- LÃO TỬ MUỐN CÁI MẠNG CỦA NGƯƠI!!!
Tiếng gầm của Minh Long hòa cùng tiếng lôi đình rền vang, khí thế như muốn xé toạc trời xanh. Hắn lao thẳng vào Thương Nghi như một mũi tên vàng kim, nắm đấm bao phủ bởi Thiên Điểu nhắm thẳng yết hầu đối phương mà giáng xuống.
Thương Nghi vẫn đứng yên tại chỗ, tà áo bào chỉ khẽ bay nhẹ. Hắn nhếch mép cười khinh miệt, ánh mắt nhìn Minh Long như nhìn một con sâu cái kiến đang giãy chết:
- Châu chấu đá xe.
Hắn chỉ khẽ phất tay áo.
"Ầm!"
Ngay trước mặt Thương Nghi, hơi nước trong không khí tức khắc ngưng tụ, tạo thành một bức tường nước dày đặc cuộn trào như sóng dữ. Nắm đấm của Minh Long va chạm mạnh mẽ vào bức tường ấy.
"Xẹt... Xẹt..."
Dòng kim quang lôi đình từ Thiên Điểu điên cuồng lan truyền qua môi trường nước, khiến Thương Nghi cảm thấy tê rần cả cánh tay. Ánh mắt hắn thoáng hiện lên tia bất ngờ, nhưng ngay sau đó là sự giận dữ. Linh lực Hóa Thần viên mãn trong cơ thể hắn bùng nổ.
"Cút!"
Một luồng xung kích vô hình nhưng nặng tựa ngàn cân từ người Thương Nghi phóng ra.
"Phụt!"
Minh Long cảm thấy như mình vừa đấm vào một thiết bảng. Lực phản chấn kinh hoàng khiến hắn hộc máu tươi, cả người bị hất văng ngược trở lại phía sau hàng chục trượng. Hắn lộn vài vòng trên không trung rồi đập mạnh xuống đất, trượt dài tạo thành một rãnh sâu hoắm trên nền gạch đá của A Tốc Cung.
Bụi mù chưa tan, một bóng người đã bật dậy. Minh Long quệt vết máu trên khóe miệng, ánh mắt không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại càng thêm phần điên cuồng và quyết liệt.
"Keng!"
Ánh sáng bạc lạnh lẽo lóe lên. Trên tay hắn đã xuất hiện hai thanh đoản kiếm sắc bén, thân kiếm khắc chìm những hoa văn cổ ngữ, tỏa ra hàn khí bức người. Đó chính là Huyền Ngân Song Đoản.
Thương Nghi nheo mắt lại, hắn là người có mắt nhìn, ngay lập tức nhận ra giá trị của món vũ khí này. Trong mắt hắn hiện lên tia tham lam:
- Ngũ cấp cực phẩm binh khí? Một tên Nguyên Anh tép riu như ngươi mà cũng có được bảo vật bậc này sao? Tốt, giết ngươi xong, nó là của ta.
Minh Long không đáp lời. Mắt trái hắn bỗng rực sáng một thứ ánh sáng u tối, đồng tử tách ra làm chín vòng tròn đan xen xoay chuyển liên hồi.
Cửu Trùng Minh Nhãn kích hoạt, Thấu Thị triển khai.
Thế giới trong mắt Minh Long chậm lại. Hắn nhìn thấy dòng chảy linh lực của Thương Nghi, nhìn thấy những quỹ đạo tấn công của dòng nước. Hắn gầm lên, vận thân pháp lao vào tái chiến.
Nhưng thực tế lại tàn khốc hơn hắn tưởng.
"Vút!"
Một thủy roi quất tới. Mắt Minh Long nhìn thấy rõ ràng, não bộ hắn ra lệnh né tránh, nhưng cơ thể hắn lại không thể theo kịp tốc độ của một Hóa Thần viên mãn.
"Bốp!"
Minh Long chỉ kịp đưa song đoản lên đỡ nhưng vẫn bị kình lực đánh bật lùi lại ba bước. Hắn nghiến răng ken két. Thác Bạt Tuấn trước kia chỉ là Hóa Thần sơ kỳ, khí tức còn chưa ổn định, hắn có thể chiến thắng nhưng không hề đơn giản, phải trả cái giá khá cao. Mà Thương Nghi lại là Hóa Thần viên mãn, là lão quái vật đã ngâm mình trong cảnh giới này hàng trăm năm. Sự chênh lệch này giống như khoảng cách giữa trời và vực, dù có Cửu Trùng Minh Nhãn hỗ trợ cũng khó lòng san lấp.
- "Không thể đánh cận chiến mãi được! Phải đổi cách!"
Minh Long mượn lực phản chấn lùi sâu về phía sau để tạo khoảng cách an toàn. Hắn hít sâu một hơi, thu hồi toàn bộ lôi điện trên người vào trong.
Ngay sau đó, khí tức quanh người hắn đột ngột thay đổi.
Tay trái hắn giơ lên, những luồng gió xoáy màu xanh ngọc bắt đầu tụ tập, rít gào tạo thành những lưỡi dao gió sắc lẹm.
Tay phải hắn xòe ra, một ngọn lửa màu đỏ rực mang theo khí tức hủy diệt bùng cháy dữ dội, Bát Hoang Phá Diệt Diễm gào thét.
Khoảnh khắc hai luồng linh lực Phong và Hỏa xuất hiện trên tay Minh Long, toàn bộ khán đài như chết lặng.
Lam Thắng đang phe phẩy chiếc quạt ngọc bỗng khựng lại, nụ cười trên môi tắt ngấm. Hắn trố mắt nhìn chằm chằm vào Minh Long, lẩm bẩm đầy vẻ không tin:
- Hắn vừa dùng Lôi... giờ lại là Phong và Hỏa? Tam hệ linh lực? Trên đời này làm gì có chuyện vô lý như thế?
Lam Huyền vốn luôn giữ vẻ mặt lạnh băng cũng phải mở to đôi mắt phượng, sự kinh ngạc lộ rõ trong đáy mắt. Trong tu chân giới, song hệ linh lực đã được coi là thiên tài hiếm gặp, còn tam hệ linh lực lại cùng tồn tại trên một cơ thể mà không bị xung khắc, đây quả thực là quái thai ngàn năm có một.
Thương Nghi cũng sững sờ trong giây lát:
- Tam hệ đồng tu?
Không để đối phương kịp hoàn hồn, Minh Long hét lớn, tay trái đẩy mạnh về phía trước.
- Toàn Phong Chưởng!
Một chưởng phong khổng lồ được tung ra, hóa thành hàng chục cơn lốc xoáy nhỏ sắc như dao cạo, xé toạc mặt đất lao về phía Thương Nghi với tốc độ chóng mặt.
Thương Nghi hừ lạnh, phất tay tạo ra một màn nước cản phá những cơn lốc.
Nhưng ngay lúc đó, tay phải Minh Long đã hoàn tất việc sạc năng lượng. Hắn ngưng tụ Bát Hoang Dị Hỏa vào lòng bàn tay, vận dụng linh lực ép nó xoay tròn với tốc độ cực đại.
- Bát Hoang Hỏa Xa Luân!
"ONG! ONG! ONG!..."
Một âm thanh chói tai vang lên khiến những người có tu vi thấp xung quanh phải bịt chặt tai lại. Dị hỏa Bát Hoang vốn chứa đựng lực phá diệt, nay dưới áp lực nén và gia tốc xoay khủng khiếp, nó biến đổi hình thái, ngưng tụ thành một vòng tròn lửa đỏ rực rỡ, tựa như một chiếc bánh xe khổng lồ đường kính hơn một trượng.
Bên trong vòng tròn đó, không gian bị bóp méo, liên tục tỏa ra từng đợt sóng nhiệt năng dao động, phát ra tiếng rít chói tai, xói mòn và thiêu đốt cả không khí xung quanh tạo thành những vệt đen hư vô.
- Đi!
Minh Long vung tay mạnh mẽ. Chiếc hỏa xa luân xé gió lao đi. Tốc độ xoay càng lúc càng nhanh khiến màu sắc của xa luân sẫm lại, chuyển từ đỏ rực sang đỏ thẫm rồi gần như đen kịt, trông tựa như một cánh cổng dẫn tới địa ngục đang lao tới nghiền nát mọi thứ cản đường.
Thương Nghi vừa phá xong Toàn Phong Chưởng thì thấy hỏa xa luân lao tới, sức nóng phả vào mặt hắn rát bỏng. Hắn biến sắc:
- Uy lực này...
Hắn không dám chủ quan dùng một tay nữa, vội vàng đưa cả hai tay lên, vận công lực Thủy hệ để tạo ra một khối cầu nước khổng lồ bao bọc lấy bản thân.
"Ầm!!!"
Minh Long không dừng lại, tay trái lại tiếp tục bồi thêm một chưởng Toàn Phong Chưởng, tay phải lại bắt đầu ngưng tụ Bát Hoang Hỏa Xa Luân tiếp theo.
Hắn điên cuồng luân chuyển, tay này tung Phong, tay kia ném Hỏa.
Toàn trường kinh diễm nhìn cảnh tượng phi lý trước mắt. Một tên Nguyên Anh trung kỳ đang dùng hỏa lực và phong lực tấn công dồn dập như vũ bão, ép một cường giả Hóa Thần viên mãn phải co cụm phòng thủ.
Thương Nghi vận linh lực chấn nhẹ song chưởng, một luồng sóng xung kích màu xanh lam bùng nổ, quét sạch hoàn toàn dư âm của bão lửa và gió lốc còn sót lại xung quanh. Hắn đứng đó, tà áo bào chỉ hơi xộc xệch đôi chút, ánh mắt nhìn Minh Long đã bớt đi vài phần khinh thường, thay vào đó là sự tán thưởng hiếm hoi của một bậc tiền bối dành cho vãn bối xuất chúng:
- Khá! Rất khá!
Thương Nghi gật gù, giọng nói trầm xuống, mang theo vẻ tiếc nuối thực sự:
- Một thân mang tam hệ linh lực, lại sở hữu những tuyệt kỹ uy lực đến vậy. Nếu ngươi sinh ra ở Lam Ba Quốc, hoặc chịu quy thuận sớm hơn, bản Tể tướng nhất định sẽ phá lệ nhận ngươi làm đệ tử chân truyền, dốc lòng bồi dưỡng. Tương lai của ngươi sẽ rộng mở vô cùng, con đường tu đạo sẽ thênh thang, thậm chí vượt xa cả ta. Tiếc thay... thiên tài mà không biết chọn chủ, không biết thời thế thì cũng chỉ là kẻ đoản mệnh mà thôi.
Hắn bước lên một bước, áp lực Hóa Thần viên mãn lại đè nặng xuống như thái sơn áp đỉnh:
- Tuy nhiên, chỉ dựa vào chút tài lẻ này mà muốn bức lui ta thì vẫn còn non và xanh lắm.
Thương Nghi đưa tay phải ra nắm lấy khoảng không. Không gian xung quanh bàn tay hắn gợn sóng như mặt hồ bị ném đá.
"Ong...!"
Một tiếng ngân vang thanh thúy cất lên. Luồng ánh sáng xanh lam chói mắt lóe lên, ngưng tụ lại thành hình. Trên tay Thương Nghi xuất hiện một cây trường thương dài trượng hai. Thân thương trơn bóng, uốn lượn mềm mại như dòng nước chảy, mũi thương sắc lạnh tỏa ra hàn khí thấu xương, xung quanh luôn có một lớp hơi nước mờ ảo bao phủ.
Đây chính là Thương Nghi Thủy Vũ - Ngũ cấp thượng phẩm binh khí, vật bất ly thân đã cùng hắn chinh chiến sa trường suốt hàng trăm năm qua, uống máu không biết bao nhiêu cao thủ. Khi thanh thương này nằm trong tay, khí thế của Thương Nghi lập tức thay đổi, trở nên sắc bén và nguy hiểm hơn gấp bội phần.
- Tiếp chiêu!
Thương Nghi không còn đứng yên phòng thủ như lúc trước. Hắn lao tới, thân pháp phiêu dật như một dòng nước chảy xiết, không chút tiếng động. Cây trường thương trong tay hắn múa lên, vẽ ra những đường cong tuyệt mỹ nhưng chết chóc.
- Thương Pháp - Lưu Thủy Vô Tình!
Trong mắt Minh Long, cây thương của Thương Nghi dường như biến mất, thay vào đó là hàng ngàn tia nước sắc bén đang ập tới từ mọi phương hướng, bao vây lấy hắn. Thương pháp này không cương mãnh, bá đạo như đao pháp, mà nó mềm mại, hư hư thực thực, lúc nhu lúc cương, liên miên bất tuyệt khiến đối thủ rơi vào mê hồn trận.
Minh Long cắn chặt răng, Cửu Trùng Minh Nhãn xoay chuyển đến cực hạn. Đồng tử hắn co rút liên tục, nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo của mũi thương đang lao tới. Não bộ gào thét ra lệnh cho cơ thể:
- "Trái! Phải! Cúi xuống!"
Nhưng... lực bất tòng tâm. Tốc độ và sự biến ảo của Thương Nghi quá nhanh, vượt xa khả năng phản xạ của cơ thể Minh Long lúc này.
Hắn vung Huyền Ngân Song Đoản lên đỡ gạt trong tuyệt vọng.
"Keng!"
Minh Long vừa đỡ được một mũi thương nhắm vào yết hầu, thì đầu thương của Thương Nghi đột ngột uốn cong một cách quỷ dị như dòng nước lách qua khe đá, đâm sầm vào vai trái hắn.
"Phập!"
- AAAAA! - Minh Long gầm lên đau đớn.
Chưa dừng lại ở đó, Thương Nghi xoay người, cán thương quét ngang một đường rồi đâm liên tiếp ba nhát nhanh như chớp giật.
"Phập! Phập! Phập!"
Liên tiếp ba mũi thương nữa xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh, đâm trúng đùi, sườn và bắp tay của Minh Long. Máu tươi bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ cả nền đá xanh. Minh Long bị đánh bay lùi lại, đôi chân cày nát mặt đất tạo thành hai đường rãnh sâu hoắm mới có thể miễn cưỡng đứng vững.
Cả người hắn lúc này chi chít vết thương, máu chảy ròng ròng ướt đẫm y phục. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, hắn vẫn chưa ngã gục.
Nhờ đang duy trì trạng thái Thân Hóa Đại Nhật, toàn thân Minh Long được bao phủ bởi một lớp kim quang rực rỡ như đúc bằng vàng ròng. Chính lớp phòng ngự cơ thể cường hãn này đã giúp hắn giữ lại cái mạng nhỏ. Những mũi thương của Thương Nghi dù sắc bén, xuyên thấu da thịt nhưng bị lớp cơ bắp kim loại kìm hãm lại, không thể phá hủy kinh mạch hay xuyên thủng nội tạng quan trọng.
Thương Nghi thu thương về, đứng nhìn Minh Long đang thở dốc, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên không che giấu:
- Không tồi. Sức chịu đựng thật đáng nể. Nếu là một tên Nguyên Anh thông thường, chỉ cần hứng một đòn vừa rồi của ta, cơ thể đã sớm bị kình lực xé nát thành trăm mảnh. Ngươi trúng bốn thương, thương nào cũng vào chỗ hiểm mà vẫn còn đứng vững được, cái này phải khen ngợi công pháp của Hằng Thiên Tông các ngươi rồi.
Minh Long chống tay lên đầu gối, mồ hôi hòa lẫn với máu chảy xuống che mờ cả tầm nhìn. Hắn thở hồng hộc, lồng ngực đau nhức dữ dội như muốn nổ tung, thầm nghĩ trong đầu:
- "Mẹ kiếp... quả nhiên không hề dễ ăn chút nào. Lão già này kinh nghiệm chiến đấu quá dày dạn, thương pháp lại quỷ dị khó lường. Đáng sợ nhất là... hắn vẫn còn chưa tung toàn lực, hắn mới chỉ đang vờn mình mà thôi."
Thương Nghi cầm cây trường thương Thủy Vũ trong tay, chậm rãi bước từng bước về phía Minh Long. Mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp tim của đối thủ, khí thế Hóa Thần viên mãn tỏa ra bức người khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Hắn nhìn Minh Long đang đứng lảo đảo, toàn thân nhuộm đỏ máu tươi trước mặt, giọng nói vang lên lạnh lùng, không cho phép cự tuyệt:
- Tiểu tử, sức chịu đựng của ngươi cũng có giới hạn. Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng. Quỳ xuống quy thuận Lam Ba Quốc, hoặc là chết dưới mũi thương này, hồn phi phách tán.
Minh Long chống tay lên đầu gối, máu từ trán chảy xuống che khuất một bên mắt. Hắn thở hắt ra, bờ vai run lên bần bật. Thương Nghi tưởng rằng hắn đang sợ hãi, nhưng không... Minh Long đang cười.
Hắn ngẩng đầu lên, để lộ hàm răng nhuốm máu cùng ánh mắt điên cuồng như dã thú cùng đường:
- Cơ hội sao? Ta cũng có một món quà tặng lại cho ngươi đây...
Minh Long nghiến chặt răng, gầm lên một tiếng xé toạc cổ họng:
- BẠO!
Thương Nghi nhíu mày khó hiểu, nhưng ngay lập tức, lông tóc gáy hắn dựng đứng cả lên. Một cảm giác nguy hiểm chí mạng ập đến từ phía sau lưng, nơi hắn hoàn toàn không phòng bị.
Tự bao giờ, lơ lửng ngay sau gáy Thương Nghi, một đóa hoa sen lửa nhỏ xíu, chỉ bằng ngón tay cái, đang xoay tròn nhè nhẹ. Nó xuất hiện vô thanh vô tức, được ngưng tụ từ tinh hoa của Bát Hoang Dị Hỏa mà Minh Long đã lén lút gài lại từ trước.
- Cái gì? Từ bao giờ...
Thương Nghi giật mình kinh hãi, định quay người lại phòng thủ nhưng đã quá muộn.
"OÀNH!!!"
Đóa sen nhỏ bé bùng nổ với uy lực kinh hoàng. Bát Hoang Phá Diệt Liên kích hoạt!
Một cột lửa khổng lồ mang theo sức nóng hủy diệt bùng lên, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của vị Tể tướng. Dị hỏa Bát Hoang với đặc tính thiêu đốt vạn vật điên cuồng cắn nuốt lớp hộ thể của hắn.
- AAAA......!!!
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, Thương Nghi phải hét lên đau đớn. Tấm lưng của hắn bị ngọn lửa thiêu cháy xém, y phục rách tả tơi. Sức nổ khủng khiếp hất văng cả thân hình của hắn bay về phía trước như một con diều đứt dây. Hắn mất kiểm soát, phải điên cuồng điều động Thủy Hóa Thần Lực cuộn trào để dập tắt những ngọn lửa dai dẳng đang bám vào da thịt.
Vụ nổ bất ngờ khiến cả chiến trường chấn động. Chín tên gia chủ phản loạn cùng đám binh lính đều thất thần, há hốc mồm nhìn về phía cột lửa, hoàn toàn mất cảnh giác.
Đó chính là khoảnh khắc mà A Tốc Cát Bát đã chờ đợi.
- "Cơ hội!"
Vị Đại Hãn dù thân thể đầy thương tích, nhưng bản năng của một chiến binh thảo nguyên vẫn sắc bén vô cùng. Ông không bỏ lỡ một giây nào, bùng nổ Băng linh lực, lao vút đi như một con tuyết lang đang cơn cuồng nộ.
Mục tiêu của ông không phải là Thương Nghi hay Lam Thắng, mà là kẻ đứng gần ông nhất - Gia chủ của Khất Nhan gia tộc.
Tên gia chủ này đang mải nhìn Thương Nghi bị đánh văng, hoàn toàn không ngờ A Tốc Cát Bát lại dám ra tay lúc này.
- Lũ phản đồ! Chết đi!
Cát Bát gầm lên, dồn toàn bộ sức bình sinh vào tay phải, tung ra một chưởng mang theo hàn khí thấu xương.
- Hàn Băng Toái Tâm Chưởng!
"OÀNH!"
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên kèm theo tiếng xương cốt vỡ vụn rợn người.
- Hự!
Tên Gia chủ Khất Nhan gia trố mắt nhìn bàn tay của Đại Hãn in sâu vào lồng ngực mình. Hắn phun ra một ngụm máu tươi lẫn cả mảnh vụn nội tạng, cả người bị đánh bay văng xa mười trượng, đập mạnh vào vách tường đá rồi trượt xuống.
Hắn nằm bất động trên mặt đất, lồng ngực lõm sâu xuống một mảng lớn, lớp băng lam lan tràn khắp cơ thể, hơi thở chỉ còn thoi thóp như ngọn đèn trước gió.
Trong chớp mắt, cục diện chiến trường lại một lần nữa trở nên hỗn loạn và khó lường.