Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 223: BẢY NĂM



Bảy năm ròng rã, chớp mắt thoảng qua.

​Trên quảng trường rộng lớn của Hằng Thiên Tông.

​"Keng! Keng!"

​Hai đạo thiểm điện xanh biếc điên cuồng va chạm, xé rách không khí. Bảy năm qua, nhờ được tu luyện bên cạnh Thanh Linh Thạch Tủy, Cáp Tát và Đồ Nha tiến cảnh thần tốc, vững vàng đạp chân lên Trúc Cơ trung kỳ.

​Đồ Nha nay mười bảy tuổi. Thiếu nữ Tây Vực đen nhẻm năm xưa đã lột xác thành một đại mỹ nhân khuynh thành, vóc dáng thon thả, dung mạo kiều diễm khiến vô số nam đệ tử ái mộ. Nhưng trên lôi đài lúc này, đóa hoa ấy lại tỏa ra sát khí vô cùng bạo liệt.

​- Ca ca, cẩn thận!

​Đồ Nha quát khẽ. Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết toàn lực vận chuyển. Khí huyết sục sôi, từ trọng thiên thứ nhất chớp mắt đẩy thẳng lên trọng thiên thứ hai! Toàn bộ lôi lực ngưng tụ trên thân kiếm, nàng hóa thành một đạo sấm sét chém thẳng xuống.

​Cáp Tát không hề nao núng. Hắn gầm lên, gân xanh cuộn cuộn nổi dọc cánh tay, đồng dạng bứt phá trọng thiên thứ hai để nghênh chiến.

- Đến đây!

​"OÀNH!"

​Kiếm phong va chạm. Lôi điện nổ tung, lực phản chấn cực mạnh ép cả hai lùi về sau mười trượng. Mũi kiếm xé gió vòng lại, cùng lúc gác hờ lên yết hầu đối phương.

​Hòa.

​- Khá lắm. Mới đó đã lĩnh ngộ được trọng thiên thứ hai.

​Minh Long chắp tay bước tới, gật gù tán thưởng. Hai huynh muội vội thu vũ khí, cung kính hành lễ:

- Sư phụ!

​Cáp Tát lau mồ hôi, khiêm tốn nói:

- Đệ tử còn phải cố gắng nhiều.

​Đồ Nha thở dốc, có chút tiếc nuối nhíu mày:

- Sư phụ, hai huynh muội ta đều thức tỉnh Lôi linh căn, tốc độ và uy lực đều tốt, nhưng mà...

​- Nhưng hai ngươi vẫn chưa có vũ kỹ thực sự phù hợp để phát huy toàn bộ sức mạnh, đúng không? - Minh Long mỉm cười chen lời.

​Hắn từ tốn giải thích:

- Tu sĩ sở hữu Lôi linh căn cực kỳ hiếm. Đừng nói là Nam Tinh Đại Lục này, dẫu tính cả mặt bằng chung Cầu Tiên Tinh Cầu thì tỉ lệ cũng ít đến đáng thương. Vì vậy, vũ kỹ Lôi hệ luôn rất khan hiếm. Kể từ lúc các ngươi thức tỉnh linh căn, ta đã dạo quanh Bách Bảo Các vài lần, nhưng đồ ở đó quá tạp nham, không có cuốn nào lọt nổi vào mắt ta.

​Đồ Nha kiên quyết lắc đầu:

- Vậy đệ tử không cần sư phụ nhọc công đi tìm mấy thứ tạp nham đó nữa.

​Minh Long nhướng mày:

- Ồ? Vậy ý ngươi thế nào?

​Đồ Nha ngẩng cao đầu, ánh mắt rực sáng:

- Vũ kỹ của người! Chúng đệ tử muốn học thứ vũ kỹ bá đạo giống như người!

​"HA HA HA!"

​Minh Long ngửa cổ cười sảng khoái:

- Ta sớm đã đoán ra suy nghĩ này của các ngươi.

​Hai huynh muội mừng rỡ:

- Sư phụ thật sự đồng ý?

​Minh Long nhún vai:

- Các ngươi là đệ tử của ta, truyền dạy vũ kỹ có gì mà không được? Nhìn cho kỹ đây!

​Minh Long vươn tay phải ra phía trước. Lôi lực bạo động, vần vũ điên cuồng, quấn lấy cánh tay hắn nổ lách tách.

​- Lôi lực là thuộc tính bạo liệt nhất thiên địa. Muốn làm chủ được nó, các ngươi phải dồn toàn bộ lôi lực vào một điểm trong lòng bàn tay, nén nó đến giới hạn cuối cùng!

​Khối lôi lực hung hãn bị Minh Long cưỡng ép nén chặt thành một quả cầu sét chói lòa. Áp lực khủng khiếp khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

​- Khi lôi lực đạt đến cực điểm, hàng nghìn tia hồ quang cọ xát, xé rách không khí. Nó sẽ tạo ra một âm thanh đặc trưng... Lắng nghe đi!

​"RÍTTTTT!!!!!"

​Một tiếng rít vô cùng chói tai, sắc nhọn xé toạc màng nhĩ đột ngột bùng nổ. Âm thanh dồn dập tựa như một bầy lôi điểu đang điên cuồng vỗ cánh.

​- Tiếng hót càng dữ dội, lưỡi giáo trong tay các ngươi càng sắc bén. Một đòn đâm ra, đủ sức xuyên thủng vạn vật! - Ánh mắt Minh Long lóe lên hàn quang:

- Chính vì âm thanh tựa hàng ngàn lôi điểu cùng hót vang... Nên chiêu thức này mang tên...

​Dứt lời, Minh Long hóa thành một đạo thiểm điện lao vút đi. Hắn đâm thẳng tay gào vào ngọn núi đá phía xa.

- THIÊN ĐIỂU!

​"ẦM!!!"

​Ngọn núi kiên cố nháy mắt bị đâm thủng, lôi điện từ bên trong nổ tung phá nát vô số tảng đá khổng lồ. Uy lực hủy diệt kinh hoàng khiến Cáp Tát và Đồ Nha há hốc mồm, máu nóng trong người sôi sục.

​...

​Màn đêm buông xuống, ánh nến vàng ấm áp thắp sáng Tông Chủ Điện.

​A Tốc Bất Ca cẩn thận cài lại khuy áo, dịu dàng vuốt phẳng những nếp gấp trên trường bào của Minh Long. Bảy năm qua, dung mạo nàng không những không phai tàn mà càng thêm mặn mà, kiêu sa. Tu vi của nàng lúc này đã vững vàng ở Nguyên Anh viên mãn, chỉ cách ranh giới Hóa Thần một bước chân.

​Minh Long rũ mắt nhìn dáng vẻ hiền thục của thê tử, trong lòng trào dâng sự ấm áp. Hắn bất chợt nắm trọn lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng, khẽ mỉm cười:

- Đa tạ nàng.

​Động tác của Bất Ca khựng lại. Nàng ngước đôi mắt thu thủy lườm hắn một cái hờn dỗi:

- Sao chàng cứ suốt ngày nói đa tạ? Thiếp là người của chàng, chàng cứ khách sáo như vậy, chẳng lẽ muốn làm chúng ta càng thêm xa cách?

​Minh Long xoa xoa tay nàng, bật cười xòa:

- Ha ha ha... Phải, phu nhân nói đúng, là vi phu lỡ lời. Ta xin lỗi.

​Bất Ca ngoan ngoãn tựa cằm lên ngực hắn, vòng tay ôm eo phu quân, nhỏ giọng nỉ non:

- Những năm qua, thiếp chỉ toàn tâm toàn ý vì chàng mà thôi. Chỉ cần chàng vui vẻ, bình an, thiếp chẳng mong cầu gì hơn.

​Hít hà mùi hương hoa cỏ quen thuộc trên tóc nàng, khóe môi Minh Long nhếch lên một nụ cười lưu manh:

- Nàng đã làm tất cả cho ta. Cơ mà... ta thấy dường như vẫn còn thiếu thiếu một thứ thì phải.

​Bất Ca chớp mắt ngơ ngác ngước lên:

- Thiếu? Còn thiếu cái gì cơ?

​Minh Long cúi sát vào vành tai nàng, thì thầm:

- Thì thiếu việc... sinh cho ta một tiểu nha đầu xinh đẹp, bướng bỉnh giống hệt như nàng chứ sao!

​Khuôn mặt Bất Ca nháy mắt đỏ bừng như gấc chín. Nàng lườm hắn một cái sắc lẻm, chưa kịp mở miệng phản bác thì Minh Long đã dứt khoát bế thốc bổng nàng lên, sải bước tiến thẳng về chiếc giường lớn ở phòng trong.

​- Ơ... này... khoan đã nào... phu quân! Chàng thả thiếp xuống...

​Tiếng giãy giụa yếu ớt, nũng nịu của Bất Ca nhanh chóng chìm vào những nụ hôn cuồng nhiệt.

...

​Đêm khuya thanh vắng. Bóng tối bao trùm lấy đỉnh Hằng Thiên Sơn tĩnh lặng. Cuộc sống phu thê đang vô cùng ngọt ngào, viên mãn.

​Bên trong Tông Chủ Điện, Minh Long lẳng lặng nhìn ngắm Bất Ca đang say ngủ. Lồng ngực nàng phập phồng đều đặn, khóe môi hiện lên nét cười yên ả. Minh Long cẩn thận gỡ tay nàng ra, đắp lại chăn lụa, khẽ mỉm cười.

​Hắn nhẹ nhàng khoác lên một bộ trường bào, đẩy cửa bước ra ngoài.

​Gió đêm lồng lộng thổi. Hắn dạo bước quanh Hằng Thiên Tông. Bảy năm không khói lửa chiến tranh, Hằng Thiên Tông đã khôi phục sự phồn vinh tột độ, xứng danh đệ nhất tông môn Thủy Vân Quốc. Cảnh đêm Hằng Thiên Sơn đẹp đến nao lòng, linh khí lượn lờ bao phủ những mái đình cong vút, tĩnh lặng và thanh bình.

​- Bảy năm qua, người sống rất tốt.

​Một giọng nữ nhân tĩnh mịch, hờ hững không mang nửa điểm cảm xúc đột ngột cất lên ngay phía sau lưng hắn.

​- AI?

​Phản xạ chiến đấu được tôi luyện từ cõi chết của Minh Long lập tức bộc phát. Cửu Trùng Minh Nhãn bừng sáng. Hắn xoay phắt người lại, ánh mắt sắc như đao khóa chặt vào góc khuất dưới tán cây.

​Từ trong bóng tối, một nữ nhân mang gương mặt thanh tú, lãnh đạm chậm rãi bước ra. Nàng khom lưng, chắp tay hành lễ:

- Lam Nguyệt, tham kiến thiếu chủ!

​Nhận ra thân phận của nữ nhân trước mặt, Minh Long nhanh chóng buông lỏng. Hắn ngạc nhiên hỏi:

- Lam Nguyệt? Sao ngươi lại ở đây?

​Lam Nguyệt đứng thẳng người, chất giọng bình thản:

- Đã đến lúc thiếu chủ phải rời khỏi đây rồi.

​Minh Long nhíu mày:

- Đi đâu?

​- Đến trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu. Đây là ý của chủ nhân. Lam Nguyệt đến đây để truyền đạt.

​Sắc mặt Minh Long lập tức trầm xuống:

- Ý của sư phụ ta? Tại sao phải vậy?

​Lam Nguyệt rũ mắt đáp:

- Ý của chủ nhân, Lam Nguyệt phận làm thuộc hạ không dám tự tiện suy đoán. Chỉ mong thiếu chủ nhanh chóng thu xếp.

​Minh Long kiên quyết lắc đầu cự tuyệt:

- Ta không đi! Thê tử và bằng hữu của ta đều ở đây. Hiện tại ta đang sống rất tốt, ta không muốn rời khỏi Nam Tinh này!

​Lam Nguyệt ngẩng mặt lên. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc lạnh:

- Đây là lệnh của chủ nhân. Người... không thể chối từ.

​- Nếu ta vẫn nói không thì sao? - Minh Long hừ lạnh, cơ bắp toàn thân căng cứng.

​Lam Nguyệt chậm rãi chắp hai tay lại, cúi đầu cung kính nhưng ngữ khí lại bức nhân đến mức nghẹt thở:

- Vậy... Lam Nguyệt chỉ đành đắc tội với thiếu chủ!

​Nói xong, nàng dứt khoát cất bước, lẳng lặng tiến thẳng về phía hắn.

​Minh Long lùi lại nửa bước, dồn khí đan điền quát:

- Ngươi muốn làm gì?

​- Thực hiện mệnh lệnh của chủ nhân. Cưỡng chế hộ tống thiếu chủ đến trung tâm tinh cầu. - Lam Nguyệt đáp, bước chân đều đặn không nhanh không chậm.

​Minh Long nắm chặt hai tay, gầm lên:

- Đừng ép buộc ta!

​Lam Nguyệt hoàn toàn bỏ ngoài tai lời cảnh cáo, vẫn ung dung bước tới. Khoảng cách hai bên nháy mắt chỉ còn lại vài trượng.

​- Là ngươi ép ta!

​Sự kiên nhẫn cạn kiệt, Minh Long triệt để nổi giận. Hắn đạp vỡ lớp đá dưới chân, vung quyền lao thẳng tới.

​"Ong! Ong! Ong!"

​Bảy năm qua, hắn điên cuồng luyện hóa vô số linh thạch thượng phẩm cống nạp từ chư quốc. Sự tích lũy khổng lồ đó nháy mắt kích phát Hoàng Văn bạo động. Sáu trăm đường Hoàng Văn rực sáng nhức mắt, gầm thét quấn quanh cánh tay phải của hắn. Sức mạnh kinh thiên động địa ngưng tụ trong một quyền, xé rách không gian, giáng thẳng vào vị trí của Lam Nguyệt.

​Thế nhưng!

​Trước uy lực nghiêng sơn đảo hải, Lam Nguyệt chỉ chậm rãi giơ lên một ngón tay trỏ.

​"OÀNH!!!"

​Quyền kình kinh khủng va chạm. Sóng xung kích bùng nổ hất tung gạch đá xung quanh, nhưng ngón tay thon mảnh của Lam Nguyệt lại tựa như một bức tường thép vĩnh cửu, dễ dàng chặn đứng nắm đấm của Minh Long. Nàng không lùi lại dù chỉ là nửa bước!

​Đồng tử Minh Long co rút đến cực hạn, lồng ngực đánh thót. Hắn trừng mắt hoảng hốt thốt lên:

- Bát... Bát giai sơ kỳ?

​Lam Nguyệt gật đầu, điềm nhiên đánh giá:

- Sáu trăm đường Hoàng Văn trong thời gian ngắn như vậy. Chủ nhân nhìn người quả không sai.

​Dứt lời, ngón trỏ của Lam Nguyệt khẽ búng nhẹ một cái.

​Cảnh tượng tiếp theo khiến Minh Long triệt để chấn động. Hắn trơ mắt nhìn sáu trăm đường Hoàng Văn bạo liệt vừa đánh ra, nháy mắt bị ngón tay nàng hấp thụ sạch sẽ. Ngay sau đó, cỗ lực lượng khổng lồ kia cuộn trào dồn ngược lại vị trí búng tay, bạo phát trả về nguyên vẹn!

​"Ong! Ong! Ong!"

​"ẦM!"

​- Phốc!

​Một lực đạo phản phệ khủng khiếp đập thẳng vào ngực Minh Long. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cả người văng ngược ra sau như diều đứt dây, trượt dài trên mặt đất phá nát hàng chục lớp gạch đá.

​Lam Nguyệt chậm rãi bước tới gần, từ trên cao nhìn xuống bộ dáng chật vật của hắn, lạnh nhạt tuyên cáo sự thật tàn nhẫn:

- Chủ nhân chọn người làm đệ tử là có lý do, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Sở dĩ ngài ấy để tên Vô Diệp Phong kia còn sống, là vì muốn mượn tay hắn dọn dẹp hậu phương, để người có thể yên tâm lên đường rời khỏi Nam Tinh Đại Lục.

​Giọng Lam Nguyệt đanh lại:

- Chủ nhân đã cho người trọn vẹn bảy năm sống trong hạnh phúc, bình an. Giờ cũng đến lúc... người phải thực hiện đúng bổn phận của một Thiếu chủ Hoàng Văn Các rồi!

​Minh Long ôm ngực, cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách kinh mạch. Sự chênh lệch sức mạnh này là tuyệt đối. Mưu tính của sư phụ quá sâu xa, căn bản từ bảy năm trước đã chặn kín mọi đường lui của hắn.

​Hắn khó nhọc đưa tay lau đi vết máu trên khóe miệng, khàn giọng thương lượng:

- Hãy cho ta... thêm thời gian.

​Lam Nguyệt ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết, khẽ thở dài một tiếng:

- Bảy ngày. Bảy ngày sau, thiếu chủ phải cùng ta lên đường.

​Minh Long cắn chặt khớp hàm, bất lực gật đầu. Bảy năm mộng đẹp, cuối cùng cũng phải tỉnh giấc.

​Nhiệm vụ truyền đạt đã xong. Lam Nguyệt xoay người, vạt áo phiêu dật chuẩn bị hòa vào bóng tối.

​Minh Long gượng chống tay đứng dậy, nhìn theo bóng lưng gầy guộc, không cam tâm hỏi với theo:

- TẠI SAO? Tại sao ta bắt buộc phải đi?

​Lam Nguyệt khựng bước. Lần này nàng không quay đầu lại. Giọng nói của nàng truyền lại trong gió đêm:

​- Vì bóng tối... lại sắp thức tỉnh!