Bên trong quảng trường rộng lớn được lát bằng bạch ngọc, hàng vạn khách quan đã an tọa. Hoàng Nam, Hoàng Luật, Thượng Quan Huyền Phong, Liệt Nghĩa... cùng chư vị cường giả của Cửu lộ chư hầu đều nín thở, hướng ánh mắt đầy mong chờ về phía đầu dải thảm đỏ.
- TÂN LANG... TÂN NƯƠNG... TỚI!
Giọng hô dõng dạc, mang theo chân nguyên cuồn cuộn của Trần Ảnh vừa dứt, cánh cửa lớn của đại điện từ từ mở tung.
Dưới cơn mưa hoa linh lan chao lượn trong gió, Minh Long chậm rãi bước ra. Hôm nay, hắn khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ thẫm, viền áo thêu họa tiết vô cùng tinh xảo. Vóc dáng hắn cao ngạo, sải bước uy vũ, toát ra khí thế bễ nghễ thiên hạ.
Bàn tay của hắn đang đan chặt lấy một bàn tay ngọc ngà bé nhỏ. A Tốc Bất Ca khoan thai bước bên cạnh phu quân. Nàng diện bộ hồng y lộng lẫy vô song, đuôi váy gấm thướt tha trải dài quét nhẹ trên nền đá. Dù dung nhan kiều diễm đã được che khuất dưới lớp khăn voan mỏng manh, nhưng khí chất kiêu sa cùng đường nét uyển chuyển của nàng vẫn khiến vạn người phải nín thở chiêm ngưỡng.
Cả hai sánh bước bên nhau tiến vào giữa quảng trường. Một nam nhân đứng trên đỉnh cao quyền lực, một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, cặp bích nhân hoàn mỹ tựa như nhật nguyệt giao hòa, chói lọi đến mức khiến ai nấy đều thầm cảm thán ngưỡng mộ.
Minh Long dắt tay Bất Ca, từng bước vững chãi tiến lên đài cao.
Tại vị trí trưởng bối, A Tốc Cát Bát cùng Hằng Dương đã ngồi uy nghi từ lâu. Nhìn đôi nam thanh nữ tú dâng lên chén rượu hỷ, hốc mắt Hằng Dương đỏ hoe vì xúc động, hai bàn tay già nua vuốt râu khẽ run run. Trong khi đó, A Tốc Cát Bát lại cười lớn sảng khoái, không hề che giấu sự tự hào mãn nguyện khi nhìn thấy nữ nhi tìm được bến đỗ vững chãi nhất.
- Nhất bái thiên địa!
- Nhị bái cao đường!
- Phu thê giao bái!
Nghi thức kết bái diễn ra trang trọng. Hai vị lão nhân vui vẻ nhận lấy ly rượu, ngửa cổ uống cạn.
Ngay khi nghi thức vừa kết thúc, bầu không khí tĩnh lặng lập tức bị phá vỡ. Bên dưới, con hàng Liệt Khang không kìm được sự kích động, nhảy cẫng lên ghế, hai tay vung vẩy, hú hét điên cuồng:
- HÚ HÚ HÚ! TÔNG CHỦ UY VŨ! TÂN NƯƠNG TỬ TUYỆT VỜI!!!
Đám đệ tử Hằng Thiên Tông cũng không chịu kém cạnh, hùa theo vỗ tay rầm trời, tiếng huýt sáo, gõ nhịp vang lên ầm ĩ. Bầu không khí hỷ sự chính thức bùng nổ.
Nghi lễ kết thúc, nhường chỗ cho mâm cao cỗ đầy. Tiệc rượu no say bắt đầu.
Không khí ăn uống vô cùng rộn ràng. Bàn tiệc trải dọc từ đại điện ra tận chân núi, đâu đâu cũng thấy tiếng cụng ly, tiếng chúc tụng vang dội. Minh Long thân là nam chính, lập tức trở thành tâm điểm bị tấn công. Hắn bị đám người Liệt Khang, Hoàng đế các nước, và cả đám đệ tử kéo đi chúc rượu hết bàn này đến bàn khác.
Tại một bàn tiệc náo nhiệt nhất tập trung toàn đệ tử nòng cốt, Liệt Khang lúc này đã say bí tỉ, hai má đỏ gay như gấc. Hắn lảo đảo xách vò rượu đứng lên, một tay vỗ vai Minh Long đen đét, lè nhè cất giọng ra vẻ một người từng trải:
- Ực... Minh Long à! Ta nói đệ nghe... Chuyện đánh đấm, tu hành thì đệ là số một. Nhưng cái chuyện... chuyện hôn nhân đại sự ấy à... hức... ta mới là người hiểu rõ hơn cả!
Đám đệ tử xung quanh thấy đại sư huynh phát ngôn, lập tức vểnh tai lên hóng hớt. Liệt Khang được thể đập bàn một cái "bốp", hùng hồn thuyết giáo:
- Làm nam nhân, là phải có uy! Nữ nhân cưới về là phải dạy! Đệ tuyệt đối không được để thê tử trèo lên đầu lên cổ mình. Đừng có để giống như Yên Nhi nhà ta, hở ra một tí là cộc cằn, hung dữ... Ta nói cho đệ biết, ở nhà ta chỉ cần ho một tiếng là nàng ấy sợ xanh mặt, đố dám cãi nửa lời! Ta mà cáu lên là ta...
- Chàng mà cáu lên thì chàng làm sao?
Một giọng nữ êm ru nhưng lạnh toát sống lưng đột nhiên vang lên ngay phía sau gáy Liệt Khang.
Bàn tay đang chém gió phần phật của hắn tức thì cứng đờ giữa không trung. Đám đệ tử xung quanh mặt mày tái mét, bụm miệng nín cười, đồng loạt lùi ra xa ba thước.
Liệt Khang nuốt nước bọt cái "ực", mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, hơi men trong người nháy mắt bay sạch. Hắn chầm chậm xoay đầu lại.
Thượng Quan Yên Nhi đang khoanh tay đứng đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngập tràn sát khí. Nàng vươn ngón tay ngọc ngà ra, tóm gọn lấy vành tai Liệt Khang rồi thẳng tay vặn ngược một vòng điệu nghệ.
- Ui daaa! OÁI!!! Phu nhân tha mạng! Đau đau đau!
Liệt Khang hét oai oái, cả người nghiêng ngả theo lực vặn của Yên Nhi. Hắn chắp hai tay lạy lấy lạy để:
- Ta sai rồi! Chàng... à nhầm, ta uống say nói sảng! Nương tử bớt giận a!!!
Yên Nhi nghiến răng, trừng mắt:
- Dạy dỗ ta cơ đấy? Ta hung dữ cơ đấy? Hôm nay ta phải xem cái uy của chàng lớn đến mức nào!
Vừa dứt lời, Liệt Khang giãy giụa hất tay Yên Nhi ra, co giò vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng vòng quanh quảng trường. Yên Nhi xắn tay áo hầm hầm rượt đuổi sát gót. Khung cảnh gà bay chó chạy khiến toàn bộ quan khách ôm bụng cười ồ lên thích thú.
Ngồi ở bàn thượng khách, Liệt Nghĩa cùng Thượng Quan Huyền Phong nhìn theo cảnh rượt đuổi không nhịn được bật cười sảng khoái.
Liệt Nghĩa lắc đầu:
- Cái thằng nghịch tử này! Đã thành gia lập thất rồi mà tính tình vẫn lông bông y hệt như xưa. Chẳng có chút chững chạc nào, thật làm ta mất mặt!
Huyền Phong cụng ly với thông gia, nheo mắt cười ha hả đáp:
- Bận tâm làm gì. Tình yêu của lũ trẻ, đám già đầu như chúng ta không hiểu được đâu. Nhìn ồn ào thế thôi chứ đuổi có kịp cũng chẳng nỡ đánh đâu. Nào, cạn!
Sự rộn ràng, huyên náo bao trùm cả đỉnh núi. Thế nhưng, tại một góc bàn tĩnh lặng khuất lấp phía xa, không khí lại trầm mặc đến nao lòng.
Ngọc Linh đang gục mặt trên bàn. Xung quanh chỗ nàng ngồi lăn lóc vô số vỏ vò rượu đã cạn đáy. Nàng không dùng chân nguyên để ép tửu khí ra ngoài, cứ để mặc cho bản thân chìm vào cơn say, tựa như muốn mượn men say để quên đi thực tại, nhưng linh tửu càng uống lại càng tỉnh, càng tỉnh lại càng thấy lồng ngực đau nhói.
Ngồi đối diện nàng là Tiểu Mễ. Nàng không say khướt như Ngọc Linh, nhưng đôi tay nhỏ bé của nàng cũng đang siết chặt lấy một chén ngọc, lặng lẽ không nói một lời.
Nhìn bóng dáng nam nhân mặc hỷ phục đỏ rực đang cười đùa giữa biển người đằng xa, hốc mắt Ngọc Linh ửng đỏ. Nàng ngẩng khuôn mặt phiếm hồng lên, nhìn Tiểu Mễ, nụ cười trên môi tự trào đầy xót xa. Lần đầu tiên, Ngọc Linh chủ động cất lời phá vỡ sự im lặng giữa hai người:
- Ngươi... cũng như ta sao?
Tiểu Mễ ngước mắt lên nhìn nàng, không vội đáp.
Ngọc Linh tự rót thêm một chén, nhếch mép chua chát nói tiếp:
- Cũng muốn chàng là của riêng mình mà thôi đúng không? Nhìn nam nhân mình khắc cốt ghi tâm trong lòng, nay lại đứng bên cạnh nữ nhân khác... Sự ích kỷ gặm nhấm tâm can, làm sao cản lại được?
Tiểu Mễ lẳng lặng lắng nghe. Nàng khẽ lắc đầu:
- Công chúa sai rồi. Ta... không giống người.
Ngọc Linh híp mắt, nhíu đôi mày liễu:
- Hửm? Ngươi nói vậy là ý gì?
Tiểu Mễ hướng đôi mắt long lanh trong vắt, thủy chung không rời khỏi nụ cười của Minh Long. Nàng nhẹ nhàng đáp, từng chữ:
- Ta yêu chàng. Nhưng đối với ta... có một điều còn quan trọng hơn cả việc được sở hữu chàng.
Tiểu Mễ quay sang nhìn Ngọc Linh, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc cao thượng:
- Chỉ cần chàng được hạnh phúc... ta sẽ hạnh phúc.
Động tác bưng chén rượu của Ngọc Linh khựng lại giữa không trung. Cõi lòng Ngọc Linh vốn đang cuộn trào sóng dữ vì đố kỵ, bỗng nhiên bị câu nói nhẹ bẫng kia đè cho phẳng lặng.
Hóa ra, yêu một người đến cực hạn, không phải là bất chấp mọi giá để chiếm đoạt. Sự hy sinh và bao dung này của Tiểu Mễ, Ngọc Linh biết, một vị công chúa kiêu ngạo như nàng mãi mãi không thể làm được.
Ngọc Linh chững lại một hồi lâu. Nàng tự trào cắn môi, trút ra một tiếng thở dài thườn thượt. Không phản bác thêm lời nào, lẳng lặng cầm vò rượu rót đầy chén cho mình, rồi rót thêm cho Tiểu Mễ. Cả hai không hẹn mà cùng nâng ly. Cạn sạch chén rượu tương tư, để mặc nỗi u buồn hòa tan vào màn đêm huyên náo.
Tiệc vui kéo dài đến tận canh ba mới vãn.
Minh Long lúc này đã thực sự say. Tửu lượng của hắn dù tốt đến đâu cũng không chống nổi màn xa luân chiến của hàng vạn khách quan. Bước chân hắn lảo đảo, ánh mắt mờ đi vì hơi men nồng nặc.
Một đám đệ tử Hằng Thiên Tông ồn ào vây lấy hắn, kẻ đẩy người xốc nách, đưa thẳng vị Tông chủ của mình đến trước khuê phòng rực rỡ ánh nến đỏ.
- Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
- Tông chủ! Đêm nay ngài vất vả rồi! Bọn đệ tử xin phép lùi trước! Chúc ngài... khà khà... xuân tiêu nhất khắc thiên kim!
Đám đệ tử cười ái muội, nháy mắt với nhau rồi tản đi sạch sẽ, thi nhau vắt chân lên cổ mà chạy, trả lại không gian tĩnh lặng tuyệt đối cho gian viện.
Tiếng ồn ào xa dần.
Minh Long đứng một mình trước gian phòng được dán đầy chữ song hỷ. Cơn gió đêm mơn man thổi qua khiến hắn tỉnh táo hơn đôi chút.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí se lạnh tràn vào lồng ngực giúp đại não hắn lấy lại sự bình tĩnh. Trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử hắn chưa từng run rẩy, vậy mà lúc này, nhịp tim trong lồng ngực lại đập thình thịch liên hồi.
Minh Long từ từ mở mắt ra, cẩn trọng đẩy cánh cửa gỗ, bước chân vào phòng tân hôn.
"Két..."
Cánh cửa gỗ từ từ khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh huyên náo của yến tiệc bên ngoài.
Bên trong tân phòng, ánh nến cháy bập bùng, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực, ấm áp và đầy mê hoặc. Hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi son phấn nhã nhặn, tạo nên một bầu không khí kiều diễm, say đắm lòng người.
Minh Long hít một hơi thật sâu, dằn lại nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn bước những bước chậm rãi tiến về phía hỷ sàng.
Ở đó, giữa lớp lớp gấm lụa phủ đầy cánh hoa linh lan, A Tốc Bất Ca đang ngồi tĩnh lặng. Hai tay nàng ngoan ngoãn đan vào nhau đặt trên vạt hồng y. Qua lớp khăn voan đỏ thắm, Minh Long có thể thấy rõ bờ vai thon thả của nàng đang khẽ run lên vì hồi hộp. Hơi thở mỏng manh, e ấp như sương mai.
Hắn tiến đến sát mép giường. Bàn tay từng cầm kiếm trảm vạn người không run, giờ phút này lại vô cùng cẩn trọng, từ từ vươn ra gỡ lấy dải khăn voan.
Khăn lụa trượt xuống.
Thời gian trong phòng dường như ngưng đọng. Minh Long cảm thấy trái tim mình hụt đi một nhịp. Hô hấp của hắn hoàn toàn bị tước đoạt.
Khuôn mặt Bất Ca kiều diễm hiện ra dưới ánh nến, đẹp đến mức hư ảo. Làn da nàng trắng muốt tựa ngọc dương chi, đôi gò má ửng hồng như nụ đào e thẹn chớm nở đầu xuân. Đôi mắt thu thủy long lanh ngập tràn sóng nước đa tình, hàng mi rợp bóng khẽ chớp động. Sống mũi cao thanh thoát, điểm xuyết bên dưới là đôi môi tô son chu sa mọng đỏ, ướt át dâng trào sức sống. Nàng không cần tô vẽ cầu kỳ, chỉ bằng khí chất kiêu sa đan xen sự mềm mại dụ hoặc lúc này, cũng đủ để khiến vạn nam nhân trên thế gian phải điên đảo.
Minh Long ngẩn ngơ nhìn nàng, vô thức thốt lên từ tận đáy lòng:
- Nàng... đẹp quá!
Nghe phu quân khen ngợi, gò má Bất Ca càng thêm ửng đỏ. Nàng ngượng ngùng cúi đầu, tránh né ánh mắt của hắn, hai tay lóng ngóng vươn tới chiếc khay ngọc bên mép giường.
Nàng e thẹn nâng hai lưu ly chứa đầy linh tửu hồng đào, đưa cho hắn một ly.
Minh Long đón lấy. Hai cánh tay đan chéo vào nhau, ánh mắt giao hòa, ngửa cổ, cùng uống cạn ly rượu giao bôi cay nồng, chính thức thề nguyện kết tóc se tơ, khóa chặt duyên phận phu thê.
Minh Long đặt ly rượu xuống, dịu dàng vòng tay ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn của Bất Ca. Hắn vùi mặt vào mái tóc thơm ngát của nàng, nhỏ giọng nỉ non:
- Trải qua biết bao hung hiểm, vào sinh ra tử, tay nhuốm máu tanh... Cả đời này ở bên một kẻ đầy ân oán như ta, Bất Ca, nàng... có từng hối hận không?
Bất Ca ngước đôi mắt ngập tràn tình ý nhìn hắn. Nàng vươn tay mơn trớn sườn mặt góc cạnh của phu quân. Trong ánh mắt chỉ có sự kiên định cùng tình yêu mãnh liệt:
- Từ khoảnh khắc gật đầu trước phụ Hãn, thiếp đã là của chàng. Sinh là người của chàng, tử là quỷ của chàng. Dù ngày mai có bão táp mưa sa, dù biển cạn đá mòn... thiếp vẫn vĩnh viễn bồi tiếp chàng, tuyệt không lùi bước.
Sự dịu dàng và kiên định của Bất Ca khiến lồng ngực Minh Long ấm áp tột độ. Hắn mỉm cười viên mãn.
Ngón tay hắn khẽ vuốt ve không gian, chiếc nhẫn trữ vật chợt lóe lên một đạo quang mang nhàn nhạt. Một chiếc hộp gỗ đỏ sơn mài chạm trổ hoa văn cổ kính hiện ra, nằm gọn trên lòng bàn tay hắn.
Bất Ca chớp mắt, tò mò hỏi:
- Đây là...?
Minh Long chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong chỉ là vài lá cây màu xanh hình trái tim, cuộn cùng những quả nhỏ xanh mướt và một chút vôi trắng tinh khiết.
Đây chính là vật phẩm trị giá mười ngàn Xu Cổ Việt mà Minh Long đã cắn răng mua trong lần đầu tiên mở Cửa Hàng Hệ Thống. Từ lúc đó, hắn đã luôn cất giữ cẩn thận, chờ đợi đến khoảnh khắc thiêng liêng này.
Hắn nhỏ nhẹ nắm lấy tay nàng, cất giọng bùi ngùi, mang theo sự hoài niệm sâu thẳm kể về nguồn cội mà từ lúc xuyên không đến nay hắn chưa từng thổ lộ cùng ai:
- Thật ra... ta không sinh ra ở thế giới này. Ta đến từ một nơi rất xa... rất xa nơi này. Cả đời này nàng có lẽ cũng không thể đặt chân tới.
Bất Ca ngoan ngoãn tựa đầu vào vai hắn, lẳng lặng lắng nghe từng chữ.
Minh Long nhìn đăm đăm vào những lá xanh, khóe miệng vẽ lên một nụ cười tự hào:
- Ta thuộc dòng dõi của một dân tộc gắn liền với những vị anh hùng kiên cường bất khuất. Quê hương ta có những cánh đồng lúa xanh biếc bạt ngàn thẳng tắp, có những dòng sông hiền hòa tắm gội cả tuổi thơ. Và ở đó... có một truyền thống từ ngàn đời truyền lại.
Hắn cẩn thận lấy một lá trầu, phết chút vôi trắng, cuộn lại cùng với một phần quả cau, đưa đến trước mặt Bất Ca:
- Vật này gọi là Trầu Cau. Khi một đôi nam nữ nên duyên phu thê, kết tóc se tơ, thì cả hai sẽ cùng nhau nhai miếng trầu cau này. Miếng trầu là đầu câu chuyện, là minh chứng cho sự gắn kết sắc son, tình nghĩa vợ chồng bền chặt đến răng long đầu bạc.
Nghe lời giải thích đậm chất nhân văn, Bất Ca vô cùng xúc động. Nàng không chút do dự, hé đôi môi đỏ mọng đón lấy miếng trầu từ tay phu quân. Minh Long cũng tự mình bỏ một phần vào miệng.
Cả hai cùng nhai.
Chỉ vài giây sau, vị cay nồng của lá trầu xộc thẳng lên mũi, vị chát của cau lan tỏa đầu lưỡi.
- Ưm! Cay...
Bất Ca khẽ rùng mình, hàng mày ngài nhíu lại vì vị lạ lẫm.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó...
"ONG!"
Một luồng linh lực ôn hòa kỳ lạ, dạt dào sinh cơ bất ngờ bộc phát từ sâu trong linh hồn cả hai. Khả năng của Trầu Cau lập tức phản hồi.
Khí huyết của cả hai sôi sục. Bất Ca hoảng hốt nhận ra, thân thể đối phương như hòa làm một với mình. Tâm linh hoàn toàn tương thông, không giấu giếm, không rào cản. Nàng không cần Minh Long mở miệng, nhưng trong tâm trí nàng lại cảm nhận được từng nhịp đập, từng ý niệm trong đầu hắn. Một sợi dây liên kết sinh mệnh vô hình bện chặt lấy thần hồn cả hai.
Một phần chân nguyên bàng bạc từ đan điền Minh Long thông qua khế ước Trầu Cau, róc rách chảy ngược sang bồi đắp kinh mạch cho Bất Ca. Hơn thế nữa, từ nay về sau, dù cách xa vạn dặm, cả hai vẫn có thể cảm nhận được vị trí của nhau. Đặc biệt nhất là khả năng "Uyên Ương Hộ Mệnh", nếu một người chịu trọng thương rớt xuống bờ vực cái chết, người kia hoàn toàn có thể tự động san sẻ sinh mệnh của mình để kéo người thương từ quỷ môn quan trở về.
Trong trạng thái tâm linh tương thông, không cần phải dùng lời nói. Bốn mắt nhìn nhau đắm đuối. Giữa thức hải của hai người, một khúc thơ nhân duyên êm đềm cùng lúc vang lên, tựa như lời thề vĩnh cửu khắc sâu vào năm tháng:
- "Bích diệp linh đằng quấn nguyệt sa,
Kim tân ngọc quả kết duyên hoa.
Nhất sinh cộng ẩm đồng tâm tửu,
Vạn kiếp trường lưu phu phụ gia.
Hồng nhan nhất tiếu xuân phong khởi,
Bạch thủ tương y vũ tuyết tà.
Nguyện hóa uyên ương du bích hải,
Song phi thiên ngoại đáo yên hà."
Âm thanh trầm ấm của nam nhân hòa quyện cùng chất giọng thanh thúy của nữ nhân vang lên êm ái.
Khúc thơ vừa dứt, mọi rào cản phòng ngự cuối cùng triệt để bị phá vỡ. Tình ý trào dâng đến đỉnh điểm không cách nào kìm nén.
Minh Long vươn tay, một luồng chân khí nhẹ nhàng thổi tắt nến. Gian phòng chìm vào bóng tối mờ ảo. Hắn xoay người, mạnh mẽ áp đảo, ép Bất Ca xuống lớp hoa hồng mềm mại.
Bất Ca khẽ rên rỉ một tiếng e thẹn. Vòng tay nàng quấn chặt lấy cổ phu quân. Đôi tay thon dài của Minh Long uyển chuyển gỡ bỏ từng lớp hồng y hoa lệ. Y phục lụa là lần lượt rơi xuống sàn ngọc, lả tả như những cánh hoa rụng trong gió.
Rèm gấm đỏ trên giường lớn buông xuống, che khuất đi cảnh xuân sắc mỹ diệu. Đêm xuân hoa chúc lãng mạn, mây mưa ân ái mượt mà như tơ lụa. Tiếng thở dốc kiều mị hòa cùng nhịp đập mạnh mẽ của phu thê tạo thành một bản tình ca tuyệt mĩ nhất thế gian. Làn da ngọc ngà rịn mồ hôi, uyên ương giao hòa, điên loan đảo phượng. Cả hai dâng hiến trọn vẹn thể xác lẫn linh hồn, bỏ mặc thế gian ồn ào trôi vào tĩnh lặng.
Bên trong thức hải của Minh Long...
Tiểu Lang đang hưng phấn đứng chồm hai chân, vểnh đôi tai nhọn hoắt, thè lưỡi ra ngoài thở hồng hộc. Hai mắt mở to thao láo, cực kỳ chăm chú hóng hớt kịch hay của chủ nhân đang diễn ra.
Ngay lúc cảnh xuân đang vần vũ mãnh liệt nhất...
"BỐP!!!"
Một cú đá giáng thẳng vào mông Tiểu Lang khiến nó tru lên một tiếng thảm thiết.
"Áu áu áu!"
Thân hình nhỏ bé của nó bay vút đi như một viên đạn, lộn nhào mấy chục vòng rồi đập mặt xuống mặt đất.
Ngọc Nhi xuất hiện, hai tay chống nạnh, khuôn mặt tinh xảo ửng đỏ. Nàng chỉ tay trừng mắt quát lớn:
- Cái thứ vô sỉ! Đã nói bao nhiêu lần rồi hả? Trẻ con nít ranh không được xem mấy cái này! Nhắm mắt lại! Úp mặt vào tường cho lão nương!
Bị ăn đá đau điếng, Tiểu Lang rớt nước mắt tủi thân. Nó sợ hãi cụp lủi thui chạy tót vào một góc tối, lấy hai chân trước ôm chặt lấy đầu, run lẩy bẩy không dám ho he nửa lời.
Xử lý xong cái đuôi tò mò, Ngọc Nhi chắp hai tay sau lưng. Nàng chậm rãi bước đến sát mép tường ý thức, ung dung ngó đầu ra ngoài, thu gọn toàn bộ cảnh tượng uyên ương giao hòa nồng cháy vào tầm mắt.
Lặng đi vài giây chiêm ngưỡng, khóe miệng Ngọc Nhi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười ranh mãnh và lưu manh không thể tả. Nàng búng tay một cái "tách":
- Tem 2.