Minh Long vừa định tập trung ý thức vào Không Gian Hệ Thống để xem "Kinh Thầy Thủy Vận" vừa nhận được rốt cuộc như thế nào, thì một tiếng động từ phía cửa đá vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
"Cạch..."
Cánh cửa nặng nề được đẩy mở. A Tốc Bất Ca bước vào, trên tay bưng một chậu nước ấm bốc hơi nghi ngút, dường như nàng định tiếp tục công việc lau người hàng ngày cho hắn.
Vừa nhìn thấy nam tử trên giường đá đã mở mắt, đôi mắt đen láy đang nhìn chằm chằm về phía mình, Bất Ca sững sờ. Bước chân nàng khựng lại giữa chừng, chậu nước trên tay suýt chút nữa thì tuột xuống đất. Nhưng rất nhanh, nàng kịp trấn tĩnh lại, đặt chậu nước lên bàn, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng tột độ xen lẫn sự nhẹ nhõm không thể che giấu.
Minh Long nằm yên, chăm chú nhìn nữ nhân đang bước vội tới bên cạnh mình. Trong đầu hắn bỗng nhiên tua lại những hình ảnh của trận chiến sinh tử vừa qua như một thước phim quay chậm.
Hắn nhớ rất rõ khoảnh khắc Bất Ca bùng nổ sức mạnh để đối đầu sòng phẳng với Lam Thắng. Khi đó, bao quanh cơ thể mảnh mai của nàng là một luồng Tử Kim Băng Khí cực kỳ bá đạo. Nó mang theo hàn ý thấu xương, tàn khốc và có khả năng ăn mòn linh lực đối phương một cách quỷ dị.
Trong lòng Minh Long dấy lên một sự thắc mắc lớn. Luồng khí đó... sao lại có những nét tương đồng kỳ lạ với U Minh Dục Hàn Băng mà hắn đang sở hữu đến vậy?
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt lo lắng và tiều tụy của nàng lúc này, hắn biết đây chưa phải là thời điểm thích hợp để truy vấn về nguồn gốc sức mạnh đó. Hắn đành âm thầm giấu nghi hoặc vào sâu trong lòng, đợi ngày sau sẽ tìm hiểu.
Thấy Bất Ca đã ngồi xuống bên cạnh, Minh Long mấp máy đôi môi khô khốc, cố gắng điều khiển cơ hàm cứng đờ để phát ra âm thanh:
- Công... công chúa... A Tốc...
Bất Ca dường như đọc được suy nghĩ trong mắt hắn. Nàng nhẹ nhàng đưa tay lên ra hiệu cho hắn không cần cố sức nói chuyện, giọng nàng trầm thấp nhưng ấm áp:
- Ngươi đừng cố nói, cổ họng ngươi bị tổn thương nặng lắm. Ta biết ngươi muốn hỏi gì. Yên tâm đi, A Tốc Cát Bộ đã qua cơn nguy kịch rồi.
Nàng vừa nhúng khăn vào nước ấm, vừa chậm rãi kể tiếp:
- Quân đội Thủy Vân Quốc dưới sự chỉ huy của Hữu tướng Liệt Nghĩa đã đến kịp thời. Hiện tại, họ đang dốc toàn lực giúp đỡ bộ tộc ta tái thiết lại thành trì, dọn dẹp hậu quả chiến tranh. Mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo.
Nói đến đây, động tác của Bất Ca dừng lại một chút. Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Minh Long, ánh mắt dao động mạnh mẽ, giọng nói trở nên run run vì xúc động:
- Thật không thể tin nổi sức mạnh mà ngươi đã thể hiện. Nếu không có ngươi liều mạng ngăn cản đám người Hoàng thất đó, một mình chống lại cả Thương Nghi lẫn Lam Huyền, e rằng A Tốc Cát Bộ đã bị xóa sổ khỏi bản đồ, và ta... cũng không còn đứng đây được nữa.
Được công chúa thảo nguyên khen ngợi, Minh Long định mở miệng nói vài câu khiêm tốn hoặc đùa giỡn kiểu "chuyện nhỏ ấy mà" cho bớt không khí căng thẳng. Thế nhưng, hắn vừa vận khí định nói thì một cơn đau rát như dao cứa từ thanh quản ập đến.
"Khụ... khụ..."
Minh Long nhăn mặt đau đớn, tiếng ho khan tắc nghẹn trong cổ họng khiến mặt hắn đỏ bừng lên.
Bất Ca thấy vậy liền hoảng hốt, vội vàng đắp lại chăn cho hắn, giọng đầy vẻ lo lắng:
- Đã bảo là đừng cố nói nữa mà! Thương thế của ngươi vẫn còn rất nặng, kinh mạch chưa lành hẳn đâu. Ngươi cứ nằm yên nghỉ ngơi đi, ta đi gọi Luyện Đan Sư của Thủy Vân Quốc tới kiểm tra kỹ lưỡng cho ngươi ngay.
Nói đoạn, nàng đứng bật dậy, không dám chậm trễ thêm một giây nào, bước nhanh ra khỏi phòng, để lại Minh Long nằm đó với cái cổ họng đau rát và bao nhiêu câu hỏi chưa kịp giải đáp.
Không lâu sau khi bóng dáng A Tốc Bất Ca khuất sau cánh cửa, không gian yên tĩnh trong mật thất lại một lần nữa bị phá vỡ.
"Cạch..."
Cánh cửa đá nặng nề được đẩy ra. Hữu Thừa Tướng Liệt Nghĩa bước vào. Ông vẫn khoác trên mình bộ chiến giáp đỏ rực uy dũng, mang theo phong thái uy nghiêm của một vị tướng quân dày dạn sa trường. Tuy nhiên, khi nhìn về phía nam tử đang nằm trên giường đá, ánh mắt sắc bén thường ngày của ông lại dịu đi vài phần, thay vào đó là sự hiền hòa và tán thưởng.
Ông bước đến bên cạnh giường, quan sát sắc mặt Minh Long một lượt rồi gật gù hài lòng:
- Tỉnh lại là tốt rồi. Mạng của ngươi cũng lớn thật đấy, chịu phản phệ nặng như vậy mà vẫn giữ được sinh cơ.
Nhận ra người trước mặt là một đại nhân vật uy quyền bậc nhất của triều đình, lại đích thân đến thăm mình, Minh Long cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Hắn cố nén cơn đau rát nơi cổ họng, lắp bắp từng tiếng khó nhọc:
- Ngài... ngài... nhận thức... ta sao?
Liệt Nghĩa nghe vậy thì bật cười sảng khoái, ông nhún vai một cái đầy thoải mái, rũ bỏ vẻ nghiêm nghị quan trường:
- Sao lại không? Tên tiểu tử Liệt Khang mỗi lần gửi thư về nhà đều nhắc đến ngươi rất nhiều. Nó bảo ở Hằng Thiên Tông có một vị huynh đệ rất thú vị, tư chất nghịch thiên lại còn lắm chiêu trò.
Nói đoạn, ông nhìn thẳng vào mắt Minh Long, giọng nói trở nên trầm ổn và đầy vẻ nể trọng:
- Trước kia ta chỉ nghe qua lời kể, hôm nay tận mắt chứng kiến mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền. Dám lấy thân Nguyên Anh đấu sòng phẳng với Hóa Thần, một mình xoay chuyển càn khôn cứu cả một bộ tộc. Ngươi rất có khí phách, Liệt Khang kết giao được với ngươi là may mắn của nó.
Minh Long nghe được lời khen từ một vị trưởng bối cao cao tại thượng như vậy thì trong lòng cũng dâng lên một luồng nhiệt lưu ấm áp.
Liệt Nghĩa thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn khi bàn đến chính sự:
- Nghỉ ngơi cho tốt đi. Lần này ngươi lập đại công, ta đã bẩm báo chi tiết mọi chuyện lên Bệ Hạ. Triều đình và Hằng Thiên Tông đều đang đợi tin ngươi. Nhiệm vụ duy nhất của ngươi bây giờ là tịnh dưỡng. Sau khi thương thế bình phục hoàn toàn, hãy lập tức quay trở về Thủy Vân Quốc.
Thấy Liệt Nghĩa dường như sắp rời đi, Minh Long theo phản xạ muốn gượng dậy, miệng mấp máy định nói lời chào từ biệt và cảm tạ cho phải phép tắc.
- Ngài...
Thấy Minh Long nhăn mặt định nói, Liệt Nghĩa lập tức phất tay ngăn lại, giọng điệu dứt khoát như ra quân lệnh:
- Thôi! Miệng chưa nói được thì đừng gượng ép. Lễ nghi phiền phức bỏ qua đi. Giữ cái mạng cho tốt vào, ta còn muốn xem sau này ngươi tiến xa đến đâu.
Nói xong, ông không để Minh Long kịp phản ứng, quay người bước đi thẳng một mạch ra cửa. Tà áo choàng đỏ rực tung bay phía sau lưng, thể hiện phong thái dứt khoát của người nhà binh. Ông vội vã rời đi để tập hợp đại quân, chuẩn bị rút về Thủy Vân Quốc sau khi đã hoàn thành sứ mệnh chi viện.
...
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã bốn tuần nữa trôi qua kể từ ngày Minh Long tỉnh lại.
Nhờ sự hỗ trợ đắc lực từ Thủy Vân Quốc, tình hình A Tốc Cát Bộ về mặt bằng chung đã hoàn toàn ổn định. Những vết thương chiến tranh trên các bức tường thành đã được hàn gắn, cuộc sống của người dân thảo nguyên dần trở lại quỹ đạo vốn có.
Trong phòng trị thương, dưới sự chăm sóc tận tâm của các Luyện Đan Sư cùng nguồn linh dược dồi dào, Minh Long lúc này đã có thể rời khỏi giường.
- Cẩn thận, chậm một chút thôi...
Cáp Tát dùng cánh tay rắn chắc của mình đỡ lấy Minh Long, giúp hắn di chuyển từng bước chân chậm chạp quanh phòng. Minh Long cắn chặt răng, trán lấm tấm mồ hôi, hắn đang cố gắng điều khiển đôi chân vốn đã tê liệt suốt thời gian dài để tìm lại cảm giác.
Bên cạnh hai người, tiểu nha đầu Đồ Nha đang bưng một bát thuốc đen tuyền, nóng hổi trên tay. Hai má của nàng phồng lên, cái miệng nhỏ nhắn chu ra thổi "phù phù" liên tục vào bát thuốc để làm nguội bớt, dáng vẻ vô cùng tập trung và đáng yêu.
"Cạch."
Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra. A Tốc Bất Ca bước vào.
Vừa nhìn thấy Minh Long đang gắng gượng đi lại với vẻ mặt nhăn nhó, nàng liền nhíu mày. Giọng điệu nàng vang lên có phần trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm rõ rệt:
- Chưa bình phục hẳn thì ngồi xuống đi, đừng đi lại lung tung. Vết thương ở chân ngươi mới khép miệng chưa bao lâu thôi đấy.
Thấy Đại công chúa giá lâm, Cáp Tát và Đồ Nha vội vàng dừng lại, cúi rạp người hành lễ cung kính:
- Tham kiến Đại công chúa.
Bất Ca phất tay một cái đầy dứt khoát:
- Đã bảo bao nhiêu lần rồi, lần sau bỏ hết mấy nghi lễ rườm rà vậy đi.
Nói đoạn, nàng bước nhanh tới chỗ Đồ Nha, nhẹ nhàng cầm lấy bát thuốc trên tay tiểu nha đầu:
- Muội để ta.
Cáp Tát hiểu ý, vội vàng dìu Minh Long ngồi xuống mép giường. Minh Long vừa đặt người xuống đã thở dài thườn thượt, hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi than thở:
- Nằm trên giường bao lâu nay, xương cốt ta rỉ sét hết cả rồi. Nếu ta không vận động một chút thì e rằng phát điên mất.
Bất Ca chẳng thèm đôi co hay giải thích với hắn. Nàng múc một thìa thuốc đen ngòm, đưa thẳng tới trước miệng Minh Long, ra lệnh ngắn gọn và đầy uy lực:
- Há miệng ra.
Minh Long ngẩn người. Hắn cảm thấy có chút ngượng ngùng trước sự chăm sóc quá mức này của một nữ tử vốn nổi tiếng lạnh lùng. Hắn vội xua tay từ chối:
- Ta có tay chân đàng hoàng, vết thương cũng đỡ nhiều rồi, công chúa để ta tự...
Hắn định đưa tay ra đỡ lấy bát thuốc.
- Nhanh!
Bất Ca trừng mắt, ánh mắt sắc lẹm khiến tay Minh Long khựng lại ngay giữa không trung.
Hắn chép miệng một cái đầy bất lực. Đối diện với sự kiên quyết của nữ nhân này, hắn biết mình chẳng thể nào cãi lại được. Minh Long đành ngoan ngoãn há miệng ra.
Bất Ca hài lòng, nhẹ nhàng đưa thìa thuốc vào miệng hắn.
Cáp Tát và Đồ Nha đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này thì đưa mắt nhìn nhau, cả hai tủm tỉm cười rồi rất biết ý, lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại trả không gian riêng tư cho hai người.
Uống xong bát thuốc đắng ngắt, Minh Long nhận lấy khăn tay từ Bất Ca lau miệng. Hắn ngó ra bên ngoài cửa sổ. Lúc này, hắn thấy cờ phướn đủ màu sắc đang bay phấp phới khắp nơi trong thành, tiếng tù và trầm hùng thi thoảng lại vang lên. Không khí bên ngoài có vẻ trang nghiêm nhưng cũng rất nhộn nhịp, khác hẳn ngày thường.
Minh Long không nhịn được quay sang tò mò hỏi:
- Hôm nay A Tốc Thành lại có sự kiện gì sao? Ta thấy bên ngoài có vẻ náo nhiệt khác thường.
Động tác thu dọn bát thuốc của Bất Ca hơi khựng lại. Nàng nhìn ra cửa sổ, ánh mắt thoáng hiện lên nét buồn man mác, trầm giọng đáp:
- Hôm nay là ngày đại lễ tưởng nhớ đến những dũng sĩ bộ lạc đã ngã xuống trong trận chiến vừa qua. Tưởng nhớ sư phụ ta... và cả những tộc nhân vô tội.
Nàng hít một hơi nhẹ, cố nén xúc động rồi nói tiếp:
- Phụ Hãn ta đã chờ đợi cho đến khi tình hình thật sự được ổn định lại, dân chúng an cư mới có thể tổ chức buổi lễ long trọng này.
Minh Long gật gù hiểu ra. Trong lòng hắn cũng dâng lên một sự kính trọng đối với lão tướng quân Mông Kha Đạt, người đã hy sinh anh dũng để bảo vệ mảnh đất này. Hắn nhìn Bất Ca, thắc mắc:
- Vậy sao công chúa còn ở đây? Không ra ngoài chuẩn bị sao?
Bất Ca quay lại nhìn hắn, đáp:
- Tối nay khi ánh nguyệt soi rọi, nghi thức chính mới bắt đầu.
Minh Long chống tay xuống giường, nhìn thẳng vào mắt nàng với vẻ kiên định:
- Ta cũng muốn tham gia.
Bất Ca hơi ngạc nhiên, định lên tiếng ngăn cản vì lo cho sức khỏe của hắn. Nhưng Minh Long đã nói tiếp:
- Ta đi được. Ta muốn đích thân đưa tiễn Mông Kha Đạt tướng quân và những người huynh đệ A Tốc Cát Bộ đã nằm xuống.
Bất Ca nhìn sâu vào đôi mắt chân thành của Minh Long. Nàng im lặng một chút, dường như đang cân nhắc. Cuối cùng, nàng khẽ gật đầu, khóe môi vương một nụ cười nhạt nhưng ấm áp:
- Được. Tối nay ta sẽ đến đón ngươi.
...
Bóng tối dần bao phủ lên khắp thảo nguyên mênh mông, bầu trời đêm nay cao vợi, lấp lánh ngàn vạn vì sao như những con mắt của thần linh đang dõi theo trần thế.
Đúng như lời hẹn, A Tốc Bất Ca đã đến phòng Minh Long từ sớm. Nàng nhẹ nhàng dìu hắn, từng bước chậm rãi đi về phía quảng trường trung tâm của A Tốc Thành.
Khi hai người đến nơi, khung cảnh trước mắt Minh Long thực sự choáng ngợp. Hàng vạn ngọn đuốc được thắp lên, kết hợp với đống lửa khổng lồ ở chính giữa quảng trường tạo nên một biển ánh sáng rực rỡ, xua tan cái lạnh giá của màn đêm biên cương. Đông đảo con dân A Tốc Thành, từ già trẻ lớn bé, cùng đại diện các gia tộc lớn nhỏ đều đã tề tựu đông đủ. Không khí trang nghiêm và tĩnh lặng bao trùm tất cả.
Trên đài cao, Tộc trưởng A Tốc Cát Bát đứng sừng sững, ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt cương nghị nhưng đượm buồn của ông. Ông nâng bát rượu lớn lên cao, giọng nói vang vọng khắp không gian, trầm hùng và bi tráng:
- Hỡi những đứa con của thảo nguyên! Đêm nay, chúng ta tề tựu về đây để đưa tiễn những người anh em, những người con ưu tú nhất của bộ lạc.
Ông đổ một chút rượu xuống đất, giọng nghẹn ngào:
- Tưởng nhớ Mông Kha Đạt tướng quân, vị mãnh tướng đã dành trọn cuộc đời trên lưng ngựa vì sự bình yên của chúng ta. Tưởng nhớ ba vạn dũng sĩ Thiết Kỵ Quân đã anh dũng ngã xuống, lấy máu mình nhuộm đỏ đất mẹ để ngăn cản bước chân quân thù.
Dưới đài, hàng vạn người lặng đi, nỗi đau mất mát hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Sau bài diễn văn, nghi thức hỏa táng bắt đầu. Thi thể của Mông Kha Đạt và linh cữu tượng trưng của các dũng sĩ được đặt trang trọng giữa giàn hỏa thiêu. Các vị trưởng lão uy tín nhất của bộ tộc trong trang phục thầy cúng bước ra, vây quanh đống lửa. Họ đồng thanh xướng lên những câu ca dao bằng ngôn ngữ cổ xưa của A Tốc Cát Bộ. Âm thanh ấy trầm đục, vang vọng, nghe như tiếng gọi của tổ tiên từ ngàn xưa vọng về.
"Phùng!"
Ngọn lửa thiêng được châm lên, bùng cháy dữ dội, liếm trọn lấy giàn hỏa thiêu, mang theo linh hồn các tử sĩ về trời.
Ngay khoảnh khắc đó, tất cả mọi người, từ Cát Bát trên đài cao cho đến những đứa trẻ dưới quảng trường, đồng loạt đặt nắm tay phải lên ngực trái, cúi đầu thật sâu để chào vĩnh biệt. Minh Long đứng bên cạnh Bất Ca, thấy vậy cũng vội vàng bắt chước theo, đặt tay lên tim mình, cúi đầu bày tỏ lòng tôn kính sâu sắc nhất.
Thế nhưng, điều kỳ lạ đã xảy ra ngay sau đó.
Khi nghi thức hỏa táng vừa kết thúc, không khí bi thương bỗng chốc tan biến. Tiếng trống da dê, tiếng tù và, tiếng sáo trúc đồng loạt trỗi dậy, tạo nên một bản nhạc rộn ràng, huyên náo đến lạ lùng.
Con dân A Tốc Cát Bộ bắt đầu nắm tay nhau tạo thành những vòng tròn lớn quanh đống lửa. Họ nhảy múa theo nhịp điệu đặc trưng của bộ lạc, những bước chân mạnh mẽ dậm xuống đất rung chuyển cả quảng trường. Điều khiến Minh Long ngỡ ngàng là trên gương mặt ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt họ sáng lên niềm vui sướng, dường như chẳng hề có chút đau buồn nào của một lễ tưởng nhớ.
Ngay cả A Tốc Bất Ca cũng buông tay Minh Long ra để hòa mình vào dòng người. Hôm nay, nàng đã trút bỏ bộ giáp phục lạnh lẽo, khoác lên mình bộ y phục truyền thống của nữ nhân thảo nguyên với những họa tiết thêu tay sặc sỡ và trang sức bạc lấp lánh. Nàng nhảy múa uyển chuyển, tà váy xoay tròn theo nhịp trống, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ và đẹp tựa như một đóa hoa thảo nguyên nở rộ giữa đêm đen.
Minh Long đứng ngẩn người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cáp Tát đứng bên cạnh, thấy vẻ mặt ngơ ngác của hắn thì vỗ vai giải thích:
- Công tử đừng ngạc nhiên. Đây là văn hóa ngàn đời của người A Tốc Cát Bộ chúng ta.
Hắn nhìn vào đống lửa, ánh mắt xa xăm:
- Chúng ta quan niệm rằng, cái chết không phải là sự kết thúc, mà là sự trở về. Khi một người quan trọng qua đời, người sống phải vui mừng, phải nhảy múa ca hát. Chỉ có niềm vui của người ở lại mới giúp linh hồn người đi không còn vương vấn trần gian, để họ có thể an tâm, thanh thản trở về vòng tay bảo hộ vĩnh hằng của vị Thần Thảo Nguyên.
Minh Long nghe xong, lặng người đi một lúc rồi gật gù thấu hiểu. Một quan niệm nhân sinh thật phóng khoáng và đẹp đẽ.
Hắn đưa mắt tìm kiếm trong đám đông và nhanh chóng bắt gặp hình dáng của Bất Ca. Giữa hàng ngàn người đang quay cuồng, nàng dường như cũng cảm nhận được ánh nhìn của hắn. Nàng quay đầu lại, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng vào Minh Long, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, một nụ cười không vướng chút bụi trần hay lo toan chiến sự.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Minh Long cảm thấy tim mình lỡ một nhịp. Một cảm giác ấm áp, gần gũi đến lạ thường len lỏi vào tâm trí hắn, xua tan đi sự xa lạ của một kẻ lữ khách.
Khóe môi hắn bất giác cong lên, đáp lại nụ cười của nàng. Hắn đặt tay lên ngực trái, nơi trái tim đang đập rộn ràng, tự nhủ thầm:
- "Hình như... giữa ta và nàng... đã xuất hiện một mối liên kết nào đó."