Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã ba tuần trôi qua kể từ trận đại chiến kinh thiên động địa tại A Tốc Thành.
Bên ngoài A Tốc Cung, không khí tái thiết diễn ra vô cùng khẩn trương. Cả một tòa thành vốn từng chìm trong biển lửa và sự tàn phá, nay đang dần hồi sinh từ đống tro tàn đổ nát. Tiếng đục đá chát chúa, tiếng hô hào vận chuyển gỗ lớn, tiếng kim khí va chạm vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản hòa ca hỗn tạp nhưng đầy sức sống.
Giữa công trường ngổn ngang gạch đá, Liệt Nghĩa trong bộ chiến giáp màu đỏ rực vẫn chưa hề nghỉ ngơi. Ông đi lại như con thoi, ánh mắt sắc bén giám sát từng hạng mục công trình. Giọng nói vang rền như sấm của ông liên tục đốc thúc đám binh lính Thủy Vân Quốc và tráng đinh A Tốc Bộ:
- Nhanh tay lên! Phía tường thành phía Tây phải gia cố xong trước khi mặt trời lặn!
Ông chỉ tay về phía một nhóm lính đang khiêng những tảng đá lớn, quát lớn:
- Còn nhóm kia, cẩn thận chút! Đó là đá Hắc Cương để tu sửa trận pháp phòng ngự, làm vỡ một viên thì các ngươi lấy mạng ra đền cũng không đủ đâu! Đừng phân biệt người Thủy Vân hay người A Tốc, hiện tại chúng ta chung một chiến tuyến, giúp họ cũng là giúp chính mình. Rõ chưa?
"Rõ!"
Tiếng hô đồng thanh vang dội, khí thế lao động hừng hực bốc lên tận trời xanh, xua tan đi phần nào sự u ám của chiến tranh còn sót lại.
Tuy nhiên, trái ngược hoàn toàn với sự huyên náo và bụi bặm bên ngoài, sâu bên trong tẩm cung được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của A Tốc Cung, không gian lại tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.
Đây là nơi Minh Long đang được điều trị đặc biệt. Những Luyện Đan Sư cao tay nhất, mang theo những dược liệu trân quý nhất mà Liệt Nghĩa tức tốc điều từ Hoàng Đô tới đều đã được sử dụng không tiếc tay. Mùi thảo dược nồng đậm lẩn khuất trong không khí.
Nhờ sự tận tâm cứu chữa ngày đêm, những vết nứt toác kinh hoàng trên cơ thể Minh Long đã khép miệng, da thịt non bắt đầu tái tạo, chỉ còn lại những vệt sẹo mờ màu hồng nhạt chạy dọc khắp tứ chi. Xương cốt gãy vụn cũng đã được nối liền hoàn chỉnh nhờ dược lực của Hắc Ngọc Tục Cốt Cao.
Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người lo lắng, chính là nam tử này vẫn chưa hề có dấu hiệu tỉnh lại. Hắn nằm yên trên giường đá hàn ngọc, lồng ngực phập phồng rất nhẹ, tựa như đang chìm trong một giấc mộng ngàn thu. Thần thức của hắn dường như đã tự phong bế, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông để tự bảo vệ trước sự phản phệ quá lớn của thiên địa chi lực khi cưỡng ép thi triển Nhật Nguyệt Minh Tiễn.
Khi các Luyện Đan Sư đã lui ra ngoài sau đợt kiểm tra định kỳ, cánh cửa đá nặng nề khẽ mở ra.
A Tốc Bất Ca bước vào. Hôm nay nàng khoác lên mình một bộ y phục bằng lụa mềm mại màu xanh nhạt, mái tóc đen dài được buông xõa tự nhiên chứ không buộc cao như mọi khi.
Gương mặt nữ tử vốn dĩ băng giá, kiêu sa nay có phần tiều tụy đi nhiều. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày giờ đây vương đầy tơ máu và sự lo lắng hiện rõ nơi đáy mắt.
Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh giường đá. Bàn tay thon dài nhúng chiếc khăn trắng vào chậu nước ấm đặt bên cạnh, vắt khô rồi cẩn trọng lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và gương mặt nam tử. Động tác của nàng vô cùng nhu hòa, chậm rãi, nâng niu tựa hồ sợ rằng chỉ một chút mạnh tay cũng sẽ làm kinh động đến nam nhân đang nằm đó.
Nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ say của Minh Long, ánh mắt dao động với những cảm xúc phức tạp đan xen. Đó là sự biết ơn sâu sắc, nỗi áy náy khôn nguôi vì đã để hắn gánh chịu hậu quả này, và đâu đó ẩn sâu bên trong là một chút tình cảm đặc biệt chớm nở mà chính bản thân nàng cũng chưa dám thừa nhận.
Bàn tay nàng lướt qua vết sẹo mờ trên cổ hắn, nàng khẽ thở dài một tiếng thật khẽ, thì thầm một mình:
- Tại sao còn chưa chịu tỉnh lại...
Đúng lúc này, bóng dáng cao lớn của A Tốc Cát Bát xuất hiện ở hành lang. Ông định bước vào phòng để thăm hỏi tình hình của Minh Long.
Tuy nhiên, bước chân ông bỗng khựng lại ngay ngưỡng cửa. Qua khe cửa chưa khép kín, ông nhìn thấy cảnh tượng nữ nhi độc nhất của mình đang ân cần chăm sóc cho Minh Long. Ông thấy được ánh mắt nhu hòa, dịu dàng hiếm thấy trên gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng như băng tuyết của nàng.
Là một người cha, lại là tộc trưởng trải qua bao thăng trầm của thế thái nhân tình, ông dường như hiểu ra điều gì đó. Đóa hoa băng giá kiêu hãnh của thảo nguyên, nữ tử luôn đóng chặt cửa trái tim trước mọi nam nhân, nay dường như đã bắt đầu biết rung động trước người đã liều mạng che chắn cho nàng trước cơn bão táp.
Cát Bát quyết định dừng lại. Ông không bước vào, cũng chẳng lên tiếng làm phiền. Cuối cùng chỉ khẽ lắc đầu, khóe môi nở một nụ cười an tâm pha lẫn chút suy tư của bậc phụ mẫu, rồi lẳng lặng quay gót rời đi, để lại không gian riêng tư và tĩnh lặng cho đôi trẻ.
Trong phòng, ngọn đèn linh thạch tỏa ra ánh sáng bập bùng, hắt bóng hai người, một nằm một ngồi lên vách tường đá lạnh lẽo, tạo nên một khung cảnh bình yên và ấm áp.
A Tốc Cát Bát chắp tay sau lưng, bước đi chậm rãi dọc theo hành lang đá dài hun hút. Tâm trạng trĩu nặng suốt mấy tuần qua dường như đã được trút bỏ phần nào, trên môi ông vẫn còn vương vấn một nụ cười tủm tỉm đầy ẩn ý.
Đúng lúc đó, từ phía đối diện, Liệt Nghĩa cũng đang rảo bước đi tới, dáng vẻ vẫn còn chút tất bật của công việc đôn đốc quân sĩ. Thấy tộc trưởng A Tốc Cát Bộ vừa đi vừa cười một mình, Liệt Nghĩa không khỏi ngạc nhiên, lên tiếng hỏi:
- Cát Bát huynh đệ, có chuyện gì mà huynh vui vẻ thế? Tình hình tái thiết có tin gì tốt lành sao?
Nghe tiếng gọi, A Tốc Cát Bát giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Ông vội vàng thu lại nụ cười, lắc đầu quầy quậy:
- À, không có gì, không có gì đâu. Chỉ là nhìn thấy A Tốc Cát Bộ dần hồi sinh, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút thôi.
Liệt Nghĩa gật gù, ánh mắt quan tâm quét qua người đối diện:
- Thế còn thương thế của huynh? Đã ổn hẳn chưa?
Cát Bát nghe vậy thì cười sảng khoái, ông vận khí vỗ mạnh vào lồng ngực "bộp bộp" tạo ra âm thanh vang dội, hào sảng đáp:
- Nhờ hồng phúc của Thủy Vân Quốc các huynh, nhờ đan dược thần kỳ của các Luyện Đan Sư mà huynh mang tới, ta đã hoàn toàn bình phục rồi. Giờ có cho ta ra trận giết thêm vài tên giặc nữa cũng không thành vấn đề.
Thấy bằng hữu khỏe mạnh, Liệt Nghĩa cũng vui lây, nhưng ngay sau đó, gương mặt ông trầm xuống, ánh mắt lộ rõ vẻ áy náy sâu sắc:
- Huynh khỏe là tốt rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lần này Thủy Vân Quốc chúng ta thật sự có lỗi. Sự chậm trễ và thiếu quyết đoán của triều đình trong việc đánh giá tình hình suýt chút nữa đã khiến A Tốc Cát Bộ diệt vong. Ta... thật sự không biết lấy gì để tạ lỗi.
Liệt Nghĩa chắp tay cúi nhẹ đầu:
- Mong Khả Hãn...
Cát Bát xua tay không để Liệt Nghĩa nói tiếp, nụ cười trên môi tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt đanh lại đầy sát khí khi nhớ về nguyên nhân thực sự:
- Liệt Nghĩa huynh đừng tự trách. Ta hiểu rõ quy trình điều binh khiển tướng mà, đâu phải nói đi là đi ngay được. Nguyên nhân chính khiến ta thảm hại thế này, âu cũng là do lũ phản phúc, những kẻ ăn cháo đá bát ngay trong nội bộ A Tốc Cát Bộ.
Ông nghiến răng, giọng nói chứa đầy sự căm phẫn:
- Bọn Bột Nhi gia và đám gia chủ hèn hạ đó đã âm thầm bán đứng quê hương, tiếp tay cho ngoại bang mở cửa thành, đánh úp bất ngờ khiến ta không kịp trở tay. Nếu đánh sòng phẳng, A Tốc Cát Bộ ta chưa chắc đã thua thảm đến vậy.
Liệt Nghĩa gật đầu đồng cảm, sau đó ông chuyển chủ đề sang nhân vật quan trọng nhất:
- Tiểu tử kia thế nào rồi? Vẫn chưa tỉnh sao?
Cát Bát thở phào nhẹ nhõm:
- Vẫn chưa tỉnh, nhưng tình hình đã khả quan hơn trước nhiều rồi. Mạch tượng đã ổn định, chỉ chờ hắn tự mình vượt qua cửa ải tinh thần nữa thôi.
Nói đoạn, Cát Bát không giấu được sự tò mò, ghé sát lại hỏi nhỏ:
- Mà Liệt Nghĩa huynh này, huynh có biết thân thế thực sự của Minh Long không? Phụ mẫu hắn là thần thánh phương nào mà có thể sinh ra một quái vật kiệt xuất như vậy? Ta sống gần hết đời người rồi mà chưa từng thấy tên Nguyên Anh nào kinh khủng đến thế.
Nghe câu hỏi này, Liệt Nghĩa cũng chỉ biết lắc đầu cười khổ:
- Về xuất thân gia thế hay phụ mẫu của hắn thì thú thật, ngay cả ta hay tình báo của triều đình cũng chịu, hoàn toàn mù mịt. Chỉ biết hắn là một cô nhi, xuất thân tại một vùng quê hẻo lánh tại Thủy Vân Quốc.
Ông dừng lại một chút, ánh mắt trở nên xa xăm:
- Tuy nhiên, ta biết một điều chắc chắn. Hắn là một trường hợp đặc biệt, có thể nói là ngàn năm có một. Hắn là người duy nhất trong lịch sử Hằng Thiên Tông đạt được Bạch tư chất trong kỳ khảo nghiệm nhập môn.
- Bạch tư chất? - Cát Bát tròn mắt ngạc nhiên.
- Đúng vậy. Một loại tư chất thuần khiết đến mức nghịch thiên, chưa từng xuất hiện lần nào trong quá khứ tuyển mộ của Hằng Thiên Tông. Chính vì thế, hắn đã được lão tông chủ Hằng Dương phá lệ, trực tiếp nhận làm đệ tử chân truyền ngay tại chỗ. Địa vị của hắn tại Hằng Thiên Tông không hề tầm thường đâu.
Cát Bát gật gù tiếp nhận thông tin, trong lòng càng thêm phần nể trọng nam nhân đang nằm trong tẩm cung kia. Sau một thoáng trầm ngâm, ông quay sang Liệt Nghĩa, giọng điệu trở nên nghiêm túc bàn về đại sự:
- Vậy kế tiếp... Thủy Vân Quốc các huynh có đối sách gì với Lam Ba Quốc không? Bọn chúng đã ngang nhiên xé bỏ hiệp ước, trực tiếp đưa Hóa Thần sang tàn sát A Tốc Cát Bộ ta. Món nợ máu này, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua?
Câu hỏi này khiến khuôn mặt Liệt Nghĩa trở nên cực kỳ căng thẳng. Ông nhìn quanh như để đảm bảo không có ai nghe lén, rồi hạ giọng thì thầm, giọng nói trĩu nặng ưu tư:
- Huynh đệ à, việc này cực kỳ nan giải. Ta đã bẩm báo chi tiết tình hình lên Bệ Hạ và cả Thái Thượng Hoàng. Tuy nhiên...
Ông thở dài, lắc đầu:
- Dù Lam Ba Quốc đã vi phạm hiệp ước nghiêm trọng khi nhúng tay vào chuyện của A Tốc Cát Bộ, nhưng chúng ta vẫn phải cân nhắc kỹ lưỡng. Suy cho cùng, Lam Ba Quốc hiện tại là một thế lực cực mạnh, bọn chúng đang có tới hai vị Luyện Hư Kỳ tọa trấn.
Cát Bát giật mình:
- Hai vị? Vậy là lời Bột Nhi Chỉ Căn nói là thật.
- Phải. Lão già Lam Hiệp đã thật sự đột phá Luyện Hư sơ kỳ rồi. Thực lực hiện tại rất chênh lệch so với Thủy Vân Quốc chúng ta. Một bước đi sai lầm lúc này sẽ dẫn đến chiến tranh toàn diện giữa hai đại quốc. Khi đó, sinh linh đồ thán, máu chảy thành sông là điều không ai trong chúng ta mong muốn.
Liệt Nghĩa nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi biên giới mịt mờ khói bụi:
- Hiện tại, ta vẫn phải chờ quyết sách cuối cùng từ Bệ Hạ. Chúng ta chỉ có thể củng cố phòng ngự, sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất mà thôi.
A Tốc Cát Bát nghe xong cũng trầm ngâm, ông hiểu rõ gánh nặng của người cầm cân nảy mực. Ông gật gù, vỗ vai người bạn già:
- Ta hiểu rồi. Việc lớn trong thiên hạ, vẫn phải trông chờ vào thánh ý của Bệ Hạ vậy.
...
Minh Long từ từ mở đôi mắt nặng trĩu. Ánh sáng từ những chiếc đèn linh thạch gắn trên trần nhà khiến hắn phải nheo mắt lại vì chói. Khi tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, hắn nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng bằng đá hoàn toàn xa lạ, không gian tĩnh lặng như tờ, chẳng có lấy một bóng người.
Hắn thử cử động ngón tay.
"Rắc... Rắc...!
Chỉ một ý niệm cử động nhỏ nhoi cũng khiến cơn đau nhức dữ dội ập đến như thủy triều, xé toạc từng thớ thịt, lan truyền dọc theo sống lưng lên tận óc.
Hắn kinh hoàng phát hiện ra toàn thân mình cứng đờ như khúc gỗ, hoàn toàn tê liệt, không thể nhúc nhích dù chỉ là một li. Cổ họng khô khốc như sa mạc, hắn cố gắng mở miệng để gọi người nhưng cơ hàm cứng ngắc, chỉ phát ra được những tiếng "Ư... a..." vô nghĩa.
Hoảng hốt, hắn lập tức gào thét trong đầu:
- NGỌC NHI! NGỌC NHIIIII!!!!!! Ngươi đâu rồi?
Đáp lại sự lo lắng của hắn, giọng nói của Ngọc Nhi vang lên trong thức hải, nhưng lại mang âm điệu lười biếng như kẻ vừa mới ngủ dậy.
- Oápppp...
Nàng vươn vai, ngáp một cái thật dài, kéo dài lê thê rồi mới đủng đỉnh đáp:
- Kêu cái gì mà kêu như cháy nhà thế? Đây đây, cuối cùng thì ngươi cũng chịu tỉnh rồi à?
Minh Long gấp gáp truyền âm:
- Tỉnh cái gì mà tỉnh! Ta không cử động được! Ta bị liệt rồi sao?
Ngọc Nhi hiện ra trong thức hải với vẻ mặt chán nản, nàng bĩu môi trách móc:
- Ta đã cảnh báo ngươi từ trước rồi mà ngươi có thèm nghe đâu. Chiêu thức đó chưa hoàn thiện, lại cưỡng ép dung hợp hai luồng năng lượng đối nghịch, phản phệ nặng như thế là đương nhiên. Tình trạng này của ngươi á? Còn phải nằm trị thương dài dài.
Minh Long nghe vậy thì chột dạ, nhưng vẫn cố vớt vát hỏi một câu quan trọng nhất:
- Ta hôn mê bao lâu rồi?
Ngọc Nhi giơ ba ngón tay trắng muốt lên lắc lắc trước mặt hắn:
- Ba tuần. Và xin thề với danh dự của bổn cô nương, lần này ta nói thật, không lừa ngươi.
Minh Long nghe xong mà muốn hộc máu, trong lòng thầm chửi thề, miệng méo xệch đi trong tâm trí:
- Con bà nó! Hậu quả kinh khủng như vậy cơ à? Ba tuần hôn mê mới tỉnh lại mà giờ đến nhúc nhích cũng không nổi.
Thấy bộ dạng thảm hại của hắn, Ngọc Nhi nghiêm túc lại, giọng nói trở nên trầm hơn:
- Đấy là ngươi còn may mắn được dùng những loại đan dược tốt nhất để chữa trị kịp thời đấy. Bằng không thì lành ít dữ nhiều. Khi đó kinh mạch ngươi đứt hết, xương cốt vỡ vụn. Ba tuần hồi phục được thế này đã là quá nhanh rồi, còn đòi hỏi gì nữa.
Minh Long thở dài, chấp nhận sự thật. Hắn sực nhớ ra điều gì đó, vội hỏi:
- Còn A Tốc Cát Bộ thì sao? Mọi chuyện ổn chứ?
- Tạm thời đã ổn, quân đội Thủy Vân Quốc đã tiếp quản và hỗ trợ tái thiết rồi, ngươi không cần phải lo.
Nghe vậy, Minh Long mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn nằm im, ánh mắt nhìn lên trần nhà lạnh lẽo, hồi tưởng lại trận chiến sinh tử vừa qua. Hắn không khỏi rùng mình cảm thán:
- Thực lực đám người Lam Ba Quốc thật sự quá mạnh. Nhất là tên Thương Nghi, ta đã tung gần như mọi thủ đoạn, dùng hết át chủ bài mà cũng không ăn thua là bao với hắn.
Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, gật gù phân tích:
- Đương nhiên rồi. Hóa Thần viên mãn đối với Hóa Thần sơ kỳ như tên Thác Bạt Tuấn căn bản là một trời một vực để so sánh. Nhất là tên Thương Nghi đó, tu vi hắn thâm hậu, cũng gần chạm đến ngưỡng đỉnh phong của Hóa Thần rồi.
Nói đến đây, nàng liếc nhìn Minh Long, giọng điệu chuyển sang động viên:
- Ấy nhưng mà xét cho cùng thì ngươi cũng nên tự hào vì những gì ngươi đã thể hiện được. Lấy tu vi Nguyên Anh trung kỳ đánh chiến sòng phẳng với Hóa Thần viên mãn hẳn hoi nha. Cổ kim hiếm thấy đấy.
Minh Long cười khổ trong lòng:
- Sòng phẳng cái rắm. Nếu không có Hệ Thống chống lưng thì lão tử cũng chẳng bao giờ sở hữu những khả năng như vậy được. Suy cho cùng, ta vẫn còn yếu lắm, đối mặt với cường giả thực sự vẫn quá chật vật.
Ngọc Nhi nghe vậy thì ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:
- Biết mình biết ta như vậy là tốt. Con đường tu luyện còn dài lắm.
Ngay lúc này, một thanh âm máy móc quen thuộc vang lên trong đầu hắn, cắt ngang cuộc trò chuyện:
[Đinh! Hệ Thống thông báo: Chúc mừng Ký Chủ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến "Bình Định A Tốc Cát Bộ".
- Ký Chủ nhận "Kinh Thầy Thủy Vận" số lượng: 1.
- Vật phẩm đã được lưu trữ trong Không Gian Hệ Thống.]
Nghe thấy tên vật phẩm, đôi mắt Minh Long sáng rực lên. Mặc dù toàn thân đau nhức không thể cử động, nhưng trong lòng hắn vẫn không kìm được mà hét lên một tiếng đầy sảng khoái:
- NGON!