Đông Cung Tuyết Lạnh

Chương 6



 

“Ngươi ngỡ bấy lâu nay ta ở trong Đông Cung này chỉ biết ngồi chơi xơi nước thôi sao?”

 

Ta thong thả đứng dậy, rảo bước lại gần phía cửa sổ.

 

Mưa ngoài trời vẫn rơi xối xả không ngừng, tiếng sấm sét rền vang trầm đục phía chân trời xa.

 

“Ả ta đã dám dùng thủ đoạn đê hèn để hãm hại ta, thì ta sẽ khiến ả phải chịu cảnh thân bại danh liệt, vạn kiếp không thể ngẩng đầu lên được nữa.”

 

Giờ Ngọ ngày hôm sau, bầu trời âm u xám xịt, mây đen giăng kín tựa như sắp đón một cơn mưa lớn.

 

Ta ung dung ngồi trước bàn trang điểm trong tẩm điện, thong thả chải chuốt lại mái tóc dài.

 

Đôi bàn tay Thanh Hòa đứng bên cạnh đang run lên bần bật vì lo lắng.

 

“Tiểu thư, Liễu Quý thiếp đã thành công tìm cớ mời Thái t.ử điện hạ qua đây rồi ạ.”

 

“Không có gì phải hốt hoảng cả.”

 

Ta đặt chiếc lược sừng xuống bàn, chăm chú nhìn ngắm dung nhan của mình trong gương đồng.

 

“Kẻ nên hoảng loạn lúc này, chính là ả ta mới đúng.”

 

Tiếng bước chân dồn dập từ phía xa vọng lại, càng lúc càng gần tẩm điện của ta hơn.

 

Giọng nói của Liễu Như Yên vang lên rành rọt xuyên qua cánh cửa gỗ, mang theo vài phần nấc nghẹn, khóc lóc t.h.ả.m thiết.

 

“Điện hạ, người mau vào xem thử đi, tỷ tỷ nàng... tỷ tỷ nàng đã xảy ra chuyện tày trời rồi!”

 

Cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra.

 

Liễu Như Yên là kẻ đầu tiên lao vào phòng, theo sát phía sau nàng ta là Thái t.ử Tiêu Diễn với gương mặt đã đen kịt như đ.í.t nồi.

 

Ánh mắt nàng ta nhanh như cắt đảo qua một lượt khắp tẩm điện, rồi sải bước tiến thẳng về phía giường ngủ, dứt khoát đưa tay lật gối nằm lên, lôi ra đúng miếng ngọc bội cùng bức thư tình đã được giấu sẵn từ trước.

 

Mọi động tác đều vô cùng dứt khoát, mượt mà, rõ ràng là đã được tập dượt vô cùng kỹ lưỡng từ trước đó rồi.

 

“Tỷ tỷ!

 

Sao người lại có thể làm ra chuyện đồi bại này cơ chứ...”

 

Nàng ta quay phắt người lại, nước mắt ngắn nước mắt dài thi nhau tuôn rơi, giọng điệu trở nên ch.ói lót, bén nhọn.

 

“Điện hạ đối xử với người không một chút bạc bẽo, vậy mà người lại dám cả gan thông gian với thị vệ trong phủ sao?

 

Miếng ngọc bội này... bức thư tình này... muội muội nhìn vào mà thấy xấu hổ thay cho người!”

 

Nàng ta giơ cao miếng ngọc bội và bức thư lên không trung, dáng vẻ hăm hở tựa như đang phô diễn chiến lợi phẩm vẻ vang của mình.

 

Ngay đúng lúc này, Triệu Hổ đứng ở ngoài điện phối hợp vô cùng ăn ý, quỳ sụp xuống đất gào khóc lớn tiếng.

 

“Thái t.ử phi xin hãy tha mạng!

 

Thuộc hạ... thuộc hạ là do bị Thái t.ử phi dụ dỗ, quyến rũ trước ạ!

 

Cúi xin điện hạ khai ân tha cho thuộc hạ một mạng!”

 

Tiếng gào khóc vang vọng khắp một góc Đông Cung rộng lớn.

 

Đám nha hoàn, ma ma đi theo phía sau nhìn nhau trân trối, bắt đầu ghé tai nhau xì xào bàn tán to nhỏ.

 

Khóe môi Liễu Như Yên không thể nào giấu nổi nét cười đắc thắng đang dần hiện rõ.

 

Ả ta sải bước lại gần sát bên tai ta, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai chúng ta nghe thấy để buông lời cay nghiệt.

 

“Th Thẩm Thanh Từ, ngày hôm nay ngươi có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi c/ái ch/ết đâu.

 

Lời khai của tên thị vệ kia, nhân chứng, vật chứng đều đã nằm gọn trong tay ta rồi.

 

Ngươi thử đoán xem, điện hạ sẽ lựa chọn tin tưởng lời nói của ai?”

 

Hơi thở nóng hổi của ả ta phả vào vành tai ta, kèm theo đó là mùi hương hoa nồng nặc, rẻ tiền phát ra từ da thịt ả.

 

Ta vẫn ngồi im bất động.

 

Không hề né tránh, cũng chẳng buồn mở miệng đáp lại lấy một câu.

 

Ta chỉ im lặng nhìn ngắm dung nhan của mình trong gương đồng, thong thả đặt chiếc lược xuống bàn.

 

Nhịp tim có phần đập nhanh hơn đôi chút, nhưng tuyệt nhiên không một chút hoảng loạn.

 

Bởi vì Triệu Hổ đã được ta thu phục hoàn toàn từ đêm qua rồi.

 

Sự đắc ý của Liễu Như Yên chỉ có thể duy trì được khoảng chừng thời gian ba hơi thở ngắn ngủi.

 

Ả ta chợt nhận ra ta không hề khóc lóc t.h.ả.m thiết, không hề làm loạn, thậm chí đến cái đứng dậy cũng chẳng buồn đứng.

 

Nụ cười đắc thắng trên gương mặt ả bắt đầu trở nên gượng gạo, cứng đờ.

 

“Ngươi...”

 

Ta thong thả quay người lại, nhìn thẳng vào mắt ả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Liễu cô nương đã diễn xong vở kịch của mình chưa?”

 

Thái t.ử khẽ nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày lại, dường như chàng cũng đã đ.á.n.h hơi thấy có điều gì đó bất thường ở đây.

 

“Như Yên, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

 

Liễu Như Yên bắt đầu hoảng loạn thực sự, ả vội vã lùi lại phía sau một bước, đưa ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt ta mà gào lên.

 

“Điện hạ, ả ta công nhiên thông gian với thị vệ, chứng cứ rành rành không thể chối cãi!

 

Người nhìn xem miếng ngọc bội này, bức thư tình này, tất cả đều được tìm thấy ngay dưới gối nằm của ả ta!”

 

Ta thong thả đứng dậy, đưa tay sửa sang lại nếp váy cho ngay ngắn.

 

“Điện hạ, xin người hãy tự mình lắng nghe lời khai từ chính miệng vị thị vệ kia nói xem sao.”

 

Thái t.ử dời tầm mắt nhìn về phía Triệu Hổ đang quỳ ở ngoài điện.

 

Triệu Hổ hiên ngang ngước đầu lên nhìn thẳng.

 

Ánh mắt hắn không còn vẻ sợ hãi, hoảng hốt như lúc đầu nữa, mà thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ.

 

“Khải tấu điện hạ, thuộc hạ quả thực là phụng mệnh lệnh của Liễu Quý thiếp, lén đem miếng ngọc bội và bức thư tình đặt dưới gối nằm của Thái t.ử phi nương nương để hãm hại người.

 

Liễu Quý thiếp đã hứa hẹn ban thưởng cho thuộc hạ năm trăm lượng bạc tươi, kèm theo lời hứa sau khi đại sự thành công sẽ thăng chức cho thuộc hạ lên làm thống lĩnh.”

 

Gương mặt Liễu Như Yên bỗng chốc cắt không còn giọt m/áu, trắng bệch ra như tờ giấy.

 

“Ngươi... ngươi ngậm m/áu phun người!”

 

“Thuộc hạ tuyệt đối không dám ăn gian nói dối nửa lời.”

 

Triệu Hổ từ trong l.ồ.ng ng/ực áo lấy ra một bức thư, hai tay cung kính dâng lên phía trước.

 

“Đây chính là bức thư do chính tay Liễu Quý thiếp viết để hẹn gặp thuộc hạ, phía trên vẫn còn đóng dấu ấn triện riêng của nàng ta rõ mồn một.

 

Liễu Quý thiếp đã từng có ba lần chủ động hẹn gặp thuộc hạ tại ngự hoa viên phía sau Đông Cung để cùng bàn mưu tính kế hãm hại Thái t.ử phi nương nương.”

 

Thái t.ử bước lại gần đón lấy bức thư, lật mở ra xem qua một lượt, sắc mặt chàng lập tức trầm hẳn xuống, đen kịt vô cùng đáng sợ.

 

Chàng quay phắt sang nhìn Liễu Như Yên bằng ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

 

“Đây có đúng là nét chữ của ngươi không?”

 

Bờ môi Liễu Như Yên run bần bật không ngừng.

 

“Điện...

 

điện hạ, đây là đồ giả mạo!

 

Chắc chắn là do bọn họ đã cấu kết với nhau để thiết kế hãm hại Như Yên!”

 

“Giả mạo sao?”

 

Giọng nói của Thái t.ử lạnh ngắt tựa như vừa được vớt ra từ hầm băng vạn năm.

 

“Ấn triện riêng của ngươi, kẻ khác cũng có thể dễ dàng làm giả được hay sao?”

 

Liễu Như Yên hoàn toàn cứng họng, không thể thốt ra nổi một lời bào chữa nào nữa.

 

Ả ta quay ngoắt sang nhìn ta bằng ánh mắt hừng hực ngọn lửa căm thù ngút trời.

 

“Chính là ngươi... chính là ngươi đã dùng tiền bạc để mua chuộc hắn!”

 

Ta khẽ buông một tiếng thở dài ngao ngán, nhìn ả bằng ánh mắt thương hại, chậm rãi buông từng chữ một rành rọt.

 

“Liễu cô nương, ngươi nói ta dùng tiền bạc mua chuộc hắn, vậy chứng cứ đâu ngươi hãy trưng ra xem nào?”

 

Ả ta bỗng chốc sững sờ.

 

“Hay là ngươi có thể đưa ra được thứ gì khác có sức thuyết phục mạnh mẽ hơn bức thư hẹn gặp mặt này chăng?”

 

Nước mắt tủi nhục cuối cùng cũng từ trên khóe mắt ả lã chã lăn dài xuống gò má.

 

Lần này thì là khóc thật rồi, khóc vì sợ hãi đến tột cùng.

 

“Điện hạ, Như Yên đối với người là một lòng một dạ, tấm chân tình sâu đậm, người tuyệt đối không thể...”

 

“Đủ rồi.”

 

Thái t.ử dứt khoát cắt ngang lời cầu xin của ả, gương mặt chàng xanh mét vô cùng khó coi.

 

Bên ngoài điện bỗng thổi qua một luồng gió lớn, thổi bay bức thư tình định tình trên tay Liễu Như Yên rơi xuống nền đất lạnh ngắt.

 

Bức thư tình được gọi là “chứng cứ thông gian” kia bị gió lật mở ra, phơi bày toàn bộ nét chữ bên trong trước mắt mọi người.

 

Ta chỉ cần liếc nhìn qua một cái đã nhận ra ngay lập tức.

 

Đó tuyệt đối không phải là nét chữ của ta.

 

Đó là do Liễu Như Yên cố tình bắt chước theo nét chữ của ta, nhưng trình độ bắt chước còn non nớt, không giống được đến cốt cách bên trong.