Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 8



Người ngày hôm ấy đến phủ tuyên chỉ, là Trần công công, thái giám tổng quản hầu hạ bên cạnh Tuyên Đế.

Tô Trường Nhạc nghe Trần công công nói: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Nữ nhi của Thừa tướng Tô Trạch, Tô thị Trường Nhạc, huệ chất lan tâm nhân phẩm xuất chúng...... có mối nhân duyên trời ban với Thái Tử, tứ hôn cho Thái T.ử làm Thái t.ử phi, ít ngày nữa sẽ thành hôn, tất cả nghi thức......" , có thể nói cả người đều ngây ra.

Trước kia Tuyên Đế đã nói sẽ không để cho Thẩm Tinh Lan lấy nàng làm thái t.ử phi, vì cớ gì hiện tại lại đột nhiên ban hôn?

Thánh chỉ tứ hôn này giống hệt như trong kiếp trước, khiến cho Tô Trường Nhạc sững sờ một hồi lâu, đầu óc trống rỗng, mãi đến khi Tô mẫu nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay nàng, nàng mới phục hồi lại tinh thần, mơ hồ tạ ơn, nhận lấy thánh chỉ.

Tuyên Đế đã điên rồi sao? Lại có thể ban hôn một kẻ ngốc với Thái Tử, làm Thái t.ử phi?

Lúc trước sở dĩ nàng quyết định giả ngây giả dại, là bởi vì không muốn bị cuốn vào giữa Thẩm Tinh Lan và Thẩm Quý Thanh, không muốn trở thành một con cờ khiến cho hai huynh đệ bọn họ tranh đoạt hoàng quyền.

Nàng biết Tuyên Đế tuyệt đối sẽ không cho phép một kẻ ngốc t.ử làm Thái t.ử phi, mới yên tâm qua lại với Thẩm Tinh Lan, nhưng vì điều gì, mà kết quả cuối cùng, nàng vẫn trở thành Thái t.ử phi?

Chẳng lẽ cho dù sống lại một đời, có một số việc đã được định sẵn sẽ phải xảy ra, không có cách nào thay đổi? Giống như Ôn Sở Sở vẫn sẽ được gả cho Thẩm Quý Thanh, giống như nàng cuối cùng vẫn sẽ đến bên cạnh Thẩm Tinh Lan.

Tô Trường Nhạc hoài nghi chính mình đang còn ở trong giấc mơ, không nhịn được duỗi tay dùng sức nhéo Tứ Hỉ.

Tứ Hỉ chịu đau kêu lên một tiếng, cẩn thận nhìn sắc mặt cô nương, khó hiểu hỏi: "Sao bỗng nhiên cô nương lại nhéo Tứ Hỉ?"

Tô Trường Nhạc hỏi: "Đau không?"

Vẻ mặt Tứ Hỉ đáng thương, bĩu môi: "Đau."

"Hóa ra đây thực sự không phải giấc mộng......"

Trần công công tới tuyên chỉ xong, còn phải hồi cung bẩm báo cho Tuyên Đế, không bao lâu đã rời khỏi phủ Thừa tướng, Tô Trạch cũng theo Trần công công rời đi.

Đại sảnh chỉ còn lại Tô mẫu, Tô Trường Nhạc và hai huynh đệ Tô thị.

Tô mẫu nghe thấy nữ nhi nói, nhịn không được bật cười: "Niếp Niếp thích Thái T.ử ca ca như vậy, sau này mỗi ngày đều có thể ở bên cạnh hắn, chẳng lẽ không vui hay sao?"

Tô Thiên Dương gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, không phải muội nói thích Thái t.ử điện hạ hay sao?"

Tô Trường Nhạc kinh ngạc nhìn nhị ca cùng mẫu thân, nghĩ thầm nàng từng nói thích Thái T.ử khi nào chứ? Tiếp theo những ngày gần đây phụ thân đã nhiều lần tiến cung diện kiến Hoàng Thượng.

Sẽ không phải phụ thân cảm thấy nàng rất vui vẻ khi ở bên Thái Tử, cho nên bèn tiến cung du thuyết Hoàng Thượng, để cho Thái T.ử phụ trách việc xảy ra hôm yến tiệc ấy?

Ngay tại lúc nàng còn đang kinh ngạc, lại thấy Tề ma ma vội vội vàng vàng đến trước mặt mọi người, nói rằng Đông Cung đã phái người tới đưa sính lễ.

Ngay cả Tô mẫu cũng ngẩn người, hỏi lại Tề ma ma: "Là đưa tới tờ đơn sính lễ hay là sính lễ?"

Tề ma ma mới bị cảnh tượng vừa rồi làm cho chấn động, hiện tại cả người vẫn còn hưng phấn đến mức khuôn mặt đỏ lên, bà đã sống vài thập niên, nhưng đây là lần đầu được nhìn thấy cảnh tượng phô trương đến như thế.

"Có tờ đơn, cũng có cả sính lễ!" Tề ma ma tưởng tượng đến cảnh tượng ở bên ngoài, trong lòng lại càng hưng phấn, giọng nói lại lớn hơn vài phần, "Phu nhân nhanh ch.óng ra ngoài nhìn xem, đây là lần đầu tiên nô tỳ nhìn thấy có cả trăm xe ngựa đến đưa sính lễ, nghe lời Tần công công được Thái t.ử điện hạ phái tới, tất cả những rương sính lễ đều do một tay Thái T.ử chuẩn bị, Tần công công còn nói, lúc sau Lễ Bộ sẽ đến đưa những sính lễ còn lại tới!"

Đưa sính lễ, ngoài việc bày tỏ vẻ sự tôn trọng và thành ý với bên nữ, đồng thời còn mang một tầng nghĩ khác, "Nàng đã nhận sính lễ của ta, thì chính là người của ta".

Lúc trước kia tuy rằng Thẩm Quý Thanh và Tô Trường Nhạc đã được định ra hôn sự, nhưng bởi vì năm đó nàng vẫn còn nhỏ, Thẩm Quý Thanh vẫn chưa đưa sính lễ tới, cũng bởi vì điều này, nên việc giải trừ hôn ước mới có thể diễn ra thuận lợi như thế.

Nếu so sánh giữa hai bên, Thái T.ử lại vội vàng gấp gáp như thế? Nhảy vọt từ bước bàn bạc sang trực tiếp định hôn cũng có thể coi như đã phá bỏ lệ thường, hiện giờ thánh chỉ vừa mới được ban xuống, đã ngay lập tức trực tiếp đưa sính lễ tới!

Tuy rằng Tô mẫu đã sớm nhận ra Thái T.ử có ý với khuê nữ nhà mình, nhưng hành động vội vã đưa sính lễ đến của Thái Tử, vẫn khiến cho bà cảm thấy dở khóc dở cười.

Tô mẫu thấy mặt mũi Tề ma ma đỏ bừng, không nhịn được bật cười lên: "Được, giờ ta sẽ ra ngoài nhìn xem."

Tô Trường Nhạc vẫn còn mơ mơ hồ hồ, Tô mẫu đã dắt lấy tay nàng, dẫn nàng đi xem Tề ma ma đến tột cùng có thổi phồng mọi thứ lên hay không.

Tô Ngọc và Tô Thiên Dương liếc nhìn nhau, bước nhanh đuổi kịp mẫu thân và muội muội.

Tô mẫu đi đến trước cửa phủ Thừa tướng, nhìn từng xe, từng xe ngựa dừng ở trước cửa, chạy dài đến cuối con đường vẫn không hết, không khỏi cảm thán, Thái T.ử quả nhiên cực kỳ để tâm đến nữ nhi, ngay cả sính lễ cũng nhiều gấp mấy lần những vị hoàng t.ử khác.

Tốc độ đưa sính lễ của Thẩm Tinh Lan cực kì nhanh, cảnh tượng long trọng, không chỉ khiến cho mọi người trên dưới Tô phủ kinh ngạc, mà toàn bộ kinh thành đều cảm thấy kinh hãi.

Nếu muốn nói người cảm thấy khiếp sợ nhất trước việc Tô Trường Nhạc được ban hôn làm thái t.ử phi, không ai khác chính là những quý nữ danh môn.

Từ sau Khánh Công Yến, các quý nữ kinh thành đều cảm thấy ăn ngủ không yên, ai nấy đều ngưỡng cổ chờ đợi ngôi vị Thái t.ử phi có thể rơi xuống trên đầu mình.

Nhưng không nghĩ tới, đợi chờ mãi, thế mà lại chờ được tin tức Tô Trường Nhạc trở thành Thái t.ử phi!

Nếu như Tô Trường Nhạc không trở thành kẻ ngốc, thì với gia thế và tướng mạo của nàng, bị chỉ hôn cho Thái T.ử là một điều hết sức bình thường, nhưng hiện nay Tô Trường Nhạc chỉ như đứa trẻ bảy tuổi, làm sao có thể gánh vác nổi ngôi vị quốc mẫu trong tương lai chứ, điều này không phải là chuyện đùa hay sao!

Lúc này đây, không chỉ Ôn Sở Sở tức giận như muốn điên lên, ngay cả những quý nữ khác vốn tràn đầy tự tin, cảm thấy bọn họ có thể vào làm chủ vị Đông Cung, cũng đang tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Đặc biệt khi biết được ngày tứ hôn đó, phủ Thừa tướng đã nghênh đón từng xe từng xe sính lễ, bên trong không chỉ có sính lễ lớn nhỏ khác nhau: châu báu, trang sức, mười hai lễ,... còn có những thứ cần thiết như chim nhạn, càng ghen ghét đỏ cả mắt.

Qua 5 ngày nữa Ôn Sở Sở sẽ phải xuất giá, được gả cho một trong những vị hoàng t.ử, tự nhiên không tránh khỏi việc bị người khác đem ra so sánh với Tô Trường Nhạc.

Bởi vì đã đến đầu mùa đông, chim nhạn cũng không phải là vật dễ bắt như vậy, lúc trước Tấn Vương phủ đưa sính lễ, khi ấy đã dùng thương nga để thay thế cho chim nhạn.

Hiện giờ so sánh giữa hai bên, sính lễ của Tô Trường Nhạc không chỉ đã áp đảo toàn bộ, ngay cả chim nhạn mà lúc trước phủ Tấn Vương bảo rằng khó bắt sống, cũng có trong sính lễ, chằng trách việc nhận sính lễ của Tô Trường Nhạc đã là tâm điểm khiến mọi người chú ý.

Thẩm Tinh Lan chinh chiến với Mạc Bắc, quét sạch ngàn quân, hiện giờ đại thắng trở về, thiên hạ bá tánh đều ca tụng hắn là chiến thần của Đại Tề, danh tiếng đồn xa rộng, hôm nay lại đưa sính lễ long trọng như vậy, người sáng suốt đã hiểu được, biết hắn để tâm đến Tô Trường Nhạc nhiều như thế nào, không biết đã khiến cho bao nhiêu trái tim các tiểu thư khuê các, cô nương trong kinh thành tan vỡ.

Ôn Sở Sở hoàn toàn không nghĩ tới, trước khi thành thân còn phải chịu việc bị Tô Trường Nhạc ép tới mức mặt xám mày tro, không dám ngẩng đầu.

Nàng ta đi đi lại lại ở trong phòng, nhìn về phía tiểu tuyết hồ mà Tô Trường Nhạc được Thẩm Quý Thanh đưa đến, rồi lại chuyển cho nàng ta, tiểu tuyết hồ ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh nhìn nàng ta, cảm giác bị sỉ nhục từ việc xảy ra hôm yến tiệc, bỗng nhiên lại nổi lên trong lòng nàng ta.

"Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì!!!" Ôn Sở Sở không thể chịu nổi, duỗi tay ném hết tất cả mọi thứ trên bàn trà xuống dưới đất, vừa khóc vừa cười.

Vì cớ gì mà mặc dù Tô Trường Nhạc đã trở thành kẻ ngốc vẫn có thể vượt qua nàng ta?

Vì cớ gì mà Tô Trường Nhạc như luôn may mắn nở mày nở mặt, còn ngày đại hôn quan trọng nhất cuộc đời nàng ta, đều trở thành vật làm nền cho Tô Trường Nhạc, trở thành câu chuyện cười trong miệng các quý nữ khác!

Nàng ta không cam lòng, nàng ta không cam lòng, nàng ta không cam lòng!

Chỉ trong nháy mắt, trong phòng toàn là những mảnh nhỏ, bàn ghế lảo đảo lộn xộn, ngoại trừ chiếc giường không bị động đến ra, gần như tất cả đồ vật bên trong đều bị nàng ta làm cho vỡ vụn.

......

"Bên ngoài đều đang nói Ôn Nhị cô nương trộm gà không thành còn mất nắm gạo*, nàng ta cho rằng cướp được ngôi vị Tấn Vương Phi của cô nương thì có thể vẻ vang gả vào Tấn Vương phủ, không nghĩ tới vào lúc trước khi nàng ta thành thân với Thẩm Quý Thanh, thái t.ử điện hạ lại xin được ý chỉ ban hôn, còn đưa cho cô nương nhiều sính lễ như vậy nữa."

Trộm gà không thành còn mất nắm gạo*: ngạn ngữ, có nghĩa là còn chưa trộm được gà đã mất luôn nắm gạo, để ví việc không chiếm được lợi mà còn bị thiệt, thua lỗ.

Tứ Hỉ nói đến đây, không biết đang nghĩ đến điều gì, đột nhiên vỗ vào miệng mình, nói: "Cô nương, vừa rồi cô nương chưa nghe được gì hết, Tứ Hỉ thật sự cảm thấy tức giận thay cho cô nương, nên mới có thể nói những lời như vậy."

Sau khi nhận được ý chỉ ban hôn, trên dưới phủ Thừa tướng ai nấy cũng vui vẻ hớn hở, người đến chúc mừng tặng lễ nhiều không kể xiết.

Lúc này bên ngoài đã có tuyết rơi, trong phòng đốt địa long ấm áp dễ chịu, trên chiếc bàn con cạnh giường còn bày một lư hương màu trắng tinh xảo, khói trắng của lư hương bay lượn lờ trong không khí.

Tô Trường Nhạc lười nhác ngồi trên giường mĩ nhân, cười hỏi: "Muội tức giận cái gì?"

Tứ Hỉ do dự một lát, mới ấp úng nói: "Thật ra nô tỳ, từ nửa năm trước nô tỳ đã nhìn thấy cảnh Ôn Nhị cô nương và Tứ hoàng t.ử ở cùng một chỗ."

Tô Trường Nhạc không chút để tâm: "Ta, Thái Tử, Tứ hoàng t.ử và Ôn Nhị, bốn người đều là thanh mai trúc mã, bọn họ ở cùng một chỗ cũng không có gì lạ."

Tứ Hỉ lắc đầu: "Không phải, khi đó nô tỳ và Bình Nhi ra cửa mua đồ, nô tỳ thấy Ôn Nhị cô nương lên xe ngựa của Tứ hoàng t.ử, khi xuống xe ngựa, tuy rằng không khác ngày thường, nhưng lớp son môi lại mờ đi, lúc ấy trở về phủ, nô tỳ muốn nói cho cô nương, nhưng Bình Nhi vẫn luôn nói nô tỳ đã nhìn nhầm rồi."

Tô Trường Nhạc cười cười, đang muốn nói điều gì, thì bỗng nghe có người tới bẩm báo, nói trong cung lại ban ý chỉ, muốn nàng nhanh ch.óng đến đại sảnh để tiếp chỉ.

Là ý chỉ triệu kiến nàng vào cung của Lâm hoàng hậu

Thái giám tới để tuyên chỉ, là đại thái giám bên cạnh Lâm hoàng hậu, Chu Công công.

Tô Trạch và hai huynh đệ Tô gia đều không ở trong phủ, phủ Thừa tướng cũng chỉ còn nàng và Tô mẫu.

Khi Tô mẫu nghe được Chu Công công nói đến "Tuyên Tô thị nữ ngay trong ngày vào cung, tiếp nhận học quy củ", sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.

Tô Trường Nhạc còn điềm nhiên như không nhận lấy ý chỉ.

Tô mẫu lo lắng sốt ruột nhìn Tô Trường Nhạc: "Nếu không thì, ta và con cùng nhau tiến cung......"

Chu công công cười như không cười liếc nhìn Tô mẫu một cái: "Hoàng hậu nương nương chỉ tuyên gọi một mình Tô cô nương tiến cung, có lẽ Thừa tướng phu nhân không nên đi theo."

Tô Trường Nhạc thấy sắc mặt mẫu thân có hơi khó coi, mắt cong cong ôm lấy cánh tay của bà: "Nương đừng lo lắng, không phải là nương đã nói Hoàng hậu nương nương luôn yêu thương con hay sao? Hiện giờ tuy rằng nữ nhi không còn nhớ được nhiều việc, nhưng vẫn có thể tự mình tiến cung."

Chu Công công cười nói: "Từ nhỏ Tô cô nương đã được hoàng hậu nương nương yêu quý, Thừa tướng phu nhân còn có việc gì không yên tâm nữa chứ?"

Đại thái giám bên người Lâm hoàng hậu đã nói như vậy, Tô mẫu cũng không còn gì để nói, chỉ có thể yên lặng không nói để nữ nhi ngồi lên kiệu.

Tô Trường Nhạc cũng không phải ngốc thật, cho dù Lâm hoàng hậu muốn lấy việc học tập cung quy thì nàng cũng không sợ, nàng có hơi cảm thấy không ngờ, kiếp trước cho dù nàng gả vào Đông Cung, Lâm hoàng hậu vẫn đối xử tốt với nàng như cũ, chưa từng dùng cách ra oai phủ đầu như vậy.

Trong lòng nàng cũng không thấp thỏm bất an, nhưng khi kiệu tám người nâng đến ngọ môn, cung nhân xốc màn xe đỡ nàng xuống kiệu, chuẩn bị đổi sang xe liễn, thì bỗng thiếu niên mặc y phục đen đứng khoanh tay, bóng dáng cao dài thẳng tắp lọt vào trong tầm mắt của nàng, trên mặt nàng lại hiện lên một ý cười nhẹ, trong lòng nàng như có một dùng nước ấm chảy qua.

Cung nhân bên cạnh nhìn thấy Thái Tử, vội vàng khom mình hành lễ.

"Nô tài gặp qua Thái t.ử điện hạ." Chu công công hành lễ.

Thẩm Tinh Lan không đáp lại.

Bông tuyết tung bay, bước chân của thiếu niên vững vàng, đi về phía nàng, hắn rõ ràng vô cùng ung dung tao nhã, nhưng mỗi một bước chân giống như đều tiến vào trong lòng nàng.

Tô Trường Nhạc hơi cúi đầu, đè l.ồ.ng n.g.ự.c của mình lại, luôn cảm thấy trong lòng như có con thỏ nhỏ, đập loạn không chịu sự khống chế.

"Cô nghe Mẫu hậu gọi nàng tiến cung, tới để đón nàng." Thẩm Tinh Lan vừa nói, vừa điềm nhiên như không có việc gì dắt lấy tay nàng.

Tô Trường Nhạc ngẩn người, đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt hắn dịu dàng ấm áp, đôi đồng t.ử đen nhánh phản chiếu hình bóng của nàng.

Tô Trường Nhạc cảm thấy hô hấp trật nhịp, gương mặt lại đỏ lên.

Thẩm Tinh Lan lạnh nhạt nhìn lướt qua Chu Công công: "Nếu mẫu hậu triệu Thái t.ử phi của cô vào cung diện kiến, cô nên tự mình dẫn nàng đi trước."

Tô Trường Nhạc nghe thấy lời nói của Thẩm Tinh Lan, gương mặt còn nóng hơn nữa, ngay cả lỗ tai cũng chậm rãi đỏ lên.

Hiện giờ hai người bọn họ vừa mới định ra hôn sự, vẫn còn chưa thành thân, hắn lại dám chiếm lợi của nàng, gọi nàng là Thái t.ử phi ở trước mặt người khác! Đồ không biết xấu hổ!

Tô Trường Nhạc muốn tránh khỏi tay hắn, ở trong lúc không để ý, lướt qua đôi tai đỏ hồng của thiếu niên, nàng khẽ c.ắ.n môi không nói gì nữa.

Thẩm Tinh Lan vẫn luôn là một người khó chịu, hiện giờ lại mặt dày tới để chống lưng cho nàng, sao nàng lại có thể kéo chân sau của hắn lại?

Thánh chỉ đã được ban xuống, việc nàng trở thành thái t.ử phi là điều không phải bàn cãi, chẳng lẽ hai người còn phải đi tiếp con đường giống như kiếp trước?

Không, nàng không muốn.

Tô Trường Nhạc lẳng lặng nhìn hắn trong chốc lát, bỗng nhiên cong khóe môi, trong mắt hiện lên một tia gian xảo, ý xấu trong mắt đã được khơi dậy: "Thật tốt quá, có Thái T.ử ca ca ở bên, ta sẽ không sợ!"

Thẩm Tinh Lan lại mang ánh mắt trầm trầm, dắt tay nàng, dẫn nàng ngồi lên xe liễn, vẻ mặt nghiêm túc nói với nàng: "Không sợ, mọi chuyện sau này đều có cô."

Tô Trường Nhạc cảm giác được bàn tay to đang nắm lấy tay nàng, trong nháy mắt càng siết c.h.ặ.t hơn, như muốn ép bàn tay nhỏ của nàng vào trong lòng bàn tay hắn.

Cảm nhận được sự cẩn thận, trân trọng của Thẩm Tinh Lan, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên cảm thấy chột dạ, có hơi cảm thấy như đang làm điều sai trái, mím c.h.ặ.t môi.

Thái T.ử muốn cùng đi, Chu Công công đương nhiên không dám ngăn cản.

Khi Lâm hoàng hậu nhìn thấy Thái T.ử và Tô Trường Nhạc sánh vai đi vào Phượng Nghi Cung, trong mắt lóe lên một tia sáng kì lạ.

Hai người vừa hành xong lễ, Lâm hoàng hậu đang muốn mở miệng, Thẩm Tinh Lan lại lên tiếng sớm một bước, chắp tay nói: "Nhi thần nghe nói hôm nay Mẫu hậu triệu kiến Trường Nhạc vào cung, nghĩ đến chuyện ban hôn mấy ngày hôm trước, đặc biệt đến đây để bẩm báo cho mẫu hậu một chuyện."

Lâm hoàng hậu nhoẻn miệng cười, gật đầu, ý bảo Thái T.ử tiếp tục nói.

"Ý chỉ tứ hôn này do nhi thần tự mình cầu xin, ngày đó khi phụ hoàng đã đồng ý ban hôn, đồng thời cũng đáp ứng với nhi thần, hiện tại Trường Nhạc đã trở nên như vậy, không cần phải học vội những lễ nghi cung quy, đợi sau khi gả vào Đông Cung, nhi thần tự mình dạy dỗ là được."

Lâm hoàng hậu nghe thấy lời Thẩm Tinh Lan nói, nhẹ nhàng cười: "Phải không? Sao bổn cung lại chưa từng nghe Hoàng Thượng nhắc tới việc này."

"Có lẽ do đã lâu phụ hoàng chưa từng đặt chân tới Phượng Nghi Cung, nên mẫu hậu mới không biết việc này," Thẩm Tinh Lan lạnh nhạt nói, lấy thủ dụ của Tuyên Đế từ trong ống tay áo, đưa cho Chu Công công, "Đây là thủ dụ Phụ hoàng tự tay viết cho nhi thần."

Lâm hoàng hậu nhận lấy thủ dụ mà Chu Công công đưa qua, thật sự là nét chữ của Tuyên Đế.

Lâm hoàng hậu cong mắt nở nụ cười: "Bổn cung cũng không biết Hoàng Thượng lại cho Nhạc Nhi đặc quyền như vậy."

Thẩm Tinh Lan cúi đầu, có hơi ngượng ngùng cười cười, giống như thiếu niên lần đầu biết động lòng: "Thủ dụ này là do nhi thần tìm cách cầu được, có lẽ phụ hoàng sợ mẫu hậu chê cười nhi thần, mới không nhắc tới việc này."

Từ sau Khánh Công Yến, phượng ấn của Lâm hoàng hậu đã bị Hoàng Thượng thu hồi, không chỉ có như vậy, phượng ấn này cuối cùng còn rơi vào tay Tiêu quý phi, Lâm hoàng hậu cảm thấy khó mà chịu đựng nổi.

Hiện tại Tuyên Đế còn trực tiếp lướt qua Hoàng hậu chủ quản hậu cung, miễn trừ việc Thái t.ử phi học cung quy lễ nghi, còn chưa hề nói với bà ta, việc này không thể nghi ngờ chính là một điều vô cùng nhục nhã.

Đốt ngón tay đang cầm thủ dụ của Lâm hoàng hậu hơi trở nên trắng bệch, khuôn mặt không hiện vẻ gì nhưng trong lòng vẫn đang sục sôi, nếu như Tuyên Đế đã lên tiếng, Lâm hoàng hâu đương nhiên cũng không có cách nào giữ người ở lại.

Khi Tô Trường Nhạc theo Thẩm Tinh Lan rời đi, vẫn còn cảm thấy khó mà tin được.

Thẩm Tinh Lan vừa rồi đã nói ý chỉ ban hôn là do hắn tự mình cầu xin Hoàng thượng, chứ không phải do cha nàng?

Khi hai người rời khỏi Phượng Nghi Cung, hắn vẫn giống như trước kia, không nhanh không chậm đi ở phía sau nàng nửa bước.

Mãi đến lúc nàng muốn ngồi lên xe ngựa, Thẩm Tinh Lan mới mở miệng: "Rất nhanh sẽ đến ngày cử hành đại hôn."

"Cái gì?" Màn xe vừa được xốc lên, Tô Trường Nhạc quay đầu lại, ngây ngốc nhìn hắn, môi đỏ khẽ nhếch, để lộ ra hàm răng trắng bóc.

Thiếu niên mặc y phục đen, nở nụ cười lạnh nhạt, cũng khiến cho vạn vật phai màu.

"Lần trước nàng có hỏi cô, từ trước kia có phải đã thích nàng hay không, cô còn chưa trả lời." Hắn tiến lên một bước, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của nàng, cầm lấy tay nàng đặt lên môi hắn.

Hô hấp ấm áp dừng lại trên da thịt mềm mại non nớt của nàng, cánh môi nhẹ nhàng vân vê mu bàn tay nàng, hàng mi dài xinh đẹp giống như lông vũ của thiếu niên chậm rãi buông xuống, đáy mắt hiện lên một tia ham muốn chiếm hữu nồng cháy.

Trước kia hai người vẫn chưa định ra hôn sự, hắn không thể nói, hiện giờ, hắn đã có thể quang minh chính đại nói hết tâm ý, không cần phải che che giấu giấu nữa.

Môi mỏng của Thẩm Tinh Lan nhẹ nhàng mổ lên mu bàn tay nàng, ánh mắt sáng như sao sớm, tình cảm nồng nhiệt chân thành ẩn giấu hết ở trong đó.

Tô Trường Nhạc bỗng dưng ngừng thở, không thể tin tưởng mở to hai mắt.

Hắn lại dịu dàng ngước mắt, ánh mắt dừng lại ở trên mặt nàng, khẽ cười một tiếng: "Là sự thật."

Giọng nói của hắn vừa thấp vừa trầm, dễ nghe khiến lòng người say mê, truyền qua bên tai nàng, mang đến một cảm giác say mê cùng run rẩy.

Mặc dù Tô Trường Nhạc đã sớm biết sự thật này, hiện giờ nghe thấy chính miệng hắn bộc lộ, trái tim vẫn không chịu sự khống chế đập nhanh mãnh liệt.

Mặt nàng đỏ lên trong nháy mắt, đầu óc trở nên trống rỗng.

Thẩm Tinh Lan nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng, có hơi bất ngờ, ngay tại lúc hắn vẫn đang còn ngây người, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên đẩy hắn ra, hốt hoảng trốn vào trong xe ngựa.

"Ta, ta muốn về phủ!"

Bên trong xe ngựa truyền đến âm thanh hoảng loạn của Tô Trường Nhạc.

Thẩm Tinh Lan cười trong im lặng, đầu lưỡi nhẹ nhàng chậm rãi l.i.ế.m bờ môi vừa mới vân vê mu bàn tay nàng, vừa nói vừa làm bộ như muốn vén màn xe lên: "Cô đưa nàng về?"

Tô Trường Nhạc hoảng sợ, giữ lấy màn xe, vội vàng nói: "Không, không cần! Tự mình ta trở về cũng được, Thái T.ử ca ca không cần phải tiễn ta."

Rốt cuộc Thẩm Tinh Lan có chuyện gì, tại sao bỗng nhiên hắn lại nhắc tới chuyện này, lại còn tại ở trước mặt nhiều cung nhân như vậy, trắng trợn táo bạo nói thích nàng!

"Được." Thẩm Tinh Lan lại cười ra tiếng, đuôi mắt còn chứa vài phần thỏa mãn và suиɠ sướиɠ.

Tô Trường Nhạc ngồi trong xe ngựa, đương nhiên sẽ không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt hắn, cung nhân ở bên cạnh đã cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn loạn.

Tiếng cười sạch sẽ thuần túy, tùy ý trong sáng kia, vẫn khiến cho lòng người rồi bời lưu luyến.

......

Thẩm Tinh Lan nói sẽ nhanh ch.óng đến ngày cử hành đại hôn, quả thực rất nhanh đã đến ngày đó.

Ngay trước khi Thẩm Quý Thanh rước Ôn Sở Sở về phủ Tấn vương một ngày, hai người đã định ra ngày thành hôn, chính là một tháng sau.

Nghi lễ Thái T.ử rước phi phải được tổ chức long trọng, Lễ Bộ vốn chọn được hai ngày hoàng đạo, đều ở trong năm sau, Thái T.ử lại không hài lòng, thế nào cũng phải rước đích nữ phủ Thừa tướng vào cuối năm, việc này gần như đã truyền đi khắp toàn bộ kinh thành.

Trong ngày đại hỷ của Ôn Sở Sở và Thẩm Quý Thanh, đã có không ít khách khứa to tiếng thảo luận về hôn sự của Thái T.ử và đích nữ phủ thừa tướng, có thể nói là hoàn toàn nổi bật hơn tất cả.

Tuy rằng Thẩm Tinh Lan đã vì Tô Trường Nhạc mà cầu được thủ dụ của Tuyên Đế, nhưng Tô mẫu vẫn không yên tâm, dù gì thì Tô Trường Nhạc cũng sắp bước vào cánh cửa hoàng cung sâu như biển, dẫu cho Tuyên Đế có rộng lượng đi nữa, cũng không thể chịu đựng việc Thái t.ử phi là một nha đầu không hiểu chuyện gì hết. Vì thế, Tô mẫu đã mời đến ma ma dạy cung quy, lễ nghi cho nữ nhi.

May mắn thay, Tô Trường Nhạc không phải là kẻ ngốc thật sự, nếu không nàng sẽ phải chịu khổ học quy củ, ma ma tới dạy dỗ thấy nàng vừa học đã thông, liên tục khen ngợi, Tô mẫu cũng có phần yên tâm hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lúc này, Thẩm Tinh Lan tự mình tới phủ Thừa tướng một chuyến, là vì muốn đưa mũ phượng khăn chùm đầu mà Tô Trường Nhạc sẽ đội trong ngày đại hôn, hành động này của hắn không hề nghi ngờ, rõ ràng thể hiện sự coi trọng của hắn đối với Tô Trường Nhạc.

Ngày ấy dù cho Tô Trường Nhạc không nhìn thấy mặt hắn, nhưng khi nàng nghe Tứ Hỉ thuật lại, nụ cười trên mặt Thái T.ử có bao nhiêu suиɠ sướиɠ, trong lòng nàng lại chảy qua một dòng nước ấm.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày đại hôn, Tô phủ giăng đèn kết hoa, đội ngũ đón rước tân nương vẫn kéo dài mênh m.ô.n.g cuồn cuộn như cũ, một màu đỏ rực, náo nhiệt vô cùng, tất cả đều không khác gì kiếp trước.

Tô Trường Nhạc mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm, giữa mày nhẹ nhàng vẽ hoa điền đỏ rực, trang dung tinh xảo, da trắng như tuyết, cánh môi đỏ ướŧ áŧ xinh đẹp khẽ mấp máy, ngay cả Tứ Hỉ ngày thường vẫn luôn hầu hạ nàng, lúc này cũng bị dung mạo khuynh thành của cô nương nhà mình làm cho kinh ngạc.

Tứ Hỉ nhìn đến mức mặt mũi đỏ bừng, ngây ngốc khen ngợi: "Cô nương nhất định là tân nương xinh đẹp nhất mà đời này Tứ Hỉ nhìn thấy."

Tô Trường Nhạc nhấp miệng cười khẽ: "Nói giống như muội từng nhìn thấy nhiều tân nương khác vậy."

Tứ Hỉ lại cười lên vài tiếng, những người khác ở bên cạnh cũng liên tục phụ họa, Tô Trường Nhạc nghe được ngượng ngùng đỏ mặt.

Kiếp trước nàng đã từng gả cho Thẩm Tinh Lan một lần rồi, chỉ là khi đó lòng nàng đã lạnh như tro tàn, cho dù có ngồi kiệu hoa đỏ thắm thì vẫn như một con con rối mất hồn mất phách.

Hiện giờ lại một lần nữa đội mũ phượng khăn chùm đầu xuất giá, tâm tình lại có sự khác biệt lớn.

Tưởng tượng đến cảnh chính mình lại gả cho Thẩm Tinh Lan, trong lòng Tô Trường Nhạc lại căng thẳng hơn vài phần.

Khi Tô Thiên Dương cõng muội muội chuẩn bị lên kiệu hoa, phát hiện nàng đang căng thẳng bất an, không khỏi nhỏ giọng nói: "Niếp Niếp yên tâm, từ nhỏ điện hạ đã có ý với muội, hai năm trước ta và điện hạ gặp nguy ở Nhạn Môn Quan, sở dĩ có thể sống sót đến ngày hôm nay, tất cả đều là vì điện hạ còn nghĩ đến muội, nhị ca có thể bảo đảm, điện hạ nhất định sẽ là phu quân tốt, nhất định sẽ không phụ lòng muội."

Tô Trường Nhạc ngẩn người, bỗng nhiên rất muốn biết hai năm trước bọn họ đến tột cùng đã gặp phải chuyện gì.

Thái T.ử cưới phi, phủ Thừa tướng gả nữ nhi, bá tánh đứng vây xem nhiều không kể xiết, gần như mỗi một con đường trong kinh thành đều chật kín, đến con kiến cũng không chui lọt, đội ngũ rước tân nương vòng quanh kinh thành vài vòng, cuối cùng mới đi vào Đông Cung.

Kiệu hoa dừng lại, khi Tô Trường Nhạc xuống kiệu, lại cảm thấy có vài phần căng thẳng và ngượng ngùng.

Nàng hít sâu một hơi, đang chuẩn bị tiếp nhận tấm lụa đỏ mà hỉ nương đưa qua, bỗng nhiên bị người chặn ngang, ôm eo bế lên.

Ôn Sở Sở đi bên cạnh hắn bỗng chốc kinh ngạc ngước mắt lên, chỉ thấy ly rượu trong tay Thẩm Quý Thanh đã bị hắn bóp nát.

Nàng ta vội vàng lấy ra chiếc khăn tay lau chùi thay hắn: "Vương gia, có chuyện gì vậy?"

Ôn Sở Sở hoảng loạn ngẩng đầu, nhìn theo ánh mắt phu quân của nàng ta, vừa lúc thấy Thẩm Tinh Lan không chút để ý lau đi vết son đỏ thẫm ở trên khóe môi.

Ôn Sở Sở bỗng nhiên cứng đờ.

Chẳng lẽ phu quân của nàng ta ghen tỵ với Thái Tử?! Hiện giờ Tô Trường Nhạc đã trở thành Tam tẩu của hắn, chẳng lẽ hắn vẫn còn nhớ mãi không quên!

Ôn Sở Sở lại cảm thấy bản thân đã nghĩ nhiều, Thẩm Quý Thanh không có khả năng nhớ thương đến Tô Trường Nhạc được, hắn đã từng nói hắn chưa bao giờ động lòng với Tô Trường Nhạc.

Đáng tiếc mọi việc lại không như mong muốn, Thẩm Quý Thanh từ trước đến nay vẫn luôn ôn hòa dịu dàng, lại đột nhiên đẩy nàng ta ra, vẻ mặt tối tăm, giận dữ phất tay áo bỏ đi.

Lại một lần nữa trở thành tâm điểm của mọi người, sắc mặt Ôn Sở Sở trắng bệch, lúng túng c.ắ.n môi, bất chấp mọi thứ, nâng váy chạy theo phu quân nàng ta.

Sau khi phu thê Tấn Vương rời đi, yến hội nhanh ch.óng quay trở lại sự vui vẻ, giống như vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra, tiếng nói cười chúc mừng kính rượu vang lên liên tiếp.

Đợi yến tiệc kết thúc, khi trở về tẩm điện đã là đêm khuya tĩnh lặng.

Thật ra Thẩm Tinh Lan không có lòng tham dự yến tiệc, chỉ muốn trở về sớm một chút, nhưng lại gặp vướng mắc với giao hẹn trước kia của Tuyên Đế, hỉ yến này, hắn không có cách nào trở về sớm.

Căn phòng lớn như vậy một mảnh đỏ thẫm, mỹ nhân ngồi trên giường da trắng như tuyết, tiểu cô nương mà hắn vẫn luôn nghĩ đến ngoan ngoãn ngồi ở chỗ đó, khi thấy hắn đẩy cửa tiến vào, còn ngẩng đầu nở nụ cười ngọt ngào với hắn.

Trong nháy mắt, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên cảm thấy tất cả sự nhẫn nại kiềm chế trong yến tiệc đêm nay, toàn bộ đều đáng giá.

"Cô còn tưởng nàng sẽ đi ngủ trước." Hắn bị rót rất nhiều rượu, giọng nói có phần khàn khàn, bước chân đi về phía nàng lại không hề có vẻ loạng choạng.

Hắn vẫn còn có ý thức, vẫn còn rất tỉnh táo.

Tô Trường Nhạc nghe thấy tiếng mở cửa, trong chớp mắt tim đập rối loạn, theo bước chân ngày càng gần của Thẩm Tinh Lan, nàng lại siết c.h.ặ.t chiếc khăn ở trong tay.

Thẩm Tinh Lan đi đến trước mặt nàng, thấy nàng ngước ánh mắt mềm mại nhìn hắn, trái tim như bị lông chim nhẹ nhàng cào qua, mềm mại đến mức rối tinh rối mù.

Hắn đột nhiên rất muốn ôm nàng vào trong n.g.ự.c.

Tô Trường Nhạc đã dỡ mũ phượng xuống từ lâu, lau mặt xong, thay áo đỏ thẫm, lúc này mái tóc đen tùy ý xõa phía sau, vài sợi tóc rũ xuống trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp phiếm hồng, giống như một nụ hoa sen chớm nở, càng khiến cho nàng có thêm vài phần nhỏ nhắn.

Hắn rủ mắt, hầu kết trượt lên trượt xuống, ham muốn điên cuồng ở trong lòng kia gần như không thể khống chế được nữa.

Hắn thấp giọng hỏi nói: "Tuy rằng cô biết nàng sẽ không uống rượu, nhưng vẫn nên uống một chút rượu hợp cẩn, nàng có thể uống được không?"

Tô Trường Nhạc thấy đôi mắt hắn rõ ràng đã nhiễm men say, vẻ mặt lại đứng đắn hỏi nàng, nàng không nhịn được nghiêng đầu cười, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Thái T.ử ca ca đã say rồi đúng không?"

Lời còn chưa dứt, cả người nàng đã bị kéo, ngã vào trong n.g.ự.c hắn.

Thẩm Tinh Lan không nói một câu, lại ôm lấy nàng c.h.ặ.t hơn.

Thiếu niên ôm lấy nàng giống như một con mèo lớn đang làm nũng, đầu hắn dựa nghiêng trên vai nàng, theo lời nói của nàng, giọng nói trầm thấp khàn khàn nỉ non; "Ừm, cô say rồi, Niếp Niếp...."

Giọng nói xen lẫn men say, mang theo sự làm nũng và triền miên, hô hấp nóng rực dừng ở trên cổ nàng, môi mỏng ngẫu nhiên cọ qua cọ lại trên da thịt nàng, chọc cho tiểu cô nương lòng co bả vai lại, thoạt nhìn như hắn có vẻ như đã say, không còn tỉnh táo.

Tô Trường Nhạc sợ nhột, đầu hắn lại cọ qua cọ lại ở trên cổ nàng, nàng vốn còn có thể bình tĩnh, lúc này lại không nhịn được, bị hắn cọ đến mức trái tim có hơi rối loạn.

Theo tư thế ôm sát nhau, mùi rượu nồng nặc cũng bay vào trong ch.óp mũi nàng, nàng không nhịn được nhíu mày lại.

Quả nhiên hắn đã say rồi.

Tô Trường Nhạc có hơi không biết phải làm sao, ngửa đầu lên, nâng tay nhỏ lên chọc chọc gương mặt hắn, nhẹ giọng hỏi: "Vậy vẫn uống rượu hợp cẩn hay sao?"

Nói đến rượu hợp cẩn, Thẩm Tinh Lan tựa như lại tỉnh táo hơn, lập tức đứng thẳng, không nói một câu dắt lấy tay nàng, đi đến chiếc bàn gỗ đang để rượu hợp cẩn kia.

Kiếp trước, thật ra bọn họ không uống rượu hỉ, nàng tức giận làm đổ chén rượu, còn hất tung mọi thứ ở trên bàn xuống đất.

Có lẽ cũng chỉ có nàng mới dám to gan như vậy, dám nổi giận nên Thái t.ử Đại Tề ở ngay đêm đại hôn.

Thẩm Tinh Lan vẫn luôn làm theo ý nàng, để cho nàng tùy ý nổi giận, tùy ý náo loạn.

Chỉ có một điều hắn không nhượng bộ, hắn tình nguyện để chính mình ngủ trên giường La Hán, chứ không hề rời khỏi hỉ phòng.

"Uống." Giọng nói của Thẩm Tinh Lan đã làm nàng tỉnh táo lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, đôi mắt đen sáng rực, nhưng men say trên mặt hắn không hề bớt đi.

Tô Trường Nhạc nhìn một Thẩm Tinh Lan như vậy, đáy mắt hiện lên ý cười nhẹ mà ngay cả nàng cũng không nhận ra.

Thẩm Tinh Lan của đời này, thật sự có hơi đáng yêu quá mức rồi.

Nàng cầm lấy ly rượu hợp cẩn, một người một ly, chủ động vòng tay qua cánh tay hắn, cùng hắn uống rượu hợp cẩn.

Tô Trường Nhạc cũng không chú ý tới, ở giây phút nàng nhắm mắt uống rượu, ánh mắt của thiếu niên gần trong gang tấc lại tối dần đi.

Uống xong ly rượu, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên có hơi thô lỗ, đoạt ly rượu trong tay nàng, nháy mắt chặn ngang bế nàng lên giường, duỗi tay muốn cởi hỉ phục của nàng.

Tô Trường Nhạc sửng sốt, hàng mi cong nhanh ch.óng rung lên, đè tay hắn lại theo bản năng, tim đập như sấm.

Thẩm Tinh Lan có lẽ đã nhìn thấy sự hoảng loạn trong đôi mặt nàng, hắn bất ngờ dừng động tác lại, rủ mắt hỏi: "Những ma ma kia có cho nàng xem tập tranh nhỏ kia không? "

Tô Trường Nhạc nhìn hắn.

Kiếp trước nàng chưa từng xem qua, đời này, tuy rằng nàng đã biết chuyện giữa nam nữ, cũng có hơi tò mò, cho nên cũng ngoan ngoãn xem tập tranh nhỏ kia.

Chỉ là nàng cảm thấy những người trên tập tranh đều thật xấu, nàng còn nhớ mơ hồ rằng Thẩm Tinh Lan không xấu như vậy, nhưng dù sao kiếp trước khi làm chuyện kia với hắn, nàng luôn nhắm hai mắt lại, nên cũng không nhìn rõ lắm.

Chỉ mơ hồ nhớ rõ, cơ bắp rắn chắc, dáng người khỏe khoắn.

Tô Trường Nhạc chậm chạp không đáp, Thẩm Tinh Lan cho rằng nàng thẹn thùng nên đã không xem.

Hắn im lặng một lát, lại cúi người lần nữa, vây nàng vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hai người dựa sát, ch.óp mũi gần như cũng chạm vào nhau, dường như nàng có thể cảm giác được hô hấp của hắn đang dừng ở trên gò má nàng, thậm chí còn có thể nhìn rõ hàng mi dài của hắn nữa.

Hơi thở của hắn xông vào trong mũi.

Thật ra Tô Trường Nhạc rất ít khi gần gũi nhìn thẳng vào hắn như vậy, trước kia dù có làm chuyện thân mật nhất, trong phòng có hơi u ám, không thể nhìn rõ đối phương.

Dưới cái nhìn chăm chú của nàng, hơi thở của Thẩm Tinh Lan lại trở nên nặng nề hơn. Khuôn mặt trắng nõn của nàng nổi lên một tầng ửng đỏ, cảm thấy tim lại bắt đầu đập nhanh hơn.

"Không xem cũng không sao, cô dạy nàng."

Tô Trường Nhạc:"....."

Thẩm Tinh Lan vẫn luôn dễ dàng thẹn thùng như vậy, lại còn nói muốn dạy nàng?

Chẳng lẽ hắn uống quá say, cho nên mới trở nên to gan như vậy, không biết thẹn thùng là gì?

"Muốn, dạy như thế nào?"

Thẩm Tinh Lan nghe thấy lời này, cảm thấy nàng thật sự vô cùng đáng yêu, nhịn không được thấp giọng cười.

Hắn rủ mắt nhìn nàng, đôi mắt đen lại ẩn chứa tình cảm nồng nhiệt, từng câu từng chữ nhẹ nhàng lại khàn khàn: "Chỉ cần nàng đừng sợ, cô sẽ dạy cho nàng."

Dứt lời, hắn nhéo lên cằm của nàng, hoàn toàn không cho nàng bất cứ cơ hội cự tuyệt nào, hôn lên cánh môi nàng.

Tô Trường Nhạc muốn né tránh theo bản năng, hắn lại dùng một cái tay khác giữ lấy phần gáy của nàng, nàng bị nhốt ở trong hai tay hắn, không thể động đậy.

Thẩm Tinh Lan ôm nàng, hôn trong chốc lát, nụ hôn dần dần trở nên sâu hơn, mang theo hương vị thuộc về hắn.

Sự ấm áp tràn ngập khắp trong miệng, tinh tế nếm dư vị ngọt ngào trong miệng nàng, dịu dàng lại tham lam, từng bước một công thành đoạt đất, cuối cùng hòa quyện với hơi thở ấm áp của nàng.

Nụ hôn của hắn mang theo cả sự mạnh mẽ không cho phép cự tuyệt, cũng chứa cả sự nhẫn nhịn và kiềm chế, cảm giác say chếnh choáng từ trong miệng hắn tự dần dần lan sang người nàng, nàng giống như cũng có men say, hai tay vốn đang giãy giụa kia, bất giác chuyển thành nắm c.h.ặ.t lấy y phục của hắn.

Bàn tay thon dài của hắn như đang muốn vỗ về nàng, đầu tiên nhẹ nhàng sờ lên mái tóc đen bóng, đầu ngón tay xuyên qua từng sợi tóc, lại lướt qua vành tai tinh tế nhỏ nhắn, rồi cuối cùng dừng lại trên giương mặt nàng, mỗi một động tác vừa dịu dàng vừa cẩn thận.

Mãi đến khi mắt phượng của Tô Trường Nhạc nổi lên hơi nước, cả người đã có hơi choáng váng, hắn mới buông nàng ra.

"Học được chưa?"

Tô Trường Nhạc:"......"

hằng nguyễn

Hắn đang dạy cho nàng sao?

"Nếu đã học được rồi, cô sẽ dạy nàng tiếp....."

Nghe thấy giọng nói khàn khàn của hắn, Tô Trường Nhạc có cảm giác gương mặt như bị bỏng, lập tức lắc đầu: "Vẫn chưa học được."

Thẩm Tinh Lan chăm chú nhìn nàng một lát, thấp giọng cười: "Được."

Sau đó môi hắn lại một lần nữa hạ xuống, lúc này đây, hắn lại "dạy" một cách "kĩ lưỡng" hơn lần trước.

Dạy đến mức nàng thở không ra hơi, miệng và đầu lưỡi đều cảm thấy đau xót.

Cái hôn qua đi, y phục đỏ thẫm của Tô Trường Nhạc không biết từ khi nào đã rơi xuống hơn phân nửa, cổ áo nửa kín nửa hở để lộ ra xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp, l.ồ.ng n.g.ự.c dưới lớp áo cũng phập phồng lên xuống.

Không chỉ mê hoặc lòng người, ngay cả khóe mắt đuôi lông mày cũng mang sắc hoa đào, khiến người khác khó mà kiềm giữ nổi.

Ánh mắt Thẩm Tinh Lan tối lại, hai tay lại ôm lấy nàng c.h.ặ.t hơn.

Ánh mắt Tô Trường Nhạc cũng trở nên mê ly, cánh môi lần thứ hai nói ra những tiếng kháng nghị mềm mại. Nàng gần như đã hiểu, nếu như nàng vẫn nói còn chưa học được, cái tên ma men này sẽ "dạy" nàng hết cả đêm.

Da thịt trắng nõn lại trở nên đỏ hồng, y phục đỏ thẫm càng tô đậm thêm làn da trắng của tiểu cô nương.

Tuy rằng Tô Trường Nhạc bị hôn đến mức mơ mơ màng màng, mặt năng giống như đang bị thiêu cháy, cũng nhận thấy nụ hôn và động tác của Thẩm Tinh Lan thuần thục biết bao nhiêu, nàng còn cảm nhận được sự khác thường của hắn.

Thẩm Tinh Lan nhất định đã có kinh nghiệm.

Nghĩ đến hắn có khả năng đã chạm qua cung nữ thị tẩm khác, trái tim Tô Trường Nhạc bỗng nhiên nghẹn lại, thậm chí còn lộ ra vài phần không vui.

Đến lúc Thẩm Tinh Lan lại cúi đầu, cọ vào ch.óp mũi nàng, thấp giọng hỏi nàng đã học được chưa, nàng lại không nhịn được, quay đầu đi rồi lẩm bẩm nói ra mấy chữ∶ "Trước kia Thái T.ử ca ca đã hôn rất nhiều người rồi phải không?'

"Cái gì?" Đang chuẩn bị lần thứ hai muốn dụ dỗ tiểu cô nương ngoan ngoãn đáng yêu, Thẩm Tinh Lan lại nghe thấy lời nàng vừa hỏi, chợt sửng sốt.

Nàng đang....... ghen?

"Nương ta đã từng nói các vị hoàng t.ử đều có cung nữ thị tẩm, những thứ chàng dạy ta, có phải đều học từ chỗ những cung nữ đó hay không."

Tô Trường Nhạc càng nói càng cảm thấy có khả năng này, nàng còn nhớ rõ kiếp trước lần đầu tiên Thẩm Tinh Lan hôn nàng, có bao nhiêu sự vụng về, thậm chí hắn còn không biết duỗi đầu lưỡi ra, hoàn toàn không giống như hiện tại, hôn nàng đến mức đầu óc choáng váng.

Nghĩ vậy, cơn giận nhỏ trong lòng Tô Trường Nhạc, trong nháy mắt đã cháy thành lửa lớn: "Tránh ra! Ta không cần học những cái này, Thái T.ử ca ca đi tìm những những cung nữ thị tẩm kia dạy cho bọn họ là được."

Thẩm Tinh Lan nghe thấy trong giọng nói mềm mại của nàng có xen lẫn sự ấm ức và tức giận, trong lòng vừa cảm thấy kinh ngạc vui mừng vừa cảm thấy không biết làm sao.

"Không có cung nữ thị tẩm." Hắn vừa cười vừa nói, giọng nói khàn khàn còn mang theo ý cười suиɠ sướиɠ.

Tô Trường Nhạc lại không tin, kiếp trước Thẩm Tinh Lan hoàn toàn không biết những thứ này.

Hắn không biết vừa hôn vừa cởi y phục nàng ra, hai tay hắn cũng sẽ không sờ mó những chỗ khiến người khác thẹn thùng kia, cũng sẽ không đùa giỡn lưu manh như vậy.

Nàng xác định, Thẩm Tinh Lan đã từng học qua ở chỗ người khác.

Khó trách buổi sáng hắn lại lớn mật như vậy, dám ôm nàng đi tới đi lui trước mặt mọi người, khó trách đêm nay hắn không hề đỏ mặt ngại ngùng.

Tô Trường Nhạc nhớ tới thiếu niên động một tí đã đỏ mặt tai hồng, lại nhìn khuôn mặt anh tuấn hiện lên tia say của hắn, trong lòng càng nghĩ càng giận.

Thẩm Tinh Lan không còn thuần khiết nữa.

Nàng bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, kiếp trước cho dù nàng và Thẩm Tinh Lan không hợp nhau, nhưng hắn cũng chưa bao giờ nạp trắc phi hăy thị tỳ gì cả, trước khi đại hôn của hai người, hắn cũng chưa từng có người khác, tại sao đời này Thẩm Tinh Lan lại thay đổi.

Tô Trường Nhạc cảm thấy bản thân lại bắt đầu làm kiêu rồi, Thẩm Tinh Lan vốn là người sẽ kế vị, kiếp trước hắn ôm nỗi áy náy với nàng, thế nên bên người hắn mới có thể chỉ có mình nàng.

Nhưng đời này hắn không hại nàng, nàng lại là một kẻ ngốc trước mặt người khác, hắn sớm muộn gì hắn cũng sẽ nạp nữ nhân có gia thế tốt, nhân phẩm tốt làm trắc phi, nàng lại có cảm thấy khó chịu gì chứ?

Chẳng lẽ vẫn còn mong chờ hắn vẫn giống như kiếp trước, mặc kệ Hoàng Thượng tạo áp lực như thế nào, mặc kệ Hoàng Hậu hao tâm tổn kế gài người vào Đông Cung như thế nào, bên người hắn vẫn chỉ có một mình nàng hay sao?

Không, không đúng, trước kia nàng thật sự vẫn luôn nghĩ như vậy.

Nàng ích kỷ cho rằng Thẩm Tinh Lan vẫn như kiếp trước, cho nên khi nghe thấy hắn nói từ lâu hắn đã có ý với nàng, mới mơ hồ cảm thấy vui vẻ, mới có thể không kháng cự lại lần tứ hôn này, thậm chí còn âm thầm chờ mong lại lần nữa kết thành phu thê vơi hắn.

Nàng chờ mong, vốn tưởng đời này có thể vui vẻ ở cạnh hắn, nhưng hắn lại từng có người khác trước khi hai người tổ chức đại hôn, sao hắn lại có thể tìm người khác học chuyện này được chứ!

Hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn, Tô Trường Nhạc quả thực càng nghĩ càng ấm ức. Thẩm Tinh Lan thấy vành mắt tiểu cô nương trọng n.g.ự.c lại đỏ lên, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giống như phải chịu nỗi ấm ức lớn, hắn đau lòng không chịu nổi, cúi đầu hôn lên giữa lông mày nàng.

"Cô thật sự chưa từng có người khác, cũng chưa từng có cung nữ thị tẩm, chỉ là, chỉ là hôm nay ở yến tiệc có hỏi qua một số tướng lĩnh đã có gia thất mà thôi."

Thẩm Tinh Lan thấy nàng vẫn không để ý hắn, lại trở nên nóng nảy, hắn không thể nói hắn học được từ kiếp trước được.

Hắn lại nhẹ nhàng chạm lên môi nàng, khóe miệng nở nụ cười miễn cưỡng: "Cô thật sự không có kinh nghiệm gì cả, năm cô mười lăm, mười sáu tuổi đã đi đến Mạc Bắc xa xôi, mang binh đ.á.n.h giặc, trong quân doanh không hề có nữ nhân nào cả, từ năm cô mười hai tuổi đã ngưỡng mộ nàng, chưa từng cho cô nương khác nửa ánh mắt."

Tô Trường Nhạc mím môi không nói lời nào, nhưng khi nghe thấy hắn nói từ năm mười hai tuổi bắt đầu thích nàng, trong lòng lần thứ hai lại như có dòng nước ấm chảy qua.

Nhưng mà điều đó cũng không thể giải thích, vì sao nụ hôn và động tác của hắn lại thuần thục như thế." Cô thật sự kìm lòng không nổi, không cần thầy dạy cũng hiểu."

Thẩm Tinh Lan hiện tại đã hối hận, hắn không nên quá mức nóng vội như vậy, hắn đã quên Tô Trường Nhạc rất nhạy bén, cho dù có nhiều chuyện không nhớ rõ, nhưng nàng vẫn luôn tinh ranh như cũ.

"Nếu như nàng không tin, ngày mai cô sẽ mang nàng đi gặp phụ hoàng, để phụ hoàng làm chứng cho sự trong sạch của cô."

Thẩm Tinh Lan thấy nàng vẫn không nói gì, hoảng loạn cúi đầu, động tác lại trở nên vụng về.

Tô Trường Nhạc thấy hai tròng mắt hắn hiện lên màu đỏ tươi, vẻ mặt vội vã kia cũng không giống giả vờ, lại cảm thấy có khả năng chính mình đã thật sự trách lầm hắn.

Nàng mím môi, nhẹ giọng nói:"Vậy Thái T.ử ca ca cởi xiêm y ra cho ta kiểm tra."

Thẩm Tinh Lan vừa mới hồi kinh không lâu, nếu như quả thực hắn từng có người khác trước ngày đại hôn, trên người nhất định sẽ để lại dấu vết.

Thẩm Tinh Lan nghe thấy lời nàng nói, lại giật mình trong nháy mắt: "Cái gì?"

Nàng bĩu môi, lại nhỏ giọng lặp lại một lần nữa: "Cởi xiêm y ra."

Thẩm Tinh Lan xác định hắn không có nghe nhầm, hơi thở lại trở nên nặng nề hơn.