Ngay khoảnh khắc Thương Nghi đang bị dư chấn của Dị hỏa hất văng đi, thân hình chao đảo mất kiểm soát giữa không trung, Minh Long lập tức chớp lấy thời cơ ngàn năm có một này để bồi thêm đòn chí mạng. Hắn ngửa mặt lên trời, gầm lên một tiếng hiệu lệnh vang vọng khắp chiến trường:
- TIỂU LANG!
Sâu trong đan điền, Thiểm Tật Kim Lang gào thét điên cuồng đáp lại tiếng gọi của chủ nhân. Linh lực lôi đình thuần khiết tích tụ bấy lâu nay được giải phóng toàn bộ, xé toạc các huyệt đạo để tuôn trào ra ngoài. Bầu trời phía trên A Tốc Cung bỗng chốc tối sầm lại. Mây đen cuồn cuộn kéo đến che khuất ánh mặt trời. Bên trong những đám mây đen kịt, những tia sét vàng kim rực rỡ, uy nghiêm như thiên phạt bắt đầu nhe nanh múa vuốt.
Minh Long lúc này trông tựa như một vị Lôi Thần giáng thế. Hai mắt hắn sáng rực như đuốc, tóc tai dựng ngược trong gió lốc, ngón tay chỉ thẳng vào bóng dáng Thương Nghi đang chới với phía xa:
- Ý CHỈ THẦN SẤM!
"Oành! Oành! Oành!"
Không gian rung chuyển dữ dội tưởng chừng như sắp sụp đổ. Từ trên chín tầng mây, ba đạo lôi đình kim quang to lớn như những cột đình cổ thụ, mang theo ý chí hủy diệt tàn bạo giáng thẳng xuống đầu Thương Nghi với tốc độ nhanh đến mức ánh mắt con người khó lòng theo kịp.
Thương Nghi gầm lên trong hoảng loạn, vội vàng điều động thêm linh lực để ngưng tụ lớp Thủy Hộ Thân nhằm che chắn cho bản thân.
"Rắc! Đùng!"
Trước sức công phá của Thiểm Tật Kim Lang, lớp phòng thủ vội vàng kia bị đánh nát vụn tựa như tấm kính mỏng manh va phải búa tạ. Những tia sét vàng kim tàn nhẫn oanh tạc trực tiếp lên thân thể vị cường giả Hóa Thần.
Thương Nghi bị đánh rơi thẳng xuống đất tạo thành một hố sâu hoắm, khóe miệng điên cuồng thổ huyết, toàn thân tê dại, đau đớn thấu tận xương tủy.
Trên cao, Lam Thắng chứng kiến cột lôi đình hủy diệt mà Minh Long vừa tạo ra, bàn tay cầm quạt run lên bần bật. Hắn nuốt khan, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm sống lưng, âm thầm chấn kinh trước sức mạnh phi lý đó. Hắn lẩm bẩm:
- Nguyên Anh kỳ... uy lực lại kinh người đến thế này sao? Nếu là ta đối đầu, e rằng phần thắng vô cùng mong manh, thậm chí là con số không.
Lam Huyền đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén vẫn dán chặt vào diễn biến dưới sân, giọng nói lạnh lùng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng hốt của đệ đệ:
- Ngươi nói sai rồi. Nếu đối đầu trực diện với hắn, thất bại là kết cục duy nhất dành cho ngươi.
Lam Thắng nghe vậy thì sững người, mặt mày tái mét nhưng tuyệt nhiên không dám cãi lại nửa lời. Sự thật tàn khốc đang diễn ra ngay trước mắt, một kẻ tu vi thấp hơn lại đem Tể tướng uy quyền của bọn hắn đánh bay.
Dưới sân, Minh Long vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. Hắn hiểu rõ đòn vừa rồi tuy mạnh mẽ nhưng chưa đủ sức lấy mạng một cường giả Hóa Thần viên mãn. Hắn nhanh chóng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra hai viên Phục Dị Linh Đan, ném thẳng vào miệng nuốt chửng. Dược lực lập tức tan ra, chạy rần rật trong kinh mạch, bù đắp lại lượng linh lực khổng lồ vừa tiêu hao sau chuỗi chiêu thức liên hoàn.
Phía bên kia, từ trong hố sâu đen ngòm do sấm sét tạo ra, Thương Nghi lồm cồm bò dậy.
Tóc tai hắn rối bù, y phục cháy xém tả tơi, trên người vương vãi đầy vết máu và bụi đất. Song, thứ khiến hắn đau đớn nhất lại chính là lòng tự trọng cao ngút trời đang bị chà đạp thảm hại.
Hắn đường đường là Tể tướng Lam Ba Quốc, một cường giả Hóa Thần viên mãn đứng trên vạn người, hô mưa gọi gió. Vậy thì cớ sao hôm nay lại bị một tên hậu bối đánh bay, hộc máu, chật vật như một con chó hoang ngay trước mặt Đại công chúa và Thái tử điện hạ? Nỗi nhục nhã này còn đau đớn hơn cả những vết thương xác thịt đang rỉ máu trên người hắn.
- AAAA!!!
Thương Nghi ngửa mặt lên trời gào thét, hai mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu hung tợn. Hắn rũ bỏ hoàn toàn phong thái điềm tĩnh thường ngày, dẹp bỏ luôn ý định chiêu hàng hay vờn mồi.
- Chết! Ngươi nhất định phải chết!
"OÀNH!"
Khí thế Hóa Thần viên mãn bạo phát toàn diện, cuồn cuộn dâng trào. Cả không gian A Tốc Cung như bị đè nén bởi áp lực nặng nề của cả một đại dương mênh mông. Thương Nghi lao lên, cây thương trong tay hắn rực sáng ánh chết chóc.
- Thương Nghi Thủy Vũ - Vạn Trùng Lãng!
Hắn quét ngang một đường mạnh mẽ. Cây thương gầm thét, huyễn hóa ra hình ảnh của hàng trăm cơn sóng thần cuồng nộ, lớp lớp chồng lên nhau, cao ngút trời xanh. Chúng mang theo sức mạnh nghiền nát vạn vật lao thẳng về phía Minh Long, phong tỏa mọi đường lui.
Minh Long nheo mắt, cảm nhận được tử khí nồng nặc bao trùm không gian. Đòn này tuyệt đối không thể đỡ!
Hắn bình tĩnh kết ấn, ánh mắt liếc nhanh về một phía đã lưu lại Lôi Ấn Tàn Ảnh từ trước đó.
- Phi Lôi Thần Thuật!
"Vút!"
"OÀNH!"
Thân ảnh Minh Long lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ. Trong tích tắc, hàng trăm cơn sóng thương quét qua vị trí hắn vừa đứng, nghiền nát mặt đất cùng gạch đá thành bụi phấn mịn màng.
Minh Long hiện ra ở một vị trí khác cách đó bốn mươi trượng, hắn thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm vì vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc.
Tuy nhiên, nụ cười chưa kịp nở trên môi hắn thì đã vội tắt ngấm.
Một luồng hơi lạnh thấu tim gan phả thẳng vào gáy hắn, khiến lông tóc toàn thân dựng đứng.
- Ngươi nghĩ ngươi chạy thoát được sao?
Giọng nói âm trầm của Thương Nghi vang lên ngay sát bên tai hắn.
- Cái gì?
Minh Long giật mình kinh hãi tột độ. Quá nhanh! Tốc độ của lão già này khi nghiêm túc lại khủng khiếp đến mức có thể bắt kịp cả thuật dịch chuyển tức thời.
Không còn thời gian để suy nghĩ hay tính toán, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Trạng thái Thân Hóa Đại Nhật giúp tăng cường sức mạnh phòng thủ vật lý đã hết hiệu lực từ lâu sau chuỗi công kích liên tục. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Minh Long gầm lên, vận chuyển bộ công pháp mang tính hàn độc.
- Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết Trọng thiên thứ bảy - Thân Hóa Cửu U!
Khí tức rực lửa uy dũng biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, một luồng khí âm hàn, u tối bao phủ lấy cơ thể Minh Long, khiến hắn trông hư ảo, chập chờn như một bóng ma đến từ địa ngục nhằm phân tán lực sát thương vật lý.
"Keng!"
Hắn vội vàng nâng Huyền Ngân Song Đoản lên bắt chéo trước ngực để đỡ đòn phản công chớp nhoáng của đối thủ.
"Rầm!"
Cán thương của Thương Nghi quất mạnh vào song đoản với lực đạo ngàn cân. Dù Minh Long đã kịp thời chuyển sang trạng thái Cửu U để giảm thiểu lực tác động, song sức mạnh phẫn nộ của một cường giả Hóa Thần viên mãn vẫn vượt quá sức chịu đựng của hắn.
Thương Nghi nhíu mày:
- Hửm? Âm lực?
"Phụt!"
Minh Long cảm thấy lồng ngực như bị cả một ngọn núi khổng lồ đập trúng. Hắn phun ra một ngụm máu tươi lớn, cả người bị đánh bay văng đi như một viên đạn pháo, lao thẳng vào bức tường thành phía xa với tốc độ kinh hoàng.
Chứng kiến cảnh Minh Long bị đánh bay vào tường thành, sống chết chưa rõ, A Tốc Cát Bát hét lên một tiếng thất thanh, xé toạc bầu không khí hỗn loạn:
- Minh Long!!!
Ông định bùng nổ chút sức tàn lao đến ứng cứu, nhưng ngay lập tức, một bóng đen to lớn đã chắn ngang trước mặt. Bột Nhi Chỉ Căn cùng bảy tên gia chủ của các gia tộc phản loạn đồng loạt lao lên, tạo thành một bức tường người vững chãi bao vây lấy vị Đại Hãn đang trọng thương.
Chỉ Căn cười gằn, vung thanh đao trong tay ép Cát Bát phải lùi lại, giọng điệu đầy vẻ đắc ý:
- Lo cái thân già của ngươi trước đi, lão già!
Bị vây hãm tứ phía, A Tốc Cát Bát nghiến răng ken két, ánh mắt tràn ngập sự bất lực và phẫn nộ, chỉ có thể trơ mắt nhìn về phía đống đổ nát xa xa.
Từ trong đống gạch đá ngổn ngang, một cánh tay đẫm máu vươn lên. Minh Long khó khăn gạt bỏ những tảng đá đang đè lên người, lồm cồm bò dậy. Toàn thân hắn đau nhức như muốn rã rời, xương cốt kêu răng rắc sau cú va chạm kinh hoàng. Hắn đưa tay quệt đi vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía Thương Nghi đầy vẻ kiêng kỵ, thầm nghĩ:
- Tên này... quá mạnh. Chênh lệch tu vi thực sự là một rào cản không thể xem thường.
Chưa để hắn kịp thở dốc, Thương Nghi đã lại lao tới như một cơn lốc màu xanh lam, sát khí đằng đằng.
- Chạy đi đâu!
Minh Long cắn răng, buộc phải tiếp tục cuộc rượt đuổi sinh tử. Hắn không dám đối đầu trực diện nữa. Mỗi khi mũi thương của Thương Nghi sắp chạm vào người, thân ảnh hắn lại lóe lên, biến mất rồi xuất hiện ở một vị trí khác nhờ Phi Lôi Thần Thuật.
Tuy nhiên, việc sử dụng liên tục thuật dịch chuyển khiến linh lực của hắn tiêu hao nhanh chóng. Trạng thái Thân Hóa Cửu U giúp cơ thể hư ảo để giảm sát thương cũng dần hết tác dụng, khí tức âm hàn quanh người hắn ngày càng mờ nhạt. Minh Long hiểu rõ tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc của mình lúc này, nếu chẳng may trúng thêm một đòn toàn lực của cường giả Hóa Thần viên mãn, e rằng cái mạng nhỏ của hắn sẽ lành ít dữ nhiều.
Bị vờn qua vờn lại như mèo bắt chuột, Thương Nghi bắt đầu nóng mắt. Hắn mất hết kiên nhẫn với trò chơi đuổi bắt này.
- Đủ rồi! Kết thúc đi!
Thương Nghi gầm lên, dừng bước chân lại. Hắn xoay người, quét cây trường thương một vòng tròn lớn giữa không trung.
Thủy linh lực Hóa Thần viên mãn cuộn trào dữ dội, rút cạn toàn bộ hơi nước trong không khí bán kính trăm trượng.
- Thủy Giới - Hải Thiên Lao Lung!
Theo tiếng quát của hắn, một lượng nước khổng lồ từ hư không xuất hiện, dâng cao như những bức tường thành dựng đứng, bao vây kín mít tứ phía xung quanh Minh Long. Không còn đường lui, không còn khe hở để dịch chuyển. Những bức tường nước khổng lồ ấy bắt đầu khép lại, cuộn trào thành một cơn sóng thần từ bốn phương tám hướng ập vào trung tâm, chuẩn bị nghiền nát và nhấn chìm con mồi nhỏ bé vào lòng đại dương lạnh lẽo.
Đối mặt với cái chết đang ập đến từ mọi phía, Minh Long không còn đường chạy. Hắn đứng trân trân tại chỗ, nhưng trên gương mặt đẫm máu tuyệt nhiên không hề có sự tuyệt vọng.
Thay vào đó là một sự quyết đoán đến cực điểm.
Sâu trong đan điền, một luồng sức mạnh tựa như đang ngủ yên bấy lâu nay bỗng thức tỉnh. U Minh Dục Hàn Băng gào thét đòi được giải phóng.
Đôi đồng tử tà dị của Minh Long đột ngột chuyển sang một màu trắng dã, hoàn toàn không có lòng đen, tỏa ra hàn khí lạnh buốt thấu tận tâm can. Hắn nâng một tay lên, năm ngón tay co lại thành hình trảo rồng, hướng thẳng về phía những bức tường nước đang ập xuống.
Hắn gầm lớn, tiếng gầm mang theo hơi lạnh của địa ngục:
- NGỰ THỦY THÀNH BĂNG!
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Một âm thanh chói tai vang lên, nghe như tiếng xương cốt của cả đất trời đang vỡ vụn.
Hàn khí từ tay Minh Long lan ra với tốc độ ánh sáng. Cơn sóng thần hung hãn đang cuộn trào, chỉ còn cách vạt áo hắn vài tấc, bỗng nhiên khựng lại.
Dòng nước đang chảy xiết lập tức ngưng đọng, chuyển từ thể lỏng sang thể rắn trong nháy mắt. Những bọt nước trắng xóa bị đóng băng ngay giữa không trung, tạo thành những hoa văn kỳ dị.
Chỉ trong một cái chớp mắt, cả một khối nước khổng lồ bao quanh Minh Long đã biến thành một tảng băng trôi vĩ đại, giam cầm vĩnh viễn sức mạnh của con sóng dữ.
Minh Long đứng ngạo nghễ giữa khối băng khổng lồ, bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế trảo, hơi lạnh toát ra từ người hắn khiến không khí xung quanh cũng phải đóng sương.
Toàn trường chết lặng.
Thương Nghi trố mắt nhìn tuyệt kỹ Hải Thiên Lao Lung của mình bị hóa giải theo một cách không tưởng ngay trước mũi thương của hắn.
Trên cao Lam Thắng đánh rơi chiếc quạt ngọc xuống đất, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng Minh Long, thốt lên đầy kinh hãi:
- Thủ đoạn gì thế này? Lôi, Phong, Hỏa... giờ lại là Băng? Tên quái thai này rốt cuộc tu luyện cái thứ tà thuật gì vậy?