Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 143: LÀ NHỜ HẮN



Nhật Nguyệt Minh Tiễn xé gió lao đi mang theo uy áp hủy diệt của thuở hồng hoang. Cả không gian trên đường bay của nó bị nghiền nát, để lại một vệt đen dài hun hút của hư vô. Sức nóng thiêu đốt của mặt trời và hàn khí thấu xương của mặt trăng cùng tồn tại song song, tạo nên một trường năng lượng xoắn ốc khủng khiếp, khóa chặt hoàn toàn khí cơ của Lam Huyền.

​Đại công chúa Lam Ba Quốc rùng mình ớn lạnh. Lần đầu tiên trong cuộc đời tu hành, nàng cảm nhận được hơi thở của tử thần kề cận sát bên cổ. Mũi tên này mang theo ý chí tất sát cùng sự phẫn nộ tột cùng của Minh Long, nó bỏ qua khoảng cách không gian, lao thẳng tới linh hồn nàng. Nàng hiểu rõ bản thân khó lòng tránh né trọn vẹn đòn đánh này.

- Đẳng cấp này...

​Lam Thắng bay bên cạnh cảm nhận được luồng khí tức tử vong đó, mặt hắn cắt không còn giọt máu. Hắn điên cuồng thúc giục linh lực, tăng tốc bỏ chạy thục mạng về phía chân trời, hoàn toàn bỏ mặc hoàng tỷ của mình lại phía sau đối mặt với tử thần.

- Cái quái gì thế này...???

​Bột Nhi Chỉ Căn, đường đường là một cường giả Hóa Thần sơ kỳ, lúc này cũng sợ mất mật, cố sống cố chết bám theo sau lưng Lam Huyền. Miệng hắn gào khóc thảm thiết:

​- Đại công chúa! Cứu ta! Ta là Hóa Thần kỳ! Ta còn giá trị lợi dụng! Đừng bỏ ta!

​Nghe tiếng kêu cứu, ánh mắt Lam Huyền lóe lên một tia tàn độc lạnh lẽo. Nàng lẩm bẩm:

​- Loại vô dụng như ngươi đã khiến kế hoạch sụp đổ. Vậy thì dùng cái mạng chó của ngươi để đền tội đi.

​Lam Huyền xoay người lại cực nhanh. Bàn tay trái nàng ngưng tụ thủy linh lực thành một thủy trảo khổng lồ, tóm chặt lấy Bột Nhi Chỉ Căn đang bay tới. Bột Nhi Chỉ Căn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên. Hắn cố gắng vận linh lực phản kháng, song Lam Huyền đã ra tay trước phong tỏa huyệt đạo của hắn, sau đó ném mạnh hắn về phía mũi tên Nhật Nguyệt đang lao tới với tốc độ ánh sáng.

- Không... công chúa... ngươi không thể!!!

​Đôi mắt Chỉ Căn trợn trừng, sự hy vọng trong đáy mắt vỡ vụn, thay thế bằng nỗi tuyệt vọng và oán hận tột cùng. Hắn nhận ra mình đã trao niềm tin cho một con ác quỷ, và kết cục của kẻ phản bội quê hương chính là cái chết thê thảm nhất.

​"OÀNH!"

​Mũi tên Nhật Nguyệt đâm sầm vào cơ thể Bột Nhi Chỉ Căn.

​Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt bao người. Chẳng hề có cảnh tượng máu thịt bắn tung tóe.

​Cơ thể Hóa Thần sơ kỳ kiên cố của Chỉ Căn bị hai luồng năng lượng Âm - Dương xoắn lấy. Một nửa thân thể hắn bốc cháy thành tro bụi ngay tức khắc dưới sức nóng của Thái Dương, nửa còn lại bị đông cứng rồi vỡ vụn thành ngàn mảnh tinh thể dưới hàn khí của Thái Âm.

​- A A A...

​Tiếng hét thảm thiết vừa cất lên đã tắt ngấm trong cổ họng. Bột Nhi Chỉ Căn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian, hồn phi phách tán, đến một hạt bụi hay một tia tàn hồn cũng không còn sót lại để đi vào luân hồi.

​Dù đã bị vật cản là một cơ thể Hóa Thần làm giảm đi một phần uy lực, mũi tên vẫn giữ đà lao tiếp về phía Lam Huyền. Nàng vội vàng huy động toàn bộ linh lực, tế ra một tấm khiên nước trong suốt, dày đặc bao phủ trước ngực.

​- Thủy Hộ Thuẫn!

​"Rắc! Rắc! Rắc!"

​Tấm khiên nước kiên cố ngưng tụ từ tu vi Hóa Thần trung kỳ vỡ nát như mảnh sành trước mũi tên chứa đựng sự điên cuồng của Minh Long. Mũi tên xuyên qua lớp phòng ngự, sượt qua vai trái của nàng.

​"Phụt!"

​Máu tươi phun ra xối xả. Một mảng thịt lớn trên vai Lam Huyền bị xé toạc, lộ ra cả xương trắng. Hàn khí và hỏa khí lập tức nhân cơ hội xâm nhập vào kinh mạch, tàn phá cơ thể nàng từ bên trong, khiến nàng đau đớn đến mức suýt ngất đi.

- Hự!

​Lam Huyền cắn chặt môi đến bật máu để duy trì tỉnh táo. Nàng biết nếu còn nán lại thêm một khắc, cái mạng này chắc chắn phải bỏ lại đây. Nàng dứt khoát lôi từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài màu vàng kim, khắc đầy phù văn không gian phức tạp.

​- Thông Dịch Lệnh!

​"Rắc!"

​Nàng bóp nát tấm lệnh bài. Một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy nàng và cuốn theo cả Lam Thắng phía xa. Không gian vặn vẹo dữ dội rồi nuốt chửng hai tỷ đệ hoàng thất, biến mất không một dấu vết, để lại bầu trời A Tốc Thành dần trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.

​Trên cao, sau khi bắn ra mũi tên kinh thiên động địa, ảo ảnh Nhật Nguyệt trên đầu Minh Long tan biến. Hắn đứng chết lặng giữa không trung trong một nhịp thở.

​"Rắc... Rắc..."

​Toàn thân hắn bắt đầu nứt toác tựa như món đồ sứ bị va đập mạnh. Máu tươi phun ra xối xả từ khắp các lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả y phục, biến hắn thành một huyết nhân. Kinh mạch trong cơ thể đứt đoạn gần hết, đan điền ảm đạm, hỗn loạn như một bãi chiến trường. Sự phản phệ của việc cưỡng ép dung hợp Âm Dương khi chưa hoàn thiện quá mức khủng khiếp, vượt xa giới hạn chịu đựng của thân xác này.

​Trong thức hải, giọng nói của Ngọc Nhi vang lên:

​- Phản phệ quá nặng, thở đều đi, bình tĩnh lại nào. Đừng cố vận khí nữa.

​Minh Long nghe thấy tiếng nàng, đôi môi mấp máy cố nói điều gì đó để trấn an nàng hoặc hỏi về Bất Ca. Thế nhưng, mỗi nhịp thở hắt ra, miệng hắn lại trào đầy máu tươi, ục ục chặn lại mọi âm thanh nơi cổ họng.

​Ý thức hắn dần mờ đi, cả cơ thể nặng trịch rơi tự do từ trên trời xuống đất như một con diều đứt dây.

​- Minh Long!

​Một bóng người lao vút ra từ đám đông hỗn loạn. A Tốc Cát Bát, với bộ giáp nhuốm đầy máu quân thù, giang đôi tay rắn chắc đỡ lấy Minh Long ngay trước khi hắn va chạm với mặt đất cứng ngắc.

​A Tốc Bất Ca cũng lết tấm thân đầy thương tích tới bên cạnh. Nàng quỳ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt đầy máu của hắn, nước mắt bất giác lăn dài trên má hòa lẫn với vết máu loang lổ.

​Minh Long nằm trong vòng tay vững chãi của Cát Bát, đôi mắt lờ đờ nhìn hai người, rồi lại nhìn bầu trời cao rộng lần cuối trước khi mi mắt nặng trĩu khép lại, chìm vào bóng tối vô tận.

​Chiến trường bỗng chốc im bặt. Gió cũng ngừng thổi.

​Bảy tên gia chủ còn lại và hàng vạn quân phản loạn đứng như trời trồng. Bọn chúng đã tận mắt chứng kiến Bột Nhi Chỉ Căn - một cường giả Hóa Thần sơ kỳ bị xóa sổ trong nháy mắt. Bọn chúng cũng thấy hai vị chỗ dựa vững chắc từ Hoàng thất trọng thương bỏ chạy thục mạng, Cuồng Thương Thương Nghi bị nổ tan xác và quan trọng nhất, những việc vừa diễn ra đều đến từ tên nam nhân lạ mặt kia.

Niềm tin sụp đổ, nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm trí.

​"Keng..."

​Một tên lính buông vũ khí xuống đất.

​Tiếp đó là hàng loạt tiếng kim loại va chạm vang lên.

​"Keng! Keng! Keng!"

​Hàng vạn quân phản loạn đồng loạt quỳ rạp xuống đất, trán chạm sát nền đá lạnh lẽo, toàn thân run rẩy chờ đợi sự phán xét. Bảy tên gia chủ mặt cắt không còn giọt máu, dập đầu lia lịa xin tha mạng.

​A Tốc Cát Bát ôm Minh Long, đứng thẳng người giữa đống đổ nát hoang tàn. Dù trên người chi chít vết thương, máu chảy đầm đìa, nhưng khí thế của ông lúc này lại uy nghiêm và hùng vĩ tột bậc. Ông đứng đó tựa như một ngọn núi sừng sững trấn giữ biên cương, ánh mắt sắc bén quét qua đám bại quân, toát lên phong thái của một vị vua thảo nguyên thực thụ, khiến vạn người phải kính sợ cúi đầu. A Tốc Thành đã thắng nhưng cũng phải trả một cái giá không hề nhỏ.

Không gian tĩnh lặng sau trận chiến bỗng chốc bị phá vỡ bởi những rung chấn dữ dội từ lòng đất.

​"Uỳnh! Uỳnh!"

​Mặt đất A Tốc Thành rung chuyển liên hồi. Từ phía sân chính của A Tốc Cung, nơi tọa lạc những cột đá cổ xưa khắc đầy phù văn không gian vốn đã im lìm hàng trăm năm nay, một cột sáng trắng khổng lồ bất ngờ phóng thẳng lên trời, xé toạc bầu trời tĩnh mịch A Tốc Thành.

​Ánh sáng chói lòa khiến không gian xung quanh vặn vẹo, những dao động linh lực mạnh mẽ quét qua toàn bộ chiến trường khiến cát bụi cuộn lên mù mịt.

​A Tốc Cát Bát và Bất Ca nheo mắt, bàn tay theo bản năng siết chặt vũ khí.

Từ trong cột sáng trắng xóa kia, một toán quân trang bị giáp trụ chỉnh tề, sát khí đằng đằng lần lượt bước ra. Dẫn đầu đoàn quân là một nam tử trung niên thân hình vạm vỡ, mặc chiến giáp màu đỏ rực, tay cầm trường thương uy dũng. Khí thế của ông ta trầm ổn như núi, ánh mắt rực lửa như đuốc soi trong đêm.

​Vừa bước ra khỏi trận pháp, người nam tử này đã nôn nóng quát lớn, giọng nói vang rền như sấm nổ:

​- Cát Bát huynh đệ! Cố gắng cầm cự! Ta đến rồi đây! Lũ phản loạn đâu? Giết sạch bọn chúng cho ta!

​Người đến chính là Liệt Nghĩa - Hữu Thừa Tướng của Thủy Vân Quốc. Nhận được tín hiệu cầu cứu cấp cao nhất từ A Tốc Bộ, ông đã tức tốc huy động binh lực tinh nhuệ nhất, kích hoạt Truyền Tống Trận viễn chinh với tâm thế chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến đẫm máu để giải vây cho đồng minh.

​Thế nhưng, tiếng hô sát phạt của Liệt Nghĩa tắt ngấm ngay khi ông nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

- Hửm?

​Ông khựng lại, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn quanh.

​Chiến trường trước mắt hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của ông. Tuyệt nhiên chẳng có cảnh chém giết hỗn loạn, cũng vắng bóng tiếng gươm giáo va chạm. A Tốc Thành hiện ra hoang tàn đổ nát với những hố sâu hun hút bốc khói nghi ngút, dấu tích của những trận nổ kinh hoàng. Và điều kỳ lạ nhất, hàng vạn quân phản loạn đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy không dám ngẩng đầu, vũ khí vứt ngổn ngang.

​Liệt Nghĩa hạ thấp mũi thương, ngơ ngác lẩm bẩm:

​- Chuyện... chuyện gì thế này? Kết thúc rồi sao?

​Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của A Tốc Cát Bát đang đứng giữa đống đổ nát, Liệt Nghĩa vội vã lao tới. Thấy người bạn già vẫn còn sống dù toàn thân đẫm máu, ông thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vỗ vai Cát Bát:

- Cát Bát! Huynh vẫn còn sống! Ta nhận được tín hiệu, cứ ngỡ A Tốc Bộ đã lành ít dữ nhiều. Rốt cuộc là thế lực nào tấn công mà khiến huynh chật vật đến mức này?

​A Tốc Cát Bát cười khổ, giọng khàn đặc vì kiệt sức, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng:

​- Là Hoàng thất Lam Ba Quốc. Thương Nghi, Thái tử Lam Thắng, và cả Đại công chúa Lam Huyền đều đích thân ra tay.

​Nghe đến những cái tên đó, Liệt Nghĩa rùng mình, sắc mặt biến đổi kịch liệt.

​- Cái gì? Hoàng thất trực tiếp tham chiến? Lại còn là Thương Nghi và Lam Huyền?

​Ông hít một ngụm khí lạnh, sự giận dữ hiện rõ trên gương mặt:

​- Bọn chúng điên rồi! Dám xé bỏ hiệp ước ngầm, hành động táo tợn đến mức này. Thủy Vân Quốc chúng ta thật sự có lỗi với huynh. Ta không ngờ bọn chúng lại dốc toàn lực nhanh chóng như vậy, khiến ta trở tay không kịp.

​Nói đoạn, Liệt Nghĩa ngẩng lên, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu:

​- Nhưng khoan đã... Với đội hình khủng khiếp như vậy, làm sao A Tốc Bộ có thể trụ vững? Thương Nghi đâu? Lam Huyền đâu?

​Cát Bát nhìn xuống người đang nằm bất động trong vòng tay mình. Minh Long lúc này toàn thân nứt toác, máu vẫn rỉ ra từ những vết thương chằng chịt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

​Ánh mắt Cát Bát tràn đầy sự biết ơn, ông nhẹ giọng nói:

​- Tất cả là nhờ tiểu tử này. Nếu không có hắn, A Tốc Thành đã bị xóa sổ.

​Ông ghé sát tai Liệt Nghĩa, hạ thấp giọng nói thêm một câu:

​- Hắn là đệ tử của Hằng Thiên Tông tại Thủy Vân Quốc các người.

​Liệt Nghĩa giật mình. Hằng Thiên Tông chính là một trong những đệ nhất tông môn, trụ cột vững chắc của Thủy Vân Quốc ông. Sao đệ tử của Hằng Thiên Tông lại lưu lạc đến tận vùng đất xa xôi này vào đúng thời điểm nhạy cảm như vậy?

​Ông nhíu mày, nhìn kỹ khuôn mặt lấm lem máu của Minh Long, hỏi dồn:

​- Người của Hằng Thiên Tông? Hắn tên là gì?

​Cát Bát đáp gọn lỏn:

​- Hắn tên Minh Long.

​Hai chữ "Minh Long" vừa thốt ra, đồng tử Liệt Nghĩa co rút mạnh mẽ. Ông trố mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tên nam tử đang hôn mê, ký ức ùa về như thác lũ. Dường như đang nhớ ra điều gì đó.

​- Minh Long? Là hắn sao?

​Liệt Nghĩa hít sâu một hơi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy. Ông lập tức quay sang đội ngũ quân y và Luyện Đan Sư đi theo phía sau, quát lớn với giọng điệu không cho phép chậm trễ:

​- Các ngươi còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Nhanh! Lấy những loại đan dược trị thương trân quý nhất ra đây! Cẩn thận bế hắn vào mật thất! Bằng mọi giá, phải giữ được mạng sống cho vị tiểu huynh đệ này! Nếu hắn có mệnh hệ gì, các ngươi hoàn toàn chịu trách nhiệm.