Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 141: SỢI DÂY LIÊN KẾT



Mái tóc đen dài của A Tốc Bất Ca tung bay tán loạn trong cơn gió lốc mang theo mùi tanh nồng của máu. Nàng khoác lên mình bộ dạ hành y màu đen bó sát, chỉ để lộ ra gương mặt trắng sứ lạnh lùng cùng đôi mắt phượng sắc bén như dao. Giữa chiến trường, nàng tựa như một đóa tuyết liên nở rộ giữa tâm bão, toát lên vẻ đẹp kiêu sa, diễm lệ nhưng cũng đầy rẫy sự nguy hiểm chết chóc.

​Vây quanh nàng là bốn kẻ địch hùng mạnh. Bột Nhi Tất Đạt với tu vi Nguyên Anh trung kỳ dẫn đầu, khí thế trầm ổn như núi. Hỗ trợ hắn là ba gã thiếu gia Kim Đan viên mãn của ba đại gia tộc, kẻ nào cũng mang trong mình tuyệt kỹ gia truyền hiểm hóc.

​"Vút!"

​Tên Bác Nhĩ đứng ở xa, hai tay liên tục kết ấn. Sáu sợi xích băng lạnh buốt từ hư không lao tới, uốn lượn linh hoạt tựa như bầy rắn độc, chực chờ siết chặt lấy tứ chi của nàng. Song song với đó, bóng đen của tên sát thủ Khất Nhan thoắt ẩn thoắt hiện trong những góc tối, đôi đoản đao trong tay hắn lóe lên ánh xanh lục tẩm độc, kiên nhẫn chờ đợi con mồi lộ sơ hở để tung đòn kết liễu.

​Bất Ca nhíu mày, cổ tay xoay chuyển điệu nghệ. Thanh trường kiếm trong tay nàng vẽ lên những đường vòng cung tuyệt mỹ giữa không trung.

​- Liên Hoa Hộ Thể!

​Kiếm khí màu trắng bạc tuôn trào mãnh liệt, ngưng tụ lại thành hình dáng một đóa sen tuyết khổng lồ. Những cánh hoa bằng kiếm khí sắc lẹm từ từ khép lại, bao bọc lấy thân thể mảnh mai của nàng vào bên trong. Đóa sen xoay tròn, chém đứt những sợi xích băng của Bác Nhĩ thành từng khúc vụn rơi lả tả xuống đất. Luồng kiếm khí sắc bén cũng bức ép bóng dáng lén lút của Khất Nhan phải lùi lại.

​- Hừ, ngoan cố!

​Trát Mộc gầm lên một tiếng rợn người. Thân hình hộ pháp của hắn lao tới như một con gấu điên. Đôi chùy sắt khổng lồ trên tay hắn mang theo sức nặng ngàn cân, xé gió đập mạnh vào đóa sen tuyết.

​"Keng!!!"

​Âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn ra tung tóe. Đóa Tuyết Liên rung lên bần bật, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên các cánh hoa kiếm khí.

​Bất Ca cảm thấy lồng ngực chấn động dữ dội, khí huyết trong người cuộn trào đảo lộn. Một dòng máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nơi khóe miệng, chảy dọc xuống cằm, tương phản gay gắt với làn da trắng tuyết của nàng. Vẻ đẹp thê lương ấy khiến người ta vừa muốn che chở, lại vừa khơi dậy dục vọng tàn phá điên cuồng.

​Ngay khi đóa sen hộ thể sắp vỡ vụn dưới sức ép của đôi chùy, Bột Nhi Tất Đạt đã xuất hiện ngay trước mặt nàng tự bao giờ. Hắn không nói một lời, vận linh lực Nguyên Anh trung kỳ vào thanh đại đao, chém xuống một nhát toàn lực.

​- Phá!

​"Rầm!"

​Đóa Tuyết Liên vỡ tan thành ngàn điểm sáng lấp lánh như bụi sao rơi rụng. Kình lực cuồng bạo hất văng Bất Ca lùi lại phía sau hàng chục bước. Nàng cắm mạnh thanh kiếm xuống đất để hãm đà, đôi chân cày nát mặt đất tạo thành hai rãnh sâu. Dù rơi vào thế hạ phong, ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn thẳng vào kẻ thù, khí tiết của công chúa thảo nguyên chưa bao giờ bị khuất phục.

​Tất Đạt cười gằn, nâng đao lên định bước tới bồi thêm một đòn phế đi đôi chân của nàng, kết thúc sự chống cự vô vọng này.

​Đột nhiên...

​"OÀNH! OÀNH! OÀNH!"

​Mặt đất dưới chân tất cả rung chuyển dữ dội tựa như có địa long đang trỗi dậy từ lòng đất. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía cổng thành xa xa, âm thanh lớn đến mức xé toạc màng nhĩ, át đi mọi tiếng khác.

​Cả Bất Ca, Tất Đạt và ba tên thiếu gia đều theo phản xạ tự nhiên quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nổ.

​Đập vào mắt là một cảnh tượng hãi hùng chưa từng thấy. Một cột nấm lửa khổng lồ dựng đứng lên trời cao, nhuộm đỏ cả một góc trời. Sức nóng thiêu đốt cùng sóng xung kích từ vụ nổ quét qua, thổi bay cát bụi mịt mù, biến những kiến trúc kiên cố thành bình địa trong nháy mắt.

​Tất Đạt trố mắt nhìn, thanh đại đao trên tay khẽ hạ xuống thấp:

- Cái... cái quái gì?

Trong đầu hắn hiện lên vô vàn câu hỏi, sự hoang mang xâm chiếm lấy tâm trí hắn. Ba tên thiếu gia kia cũng thất thần, ánh mắt đờ đẫn vì sợ hãi. Nỗi khiếp sợ trước sức mạnh hủy diệt lạ lẫm kia khiến động tác và sự cảnh giác của chúng bị đình trệ, đông cứng lại trong tích tắc.

​Đội hình vây hãm hoàn hảo, kín kẽ bấy lâu nay bỗng nhiên lộ ra một lỗ hổng chết người.

​Trong khoảnh khắc cả đất trời dường như ngưng đọng vì vụ nổ đó, A Tốc Bất Ca là người duy nhất giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng.

​Đôi mắt phượng của nàng lóe lên tia sáng sắc bén của loài săn mồi. Nàng biết rõ đây là cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ. Nàng cắn chặt môi dưới đến bật máu để duy trì sự tập trung cao độ. Bất chấp lục phủ ngũ tạng đang đau nhức, nàng đốt cháy linh lực, dồn toàn bộ vào đôi chân và thanh kiếm.

​"Vút!"

​Thân ảnh nàng biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh mờ ảo. Nàng lướt đi trong gió tựa như một bông tuyết rơi, nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng mang theo cái lạnh thấu xương của tử thần.

​- Tàn Hoa Lạc!

​Kiếm quang lóe lên giữa màn đêm. Đó là hai vệt sáng mềm mại, uốn lượn tựa như hai cánh hoa sen tàn rụng xuống thế gian. Đẹp đẽ đến nao lòng, sầu bi đến tột cùng, và cũng chết chóc đến lạnh người.

​Mục tiêu đầu tiên - Bác Nhĩ.

​Tên thiếu gia chuyên dùng bùa chú này vẫn đang há hốc mồm nhìn cột nấm lửa phía xa, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của tử thần ngay bên cạnh. Hắn chỉ kịp cảm thấy một luồng gió mát lạnh lướt qua cổ mình.

​"Xoẹt."

​Hắn định quay đầu lại nhìn, song tầm nhìn bỗng nhiên đảo lộn, trời đất quay cuồng. Cái đầu của hắn rơi xuống đất, lăn lốc vài vòng rồi dừng lại, đôi mắt vẫn mở trừng trừng đầy kinh ngạc. Máu tươi nơi vết cắt bị hàn khí từ kiếm của Bất Ca đóng băng ngay lập tức.

​Mục tiêu thứ hai - Khất Nhan.

​Tên sát thủ này phản ứng nhanh nhạy hơn đôi chút. Hắn cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo ập đến sau lưng. Hắn vội vàng định thi triển độn thuật để né tránh. Thế nhưng, tốc độ của Bất Ca lúc này đã vượt qua giới hạn phản xạ của hắn.

​"Phập!"

​Mũi kiếm của Bất Ca như có mắt, xuyên thẳng qua lớp giáp da hộ thân, đâm xuyên trái tim hắn từ phía sau lưng.

​Bất Ca rút kiếm dứt khoát, xoay người tung một cước đá văng cái xác của Khất Nhan về phía Trát Mộc đang lao tới. Mọi động tác diễn ra vỏn vẹn trong một nhịp thở, nhanh đến mức không ai kịp chớp mắt.

​Hai tên thiếu gia Kim Đan viên mãn, những kẻ vừa nãy còn ngạo nghễ vây ép nàng, giờ đã thành hai cái xác không hồn nằm dưới chân nàng.

​Bất Ca đứng đó, ngực phập phồng thở dốc, thanh kiếm trong tay nhỏ xuống từng giọt máu đỏ tươi. Gương mặt nàng vẫn thanh tú, lạnh băng, toát lên một vẻ đẹp sát phạt đầy mị lực khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình kính sợ.

​Bột Nhi Tất Đạt lúc này mới hoàn hồn lại. Chứng kiến hai đồng minh bị giết ngay trước mắt chỉ vì một chút lơ là, hắn giận đến mức gân xanh nổi đầy mặt, đôi mắt long lên sòng sọc như dã thú.

​- TIỆN NHÂN! DÁM ĐÁNH LÉN SAO!

​Tiếng gầm của hắn vang rền như sấm nổ. Tất Đạt không thèm dùng bất kỳ chiêu trò hay kỹ năng gì cả. Hắn bùng nổ linh lực Nguyên Anh trung kỳ của mình đến cực hạn. Cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, sức mạnh thuần túy tràn ngập cơ thể.

​- Chết đi cho ta!

​Hắn vung đại đao chém loạn xạ, điên cuồng lao vào Bất Ca như một cơn bão.

​- Cuồng Băng Trảm.

​Mỗi nhát đao của hắn đều mang theo sức nặng ngàn cân, chém nát mặt đất, nghiền nát đá tảng. Hắn bỏ qua mọi phòng thủ, dồn tất cả vào tấn công, quyết tâm băm vằm nữ nhân trước mặt thành trăm mảnh để rửa hận.

​Bất Ca vừa tung tuyệt kỹ nên sức lực suy kiệt trầm trọng. Nàng không thể đối đầu trực diện với con trâu điên này được nữa. Nàng cắn răng, huy động thân pháp uyển chuyển để né tránh, dùng kỹ thuật khéo léo gạt đỡ những đòn tấn công nặng nề.

​"Keng! Keng! Keng!"

​Mỗi lần đỡ đao, Bất Ca lại bị chấn lùi lại vài bước, khóe miệng lại trào thêm máu tươi. Trát Mộc, tên cầm chùy còn sống sót, cũng gầm lên lao vào hỗ trợ Tất Đạt, tạo thành thế gọng kìm ép nàng lùi dần về phía vách đá dựng đứng. Dù bị dồn vào đường cùng, ánh mắt của nàng vẫn sáng quắc, kiên cường tựa như đóa sen tuyết ngạo nghễ nở giữa bão tố, quyết tử chứ không chịu cúi đầu.

Hai luồng hàn khí thấu xương va chạm kịch liệt giữa không trung, tạo nên những tiếng nổ chói tai tựa như sấm rền. Cả một vùng không gian rộng lớn bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, mặt đất nhanh chóng đóng một lớp băng dày trơn trượt.

​Bột Nhi Tất Đạt, với tu vi Nguyên Anh trung kỳ sung mãn, liên tục vung thanh đại đao khổng lồ chém xuống. Mỗi nhát đao của hắn đều mang theo sức nặng ngàn cân, cuộn trào băng tuyết, muốn nghiền nát đối thủ thành bụi phấn. Hắn gầm thét, khí thế hung hãn như một con gấu bắc cực điên cuồng.

​Ở phía đối diện, A Tốc Bất Ca tuy cũng là Nguyên Anh trung kỳ, song trải qua chuỗi trận chiến liên miên, linh lực trong đan điền đã vơi đi quá nửa. Hơi thở nàng dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh hòa lẫn với vệt máu tươi nơi khóe miệng chảy dài xuống cổ. Dẫu vậy, kỹ thuật kiếm pháp của nàng vẫn sắc bén đến kinh ngạc. Mỗi đường kiếm vung ra đều tìm đúng sơ hở của đối phương, để lại trên lớp giáp dày cộp của Tất Đạt những vết thương sâu hoắm.

​Tên thiếu gia Trát Mộc lúc này lại đứng lùi bên ngoài vòng chiến, đôi tay nắm chặt cặp chùy sắt, mồ hôi vã ra như tắm. Hắn muốn lao vào hỗ trợ Tất Đạt, song dư chấn từ cuộc giao tranh của hai cường giả Nguyên Anh quá mức khủng khiếp. Những luồng kình lực băng giá phóng ra tứ phía như tên bắn, chỉ cần hắn sơ sẩy bước vào, e rằng sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.

​- Con ả dai như đỉa này!

​Tất Đạt gầm lên giận dữ. Hắn đường đường là nam nhân sức dài vai rộng, lại bị một nữ tử đã sức cùng lực kiệt cầm chân lâu đến vậy, thậm chí còn khiến hắn thương tích đầy mình. Máu nóng bốc lên đỉnh đầu, sự kiên nhẫn của hắn hoàn toàn cạn kiệt. Hắn quyết định gạt bỏ ý định bắt sống hay hành hạ, thay vào đó là sát tâm bùng lên dữ dội.

- Kết thúc tại đây đi! Ta sẽ tiễn ngươi xuống suối vàng!

​Tất Đạt bùng nổ toàn bộ linh lực còn lại. Cơ bắp hắn phồng lên, xé rách cả y phục. Thanh đại đao trên tay hắn được bao phủ bởi một lớp băng gai góc, sần sùi, tỏa ra ánh sáng xanh lam chói mắt.

​- Băng Phách Trảm!

​Hắn dồn toàn lực chém xuống một nhát mang theo uy lực hủy diệt.

​A Tốc Bất Ca cắn chặt răng, nâng thanh băng kiếm lên đỡ.

​"Keng!!!"

​Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên khô khốc. Thanh kiếm băng trong tay nàng không chịu nổi áp lực khủng khiếp đó, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ bay lả tả.

​"Hự!"

​Thừa thắng xông lên, Tất Đạt xoay người, bồi thêm một cước nặng tựa ngàn cân vào thẳng bụng dưới của nàng.

​Bất Ca bị hất văng đi như một cánh bướm gãy cánh trong giông bão. Thân thể nàng đập mạnh vào vách đá dựng đứng phía sau lưng. Đất đá sụp đổ ầm ầm, chôn vùi một phần thân thể mảnh mai của nàng. Cơn đau thấu tim gan truyền đến, xương sườn dường như đã gãy vài chiếc, ý thức của nàng dần trở nên mơ hồ, chập chờn.

​Tất Đạt cười gằn, tiếng cười man rợ vang vọng. Hắn kéo lê thanh đại đao trên mặt đất tạo ra những tia lửa điện, chậm rãi bước tới chỗ Bất Ca đang nằm thoi thóp.

​- Kiếp sau nhớ chọn đúng người mà đối đầu.

​Sát khí đằng đằng, hắn giơ cao đại đao, chuẩn bị tung đòn kết liễu, chặt đứt cái đầu xinh đẹp kia.

Bất Ca nghiến chặt hàm răng:

- Không lẽ... kết thúc thế này sao?

​Ngay trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi mà dòng băng linh lực quen thuộc trong cơ thể đã cạn khô như suối nguồn ngày hạ, một biến cố kỳ lạ xảy ra.

​Đan điền của Bất Ca bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

"ONG! ONG! ONG!"

​Từ sâu thẳm trong nội thể nàng, nơi tăm tối nhất của khí hải, một nguồn năng lượng mới lạ bất ngờ thức tỉnh. Nó trào dâng mạnh mẽ như thác lũ phá vỡ đê, lấp đầy những kinh mạch đang khô héo với tốc độ chóng mặt.

​Bất Ca mở bừng mắt. Trong đáy mắt phượng của nàng, sự đau đớn biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên tột độ pha lẫn hưng phấn.

​Luồng băng linh lực này hoàn toàn xa lạ với những gì nàng từng tu luyện. Nó từ bỏ màu trắng tinh khôi, thánh khiết vốn có. Thay thế vào đó là một sắc thái mờ ảo, bán trong suốt và toát lên vẻ ma mị, u ám tựa như hơi thở của địa ngục hàn băng.

​Nó mạnh mẽ hơn, bá đạo hơn gấp bội phần. Đặc biệt, nó chứa đựng một loại tà khí quyến rũ, mê hoặc lòng người đến lạ thường. Trong một thoáng, Bất Ca rùng mình nhận ra sự quen thuộc của nguồn sức mạnh này.

​- Thứ khí tức này... Tử kim băng lực... chính là U Minh Dục Hàn Băng của tên đó?

​Nàng không hiểu vì sao mình lại sở hữu nó. Có lẽ trong quá trình tiếp xúc trước đây, hoặc một mối liên kết vô hình nào đó đã gieo mầm mống này vào cơ thể nàng, và giờ đây, trước ngưỡng cửa tử vong, nó đã nảy mầm và bùng phát dữ dội.

​Tất Đạt đã lao đến ngay trước mặt, bóng đen của thanh đại đao che khuất tầm nhìn của nàng.

​- Chết đi!

​Lưỡi đao chém xuống mang theo tiếng gió rít gào.

​Bất Ca ngẩng đầu. Ánh mắt nàng lúc này đã thay đổi hoàn toàn. Đôi đồng tử đen láy giờ đây ánh lên tử kim sắc lạnh lẽo và ma mị. Nàng không hề né tránh, chỉ nhẹ nhàng đưa bàn tay trắng muốt được bao phủ bởi bộ dạ hành y lên cao.

​"Vút! Rắc! Rắc!"

​Một lớp tử kim băng khí mờ ảo, chập chờn như ma trơi tức khắc bao phủ lấy bàn tay nàng.

​"Bốp!"

​Thời gian như ngưng đọng lại. Bột Nhi Tất Đạt trố mắt kinh hoàng, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa nắm tay.

​Thanh đại đao chứa toàn lực công kích của một Nguyên Anh trung kỳ vậy mà lại bị bàn tay trần của Bất Ca chặn đứng giữa không trung, không thể nhích thêm dù chỉ một tấc.

​Điều đáng sợ hơn đang diễn ra ngay trước mắt hắn. Lớp băng gai góc, cứng rắn trên đao của hắn khi tiếp xúc với luồng khí tử kim kia liền bị ăn mòn. Chúng tan chảy, rệu rã nhanh chóng tựa như bông tuyết rơi vào lò nung, bốc hơi thành những làn khói trắng vô hại.

​- Cái gì? Băng của ngươi... tại sao lại áp chế được ta?

​Tất Đạt chưa kịp dứt lời, hắn bỗng cảm thấy một luồng hàn khí âm tà xâm nhập vào cơ thể qua cán đao. Máu huyết hắn đông cứng lại, lạnh buốt thấu xương. Song song với cái lạnh đó, tâm trí hắn bỗng nhiên hoảng loạn cực độ. Những hình ảnh dục vọng đê hèn, những ham muốn xác thịt bẩn thỉu từ đâu ùa về, quấy nhiễu sự tập trung, khiến linh lực của hắn trở nên rối loạn, mất kiểm soát.

​- Cút!

​Bất Ca khẽ quát, giọng nói lạnh lùng như băng vỡ. Bàn tay nàng vặn nhẹ một cái.

​"Rắc!"

​Thanh đại đao bị bẻ gãy đôi như một cành củi khô. Nàng phất tay áo, những dải lụa băng mang màu sắc u tối lao ra từ hư không, sắc bén hơn cả dao cạo, xuyên thủng lớp giáp hộ thân dày cộp của Tất Đạt.

​"Phụt!"

- AAAAA....!!!!

​Tất Đạt phun ra một ngụm máu tươi lẫn cả mảnh vụn nội tạng. Cả người hắn bay ngược trở lại như bao cát, nửa thân mình bị đóng băng trong lớp. Hắn ngã sấp mặt xuống đất, trượt dài một đoạn, ánh mắt nhìn Bất Ca lúc này tràn ngập sự sợ hãi tột cùng, như thể đang nhìn một con quái vật bước ra từ ác mộng.

​- Đại ca!

​Trát Mộc thấy tình thế xoay chuyển quá nhanh, quá đột ngột. Hắn hoảng hốt gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. Hắn vung đôi chùy sắt nặng nề lao vào từ phía sườn, định tung đòn đánh lén cứu viện cho Tất Đạt.

​Thế nhưng, Bất Ca thậm chí còn không thèm quay đầu lại nhìn hắn lấy một cái. Nàng vẫn giữ ánh mắt dán chặt vào Tất Đạt, bàn tay trái chỉ khẽ nhún nhẹ một cái về phía sau lưng.

​"Vút!"

​Mặt đất dưới chân Trát Mộc nứt toác ra. Một mũi chông băng to lớn và sắc nhọn đâm ngược từ dưới lòng đất lên với tốc độ nhanh hơn cả ánh chớp.

​- Á...!

​Tiếng hét thảm thiết của Trát Mộc tắt ngấm ngay khi vừa cất lên. Mũi chông băng xuyên táo qua người hắn, nâng bổng cả thân hình hộ pháp lên không trung. Máu trong người hắn chưa kịp phun ra đã bị đông cứng thành màu đen sẫm. Tên thiếu gia Kim Đan viên mãn chết tức tưởi, biến thành một tảng băng điêu khắc giữ nguyên tư thế kinh hoàng.

​Bất Ca chậm rãi bước tới chỗ Bột Nhi Tất Đạt. Mỗi bước chân của nàng để lại trên mặt đất một đóa sen băng màu xám tro ma mị. Khí trường quanh người nàng lúc này áp bức đến mức khiến không khí cũng phải ngưng đọng, ngột ngạt đến khó thở.

​Tất Đạt nằm dưới đất, cố gắng dùng tay cào cấu đất đá để lết lùi lại phía sau, toàn thân run rẩy cầm cập. Hắn sợ hãi không chỉ vì cái lạnh thấu xương đang ăn mòn cơ thể, mà là vì thứ sức mạnh quỷ dị, áp đảo hoàn toàn nhận thức của hắn về Băng hệ này.

​Trong mắt hắn lúc này, nữ ngân mặc dạ hành y đen tuyền trước mặt không còn là con mồi yếu ớt nữa. Nàng chính là nữ hoàng của băng giá và dục vọng, là sứ giả của cái chết đang đến để đòi mạng hắn.

- NGƯƠI... THỦ ĐOẠN TÀ MÔN GÌ THẾ NÀY???

Bất Ca lúc này chỉ thở ra một hơi dễ chịu, cảm nhận nguồn sức mạnh này. Miệng nàng khẽ nhếch lên, bàn tay nàng ngưng tụ thành chưởng ấn nhắm thẳng xuống gương mặt Bột Nhi Tất Đạt:

- Cái này sao...? Có lẽ đây chính là sợi dây đã gắn kết ta với hắn.