Lam Nguyệt rời đi, bóng tối một lần nữa nuốt chửng lấy hình bóng lãnh đạm của nàng.
Minh Long đứng lặng giữa sân một hồi lâu, nén lại huyết khí đang cuộn trào trong lồng ngực do cú búng tay phản phệ vừa rồi. Hắn thở hắt ra một tiếng đầy nặng nề, xoay người chậm rãi trở về phòng.
Vừa đẩy cửa bước vào, bước chân của Minh Long bỗng khựng lại.
Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua ô cửa sổ, A Tốc Bất Ca đã đứng đó từ bao giờ. Nàng lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt thu thủy đong đưa làn nước mỏng. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa rồi, từ sự xuất hiện đột ngột của nữ nhân thần bí kia, cho đến khoảnh khắc phu quân của nàng bị nghiền ép tuyệt đối.
Bốn mắt nhìn nhau. Giữa không gian tĩnh mịch, cả hai cứ thế đứng lặng, không ai nói với ai lời nào.
Minh Long bước tới gần, nét mặt hiện lên vẻ áy náy xen lẫn xót xa, hắn mím môi định lên tiếng giải thích:
- Bất Ca, ta...
Nàng bỗng bước lên một bước, nhẹ nhàng vươn ngón tay ngọc ngà đặt lên môi hắn.
- Không cần đâu, phu quân. Chàng không cần phải giải thích gì cả.
Khế ước Tâm Linh Tương Thông giữa hai người lúc này khẽ rung động. Thần hồn giao thoa khiến Bất Ca hoàn toàn thấu hiểu được tâm trạng phức tạp, sự bất lực và cả gánh nặng ngập tràn trong lòng Minh Long. Nàng thừa thông minh để nhận ra bối cảnh đằng sau phu quân mình khủng bố đến nhường nào. Vị thế của hắn càng cao, thì cái giá và trách nhiệm hắn phải đánh đổi lại càng lớn. Tuy trong lòng vạn lần không muốn chia xa, nhưng nàng biết, có những con đường hắn bắt buộc phải đi.
Bất Ca vòng tay ôm chặt lấy bờ vai vững chãi của Minh Long, gục đầu vào ngực hắn, cất giọng dịu dàng nhưng vang vọng đầy kiên định:
- Chân long vốn thuộc về cửu tiêu rộng lớn, há có thể vùi mình mãi nơi đầm nước cạn Nam Tinh này. Chàng cứ yên tâm vững bước thực hiện thiên mệnh của mình. Dù là trăm năm, ngàn năm, biển cạn đá mòn... ở nơi Nam Tinh Đại Lục này, thiếp vẫn sẽ vì chàng giữ vững cơ đồ, chấn hưng Hằng Thiên Tông.
Nàng ngước khuôn mặt đẫm lệ nhưng rạng rỡ nụ cười nhìn hắn:
- Thiếp... chờ chàng!
Minh Long siết chặt vòng tay ôm lấy thê tử vào lòng, mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi trước sự thấu hiểu vĩ đại của nàng.
...
Bốn ngày sau. Bên trong Hoàng Cung Thủy Vân Quốc.
Bầu không khí bên trong đại điện uy nghiêm và trang trọng. Toàn bộ các cao tầng của Thủy Vân Quốc đều có mặt đông đủ.
Minh Long quét mắt nhìn một lượt quanh đại điện, dõng dạc thông báo:
- Hôm nay tại hạ đến làm phiền chư vị đây, là bởi vì vài ngày nữa ta sẽ rời khỏi Nam Tinh Đại Lục. Sau khi ta đi, Hằng Thiên Tông và thê tử của ta... cảm phiền chư vị ở đây dốc lòng chiếu cố.
Tin tức vừa ra, cả đại điện lập tức xôn xao. Hằng Dương đứng ở phía trên kinh ngạc bước ra một bước, không nhịn được lên tiếng hỏi:
- Minh Long, ngươi định đi đâu?
Minh Long đứng chắp tay, ánh mắt bình thản nhìn thẳng về phía trước, nhạt giọng đáp:
- Trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu!
"Hítttttt!!!"
Toàn trường đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, thanh âm rít lên nghe rõ mồn một.
Trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu! Đối với những tu sĩ ở vùng hẻo lánh như Nam Tinh Đại Lục mà nói, cái tên đó chẳng khác nào một vùng đất thần thoại đầy cấm kỵ. Nơi đó là thánh địa ngự trị của các siêu cấp đại thế lực hàng đầu tinh cầu, là nơi tụ hội của những quái vật sở hữu thần thông thông thiên triệt địa, không phải cứ muốn đến là có thể đến được.
Tuy nhiên, sự kinh hoàng chỉ kéo dài trong vài nhịp thở. Nghĩ đến bối cảnh thần bí, sự xuất hiện của vị hộ vệ Hợp Thể kỳ vây quanh hắn, cùng với tốc độ thăng tiến tu vi nghịch thiên của Minh Long những năm qua, tất cả đều nhìn nhau, thức thời im lặng.
Hóa ra, Nam Tinh Đại Lục này quả thực quá nhỏ bé so với hắn. Một nhân vật có bối cảnh khủng bố đứng sau như Minh Long, việc hắn tiến vào vùng lõi tinh cầu chỉ là chuyện sớm muộn.
Ánh mắt Minh Long lúc này khẽ dịch chuyển, hướng thẳng về một góc khuất nơi đại điện. Ở đó, Vô Diệp Phong đang khoanh tay đứng lặng lẽ, tách biệt hoàn toàn với đám đông.
- Vô Diệp Phong. Ngươi là một trong những nhân vật đứng đầu Nam Tinh Đại Lục này, xét về tu vi có thể nói là đứng trên tất cả những người ở đây. Ngươi có nhận định gì về Trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu không?
Trước câu hỏi của Minh Long, toàn bộ đại điện đột ngột im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về góc điện, nơi Vô Diệp Phong đang đứng.
Nhận được sự chú ý của quần hùng, Vô Diệp Phong chậm rãi buông hai tay xuống, từ tốn bước ra giữa điện. Hắn khẽ thở dài, bất đắc dĩ mở miệng:
- Thật ra, chính bản thân ta cũng không thể nắm rõ toàn bộ về nơi này. Vì căn bản... ta cũng chưa từng có cơ hội đặt chân đến đó. Tuy nhiên, một vài bí mật cốt lõi mà ta biết, quả thực có thể chia sẻ với chủ nhân và chư vị ở đây.
Nói rồi, Vô Diệp Phong phất mạnh tay áo một cái.
"UỲNH!"
Linh lực bạt mạng tuôn ra, ngưng tụ giữa không trung đại điện thành một tấm bản đồ ánh sáng khổng lồ, xoay tròn chậm rãi. Toàn trường chăm chú quan sát, không dám bỏ sót một chi tiết nào.
- Đây chính là toàn cảnh của Cầu Tiên Tinh Cầu chúng ta. - Vô Diệp Phong vừa nói, vừa chỉ tay vào bốn vùng đất nằm tách biệt ở bốn góc bản đồ:
- Tinh cầu này được chia làm bốn tiểu đại lục ngoại vi. Đầu tiên là Bắc Yêu Đại Lục, nơi hầu hết là Yêu tộc cường hãn trấn thủ. Tiếp đến là Tây Cương Đại Lục, lãnh địa của Địa Tinh tộc, tộc người lùn bẩm sinh đã có thiên phú sản sinh ra những Luyện Khí Sư đại tài.
- Ở hướng ngược lại là Đông Hải Đại Lục, vùng biển sâu được trấn thủ bởi các chủng tộc Nhân Ngư thần bí. Và cuối cùng, chính là Nam Tinh Đại Lục của chúng ta.
Hắn khựng lại một chút, rồi dời ngón tay hướng thẳng vào tâm điểm của tấm bản đồ. Tại đó, một vùng đất rộng lớn kinh hoàng hiện ra, diện tích của nó thậm chí còn vượt xa cả bốn tiểu đại lục xung quanh cộng lại, được bao bọc bởi một đại hải bao la một màu đen kịt.
- Còn đây... chính là Trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu. Nơi ngự trị của những siêu cấp thế lực hàng đầu, nắm giữ và thao túng toàn bộ trật tự của tinh cầu này. Đứng ở đỉnh cao nhất tại đó, đều là những cường giả Độ Kiếp kỳ hàng thật giá thật!
Vô Diệp Phong bất giác liếc nhìn Minh Long, nói thêm:
- Ví dụ có thể kể đến như Các Chủ của Bách Bảo Các, hoặc là... giống như vị Sư phụ của chủ nhân.
Minh Long nhíu mày, nhìn chằm chằm vào vùng lõi bản đồ, thắc mắc:
- Tại sao đều cùng sống chung trên một tinh cầu, vậy mà ở bốn tiểu đại lục ngoại vi, thông tin về vùng Trung tâm lại ít ỏi và bế tắc đến thế?
Phía dưới, Hoàng Luật bất giác thở dài một tiếng, lắc đầu bất lực:
- Là vì chúng ta... căn bản không có tư cách để tiếp cận nơi này.
- Tại sao lại nói như vậy? - Minh Long càng thắc mắc sâu sắc hơn.
Vô Diệp Phong lên tiếng giải thích:
- Là vì luật lệ! Trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu là nơi tối cao. Trừ phi ngươi may mắn được sinh ra ngay tại vùng đất đó, bằng không, chỉ có những cá nhân sở hữu tư cách đặc biệt, hoặc có thiên tư vượt trội được các tồn tại tối cao để mắt tới thì mới có thể đặt chân đến. Thông thường, cơ hội này được chia làm hai cách rõ rệt.
Hắn giơ lên một ngón tay:
- Cách thứ nhất, cứ định kỳ 100 năm một lần, học phủ lớn nhất Cầu Tiên Tinh Cầu là Thiên Đạo Học Phủ sẽ mở cửa chiêu sinh đại trà. Mỗi một tiểu đại lục giống như Nam Tinh chúng ta, chỉ được phân phát đúng 20 suất tham gia dành cho các tu sĩ có tu vi dưới Luyện Hư kỳ, và tuổi đời chưa đến 100 tuổi. Kẻ nào giành được một suất này, có thể nói là một bước lên trời, một đêm đổi đời!
Hắn tiếp tục giơ ngón tay thứ hai, nhìn Minh Long đầy thâm ý:
- Cách thứ hai... chính là có bối cảnh nghịch thiên, được đại nhân vật cấp bậc tối cao bảo lãnh thẳng vào trong, giống như chủ nhân hiện tại.
Nghe đến đây, Minh Long sực nhớ ra điều gì, lập tức hỏi vặn lại:
- Bản thân ngươi đã là một cường giả Hợp Thể trung kỳ, xé rách không gian một bước vạn dặm. Với thực lực của ngươi, nếu muốn tự mình bay đến vùng Trung tâm đó, chẳng lẽ khó khăn đến vậy sao?
Vô Diệp Phong nghe vậy liền cười khổ, lắc đầu thở dài ngao ngán:
- Chủ nhân, luật lệ do những siêu cấp cường giả Độ Kiếp kỳ đặt ra, há có phải là chuyện đùa?
Hắn chỉ tay thẳng vào vùng đại hải màu đen kịt bao bọc lấy vùng Trung tâm trên bản đồ ánh sáng:
- Vùng biển này có tên là Vạn Trùng Hải. Thực chất, nó không phải là một vùng biển tự nhiên, mà là một Siêu cấp Hộ giới Ma trận do chính tay bốn vị Độ Kiếp Trận Sư đỉnh phong nhất tinh cầu liên thủ giăng ra. Trừ phi ngươi có tu vi đạt tới Độ Kiếp kỳ, hoặc sở hữu Lệnh bài thông hành được tháp tối cao cấp phép, bằng không... bất luận kẻ nào cố tình bay qua Vạn Trùng Hải, đều sẽ bị trận pháp nghiền nát thành tro bụi ngay tức khắc, vĩnh viễn không thể siêu sinh!
"Ực!"
Minh Long nghe xong, cổ họng khô khốc, không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt có chút biến hóa, thốt lên:
- Dã... dã man như vậy sao!