Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 221: CHUYỆN ĐÔI TA



Một năm sau.

​Trên tường cao A Tốc Cung. Gió thảo nguyên thổi lồng lộng.

​A Tốc Bất Ca ngồi tĩnh lặng trên bậc đá. Nàng diện hồng y tinh xảo, dung mạo kiều diễm vô song, nhưng đôi mắt kiêu hãnh ngày thường lại phủ mờ một tầng sương ảm đạm. Nàng đăm đăm nhìn về chân trời xa xăm, để mặc nỗi nhớ nhung gặm nhấm tâm can.

​Cái tên đáng ghét đó... đã một năm ròng bặt vô âm tín.

​Bất Ca khẽ cắn môi. Giọt nước mắt uất ức chực trào nơi khóe mi. Nàng lẩm bẩm oán trách:

- Đồ tồi... Giờ đây hắn đã ở trên đỉnh cao đại lục, vạn người kính ngưỡng. Chắc là... hắn đã sớm quên mất ta rồi!

​- Ai nói là ta sẽ quên nàng?

​Một giọng nói nam nhân trầm ấm, quen thuộc đến mức làm trái tim Bất Ca lỡ một nhịp đột ngột vang lên.

​Nàng giật mình quay phắt lại. Chưa kịp nhìn rõ bóng hình ngày đêm mong ngóng, một vòng tay rắn chắc đã vươn tới, ôm trọn lấy nàng từ phía sau. Mùi hương nam tính quyện cùng hơi thở ấm nóng lập tức bao bọc lấy nàng.

​Cơ thể Bất Ca cứng đờ. Sự tủi thân, ngỡ ngàng xen lẫn vui sướng vỡ òa khiến hai má nàng lập tức đỏ bừng. Nàng vùng vằng, hờn dỗi mắng:

- Buông ra! Ngươi làm gì vậy?

​Minh Long kiên quyết không buông. Hắn gục cằm lên hõm vai nàng, tham lam hít hà hương thơm trên mái tóc mềm. Vòng tay hắn siết chặt hơn, gông nàng lại trong lồng ngực vững chãi của mình, thủ thỉ sát vành tai:

- Chấp nhận một điều kiện, ta sẽ buông.

​Hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến cả người Bất Ca mềm nhũn. Nàng cắn môi, ngập ngừng hỏi:

- Điều kiện gì?

​Minh Long im lặng một nhịp. Sau đó, hắn gằn từng chữ, vô cùng bá đạo nhưng đong đầy nhu tình:

- Trở thành thê tử của ta.

​Câu nói trực diện chạm thẳng vào khao khát sâu kín nhất khiến Bất Ca sững sờ. Trái tim nàng đập loạn nhịp. Hai má nóng rực lan tận mang tai, nhất thời ngượng ngùng đến mức không thốt nên lời.

​Minh Long từ từ nới lỏng vòng tay, cẩn thận xoay người nàng lại. Hắn nâng cằm nàng lên, ép đôi mắt đang trốn tránh kia phải nhìn thẳng vào mình. Trong đáy mắt của hắn lúc này tràn ngập sự áy náy và thâm tình.

- Thứ lỗi cho ta đã để nàng phải chờ đợi. Ân oán đã dứt, giang sơn đã định. Ta trở lại để giữ đúng lời hứa.

​Mọi ủy khuất trong lòng Bất Ca tan biến sạch sẽ. Nước mắt lã chã lăn dài trên má. Nàng run rẩy vươn tay, áp lòng bàn tay mềm mại lên gò má phong sương của hắn, nghẹn ngào:

- Trải qua bao nhiêu chuyện... bao lần vào sinh ra tử... chàng có biết, chàng khiến ta lo lắng đến nhường nào không? Sinh tử cận kề, lỡ chàng có mệnh hệ gì... ta biết phải làm sao?

​Minh Long xót xa. Hắn vươn tay bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của Bất Ca, áp sát vào lồng ngực trái của mình, nơi nhịp tim đang đập mạnh mẽ vì nàng. Hắn mỉm cười dịu dàng:

- Giang sơn này dẫu rộng lớn đến đâu, vinh quang dẫu tột đỉnh thế nào, nhưng nơi ta muốn dừng chân nhất... vĩnh viễn chỉ có bên cạnh nàng.

​Không để Bất Ca phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Minh Long cúi xuống.

​Hắn phủ lấy đôi môi đang run rẩy của nàng. Nụ hôn ban đầu vô cùng dịu dàng nâng niu, sau đó dần trở nên cuồng nhiệt, sâu lắng. Nụ hôn hòa tan mọi khoảng cách, xóa nhòa mọi oán hờn, chỉ còn lại tình yêu mãnh liệt bùng cháy giữa hai người.

​...

​Bên trong đại điện Hãn Cung. Không khí vô cùng trang nghiêm.

​A Tốc Cát Bát uy nghi ngồi trên bảo tọa. Ông nhìn xuống hai bóng người đang đan chặt mười ngón tay, vai kề vai cùng nhau bước vào.

​Đến giữa điện, Minh Long buông tay Bất Ca. Hắn dứt khoát chắp tay, khom lưng cung kính hành lễ bằng thái độ của một vãn bối:

- Minh Long, hôm nay ngỏ lời muốn cầu thân Đại công chúa A Tốc Cát Bộ. Mong Khả Hãn thành toàn!

​Dứt lời, hắn vung tay ra hiệu. Từ ngoài cửa điện, các đệ tử nòng cốt của Hằng Thiên Tông bưng những khay ngọc tiến vào.

​Minh Long dõng dạc công bố sính lễ:

- Hôm nay mang sính lễ đến cầu thân, gồm có. Mười vạn linh thạch thượng phẩm!

- Ngũ cấp cực phẩm pháp bảo - Cửu U Huyết Trảm Đao!

- Ngũ cấp cực phẩm pháp bảo - Phá Quân Tịch Diệt Thương!

​Những tấm lụa đỏ được lật tung. Linh quang chói lòa bừng sáng cả đại điện.

​Thế nhưng, Minh Long chưa dừng lại. Hắn tự tay mở nắp chiếc hộp ngọc cuối cùng. Một cây tiêu gỗ tản mát linh uy áp đảo hiện ra. Hắn gằn giọng:

- Cùng với... Thất cấp trung phẩm pháp bảo - Khô Mộc Phụng Khiếu Tiêu!

​"Ầm!"

​Toàn bộ đại điện chấn động. Quần thần xung quanh đồng loạt há hốc mồm, hai mắt trợn trừng muốn rớt ra ngoài. Bọn họ hoàn toàn mất khống chế, thi nhau xì xào kinh hãi:

- Thất... Thất cấp trung phẩm pháp bảo! Thật sự là Thất cấp trung phẩm!

- Cả Nam Tinh Đại Lục này, có được mấy món Thất cấp hạ phẩm chứ? Đừng nói là trung phẩm!

- Minh Tông chủ thực sự quá hào phóng... Sính lễ này đủ mua lại vài quốc gia a!

​Tiếng hít khí lạnh vang lên liên hồi. Thế nhưng, giữa sự khiếp sợ và thèm khát của quần thần, A Tốc Cát Bát lại không hề biến sắc.

​Ông dường như bỏ ngoài tai mọi lời xôn xao, cũng chẳng thèm liếc mắt đến đống sính lễ vô giá trị liên thành kia lấy một lần. Ánh mắt của vị phụ thân chỉ gắt gao khóa chặt vào nữ nhi của mình.

​A Tốc Cát Bát trầm giọng hỏi:

- Bất Ca. Đây là nam nhân con đã chọn?

​Bất Ca bước lên một bước. Nàng không chút do dự vươn tay ra, một lần nữa đan chặt mười ngón tay vào tay Minh Long. Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt long lanh hạnh phúc nhưng vô cùng kiên định, dõng dạc đáp:

- Vâng, thưa phụ Hãn! Con đường tu luyện sinh tử vô thường, muôn vàn hung hiểm. Nhưng chỉ cần có chàng đồng hành... con tuyệt đối không hối hận!

​A Tốc Cát Bát nín lặng nhìn nhi nữ. Ông nhìn thấy sự quyết tâm không thể lay chuyển, và trên hết là niềm hạnh phúc viên mãn hiện rõ trong đáy mắt nàng. Thứ mà vạn món pháp bảo trân quý cũng không thể đổi lấy được.

​Khóe miệng A Tốc Cát Bát từ từ giãn ra. Ông gật đầu thật mạnh:

- Hảo! Vậy thì mau chọn ngày lành tháng tốt thôi! HA HA HA...!!!!

​Tiếng cười sảng khoái và tự hào của Khả Hãn vang dội khắp Hãn Cung, chính thức định đoạt cuộc đại hôn chấn động đại lục.

...

​Một tháng sau.

​Toàn bộ Hằng Thiên Trấn lột xác hoàn toàn. Không khí hỷ sự rộn ràng ngập tràn, lan tỏa đến từng ngóc ngách.

​Khắp các ngả đường, từ chân núi vắt lên tận đỉnh Hằng Thiên Sơn, đèn lồng đỏ rực được giăng mắc nối tiếp nhau như những dải lụa lửa vắt ngang bầu trời. Những chữ "Hỷ" khổng lồ chói lọi được dán trang trọng trên từng lầu các, từng cánh cửa. Âm thanh nhạc hỷ tưng bừng, rộn rã vang vọng cả một góc trời.

​Bên trong Hằng Thiên Tông, hàng ngàn đệ tử đang vắt chân lên cổ mà chạy. Tất cả đều tất bật chạy đôn chạy đáo, mồ hôi nhễ nhại chuẩn bị tiếp đón vạn vị quan khách từ khắp các quốc gia đổ về.

​Thế nhưng, giữa lúc mọi người đang bận rộn đến chóng mặt, thì ở một góc sảnh đường...

​- OÁPPPPP!!!!!

​Liệt Khang đang ngồi vắt chéo chân trên ghế, ngáp ngắn ngáp dài. Hắn lười biếng day day thái dương, chép miệng phàn nàn:

- Giờ này rồi... tân lang tân nương đâu sao còn chưa thấy xuất hiện nữa?

​"BỐP!"

​Một bàn tay nhỏ nhắn từ phía sau vung tới, giáng thẳng một cú rõ đau xuống đỉnh đầu hắn.

​- Ui daaa!

​Liệt Khang ôm đầu la oai oái. Hắn giật mình quay phắt lại, nhăn nhó gắt lên:

- Sao nàng đánh ta?

​Thượng Quan Yên Nhi đứng đó, hai tay chống nạnh. Đôi mắt phượng xinh đẹp trừng lên dữ dằn, xả một tràng:

- Chàng còn dám hỏi? Quan khách đã đến đông đủ, huynh đệ tỷ muội đều đang tất bật mồ hôi hột. Chàng không mau đến giúp một tay, còn dám ngồi đó mà ngáp?

​Nhìn thấy thê tử nổi giận, thái độ lười nhác của Liệt Khang lập tức bay biến. Hắn chép miệng, vội vàng đứng bật dậy, cười hì hì lấy lòng.

​Không chần chừ, Liệt Khang bước tới, hai tay ân cần dìu Yên Nhi ngồi xuống chính chiếc ghế mình vừa ngồi. Hắn vòng ra phía sau, thoăn thoắt đấm bóp vai cho nàng, dẻo miệng nịnh nọt:

- Phu nhân chạy ngược chạy xuôi mệt mỏi không ít rồi, tất cả là tại ta! Nào, phu nhân cứ ngồi xuống đây nghỉ ngơi đi, để ta đứng ra lo liệu mọi việc cho!

​Nghe những lời dỗ dành êm tai, cơn giận của Yên Nhi cũng tiêu tán. Nàng lườm nguýt hắn một cái vô cùng đáng yêu.

​Liệt Khang cười hắc hắc. Hắn đưa tay đón lấy bản danh sách lụa đỏ trên tay nàng, lẩm bẩm:

- Để xem nào...

​Ánh mắt Liệt Khang lướt qua vài dòng đầu tiên. Đột nhiên, động tác của hắn khựng lại. Nụ cười cợt nhả trên môi tắt ngấm.

​- CÁI QUỶ????

​Liệt Khang hét lên thất thanh. Hai mắt hắn trợn trừng, há hốc mồm.

​Mồ hôi hột thi nhau vã ra trên trán, chảy dọc xuống thái dương. Hai tay cầm bản danh sách của hắn run lẩy bẩy. Hắn nuốt nước bọt cái ực, lắp bắp không thành tiếng:

- Nhiều... nhiều như vậy...!!!

​Liệt Khang hoàn toàn không tin vào mắt mình. Trên danh sách kéo dài đằng đẵng kia, toàn bộ đều là pháp bảo, binh khí, trang sức trân quý từ Ngũ cấp đến tận Lục cấp! Vô số linh thảo trân quý, đan dược cực phẩm. Thậm chí, linh thạch thượng phẩm không tính bằng viên, mà tính bằng rương, bằng vạn!

​Chín vị Hoàng đế Cửu lộ chư hầu và cao tầng các đại thế gia dường như đã lột sạch quốc khố, dốc cạn gia sản đem đến đây đập hộp chỉ để lấy lòng Hằng Thiên Tông chủ. Số tài phú này gộp lại đủ sức đè bẹp bất kỳ vương triều nào.

​Ngay lúc Liệt Khang còn đang đứng hình, hoa mắt chóng mặt trước độ chịu chơi làm mù mắt người của chư khách quan, thì từ trên đài cao trung tâm quảng trường, một âm thanh bộc phá vang lên xé toạc bầu không khí ồn ào.

​Trần Ảnh mặc trường bào chỉnh tề, đứng thẳng tắp oai phong. Hắn vận toàn bộ chân nguyên, dõng dạc hô to. Giọng nói mang theo sự hưng phấn tột độ vang vọng truyền khắp thiên địa:

​- TÂN LANG... TÂN NƯƠNG... TỚI!!!!