Cột nấm lửa khổng lồ từ từ tan đi, để lại một màn khói bụi mù mịt bao trùm lấy khu vực cổng thành vốn đã sụp đổ hoàn toàn.
Ở một khoảng cách khá xa tâm chấn, Minh Long chống tay xuống mặt đất cháy xém, khó khăn lồm cồm bò dậy. Nhờ vào tốc độ kinh hoàng của Lôi Lang Hành Ảnh cùng sự tính toán kỹ lưỡng về cự ly, hắn đã may mắn thoát khỏi vùng hủy diệt trực tiếp của cả trăm quả Phích Lịch Bom. Tuy nhiên, sóng xung kích dữ dội quét qua vẫn khiến lục phủ ngũ tạng hắn đảo lộn, khí huyết cuộn trào. Hắn đưa tay quệt vệt máu trên môi, ánh mắt gườm gườm nhìn về phía hố sâu đen ngòm đang bốc khói nghi ngút phía trước, nơi từng là vị trí đứng của Thương Nghi.
Trên cao, sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy tất cả.
Lam Huyền lúc này đôi bàn tay giấu trong tay áo rộng bắt đầu xuất hiện sự run rẩy không thể kiểm soát. Nàng nhìn thấy Minh Long đang đứng dậy, sau đó ánh mắt nàng dán chặt vào khoảng không trống rỗng, hoang tàn nơi tâm vụ nổ.
Nàng liên tục phát tán thần thức của một cường giả, quét qua từng tấc đất, từng hạt bụi để tìm kiếm chút sinh cơ quen thuộc, mong chờ một kỳ tích.
Đứng bên cạnh, Lam Thắng mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm sống lưng. Hắn cũng đang cố gắng cảm ứng, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ của hư vô.
Giọng nói của hắn lạc đi, lắp bắp đầy hoang mang:
- Hoàng tỷ... Tể tướng... đệ không cảm nhận được khí tức của ông ta... Không lẽ...
Lam Huyền lạnh lùng lên tiếng, âm thanh vang lên đanh thép như một bản án tử hình, cắt ngang lời nói chưa trọn vẹn của đệ đệ:
- Hắn chết rồi.
Trong giọng nói của nàng, sự bình thản thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự kiêng kỵ sâu sắc. Uy lực của vụ nổ vừa rồi quá đỗi kinh hoàng, nó vượt xa mọi sự hiểu biết về sức mạnh công kích tại thế giới này. Giữa không gian hỗn loạn ấy, nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được mùi tử vong nồng nặc, đậm đặc đến mức nghẹt thở.
Một đời cường giả Hóa Thần viên mãn, kẻ từng hô mưa gọi gió trăm năm, đứng trên vạn người tại Lam Ba Quốc, vậy mà cứ như vậy tiêu tán vào hư vô. Trước sức mạnh hủy diệt của thứ vũ khí lạ lẫm kia, đến một mảnh xương tàn hay một tia tàn hồn của hắn cũng không còn sót lại.
Phía bên này chiến trường, Bột Nhi Chỉ Căn cùng bảy tên gia chủ đang dồn sức vây hãm A Tốc Cát Bát vào bước đường cùng. Tiếng nổ kinh thiên từ phía cổng thành vọng lại khiến động tác của bọn hắn có phần chậm nhịp, song sát khí vẫn chưa hề thuyên giảm.
"Rắc!"
Đột nhiên, một âm thanh có phần thanh thúy, nhỏ bé nhưng lại vang vọng đến chói tai phát ra từ bên hông Bột Nhi Chỉ Căn.
Hắn giật mình, bàn tay run rẩy sờ xuống thắt lưng, nơi treo miếng Hồn Ngọc chứa một tia thần thức sinh mệnh của nhi tử độc nhất Bột Nhi Tất Đạt. Ngay khi ngón tay hắn chạm vào, miếng ngọc lập tức vỡ vụn thành cát bụi, bay lả tả theo gió.
Đồng tử Chỉ Căn co rút lại như đầu kim, gương mặt hắn chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi lại tím tái vì đau đớn và giận dữ. Hắn ngửa mặt lên trời, gào lên một tiếng xé lòng:
- NHI TỬ!!! AI? KẺ NÀO ĐÃ GIẾT CON TA?
Tin tức Bột Nhi Tất Đạt, niềm hy vọng, trụ cột tương lai của phe phản loạn đã chết khiến tinh thần chiến đấu của bảy tên gia chủ còn lại dao động dữ dội. Đội hình vây công vốn đang chặt chẽ bỗng chốc trở nên lỏng lẻo, hoang mang.
Nắm bắt thời cơ ngàn vàng ấy, từ phía xa, Minh Long lao tới như một cơn lốc. Hắn không chút do dự lấy ra hai viên Phục Dị Linh Đan ném tọt vào miệng. Dược lực tan ra, chạy rần rật trong kinh mạch, cưỡng ép đè nén thương thế trầm trọng và hồi phục lại lượng linh lực đã cạn khô.
- Lôi Lang Hành Ảnh!
Thiểm Tật Kim Lang trong đan điền gầm lên hưởng ứng. Những tia sét vàng kim rực rỡ lại một lần nữa bùng nổ, bao phủ toàn thân Minh Long.
Hắn không lao vào cận chiến ngay. Với nụ cười nửa miệng đầy quỷ dị, tay hắn vung lên, ném ra vài vật thể hình cầu đen sì về phía đám đông đang hỗn loạn.
- Thưởng cho các ngươi chút đồ chơi mới!
Những quả Phích Lịch Bom cỡ nhỏ rơi xuống ngay giữa đội hình địch.
"OÀNH! OÀNH! OÀNH!"
Những tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp. Tuy uy lực không khủng khiếp như đòn hủy diệt cổng thành, nhưng sức sát thương của chúng thừa sức thổi bay đám tu sĩ Trúc Cơ và gây thương tích cho Kim Đan nếu không phòng bị. Khói lửa mù mịt, đất đá bắn tung tóe. Đám binh lính phản loạn bị đánh bất ngờ, kẻ thì bị hất văng, kẻ thì ôm vết thương la hét, trận hình vây hãm A Tốc Cát Bát hoàn toàn vỡ tan.
Giải quyết xong đám tép riu, Minh Long không hề tỏ ra thư giãn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía bầu trời.
Lơ lửng giữa không trung, Đại công chúa Lam Huyền và Thái tử Lam Thắng đang đứng đó, quan sát toàn bộ chiến trường như những vị thần nhìn xuống lũ kiến cỏ.
Thái tử Lam Thắng rụt cổ lại, sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. Hắn rùng mình khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Dù bản thân cũng mang tu vi Nguyên Anh trung kỳ, ngang hàng với Minh Long, nhưng sau khi tận mắt thấy cái chết thảm khốc của Thương Nghi và sự tàn bạo của những quả bom kia, hắn hoàn toàn mất hết dũng khí, chân tay run lẩy bẩy không dám lao xuống tham chiến.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ hèn nhát của đệ đệ, Lam Huyền vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. Ánh mắt nàng sắc lạnh như dao, khóa chặt lấy Minh Long. Nàng xác định kẻ này chính là mối họa tâm phúc lớn nhất, buộc phải diệt trừ ngay lập tức trước khi hắn kịp trưởng thành thêm nữa.
Minh Long nhìn hai bóng người trên cao, trong lòng thầm than khổ:
- "Quả nhiên mọi chuyện chưa kết thúc dễ dàng như vậy. Giết được lão già Thương Nghi, nhưng ả nữ nhân và tên thái tử này vẫn còn đó. Nhất là ả ta..."
Hắn rùng mình khi cảm nhận được áp lực vô hình tỏa ra từ người Lam Huyền. Khí tức thâm sâu khó lường, vững chãi như núi cao biển rộng.
Hóa Thần trung kỳ!
Không ngờ vị Đại công chúa này lại là một cường giả Hóa Thần chân chính. Dù thấp hơn Thương Nghi hai tiểu cảnh giới, nhưng nàng ta đang ở trạng thái toàn thịnh, khí huyết sung mãn, lại sở hữu sự lạnh lùng tàn nhẫn của bậc đế vương, so với lão già kia nói ai nguy hiểm hơn thì cũng thật khó đánh giá.
Lam Huyền không nói nửa lời thừa thãi. Nàng nhẹ nhàng phất tay áo, Thủy linh lực màu xanh thẫm cuộn trào quanh người, biến không gian xung quanh trở nên ẩm ướt và nặng nề.
Một thanh kiếm đen tuyền hiện ra trong tay nàng. Thân kiếm mềm mại, uyển chuyển như dòng nước nhưng lại tỏa ra hàn khí bức người, lưỡi kiếm đen như mực tàu, hấp thụ mọi ánh sáng chiếu vào.
Đó là Thủy Mặc Kiếm - Ngũ cấp thượng phẩm binh khí.
Lam Huyền khẽ múa kiếm, không gian xung quanh nàng gợn sóng như mặt hồ bị khuấy động. Từng đường kiếm vẽ ra những gợn nước hư ảo, đẹp mắt nhưng chứa đầy sát cơ.
- Lam Ba Vũ Quyết!
Đây chính là Lục cấp hạ phẩm công pháp, tuyệt kỹ bí truyền chỉ có dòng dõi hoàng tộc mới được tu luyện. Mũi kiếm Thủy Mặc đen ngòm chỉ thẳng vào Minh Long, Lam Huyền đã sẵn sàng tung ra đòn sát thủ để kết thúc biến số này vĩnh viễn.
"Keng!"
Minh Long nghiến chặt răng, Huyền Ngân Song Đoản bắt chéo trước ngực, khó khăn đỡ lấy lưỡi kiếm Thủy Mặc đen tuyền đang giáng xuống tựa thái sơn áp đỉnh. Dù đã kiệt sức, nhưng bản năng chiến đấu kinh người vẫn giúp hắn trụ vững trước đòn tấn công trực diện của một cường giả Hóa Thần.
Ở cự ly gần trong gang tấc, bốn mắt đối diện nhau.
Lam Huyền nhìn chằm chằm vào gương mặt lấm lem bụi đất và máu của kẻ đối diện, trong đáy mắt lạnh băng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc. Nàng là Hóa Thần trung kỳ, lại đang ở trạng thái toàn thịnh, một kiếm vừa rồi thừa sức để chém đôi bất kỳ tên Nguyên Anh nào. Vậy mà hắn, một kẻ đã sức cùng lực kiệt sau trận chiến với Thương Nghi, lại có thể ngạnh kháng mà không bị đánh bay.
Minh Long nhìn thấu sự bất ngờ trong mắt nàng. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười nửa miệng, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ kẽ răng, giọng điệu vẫn đầy vẻ cợt nhả:
- Nữ nhân xinh đẹp như vậy mà tâm địa độc ác quá là không được nha.
Vừa dứt lời, ánh mắt hắn đột ngột sắc lạnh như dao.
"RÍTTTT!!!!"
Âm thanh chói tai như tiếng ngàn con chim hót cùng lúc vang lên, xé toạc màng nhĩ của những kẻ yếu tim bên dưới. Trên bàn tay phải của Minh Long, kim quang lôi lực hội tụ hình thành nên một lưỡi dao sấm sét chết chóc.
"Thiên Điểu!"
Minh Long gầm lên, cánh tay nhắm thẳng vào lồng ngực trái của Lam Huyền mà đâm tới. Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, một đòn này mang theo ý chí cầu sinh mãnh liệt nhất của hắn.
Tuy nhiên, Đại công chúa Lam Ba Quốc cũng tuyệt đối không phải là quả hồng mềm để mặc người nắn bóp. Đối mặt với sát chiêu cận kề, gương mặt nàng vẫn không chút biến sắc. Cổ tay nàng xoay chuyển nhẹ nhàng, Thủy Mặc Kiếm trong tay múa lên những đường nét uyển chuyển kỳ ảo.
- Lam Ba Vũ Quyết - Nhu Thủy Triền!
Dòng hắc thủy từ lưỡi kiếm tuôn ra, nó mềm mại như dải lụa, quấn chặt lấy cánh tay đang phát sáng của Minh Long. Muốn dùng nhu khắc cương.
Minh Long trố mắt. Hắn cảm giác đòn đánh của mình như đâm vào một bịch bông gòn sũng nước, lực đạo bị triệt tiêu hoàn toàn, phương hướng cũng bị bẻ gãy. Do đã quá kiệt sức, tốc độ của Thiên Điểu không còn đạt đến đỉnh cao, dễ dàng bị Lam Huyền hóa giải.
- Kết thúc đi.
Lam Huyền lạnh lùng phán quyết. Nhận thấy kẻ địch quá nguy hiểm, nàng không muốn dây dưa thêm nữa. Nàng buông tay khỏi kiếm, hai tay kết ấn cực nhanh.
- Lam Ba Vũ Quyết - Thủy Lao!
"Ùng!"
Một lượng nước khổng lồ từ hư không ập tới, bao trùm lấy Minh Long. Trong nháy mắt, hắn bị nhốt vào bên trong một quả cầu nước khổng lồ lơ lửng giữa trời. Áp suất nước cực lớn ép chặt lấy tứ chi, phong tỏa mọi cử động, khiến hắn không thể thở, cũng không thể nhúc nhích.
Tuy nhiên, để duy trì Thủy Lao đủ mạnh nhằm giam giữ một quái thai như Minh Long, bản thân Lam Huyền cũng buộc phải duy trì tư thế kết ấn, đứng yên một chỗ, tạm thời không thể di chuyển hay tung thêm đòn tấn công nào khác.
Đúng lúc này, Lam Thắng nhìn thấy cơ hội ngàn vàng.
Chứng kiến Minh Long bị trói chặt như cá nằm trên thớt, lại thấy hoàng tỷ đang kiểm soát hoàn toàn cục diện, nỗi sợ hãi trong lòng hắn biến mất, thay vào đó là sự hưng phấn của kẻ tiểu nhân đắc chí.
- Chết đi tên khốn!
Lam Thắng bung chiếc Ngọc Phiến trên tay ra. Thủy linh lực sắc bén tích tụ trên rìa quạt tỏa ra hàn khí bức người. Hắn vận chuyển linh lực, bay vút tới với tốc độ tối đa, lưỡi quạt nhắm thẳng vào yết hầu của Minh Long đang bất lực trong Thủy Lao.
Minh Long trừng mắt nhìn lưỡi hái tử thần đang lao tới, hắn cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Trong lòng hắn gào thét đầy uất ức:
- "Con bà nó, chơi xấu!"
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi quạt của Lam Thắng chỉ còn cách cổ họng Minh Long vài tấc.
"Vút!"
Một luồng hàn khí lạ lẫm, mang màu sắc Tử Kim quý phái nhưng đầy uy lực bất ngờ cuộn trào từ phía dưới lao lên cắt ngang bầu trời.
"Keng!"
Lam Thắng cảm thấy tay mình tê rần, cả người bị chấn động mạnh phải lùi lại phía sau vài trượng. Hắn kinh hoàng nhìn về phía trước.
Chắn ngay trước mặt Thủy Lao, một bóng dáng uyển chuyển trong bộ dạ hành y màu đen đã xuất hiện tự bao giờ. Quanh người nàng, Tử Kim Băng Khí cuộn trào như rồng múa phượng bay, tạo thành một bức tường băng vững chãi đỡ trọn đòn sát thủ vừa rồi.
Minh Long giật mình:
- "Bất Ca... khí tức này...!!!"
A Tốc Bất Ca đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Lam Thắng, khí thế bức người khiến cả Lam Huyền đang duy trì Thủy Lao cũng phải nhíu mày kinh ngạc.
Bóng nàng lướt đi như một tia chớp tử thần. Bàn tay nàng, được bao bọc bởi Tử Kim Băng Khí, vỗ mạnh vào ngực Lam Thắng.
"Rầm!"
Lam Thắng trố mắt kinh hoàng, vội vã đưa Ngọc Phiến lên đỡ. Song, lực đạo từ đòn tay của Bất Ca nặng tựa ngàn cân, kèm theo khả năng ăn mòn linh lực đáng sợ. Chiếc quạt ngọc rung lên bần bật rồi bị đẩy ngược lại, đập mạnh vào lồng ngực chủ nhân. Lam Thắng phun ra một ngụm máu tươi, cả người bị đánh văng đi, lảo đảo giữa không trung đầy chật vật.
Đẩy lùi được Lam Thắng, Bất Ca lập tức chuyển hướng. Nàng hóa thành một vệt sáng lao thẳng về phía Lam Huyền, quyết tâm giải vây cho Minh Long đang bị Thủy Lao giam cầm.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Nguyên Anh và Hóa Thần vẫn là một lạch trời khó san lấp. Lam Huyền đứng đó, tà váy xanh bay phấp phới, ánh mắt toát lên vẻ khinh miệt lạnh lùng. Nàng chỉ khẽ phất tay áo một cái. Động tác nhẹ nhàng tựa như xua đuổi một con ruồi, nhưng lại kéo theo một luồng kình lực hùng hậu cuộn trào như sóng thần ập tới.
"Uỳnh!"
Thân thể mảnh mai của Bất Ca bị luồng sức mạnh vô hình đó hất văng ngược trở lại. Nàng rơi tự do, đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo, trượt dài một đoạn tạo thành vệt máu đỏ thẫm. Bất Ca nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu ớt, máu tươi liên tục trào ra từ khóe miệng.
- Bất Ca!!!
Phía xa, A Tốc Cát Bát nhìn thấy nhi nữ bị trọng thương, trái tim người cha như bị ai bóp nghẹt. Ông gào lên xé lòng, điên cuồng vung đao muốn phá vây lao tới nhưng bất lực trước sự ngăn cản của bảy tên gia chủ.
Đúng lúc Lam Huyền dồn linh lực vào chưởng, định giáng đòn kết liễu xuống đầu Bất Ca, kết giới Thủy Lao phía sau lưng nàng bỗng chốc sôi sục.
"OÀNH!"
Bát Hoang Dị Hỏa bùng cháy dữ dội, hơi nóng kinh người bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt và phá tan quả cầu nước. Minh Long thoát khốn, lao tới như một mũi tên xé gió, chắn ngang trước mặt Lam Huyền. Đối diện với chưởng lực đoạt mệnh của Hóa Thần kỳ, hắn hét lớn, vận toàn bộ phong lực trong cơ thể, song chưởng đẩy ra.
Một cơn lốc xoáy màu xanh nhạt, sắc bén và cổ xưa hình thành ngay trong lòng bàn tay hắn.
- Toàn Phong Chưởng!
Hai luồng năng lượng va chạm giữa hư không tạo nên tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Lam Huyền vốn định nghiền nát Minh Long trong một chiêu, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi. Luồng phong lực từ tay đối phương chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ, sắc bén đến mức xé toạc màn nước bảo hộ của nàng, ép nàng phải lùi lại vài chục bước để triệt tiêu lực đạo.
Nàng đứng vững lại, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc:
- Khởi Linh Phong?
Minh Long vội vàng đỡ Bất Ca dậy, nhìn gương mặt tái nhợt của nàng, lòng hắn tự nhiên lại sinh ra một cảm giác đau như cắt. Bất Ca yếu ớt dựa vào vai hắn, tay run run đưa ra một cây pháo hiệu, giọng nói đứt quãng:
- Bắn... mau...
"VÚT! ĐÙNG!"
Minh Long lập tức làm theo. Pháo sáng nổ tung, vẽ lên bầu trời đêm một chữ "THỦY" khổng lồ rực rỡ ánh xanh lam.
Cùng thời điểm, một con chim ưng chao liệng thả xuống ống trúc cho Lam Huyền. Đọc xong mật thư, lại nhìn thấy tín hiệu trên trời, Lam Huyền hiểu ngay cục diện đã thay đổi. Viện binh Thủy Vân Quốc sắp tới, kế hoạch đánh nhanh thắng nhanh đã phá sản.
- Rời khỏi đây. Chúng ta đi!
Lam Huyền ra lệnh dứt khoát cho Lam Thắng. Hai tỷ đệ quay người bay lên cao, bỏ mặc tiếng gào khóc van xin thảm thiết của Bột Nhi Chỉ Căn và đám tàn quân phản loạn phía dưới.
Trước khi khuất bóng, Lam Huyền còn quay đầu lại. Ánh mắt nàng nhìn Minh Long chứa đựng sự căm hận và khinh rẻ tột cùng:
- Tiểu súc sinh khá lắm. Lần này ngươi đã phá hỏng đại sự của ta. Hãy giữ cái mạng chó đó, ta sẽ quay lại lấy sau.
Ba từ "Tiểu súc sinh" lọt vào tai Minh Long như châm ngòi cho thùng thuốc súng dồn nén bấy lâu nay. Hắn nhìn Bất Ca thoi thóp trong tay mình, nhìn A Tốc Thành hoang tàn đổ nát. Sự phẫn nộ bùng nổ, thiêu rụi mọi lý trí và sự sợ hãi.
- Ngươi gọi ai là tiểu súc sinh?
Hắn gầm lên, buông Bất Ca xuống, đứng thẳng dậy. Sát khí bùng phát khiến không khí xung quanh đặc quánh lại.
- Đến muốn đến, đi muốn đi? Các ngươi coi nơi này là cái chợ sao? Mơ tưởng!
Minh Long bắt đầu niệm một đoạn khẩu quyết tối cổ, âm thanh trầm đục phát ra từ sâu trong cổ họng.
- Dừng lại! Minh Long! Chiêu thức đó chưa hoàn thiện! Có thể chịu hậu quả khó lường. - Ngọc Nhi trong thức hải hét lên thất thanh, nhưng Minh Long hoàn toàn bỏ ngoài tai. Hắn chấp nhận cái giá phải trả, miễn là khiến kẻ thù phải trả giá đắt hơn.
"ONG! ONG! ONG!"
Đan điền Minh Long rung lên bần bật, tiếng cộng hưởng vang vọng trầm hùng như tiếng chuông đại hồng từ thuở hồng hoang vọng về.
Cả một vùng trời đất bỗng chốc biến đổi dị thường. Màn đêm đen kịt kéo đến, rồi thay vào đó là ánh sáng chói lòa như ban ngày, rồi ngay tức khắc lại chìm vào bóng tối thâm sâu với hàng vạn tinh tú lấp lánh. Nhật nguyệt đảo lộn, càn khôn rung chuyển dữ dội.
Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh ngâm vang trầm hùng, từng ký tự vàng kim bay múa, tạo nên một trường lực áp chế khủng khiếp bên trong đan điền hắn.
Từ nội thể Minh Long, hai luồng sức mạnh nguyên thủy trào dâng. Một bên là Chí Dương kim sắc, rực rỡ, nóng bỏng như tâm mặt trời. Một bên là Chí Âm ngân sắc, lạnh lẽo, thâm sâu như đáy vực thẳm. Hai luồng năng lượng vốn dĩ khắc chế, bài xích nhau, nay dưới ý chí điên cuồng của Minh Long lại bắt đầu va chạm, xoắn xuýt lấy nhau tạo thành một cơn bão năng lượng hỗn độn.
Trên đỉnh đầu hắn, hư ảnh của một vầng Thái Dương rực lửa và một vầng Hàn Nguyệt lạnh lẽo hiện ra rõ mồn một, khổng lồ và uy nghiêm. Chúng xoay tròn quanh nhau, tạo thành một đồ hình Thái Cực vĩ đại che phủ cả bầu trời, tỏa ra áp lực hủy diệt khiến mặt đất nứt toác từng mảng lớn.
Lam Huyền đang bay xa cũng cảm thấy rùng mình, nàng quay đầu lại, đồng tử co rút cực độ trước cảnh tượng kinh thiên động địa này.
- Cái gì? Âm Dương... kết hợp?
Minh Long ngửa mặt lên trời gào thét, máu tươi rỉ ra từ khắp lỗ chân lông do cơ thể quá tải, nhưng khí thế của hắn lại thăng hoa đến cực điểm. Hắn giơ tay trái lên cao, tay phải đưa ra sau hư không, tạo thế giương cung.
- MƯỢN THÁI DƯƠNG LÀM CUNG - ÁNH HÀN NGUYỆT LÀM TIỄN!
Vầng Thái Dương trên đầu hắn sụp đổ, hóa thành dòng dung nham vàng kim chảy xuống, ngưng tụ thành một chiếc trường cung rực lửa vĩ đại trên tay trái. Hắn kéo dây cung, vầng Hàn Nguyệt lập tức tan chảy, hóa thành ánh sáng bạc lạnh lẽo hội tụ, hình thành nên một mũi tên dài, trong suốt như pha lê, tỏa ra hàn khí đóng băng cả thời gian và không gian.
Minh Long giương cung, cả người hắn lúc này tựa như thần minh thượng cổ. Cửu Trùng Minh Nhãn mở ra, con ngươi xoay chuyển khóa chặt lấy thân ảnh của Lam Huyền.
Trời đất như nín thở chờ đợi khoảnh khắc định mệnh.
- NHẬT NGUYỆT MINH TIỄN!
"VÚT! OÀNH!"
Hắn buông tay.
Mũi tên không hề bay theo quỹ đạo vật lý thông thường. Nó như xé toạc không gian, xuyên thủng hư vô, tạo ra một đường rãnh đen ngòm trên bầu trời. Nóng và Lạnh, Sự Sống và Cái Chết, Nhật và Nguyệt cùng tồn tại trên một mũi tên, lao đi với tốc độ vượt qua cả nhận thức, mang theo cơn thịnh nộ hủy diệt nhắm thẳng vào vị Đại công chúa cao ngạo của Lam Ba Quốc.