Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 144: BỔN TỌA KHÔNG NGẠI



Tại Ba Đô, kinh đô sầm uất của Lam Ba Quốc.

​Sừng sững giữa trung tâm kinh thành là Lam Ba Hoàng Cung, một công trình kiến trúc kỳ vĩ khiến bất kỳ ai chiêm ngưỡng cũng phải choáng ngợp trước sự xa hoa tột bậc. Kiến trúc nơi đây lấy cảm hứng chủ đạo từ đại dương mênh mông và sức mạnh hủy diệt của thủy triều.

​Tại Cần Chính Điện.

​Mái vòm cung điện cao vút, được khảm hàng vạn viên dạ minh châu tỏa ánh sáng xanh dịu nhẹ. Đứng ở đây mang lại cảm giác như đang đắm mình dưới đáy biển sâu thẳm. Những cột trụ khổng lồ chống đỡ đại điện được điêu khắc tinh xảo hình ảnh những con Kình Ngư khổng lồ đang quẫy đuôi, hay những loài Thủy Quái dữ tợn cưỡi trên đầu ngọn sóng. Sàn nhà lát bằng ngọc thạch màu xanh biếc, bóng loáng và phẳng lặng tựa mặt hồ gương, phản chiếu lung linh mọi hình ảnh bên trên.

​Trên bệ cao, ngự trên chiếc ngai vàng được đúc thành hình những con sóng cuộn trào dữ dội, Lam Đình - Hoàng đế Lam Ba Quốc đang ngồi với vẻ mặt âm trầm đáng sợ.

​Vị đế vương trung niên này khoác trên mình bộ hoàng bào màu xanh thẫm, bên trên thêu hình sóng nước bạc lớp lớp xô nhau đầy uy quyền. Diện mục hắn uy nghiêm, đôi mắt sâu thẳm khó lường tựa vực thẳm đại dương. Những ngón tay đeo nhẫn ngọc của hắn gõ nhịp trên tay vịn ngai vàng, phát ra những tiếng "Cộc... Cộc..." khô khốc, vang vọng giữa không gian đại điện tĩnh mịch.

​"Ầm!"

​Không gian giữa đại điện bỗng nhiên vặn vẹo dữ dội. Một cột sáng Truyền Tống Trận xé toạc hư không, giáng thẳng xuống nền ngọc thạch, mang theo những dao động không gian mãnh liệt.

​Ánh sáng dần tan đi, để lộ hai bóng người chật vật.

​Đại công chúa Lam Huyền lảo đảo rồi ngã khuỵu xuống đất. Sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, hơi thở rối loạn cực độ. Toàn bộ phần vai trái của nàng đã bị nghiền nát, máu tươi vẫn tuôn ra xối xả, thấm đẫm nửa bên y phục, trông vô cùng thê thảm. Đứng bên cạnh, Thái tử Lam Thắng cũng có vài vết thương nhỏ, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng, sợ hãi nép sau lưng hoàng tỷ.

​Thấy cảnh tượng thảm hại này, Lam Đình nhíu mày, giọng nói trầm thấp vang lên đầy uy lực:

​- Thất bại rồi?

​Lam Huyền nén đau đớn, dập đầu xuống nền lạnh:

​- Nhi thần vô năng. Kế hoạch thất bại toàn tập. A Tốc Cát Bộ vẫn còn đó, viện binh Thủy Vân Quốc đã tới kịp lúc. Đau đớn hơn... Tể tướng Thương Nghi đã tử trận.

​- Cái gì?

​Lam Đình đập mạnh tay xuống ngai vàng, đứng phắt dậy. Cơn thịnh nộ của bậc đế vương bùng phát khiến cả đại điện rung chuyển.

​- Thương Nghi chết? Một Hóa Thần viên mãn lại bỏ mạng ở cái nơi biên giới khỉ ho cò gáy đó? Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Đồ vô dụng! Hắn là trụ cột quốc gia, là cánh tay phải của Trẫm, các ngươi lại để hắn chết dễ dàng như vậy sao?

​Hắn chỉ tay vào mặt Lam Huyền mắng xối xả, những lời lẽ cay nghiệt tuôn ra. Hắn hoàn toàn ngó lơ việc nhi nữ mình đang trọng thương, máu chảy đầm đìa đe dọa tính mạng. Thế nhưng, ngay khi ánh mắt hắn lướt sang Lam Thắng, thái độ liền thay đổi một trời một vực. Sự giận dữ biến mất, thay thế bằng vẻ lo lắng ân cần tột độ:

​- Thắng nhi! Con có sao không? Có bị thương ở chỗ nào hiểm không? Người đâu! Lũ nô tài chết tiệt đâu cả rồi? Mau truyền Thái y đến xem mạch cho Thái tử ngay lập tức!

​Lam Thắng vội vàng lắc đầu, giọng run run:

​- Nhi thần không sao, chỉ bị chấn động nhẹ. May nhờ Hoàng tỷ liều mạng bảo vệ nên nhi thần mới an toàn trở về.

​Lam Huyền nghe vậy, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót đắng cay. Nàng cắn chặt môi, cúi đầu thấp hơn để che giấu cảm xúc:

​- Tất cả là lỗi của nhi thần, xin Phụ hoàng trách phạt.

​Lam Đình hừ lạnh, ngồi lại xuống ngai vàng, ánh mắt sắc bén như dao găm:

​- Nói! Kẻ nào đã làm việc này? A Tốc Cát Bát tuyệt đối không đủ bản lĩnh giết chết Thương Nghi. Chẳng lẽ là Liệt Nghĩa và Thượng Quan Huyền Phong kết hợp?

​Lam Huyền ngẩng đầu, giọng khàn đặc:

​- Không phải đám người Liệt Nghĩa. Kẻ phá hỏng đại sự của chúng ta là một đệ tử của Hằng Thiên Tông. Hắn tên là Minh Long.

​- Hằng Thiên Tông? - Lam Đình nhướng mày, nụ cười gằn xuất hiện trên môi:

- Đệ tử Hằng Thiên Tông thì sao? Chẳng lẽ hắn có cả năm tên trưởng lão đi theo hộ đạo? Hắn tu vi gì?

​- Hắn chỉ mới... Nguyên Anh trung kỳ.

​Lam Đình sững người. Hắn bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đại điện nhưng chứa đầy nộ khí:

​- Hoang đường! Ngươi bị đánh đến hồ đồ rồi sao? Một tên Nguyên Anh trung kỳ giết chết Thương Nghi Hóa Thần viên mãn? Ngươi coi Trẫm là đứa trẻ lên ba để lừa gạt à?

​Hắn quay sang Lam Thắng tìm sự xác nhận. Lam Thắng vội vàng gật đầu lia lịa:

​- Phụ hoàng! Hoàng tỷ nói thật! Tên Minh Long đó là quái vật! Hắn thật sự đã giết Tể tướng! Con tận mắt chứng kiến!

​Thấy nhi tử xác nhận, nụ cười trên môi Lam Đình tắt ngấm. Hắn nhìn Lam Huyền chằm chằm, chờ đợi lời giải thích thỏa đáng.

​Lam Huyền hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh để thuật lại sự việc:

​- Tên Minh Long này vô cùng quỷ dị. Hắn một thân tu luyện bốn loại linh căn khác nhau, Lôi, Hỏa, Phong, Băng. Trong tay hắn còn sở hữu Khởi Linh Phong.

​Ánh mắt Lam Đình lóe lên một tia tham lam không che giấu. Một kẻ tu luyện bốn hệ linh căn, lại sở hữu loại Dị Phong quý hiếm như Khởi Linh Phong. Trên người tên này chắc chắn chứa đựng đại bí mật kinh thiên động địa, hoặc một bộ công pháp nghịch thiên nào đó.

​Lam Huyền tiếp tục báo cáo, giọng nói bắt đầu run rẩy khi nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng đối diện với tử thần:

​- Nhưng đáng sợ nhất vẫn là chiêu thức cuối cùng. Hắn có khả năng kết hợp Âm Dương chi lực. Khi mũi tên đó bắn tới, nhi thần đã phải dùng thân xác của tên Bột Nhi Chỉ Căn làm bia đỡ đạn. Thế nhưng, uy lực của nó vẫn xuyên qua cơ thể một Hóa Thần kỳ, phá vỡ mọi phòng ngự và nghiền nát vai trái của nhi thần.

​Lam Đình nhíu mày, nghi hoặc hỏi:

​- Uy lực thế nào?

​Lam Huyền ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cha mình, từng chữ thốt ra nặng tựa ngàn cân:

​- Một chiêu đó... uy lực ngang bằng với... Luyện Hư nhất kích.

​"RẦM!"

​Chiếc bàn ngọc trước mặt Lam Đình bị hắn một chưởng đập nát vụn. Hắn trừng mắt, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài vì kinh hãi:

​- Ngươi có biết mình đang nói cái gì không? Luyện Hư? Ngươi nói một tên Nguyên Anh trung kỳ thi triển ra đòn tấn công sánh ngang Luyện Hư Kỳ?

​Lam Huyền cúi đầu sát đất, giọng đầy vẻ cam chịu nhưng kiên định:

​- Nhi thần không dám nói dối nửa lời. Chính vì cảm nhận được uy lực hủy diệt đó, cộng với việc tin báo viện binh Thủy Vân Quốc sắp tới, nhi thần mới buộc phải dùng Thông Dịch Lệnh để rút lui. Nhi thần chết không đáng tiếc. Tuy nhiên, sự an nguy của Thái tử là trên hết, tuyệt đối không thể để đệ ấy mạo hiểm thêm một giây phút nào trước kẻ địch đáng sợ như vậy.

​Nghe đến lý do bảo vệ Thái tử, sắc mặt Lam Đình mới dịu đi đôi chút, nhưng sự chấn động trong lòng hắn vẫn chưa hề lắng xuống. Một tên đệ tử Hằng Thiên Tông, Nguyên Anh trung kỳ, tu bốn hệ linh căn, sở hữu đòn đánh cấp Luyện Hư.

​Kẻ này nếu để trưởng thành thuận lợ e rằng sẽ là mối đe dọa lớn đến sự nghiệp bá vương của Lam Ba Quốc. Hắn nhất định phải tìm cách bắt sống tên này để tra khảo bí mật về phương pháp dung hợp Âm Dương kia.

​Đột nhiên, một giọng nói già nua, khàn đục nhưng chứa đựng uy lực vô thượng bất ngờ vang lên từ phía sau bức bình phong che chắn hậu điện, phá vỡ sự tĩnh lặng:

​- Nếu thật là như vậy... trẫm cũng muốn xem tên tiểu tử này có thật sự yêu nghiệt như lời con nói không.

​Nghe thấy thanh âm này, toàn thân Lam Đình chấn động. Vị hoàng đế đang đùng đùng nổi giận bỗng chốc thu lại toàn bộ khí thế đế vương, vẻ mặt trở nên cung kính lạ thường. Hắn vội vã bước xuống khỏi bệ ngọc, cúi đầu thật thấp hướng về phía phát ra tiếng nói:

​- Phụ hoàng.

​Phía dưới, Lam Thắng và Lam Huyền nghe thấy hai tiếng "Phụ hoàng" từ miệng Lam Đình thì lập tức hiểu ra người đến là ai. Cả hai không dám chậm trễ, vội vàng quỳ rạp xuống đất, trán chạm sát nền ngọc thạch lạnh lẽo, đồng thanh hô lớn đầy vẻ sùng kính:

​- Tham kiến Hoàng gia gia.

​Từ trong bóng tối phía sau ngai vàng, một lão giả chậm rãi bước ra.

​Lão ta có vóc dáng cao lớn, dù tuổi đã cao nhưng lưng vẫn thẳng tắp như cây tùng cây bách. Mái tóc và chòm râu dài của lão đã lốm đốm điểm bạc, không được búi cao nghiêm cẩn mà để xõa tự nhiên xuống vai, tạo cảm giác phóng khoáng nhưng đầy thâm sâu.

​Lão ta mặc một bộ hoàng bào màu xanh đen thẫm, sẫm màu hơn cả y phục của Lam Đình. Trên thân áo là những họa tiết thêu kim tuyến mô tả những ngọn sóng thần cuộn trào dữ dội, nuốt chửng vạn vật.

​Đây chính là Lam Hiệp - Thái Thượng Hoàng của Lam Ba Quốc, kẻ nắm giữ quyền lực thực sự phía sau bức màn nhung.

​Lam Hiệp lướt đôi mắt sáng quắc như sao băng quét qua đại điện một lượt. Ánh mắt lão dừng lại trên vết thương nát bấy nơi vai trái của Lam Huyền. Lão nheo mắt lại, cảm nhận được tàn dư của luồng khí tức hủy diệt vẫn còn vương vấn đâu đó, trong lòng thầm đánh giá mức độ nguy hiểm của kẻ địch.

​Sau một thoáng trầm ngâm, lão ta phất tay áo, giọng nói trở nên ôn hòa hơn nhưng vẫn mang mệnh lệnh tuyệt đối:

​- Được rồi. Chuyện này bàn sau. Thắng nhi, Huyền nhi, hai con lui xuống đi. Truyền Thái y viện dốc toàn lực chữa trị cho cả hai, đặc biệt là vết thương của Huyền nhi, dùng Hắc Ngọc Tục Cốt Cao tốt nhất trong kho để điều trị, tuyệt đối không được để lại di chứng ảnh hưởng đến tu vi sau này.

​Lam Huyền nghe vậy thì trong lòng dâng lên một chút ấm áp, vội vàng dập đầu tạ ơn:

​- Tạ ơn Hoàng gia gia quan tâm.

​Lam Thắng cũng vội vã khấu đầu:

​- Tạ ơn Hoàng gia gia.

​Dứt lời, tỷ muội dìu nhau lui ra khỏi đại điện dưới sự hỗ trợ của đám thái giám vừa chạy tới, để lại không gian riêng cho hai nam nhân quyền lực nhất Lam Ba Quốc.

​Đợi khi bóng dáng con cháu khuất hẳn, nụ cười trên môi Lam Hiệp tắt ngấm. Lão ta quay sang Lam Đình, ánh mắt trở nên sắc bén và tham lam tột độ:

​- Đình nhi, mau chuẩn bị thôi, nếu lời con bé nói là thật, lão già như trẫm có lẽ cũng đến lúc phải giãn gân cốt một chút rồi.

...

Tại trung tâm của Cầu Tiên Tinh Cầu.

​Nơi đây tồn tại một ngọn núi khổng lồ, cao đến mức không nhìn thấy đỉnh, sừng sững hiên ngang như một cột trụ chống trời nối liền thiên địa. Mây mù vần vũ chỉ dừng ở lưng chừng núi, tạo nên cảm giác tách biệt hoàn toàn với trần thế phàm tục.

​Trên đỉnh cao nhất của ngọn Thiên Trụ này tọa trấn một tòa lầu các nguy nga, mái lợp ngọc lưu ly, toàn thân rực rỡ ánh vàng kim, tỏa ra linh khí nồng nặc lượn lờ mờ ảo.

​Bên trong lầu các, một nam tử trung niên đang ngồi độc ẩm bên bàn cờ. Y vận một bộ y phục màu trắng tinh khôi, không nhiễm chút bụi trần, diện mục bất phàm, tuấn lãng nhưng lại toát lên vẻ phong trần của tuế nguyệt. Phong thái của y vô cùng tiêu diêu tự tại, tựa như thế sự xoay vần ngoài kia chẳng hề liên quan gì đến mình.

​Y nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm. Hơi trà ấm nóng lan tỏa, hương thơm thanh khiết vấn vít nơi đầu mũi. Bất chợt, y đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt vẫn không rời khỏi bàn cờ thế sự trước mặt, cất tiếng nói bình thản vang vọng giữa không trung:

​- Cung chủ đích thân hạ mình đến đây tìm bổn tọa có việc gì? Nhã hứng đánh cờ sao?

​"Vù! Vù! Vù!"

​Lời y vừa dứt, bầu trời trong xanh bỗng chốc biến đổi. Gió lốc nổi lên cuồn cuộn. Một luồng hắc vân khổng lồ, đen kịt như mực tàu, mang theo tà khí và áp lực nặng nề dần dần hình thành ngay trước mắt y, che khuất cả ánh mặt trời rực rỡ.

​Từ sâu bên trong đám mây đen ấy, một giọng nói trầm thấp, uy quyền vọng ra, mang theo sự rung chuyển của không gian:

​- Trần Lộc.

​Trần Lộc vẫn điềm nhiên ngồi đó, tay phe phẩy chiếc quạt xếp, khẽ ngẩng đầu lên nhìn vào khoảng không đen tối kia, hỏi lại:

​- Có chuyện gì?

​Thanh âm từ đám hắc vân lại vang lên, lần này mang theo sự chất vấn gay gắt:

​- Tại sao ngươi làm vậy? Bổn tọa biết trước giờ ngươi không bao giờ nhận đệ tử chân truyền. Điều ngươi nói trước đó chỉ là lời chống chế đê hèn trốn tránh sự thất bại sắp diễn ra mà thôi.

​Trần Lộc nghe vậy thì bật cười khẽ, y nhún nhún vai, điệu bộ toát lên vẻ bất cần đời:

​- Lời bổn tọa nói, lão già ngươi tin hay không thì tùy. Sự thật vẫn là sự thật.

​Hắc vân cuộn trào dữ dội hơn, giọng nói trở nên đanh thép:

​- Điều ngươi đang làm là đang vi phạm hiệp ước. Ngươi thật sự muốn hiệp ước này bị phá bỏ, đẩy thế giới này vào hỗn loạn hay sao?

​Trần Lộc lại nâng chén trà lên, nhấp thêm một ngụm, giọng điệu vẫn bình thản đến lạ lùng:

​- Bản thân ngươi đã biết rồi còn cố gặng hỏi làm gì? Muốn chứng tỏ điều gì ở đây? Tiểu tử đó hiện tại đích thị là đệ tử của bổn tọa. Kẻ nào động đến hắn, chính là tát vào mặt Trần Lộc này.

​Thanh âm từ hắc vân lại vang lên, lúc này mang theo giọng điệu mỉa mai, khinh thường:

​- Hừ! Bổn tọa xem được bao lâu nữa đây. Một tên nhãi ranh...

​Ngay khoảnh khắc này, Trần Lộc chậm rãi nhặt một quân cờ trắng từ trong hũ ngọc. Y cầm quân cờ trên tay, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén như kiếm tuốt khỏi vỏ.

​"Cạch."

​Trần Lộc đặt nhẹ quân cờ xuống bàn cờ.

​"OÀNH!!"

​Động tác nhẹ nhàng tựa lông hồng ấy lại tạo ra một chấn động kinh thiên động địa. Từ điểm rơi của quân cờ, một luồng phù văn rực rỡ kim quang bùng nổ, quét ngang tứ phía như sóng thần. Uy lực vô cùng khủng khiếp, chấn động cả không gian, xé toạc bầu trời.

​Trần Lộc vẫn giữ tư thế ngồi ung dung, tà áo trắng bay phần phật trong luồng năng lượng cuồng bạo, nhưng giọng nói của y lúc này đã lạnh đi mấy phần, chứa đựng sát khí nồng đậm:

​- Đừng thách thức giới hạn của bổn tọa.

​Ánh mắt y xuyên thấu qua đám mây đen, từng chữ thốt ra như đinh đóng cột:

​- Nếu đám các ngươi dám kéo cường giả cấp cao động đến hắn, bổn tọa không ngại khai chiến như năm đó đâu.

​Luồng hắc vân khổng lồ bị luồng phù văn kim quang quét ngang, lập tức bị áp chế, tan tác thành từng mảng nhỏ. Kẻ ẩn mình bên trong dường như kiêng kỵ sức mạnh bá đạo này của Trần Lộc, không dám tiếp tục tranh phong.

​Trước khi tan biến hoàn toàn vào hư vô, trong không gian chỉ còn vọng lại một tiếng hừ lạnh đầy cam chịu:

​- Hừ!

​Trần Lộc thu lại khí thế, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Y lại cầm chiếc quạt lên, khẽ phe phẩy, ánh mắt nhìn về phương xa xăm, khóe miệng lại nở một nụ cười thâm sâu.