vẻ loạng choạng.
Hắn vẫn còn có ý thức, vẫn còn rất tỉnh táo.
Tô Trường Nhạc nghe thấy tiếng mở cửa, trong chớp mắt tim đập rối loạn, theo bước chân ngày càng gần của Thẩm Tinh Lan, nàng lại siết c.h.ặ.t chiếc khăn ở trong tay.
Thẩm Tinh Lan đi đến trước mặt nàng, thấy nàng ngước ánh mắt mềm mại nhìn hắn, trái tim như bị lông chim nhẹ nhàng cào qua, mềm mại đến mức rối tinh rối mù.
Hắn đột nhiên rất muốn ôm nàng vào trong n.g.ự.c.
Tô Trường Nhạc đã dỡ mũ phượng xuống từ lâu, lau mặt xong, thay áo đỏ thẫm, lúc này mái tóc đen tùy ý xõa phía sau, vài sợi tóc rũ xuống trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp phiếm hồng, giống như một nụ hoa sen chớm nở, càng khiến cho nàng có thêm vài phần nhỏ nhắn.
Hắn rủ mắt, hầu kết trượt lên trượt xuống, ham muốn điên cuồng ở trong lòng kia gần như không thể khống chế được nữa.
Hắn thấp giọng hỏi nói: "Tuy rằng cô biết nàng sẽ không uống rượu, nhưng vẫn nên uống một chút rượu hợp cẩn, nàng có thể uống được không?"
Tô Trường Nhạc thấy đôi mắt hắn rõ ràng đã nhiễm men say, vẻ mặt lại đứng đắn hỏi nàng, nàng không nhịn được nghiêng đầu cười, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Thái T.ử ca ca đã say rồi đúng không?"
Lời còn chưa dứt, cả người nàng đã bị kéo, ngã vào trong n.g.ự.c hắn.
Thẩm Tinh Lan không nói một câu, lại ôm lấy nàng c.h.ặ.t hơn.
Thiếu niên ôm lấy nàng giống như một con mèo lớn đang làm nũng, đầu hắn dựa nghiêng trên vai nàng, theo lời nói của nàng, giọng nói trầm thấp khàn khàn nỉ non; "Ừm, cô say rồi, Niếp Niếp...."
Giọng nói xen lẫn men say, mang theo sự làm nũng và triền miên, hô hấp nóng rực dừng ở trên cổ nàng, môi mỏng ngẫu nhiên cọ qua cọ lại trên da thịt nàng, chọc cho tiểu cô nương lòng co bả vai lại, thoạt nhìn như hắn có vẻ như đã say, không còn tỉnh táo.
Tô Trường Nhạc sợ nhột, đầu hắn lại cọ qua cọ lại ở trên cổ nàng, nàng vốn còn có thể bình tĩnh, lúc này lại không nhịn được, bị hắn cọ đến mức trái tim có hơi rối loạn.
Theo tư thế ôm sát nhau, mùi rượu nồng nặc cũng bay vào trong ch.óp mũi nàng, nàng không nhịn được nhíu mày lại.
Quả nhiên hắn đã say rồi.
Tô Trường Nhạc có hơi không biết phải làm sao, ngửa đầu lên, nâng tay nhỏ lên chọc chọc gương mặt hắn, nhẹ giọng hỏi: "Vậy vẫn uống rượu hợp cẩn hay sao?"
Nói đến rượu hợp cẩn, Thẩm Tinh Lan tựa như lại tỉnh táo hơn, lập tức đứng thẳng, không nói một câu dắt lấy tay nàng, đi đến chiếc bàn gỗ đang để rượu hợp cẩn kia.
Kiếp trước, thật ra bọn họ không uống rượu hỉ, nàng tức giận làm đổ chén rượu, còn hất tung mọi thứ ở trên bàn xuống đất.
Có lẽ cũng chỉ có nàng mới dám to gan như vậy, dám nổi giận nên Thái t.ử Đại Tề ở ngay đêm đại hôn.
Thẩm Tinh Lan vẫn luôn làm theo ý nàng, để cho nàng tùy ý nổi giận, tùy ý náo loạn.
Chỉ có một điều hắn không nhượng bộ, hắn tình nguyện để chính mình ngủ trên giường La Hán, chứ không hề rời khỏi hỉ phòng.
"Uống." Giọng nói của Thẩm Tinh Lan đã làm nàng tỉnh táo lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, đôi mắt đen sáng rực, nhưng men say trên mặt hắn không hề bớt đi.
Tô Trường Nhạc nhìn một Thẩm Tinh Lan như vậy, đáy mắt hiện lên ý cười nhẹ mà ngay cả nàng cũng không nhận ra.
Thẩm Tinh Lan của đời này, thật sự có hơi đáng yêu quá mức rồi.
Nàng cầm lấy ly rượu hợp cẩn, một người một ly, chủ động vòng tay qua cánh tay hắn, cùng hắn uống rượu hợp cẩn.
Tô Trường Nhạc cũng không chú ý tới, ở giây phút nàng nhắm mắt uống rượu, ánh mắt của thiếu niên gần trong gang tấc lại tối dần đi.
Uống xong ly rượu, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên có hơi thô lỗ, đoạt ly rượu trong tay nàng, nháy mắt chặn ngang bế nàng lên giường, duỗi tay muốn cởi hỉ phục của nàng.
Tô Trường Nhạc sửng sốt, hàng mi cong nhanh ch.óng rung lên, đè tay hắn lại theo bản năng, tim đập như sấm.
Thẩm Tinh Lan có lẽ đã nhìn thấy sự hoảng loạn trong đôi mặt nàng, hắn bất ngờ dừng động tác lại, rủ mắt hỏi: "Những ma ma kia có cho nàng xem tập tranh nhỏ kia không? "
Tô Trường Nhạc nhìn hắn.
Kiếp trước nàng chưa từng xem qua, đời này, tuy rằng nàng đã biết chuyện giữa nam nữ, cũng có hơi tò mò, cho nên cũng ngoan ngoãn xem tập tranh nhỏ kia.
Chỉ là nàng cảm thấy những người trên tập tranh đều thật xấu, nàng còn nhớ mơ hồ rằng Thẩm Tinh Lan không xấu như vậy, nhưng dù sao kiếp trước khi làm chuyện kia với hắn, nàng luôn nhắm hai mắt lại, nên cũng không nhìn rõ lắm.
Chỉ mơ hồ nhớ rõ, cơ bắp rắn chắc, dáng người khỏe khoắn.
Tô Trường Nhạc chậm chạp không đáp, Thẩm Tinh Lan cho rằng nàng thẹn thùng nên đã không xem.
Hắn im lặng một lát, lại cúi người lần nữa, vây nàng vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hai người dựa sát, ch.óp mũi gần như cũng chạm vào nhau, dường như nàng có thể cảm giác được hô hấp của hắn đang dừng ở trên gò má nàng, thậm chí còn có thể nhìn rõ hàng mi dài của hắn nữa.
Hơi thở của hắn xông vào trong mũi.
Thật ra Tô Trường Nhạc rất ít khi gần gũi nhìn thẳng vào hắn như vậy, trước kia dù có làm chuyện thân mật nhất, trong phòng có hơi u ám, không thể nhìn rõ đối phương.
Dưới cái nhìn chăm chú của nàng, hơi thở của Thẩm Tinh Lan lại trở nên nặng nề hơn. Khuôn mặt trắng nõn của nàng nổi lên một tầng ửng đỏ, cảm thấy tim lại bắt đầu đập nhanh hơn.
"Không xem cũng không sao, cô dạy nàng."
Tô Trường Nhạc:"....."
Thẩm Tinh Lan vẫn luôn dễ dàng thẹn thùng như vậy, lại còn nói muốn dạy nàng?
Chẳng lẽ hắn uống quá say, cho nên mới trở nên to gan như vậy, không biết thẹn thùng là gì?
"Muốn, dạy như thế nào?"
Thẩm Tinh Lan nghe thấy lời này, cảm thấy nàng thật sự vô cùng đáng yêu, nhịn không được thấp giọng cười.
Hắn rủ mắt nhìn nàng, đôi mắt đen lại ẩn chứa tình cảm nồng nhiệt, từng câu từng chữ nhẹ nhàng lại khàn khàn: "Chỉ cần nàng đừng sợ, cô sẽ dạy cho nàng."
Dứt lời, hắn nhéo lên cằm của nàng, hoàn toàn không cho nàng bất cứ cơ hội cự tuyệt nào, hôn lên cánh môi nàng.
Tô Trường Nhạc muốn né tránh theo bản năng, hắn lại dùng một cái tay khác giữ lấy phần gáy của nàng, nàng bị nhốt ở trong hai tay hắn, không thể động đậy.
Thẩm Tinh Lan ôm nàng, hôn trong chốc lát, nụ hôn dần dần trở nên sâu hơn, mang theo hương vị thuộc về hắn.
Sự ấm áp tràn ngập khắp trong miệng, tinh tế nếm dư vị ngọt ngào trong miệng nàng, dịu dàng lại tham lam, từng bước một công thành đoạt đất, cuối cùng hòa quyện với hơi thở ấm áp của nàng.
Nụ hôn của hắn mang theo cả sự mạnh mẽ không cho phép cự tuyệt, cũng chứa cả sự nhẫn nhịn và kiềm chế, cảm giác say chếnh choáng từ trong miệng hắn tự dần dần lan sang người nàng, nàng giống như cũng có men say, hai tay vốn đang giãy giụa kia, bất giác chuyển thành nắm c.h.ặ.t lấy y phục của hắn.
Bàn tay thon dài của hắn như đang muốn vỗ về nàng, đầu tiên nhẹ nhàng sờ lên mái tóc đen bóng, đầu ngón tay xuyên qua từng sợi tóc, lại lướt qua vành tai tinh tế nhỏ nhắn, rồi cuối cùng dừng lại trên giương mặt nàng, mỗi một động tác vừa dịu dàng vừa cẩn thận.
Mãi đến khi mắt phượng của Tô Trường Nhạc nổi lên hơi nước, cả người đã có hơi choáng váng, hắn mới buông nàng ra.
"Học được chưa?"
Tô Trường Nhạc:"......"
Hắn đang dạy cho nàng sao?
"Nếu đã học được rồi, cô sẽ dạy nàng tiếp....."
Nghe thấy giọng nói khàn khàn của hắn, Tô Trường Nhạc có cảm giác gương mặt như bị bỏng, lập tức lắc đầu: "Vẫn chưa học được."
Thẩm Tinh Lan chăm chú nhìn nàng một lát, thấp giọng cười: "Được."
Sau đó môi hắn lại một lần nữa hạ xuống, lúc này đây, hắn lại "dạy" một cách "kĩ lưỡng" hơn lần trước.
Dạy đến mức nàng thở không ra hơi, miệng và đầu lưỡi đều cảm thấy đau xót.
Cái hôn qua đi, y phục đỏ thẫm của Tô Trường Nhạc không biết từ khi nào đã rơi xuống hơn phân nửa, cổ áo nửa kín nửa hở để lộ ra xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp, l.ồ.ng n.g.ự.c dưới lớp áo cũng phập phồng lên xuống.
Không chỉ mê hoặc lòng người, ngay cả khóe mắt đuôi lông mày cũng mang sắc hoa đào, khiến người khác khó mà kiềm giữ nổi.
Ánh mắt Thẩm Tinh Lan tối lại, hai tay lại ôm lấy nàng c.h.ặ.t hơn.
Ánh mắt Tô Trường Nhạc cũng trở nên mê ly, cánh môi lần thứ hai nói ra những tiếng kháng nghị mềm mại. Nàng gần như đã hiểu, nếu như nàng vẫn nói còn chưa học được, cái tên ma men này sẽ "dạy" nàng hết cả đêm.
Da thịt trắng nõn lại trở nên đỏ hồng, y phục đỏ thẫm càng tô đậm thêm làn da trắng của tiểu cô nương.
Tuy rằng Tô Trường Nhạc bị hôn đến mức mơ mơ màng màng, mặt năng giống như đang bị thiêu cháy, cũng nhận thấy nụ hôn và động tác của Thẩm Tinh Lan thuần thục biết bao nhiêu, nàng còn cảm nhận được sự khác thường của hắn.
Thẩm Tinh Lan nhất định đã có kinh nghiệm.
Nghĩ đến hắn có khả năng đã chạm qua cung nữ thị tẩm khác, trái tim Tô Trường Nhạc bỗng nhiên nghẹn lại, thậm chí còn lộ ra vài phần không vui.
Đến lúc Thẩm Tinh Lan lại cúi đầu, cọ vào ch.óp mũi nàng, thấp giọng hỏi nàng đã học được chưa, nàng lại không nhịn được, quay đầu đi rồi lẩm bẩm nói ra mấy chữ∶ "Trước kia Thái T.ử ca ca đã hôn rất nhiều người rồi phải không?'
"Cái gì?" Đang chuẩn bị lần thứ hai muốn dụ dỗ tiểu cô nương ngoan ngoãn đáng yêu, Thẩm Tinh Lan lại nghe thấy lời nàng vừa hỏi, chợt sửng sốt.
Nàng đang....... ghen?
"Nương ta đã từng nói các vị hoàng t.ử đều có cung nữ thị tẩm, những thứ chàng dạy ta, có phải đều học từ chỗ những cung nữ đó hay không."
Tô Trường Nhạc càng nói càng cảm thấy có khả năng này, nàng còn nhớ rõ kiếp trước lần đầu tiên Thẩm Tinh Lan hôn nàng, có bao nhiêu sự vụng về, thậm chí hắn còn không biết duỗi đầu lưỡi ra, hoàn toàn không giống như hiện tại, hôn nàng đến mức đầu óc choáng váng.
Nghĩ vậy, cơn giận nhỏ trong lòng Tô Trường Nhạc, trong nháy mắt đã cháy thành lửa lớn: "Tránh ra! Ta không cần học những cái này, Thái T.ử ca ca đi tìm những những cung nữ thị tẩm kia dạy cho bọn họ là được."
Thẩm Tinh Lan nghe thấy trong giọng nói mềm mại của nàng có xen lẫn sự ấm ức và tức giận, trong lòng vừa cảm thấy kinh ngạc vui mừng vừa cảm thấy không biết làm sao.
"Không có cung nữ thị tẩm." Hắn vừa cười vừa nói, giọng nói khàn khàn còn mang theo ý cười suиɠ sướиɠ.
Tô Trường Nhạc lại không tin, kiếp trước Thẩm Tinh Lan hoàn toàn không biết những thứ này.
Hắn không biết vừa hôn vừa cởi y phục nàng ra, hai tay hắn cũng sẽ không sờ mó những chỗ khiến người khác thẹn thùng kia, cũng sẽ không đùa giỡn lưu manh như vậy.
Nàng xác định, Thẩm Tinh Lan đã từng học qua ở chỗ người khác.
Khó trách buổi sáng hắn lại lớn mật như vậy, dám ôm nàng đi tới đi lui trước mặt mọi người, khó trách đêm nay hắn không hề đỏ mặt ngại ngùng.
Tô Trường Nhạc nhớ tới thiếu niên động một tí đã đỏ mặt tai hồng, lại nhìn khuôn mặt anh tuấn hiện lên tia say của hắn, trong lòng càng nghĩ càng giận.
Thẩm Tinh Lan không còn thuần khiết nữa.
Nàng bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, kiếp trước cho dù nàng và Thẩm Tinh Lan không hợp nhau, nhưng hắn cũng chưa bao giờ nạp trắc phi hăy thị tỳ gì cả, trước khi đại hôn của hai người, hắn cũng chưa từng có người khác, tại sao đời này Thẩm Tinh Lan lại thay đổi.
Tô Trường Nhạc cảm thấy bản thân lại bắt đầu làm kiêu rồi, Thẩm Tinh Lan vốn là người sẽ kế vị, kiếp trước hắn ôm nỗi áy náy với nàng, thế nên bên người hắn mới có thể chỉ có mình nàng.
Nhưng đời này hắn không hại nàng, nàng lại là một kẻ ngốc trước mặt người khác, hắn sớm muộn gì hắn cũng sẽ nạp nữ nhân có gia thế tốt, nhân phẩm tốt làm trắc phi, nàng lại có cảm thấy khó chịu gì chứ?
Chẳng lẽ vẫn còn mong chờ hắn vẫn giống như kiếp trước, mặc kệ Hoàng Thượng tạo áp lực như thế nào, mặc kệ Hoàng Hậu hao tâm tổn kế gài người vào Đông Cung như thế nào, bên người hắn vẫn chỉ có một mình nàng hay sao?
Không, không đúng, trước kia nàng thật sự vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nàng ích kỷ cho rằng Thẩm Tinh Lan vẫn như kiếp trước, cho nên khi nghe thấy hắn nói từ lâu hắn đã có ý với nàng, mới mơ hồ cảm thấy vui vẻ, mới có thể không kháng cự lại lần tứ hôn này, thậm chí còn âm thầm chờ mong lại lần nữa kết thành phu thê vơi hắn.
Nàng chờ mong, vốn tưởng đời này có thể vui vẻ ở cạnh hắn, nhưng hắn lại từng có người khác trước khi hai người tổ chức đại hôn, sao hắn lại có thể tìm người khác học chuyện này được chứ!
Hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn, Tô Trường Nhạc quả thực càng nghĩ càng ấm ức. Thẩm Tinh Lan thấy vành mắt tiểu cô nương trọng n.g.ự.c lại đỏ lên, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giống như phải chịu nỗi ấm ức lớn, hắn đau lòng không chịu nổi, cúi đầu hôn lên giữa lông mày nàng.
"Cô thật sự chưa từng có người khác, cũng chưa từng có cung nữ thị tẩm, chỉ là, chỉ là hôm nay ở yến tiệc có hỏi qua một số tướng lĩnh đã có gia thất mà thôi."
Thẩm Tinh Lan thấy nàng vẫn không để ý hắn, lại trở nên nóng nảy, hắn không thể nói hắn học được từ kiếp trước được.
Hắn lại nhẹ nhàng chạm lên môi nàng, khóe miệng nở nụ cười miễn cưỡng: "Cô thật sự không có kinh nghiệm gì cả, năm cô mười lăm, mười sáu tuổi đã đi đến Mạc Bắc xa xôi, mang binh đ.á.n.h giặc, trong quân doanh không hề có nữ nhân nào cả, từ năm cô mười hai tuổi đã ngưỡng mộ nàng, chưa từng cho cô nương khác nửa ánh mắt."
Tô Trường Nhạc mím môi không nói lời nào, nhưng khi nghe thấy hắn nói từ năm mười hai tuổi bắt đầu thích nàng, trong lòng lần thứ hai lại như có dòng nước ấm chảy qua.
Nhưng mà điều đó cũng không thể giải thích, vì sao nụ hôn và động tác của hắn lại thuần thục như thế." Cô thật sự kìm lòng không nổi, không cần thầy dạy cũng hiểu."
Thẩm Tinh Lan hiện tại đã hối hận, hắn không nên quá mức nóng vội như vậy, hắn đã quên Tô Trường Nhạc rất nhạy bén, cho dù có nhiều chuyện không nhớ rõ, nhưng nàng vẫn luôn tinh ranh như cũ.
"Nếu như nàng không tin, ngày mai cô sẽ mang nàng đi gặp phụ hoàng, để phụ hoàng làm chứng cho sự trong sạch của cô."
Thẩm Tinh Lan thấy nàng vẫn không nói gì, hoảng loạn cúi đầu, động tác lại trở nên vụng về.
Tô Trường Nhạc thấy hai tròng mắt hắn hiện lên màu đỏ tươi, vẻ mặt vội vã kia cũng không giống giả vờ, lại cảm thấy có khả năng chính mình đã thật sự trách lầm hắn.
Nàng mím môi, nhẹ giọng nói:"Vậy Thái T.ử ca ca cởi xiêm y ra cho ta kiểm tra."
Thẩm Tinh Lan vừa mới hồi kinh không lâu, nếu như quả thực hắn từng có người khác trước ngày đại hôn, trên người nhất định sẽ để lại dấu vết.
Thẩm Tinh Lan nghe thấy lời nàng nói, lại giật mình trong nháy mắt: "Cái gì?"
Nàng bĩu môi, lại nhỏ giọng lặp lại một lần nữa: "Cởi xiêm y ra."
Thẩm Tinh Lan xác định hắn không có nghe nhầm, hơi thở lại trở nên nặng nề hơn.