Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 140: SỰ MỸ LỆ CỦA NHỮNG VỤ NỔ



Thương Nghi hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn khối băng khổng lồ đang giam cầm sức mạnh của hắn với vẻ khinh miệt tột độ. Hắn phất tay áo một cái, kình lực Hóa Thần bùng nổ chấn nát tảng băng thành ngàn vạn mảnh vụn rơi lả tả xuống đất. Hắn gằn từng chữ, giọng điệu âm trầm đáng sợ:



- Giả thần giả quỷ. Ngươi nghĩ dăm ba trò vặt vãnh này có thể cứu vãn cục diện sao? Giết ngươi xong, ta sẽ trực tiếp thi triển thuật Sưu Hồn, rút hết ký ức của ngươi ra xem. Khi đó, mọi bí mật tu luyện của ngươi sẽ trở thành vật trong túi ta.



Dứt lời, thân ảnh Thương Nghi lao vút đi tựa như một mũi tên rời cung, xé toạc không khí. Mũi thương Thủy Vũ sắc lạnh chỉ thẳng vào đỉnh đầu Minh Long, sát khí cô đặc khóa chặt lấy đối phương, quyết tâm một kích tất sát.



Minh Long lúc này đã bị dồn đến bước đường cùng. Máu điên trong người hắn sôi sục vì nãy giờ liên tục bị áp đảo, chèn ép đến mức không thở nổi. Hắn trừng mắt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, quát lên một tiếng đầy phẫn nộ pha lẫn sự điên cuồng:



- CHIẾN ĐÊ!



"VÙ!"



Không gian xung quanh Minh Long đột ngột biến đổi kỳ dị. Từ sâu trong cơ thể hắn, một luồng khí lạnh lẽo nhưng mang sắc thái bán trong suốt, mờ ảo như sương khói lan tỏa ra tứ phía với tốc độ chóng mặt.



- Băng Vực Dục Tâm - Khai!



Trong nháy mắt, một lĩnh vực bán trong suốt hình cầu bao trùm lấy cả Minh Long và Thương Nghi vào bên trong. Tại nơi đây, quy luật vật lý dường như bị bóp méo. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề tựa như thủy ngân. Mọi chuyển động của vật thể đều bị một lực cản vô hình níu giữ, trở nên chậm chạp một cách đáng sợ. Ngay cả ý niệm, suy nghĩ trong đầu cũng như bị đóng băng, trở nên trì trệ, rời rạc.



Thương Nghi đang lao tới với khí thế hùng hổ bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Hắn cảm giác như mình vừa sa chân vào một vũng lầy vô tận:



- Cái... cái quỷ gì thế này?



Sắc mặt Thương Nghi biến đổi kinh hoàng. Dù đang đứng trong một vùng băng giá lạnh buốt, song toàn thân hắn lại nóng ran như lửa đốt. Hắn cảm nhận rõ ràng hàng ngàn con kiến vô hình đang bò lổm ngổm dưới lớp da thịt, cắn rứt tâm can hắn, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu đến cùng cực.

​Đáng sợ hơn cả là những tác động về mặt tinh thần.

Một luồng dục khí tà dị xâm nhập qua thất khiếu, len lỏi vào sâu trong tâm trí, khơi dậy những ham muốn bản năng đê hèn nhất. Những dục vọng thầm kín, những ý niệm đen tối mà một tu sĩ cấp cao luôn dùng lý trí đè nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng lên dữ dội như ngọn lửa được thêm dầu.



- Ư... AAA...



Thương Nghi rên lên đau đớn, trán toát mồ hôi hột, tay cầm thương run rẩy kịch liệt. Tâm thần hắn dao động, hình ảnh trước mắt trở nên chập chờn, suýt chút nữa thì để tâm ma xâm chiếm linh đài.

​Nắm bắt cơ hội ngàn vàng này, Minh Long nghiến răng, mặc kệ những vết thương đang rỉ máu, hắn vung Huyền Ngân Song Đoản lên, lao vào đối phương chém giết điên cuồng.



"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"



Những nhát chém xé gió, mang theo toàn bộ sức mạnh còn lại nhắm thẳng vào mặt và yết hầu Thương Nghi.

​Tuy nhiên, cường giả Hóa Thần viên mãn quả nhiên danh bất hư truyền. Dù bị Băng Vực Dục Tâm quấy nhiễu tâm trí nặng nề, song tâm cảnh tu luyện mấy trăm năm của Thương Nghi vẫn vững như bàn thạch. Trong khoảnh khắc nguy cấp, hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi, dùng cơn đau thể xác để tìm lại sự tỉnh táo. Hắn hét lớn, Thủy Hóa Thần lực bùng nổ, bao bọc toàn thân tạo thành một lớp thủy giáp lưu động kiên cố.



"Keng! Keng! Bốp!"

​Thương Nghi vung thương đỡ gạt. Tốc độ của hắn đã chậm đi hẳn so với ban đầu, động tác có phần chuệch choạc, kém linh hoạt vì phải phân tâm chống lại dục vọng đang thiêu đốt bên trong. Mặc dù vậy, hắn vẫn chặn đứng được những đòn tấn công hiểm hóc nhất của Minh Long, hạn chế tối đa thương tổn.



Sau một hồi trao đổi chiêu thức kịch liệt, Băng Vực Dục Tâm do tiêu hao quá nhiều năng lượng để duy trì và tự vá lành các vết nứt không gian đã chạm đến giới hạn chịu đựng.



"Rắc!"



Lĩnh vực vỡ tan thành từng mảnh nhỏ rồi tan biến vào hư vô.



"Hự!"



Minh Long bị phản lực từ cú quét thương cuối cùng của Thương Nghi hất văng ra xa, lăn lộn vài vòng trên nền đá lạnh lẽo mới có thể dừng lại được. Hắn nằm vật ra đất, lồng ngực phập phồng kịch liệt tìm kiếm chút không khí.



Cách đó không xa, Thương Nghi đứng chống thương thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi. Ánh mắt hắn nhìn Minh Long lúc này tràn ngập sự kiêng kỵ pha lẫn kinh ngạc tột độ. Hắn thầm đánh giá trong lòng:

- "Năm xưa ta giao chiến sinh tử với Phong Điền của Thủy Vân Quốc mới nếm trải cảm giác chật vật, khó khăn thế này. Thật không ngờ hôm nay, cảm giác đó lại tái hiện khi đối đầu với một tên nhãi ranh vắt mũi chưa sạch. Đáng nói hơn, hắn mới chỉ là Nguyên Anh trung kỳ... Kẻ này tuyệt đối không thể giữ! Nếu để hắn trưởng thành, Lam Ba Quốc ắt gặp đại họa!"

Sát khí trong mắt Thương Nghi bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn siết chặt cây trường thương, bước từng bước nặng nề nhưng chắc chắn về phía vị trí Minh Long, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu cuối cùng để vĩnh viễn chấm dứt mối họa này.

​Dưới đất, Minh Long khó nhọc chống tay ngồi dậy. Toàn thân hắn đẫm máu, y phục rách nát tả tơi, nhưng ánh mắt vẫn hừng hực lửa chiến, kiên cường đến mức đáng sợ.

​Hắn nhìn Thương Nghi đang tiến lại gần, đột nhiên ngửa cổ lên trời, gào lên một tiếng dài đầy bi tráng và khí thế, tựa như tiếng gầm của mãnh thú trước khi tung đòn quyết tử:

​- AAAAAA!!!!!!!

​Tiếng thét vang vọng khắp A Tốc Cung khiến ai nấy đều rùng mình ớn lạnh.

​Thương Nghi giật mình khựng lại. Bài học từ vụ nổ Dị hỏa lén lút lúc trước vẫn còn nóng hổi. Hắn lập tức nghĩ rằng Minh Long sắp sửa thi triển cấm thuật đồng quy vu tận hay tự bạo Nguyên Anh. Theo phản xạ của một kẻ chinh chiến lâu năm, hắn vội vàng dừng bước, nâng ngang cây Thương Nghi Thủy Vũ lên trước ngực, linh lực hộ thân vận lên đến đỉnh điểm để phòng thủ, ánh mắt cảnh giác cao độ quan sát mọi động tĩnh.

​Hiển nhiên, Thương Nghi tuyệt đối thận trọng trước tên hậu bối quái thai đầy mưu mô này.

​Tuy nhiên, hành động tiếp theo của Minh Long lại khiến tất cả mọi người tại hiện trường, từ Lam Thắng, A Tốc Cát Bát cho đến binh lính hai bên đều phải trợn tròn mắt, cằm rớt xuống đất vì kinh ngạc.

​Ngay khi thấy Thương Nghi thủ thế phòng ngự, tiếng hét hùng hổ của Minh Long bỗng dưng tắt ngấm. Hắn vội vàng quay ngoắt đầu lại, dồn toàn bộ chút linh lực cuối cùng xuống đôi chân.

​- Lôi Lang Hành Ảnh!

​"Vút!"

​Cả người hắn hóa thành một tia sét vàng kim rực rỡ. Trái ngược hoàn toàn với suy đoán của mọi người về một đòn quyết tử, hắn cắm đầu chạy thẳng về hướng cổng thành với tốc độ nhanh nhất bình sinh, bỏ mặc tất cả lại phía sau.

​Thương Nghi vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ cẩn mật, mặt nghệt ra, đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng đang nhỏ dần của đối thủ.

​- Hửm? Chạy?

​Thương Nghi ngơ ngác mất vài giây, não bộ vẫn chưa kịp tiêu hóa tình huống trớ trêu vừa rồi. Hắn ngước mắt lên nhìn về phía trên cao như muốn tìm một lời giải thích. Chỉ thấy Lam Huyền cũng đang nhún vai, dang hai tay ra với vẻ mặt đầy khó hiểu.

Thương Nghi ngửa cổ lên trời cười lớn, tiếng cười mang theo kình lực vang vọng khắp chiến trường, đầy vẻ khoái trá và chế giễu:

​- HA HA HA HA!

​Hắn liếc đôi mắt sắc lạnh sang phía A Tốc Cát Bát đang bị vây hãm, giọng điệu mỉa mai tột độ:

​- Nhìn đi Cát Bát! Đó chính là kẻ mà ngươi đặt trọn niềm tin sao? Hắn chạy rồi kìa! Tên tiểu tử trung thành, trượng nghĩa của ngươi đã bỏ mặc ngươi ở lại chịu chết để giữ lấy cái mạng quèn của hắn rồi. Thật nực cười cho cái gọi là tình nghĩa!

​A Tốc Cát Bát lúc này đang phải nghiến răng chống đỡ những đòn tấn công dồn dập từ những tên gia chủ, trong lòng đau như cắt nhưng ông lực bất tòng tâm, hoàn toàn không thể thốt lên lời phản bác nào, chỉ biết trơ mắt nhìn theo hướng Minh Long vừa biến mất.

​Dứt lời, Thương Nghi lập tức vận chuyển thân pháp đuổi theo. Với tu vi Hóa Thần viên mãn, tốc độ di chuyển của hắn vẫn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Hắn lướt đi trên mặt đất như một bóng ma, nhanh hơn cả tia sét vàng kim của Lôi Lang Hành Ảnh.

​Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, khoảng cách đã bị thu hẹp bằng không. Bóng dáng Minh Long hiện ra ngay trước mắt hắn.

​- Kết thúc rồi!

​Thương Nghi quát lên, tụ linh lực vào lòng bàn tay, tung ra một chưởng mang theo sức mạnh dời non lấp biển đánh thẳng vào lưng đối thủ.

​Minh Long cảm nhận được luồng gió chết chóc sau gáy. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn chỉ kịp vung ngược Huyền Ngân Song Đoản ra sau lưng để đỡ đòn theo bản năng.

​"Rầm!"

​Một tiếng va chạm kinh hoàng vang lên. Lực đạo từ chưởng của Thương Nghi quá khủng khiếp, xuyên qua song đoản, tác động trực tiếp lên cơ thể Minh Long. Hắn bị hất văng đi như một con diều đứt dây trong bão, bay xa hàng trăm trượng rồi đập mạnh xuống đất, trượt dài một đoạn làm tung tóe đất đá.

​Minh Long nằm sấp trên mặt đất, toàn thân run rẩy dữ dội, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, hắn cố gắng gượng dậy nhưng tứ chi đã tê liệt.

​Thương Nghi chậm rãi đáp xuống, bước từng bước đến gần, nhìn Minh Long với ánh mắt của kẻ bề trên nhìn xuống một con sâu cái kiến đang giãy chết:

​- Chạy? Ngươi nghĩ mình chạy thoát được sao? Dù ngươi có chút thực lực, nhưng tâm tính lại quá hèn nhát, tham sống sợ chết. Loại người như ngươi, vĩnh viễn không thể chạm tới đỉnh cao.

​Minh Long khó nhọc lật người lại, ánh mắt đầy thù hằn nhìn lên Thương Nghi, hắn phun ra một ngụm máu lẫn bụi đất, giọng nói khản đặc nhưng đầy vẻ khinh bỉ:

​- Hèn nhát? Một tên Hóa Thần tu luyện mấy trăm năm lại đi ỷ mạnh hiếp yếu, dồn ép một tên Nguyên Anh mới tu đạo không lâu như ta. Ngươi nói xem, ai mới là kẻ hèn hạ thực sự?

​Thương Nghi nghe vậy thì chỉ nhún vai, vẻ mặt thản nhiên như đang giảng giải một chân lý hiển nhiên:

​- Ngây thơ. Thế giới này vốn dĩ là mạnh được yếu thua. Ngươi yếu, đó là do ngươi kém cỏi, là tội của ngươi. Còn ta là Hóa Thần, đó là do bản thân ta đã nỗ lực leo lên, ta có quyền định đoạt sinh mạng kẻ khác. Ngươi căn bản không đủ tư cách để đòi hỏi sự công bằng khi giao chiến với ta. Nếu ngay từ đầu ngươi biết điều chấp nhận lời mời gọi của ta, thì đâu đến nỗi phải chết thảm như một con chó hoang thế này.

​Dứt lời, sát khí trong mắt Thương Nghi bùng lên. Hắn giơ bàn tay phải lên, linh lực Thủy hệ cô đặc lại thành một chưởng ấn.

​- Giờ thì... đi chết đi.

​Đối mặt với cái chết cận kề, Minh Long không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn dồn chút sức tàn cuối cùng, tụ Bát Hoang Dị Hỏa vào lòng bàn tay phải.

​- Bát Hoang Hỏa Xa Luân!

​Ngọn lửa bùng lên, xoay tròn điên cuồng tạo thành chiếc bánh xe lửa rực rỡ.

​Thương Nghi nhíu mày, lắc đầu ngán ngẩm:

- Vô ích thôi. Sức tàn lực kiệt mà vẫn còn muốn giãy giụa sao?

​- CÚT!

​Minh Long gầm lên, dùng hết sức bình sinh ném chiếc hỏa xa luân về phía Thương Nghi.

​Tuy nhiên, đường ném dường như bị lệch do tay hắn run rẩy. Thương Nghi chỉ cần lách người nhẹ nhàng sang một bên là đã dễ dàng né tránh. Chiếc xa luân lửa bay sượt qua người hắn, lao về phía sau lưng.

​Thương Nghi nhếch mép cười nhạo:

- Trượt rồi. Đến nhắm cũng không xong sao? Quá thất vọng.

​Nhưng ngay lúc đó, hắn chợt nhận ra điều gì đó bất thường. Trên gương mặt đẫm máu của Minh Long không hề có sự tuyệt vọng vì ném trượt, thay vào đó là một nụ cười quỷ dị đến lạnh sống lưng.

​- Ngươi chắc chưa?

​Thương Nghi nhíu mày khó hiểu:

- Hửm?

​Hắn chưa kịp quay đầu lại thì...

​"OÀNH! OÀNH! OÀNH!......"

​Phía sau lưng Thương Nghi, ngay tại khu vực chân cổng thành, chiếc hỏa xa luân đã đánh trực diện vào một đống những vật thể có hình thù khối cầu đen đặc được giấu kín trong các bụi cỏ, chính là thứ mà Đồ Nha và Cáp Tát đã rải ra trước đó.

​Ngay khoảnh khắc Dị hỏa tiếp xúc với lõi năng lượng của những quả cầu, một chuỗi phản ứng dây chuyền bùng nổ dữ dội.

​Mặt đất rung chuyển như có thổ long trỗi dậy. Một cột lửa khổng lồ kèm theo sóng xung kích hủy diệt bùng phát, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của Thương Nghi vào bên trong vì hắn đang đứng ngay tại vùng tâm chấn.

​Vụ nổ khủng khiếp đến mức đánh sập hoàn toàn cổng chính của A Tốc Thành vốn đứng vững ngàn năm nay. Những bức tường đá dày cả trượng vỡ vụn như cám, bắn tung tóe lên trời cao. Sóng xung kích lan rộng ra xung quanh, san phẳng vô số căn nhà dân gần đó, biến chúng thành bình địa chỉ trong một cái chớp mắt. Cát bụi và lửa đỏ cuộn trào dựng lên thành một cây nấm khổng lồ, nhuộm đỏ cả một góc trời, khiến tất cả mọi người trên chiến trường đều phải dừng tay, kinh hoàng tột độ trước sức tàn phá của vụ nổ này.

...

Thời gian quay ngược trở lại thời điểm sau khi Mông Kha Đạt hy sinh.

​A Tốc Bất Ca đang tự mình chuẩn bị huyệt mộ cho lão tướng quân. Minh Long đứng bên cạnh quan sát, giữ sự im lặng tuyệt đối để tôn trọng nỗi đau của nàng. Không khí tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đất rơi lộp bộp.

​Bất chợt, một thanh âm máy móc vang lên trong đầu Minh Long, phá tan sự tĩnh lặng u buồn.

​[Đinh! Hệ Thống thông báo: Triệu hoán vật phẩm ngẫu nhiên thành công.

​- Chúc mừng Ký Chủ nhận: Công thức "Sự Mỹ Lệ Của Những Vụ Nổ" cùng vật phẩm dùng thử đi kèm.

​- Vật phẩm đã được lưu trữ trong Không Gian Hệ Thống.]

​Minh Long giật nảy mình, suýt chút nữa thì thốt lên thành tiếng:

- Cái quỷ gì?

​Hắn vội vàng chia tách một tia ý thức lặn vào bên trong Không Gian Hệ Thống để kiểm tra. Tại một góc hẻo lánh, một cuốn trục bằng chất liệu lạ lẫm đã xuất hiện. Minh Long lôi nó mở ra xem xét.

​Ngay khi nhìn thấy những hình vẽ chi tiết bên trong, khóe môi hắn co giật liên hồi.

​- Con bà nó... đây chẳng phải là công thức chế tạo lựu đạn và bom mìn sao? Cái quái gì thế này?

​Minh Long méo xệch miệng, trong lòng gào thét. Hắn vốn tưởng rằng mấy thứ vũ khí nóng, gây nổ này chỉ tồn tại ở cái tinh cầu văn minh mà kiếp trước hắn từng sinh sống. Nào ngờ đâu, ở cái thế giới tu chân cũng có loại đồ chơi này.

​- Tu chân giới mà cũng chơi lựu đạn à? Có lầm không vậy?

​Ngọc Nhi lúc này đang bay lơ lửng bên cạnh, nàng cũng ghé mắt vào quan sát bản vẽ trên cuốn trục. Nàng gật gù đánh giá:

​- Đúng là công thức chế tạo bom rồi, kết cấu cũng khá tinh xảo đấy.

​Sau đó, nàng vuốt vuốt cằm, đôi mắt sáng lên nhìn vào một khoảng không hư vô như đang truy xuất dữ liệu từ Hệ Thống. Một lát sau, nàng quay sang Minh Long, chậm rãi lên tiếng:

​- À rồi... điều ngươi vừa nghĩ không hẳn là đúng đâu.

​Minh Long nhíu mày khó hiểu:

- Là sao?

​Ngọc Nhi chỉ tay vào cuốn trục, giải thích với vẻ am hiểu:

​- Thứ công thức này không thuộc về tinh cầu mà chúng ta đang đứng. Nó đến từ một tinh cầu tu chân khác. Tại nơi đó, tồn tại một thế lực có tên là Phích Lịch Đường.

​Minh Long lẩm bẩm cái tên xa lạ:

- Phích Lịch Đường?

​Ngọc Nhi gật đầu, tiếp tục nói:

​- Phích Lịch Đường là một tổ chức thế lực chuyên nghiên cứu và chế tạo các loại hỏa dược, ám khí gây nổ có sức công phá kinh hoàng. Khẩu hiệu tôn chỉ của bọn hắn chính là tạo ra "Sự mỹ lệ của những vụ nổ". Công thức này là do Hệ Thống đã sao chép lại được từ bọn hắn.

​Nói đoạn, nàng chỉ tay vào một chiếc bao tải to đùng nằm lù lù bên cạnh cuốn trục trong không gian ảo:

​- Ngoài công thức ra, Hệ Thống cũng khá hào phóng tặng kèm ngươi một lô hàng dùng thử nữa đấy. Mở ra mà xem.

​Minh Long tò mò mở miệng bao ra. Bên trong là ngổn ngang những khối cầu kim loại đen sì, lạnh lẽo với đầy đủ kích thước lớn nhỏ, số lượng ước chừng phải gần một trăm quả.

​Ngọc Nhi giới thiệu:

​- Đây là Phích Lịch Bom. Đừng nhìn vẻ ngoài thô kệch của chúng mà khinh thường. Uy lực của thứ này được nén ép cực đại, có thể gây sát thương diện rộng cực lớn. Thậm chí nếu dính trọn một đợt nổ tập trung, ngay cả Hóa Thần kỳ viên mãn hay thậm chí tiệm cận Luyện Hư kỳ, có mình đồng da sắt thì nuốt cũng không trôi đâu.

​Minh Long nhìn đống bom đen ngòm chất đống mà rùng mình, sống lưng lạnh toát:

​- Con bà nó... Phích Lịch Đường, bọn hắn cũng thật biến thái quá đi.

​Ngọc Nhi cười khẩy, vỗ vỗ vào vai hắn:

​- Đừng có đứng đó mà ngẩn ngơ nữa. Để lão nương hướng dẫn ngươi cách sử dụng và kích hoạt đám đồ chơi này. Nghe cho kỹ nhé... làm thế này...

​...

​Trở về thực tại...

​Cảnh tượng trước mắt Minh Long lúc này là một bức tranh hủy diệt hoàn mỹ. Cổng thành A Tốc sụp đổ hoàn toàn, những mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi. Khói bụi cuộn trào hòa lẫn với ánh lửa đỏ rực nhuộm đỏ cả một góc trời.

​Giữa tâm chấn vụ nổ, một cột nấm khổng lồ dựng đứng lên cao ngút ngàn, tỏa ra sức nóng thiêu đốt vạn vật, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó.

​Minh Long nằm bẹp trên mặt đất, toàn thân đau nhức rã rời nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một cách kỳ lạ. Hắn nhìn chằm chằm vào cột nấm khổng lồ, khóe miệng đầy máu khẽ nhếch lên, lẩm bẩm:

​- Thì ra đây chính là... sự mỹ lệ của những vụ nổ.