Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 225: GIẢ THIÊN ĐẠO



Sau khi kết thúc buổi nghị sự khẩn cấp tại đại điện Thủy Vân Quốc, Minh Long lập tức quay trở về Tông Chủ Điện.



​Thời hạn bảy ngày mà Lam Nguyệt đưa ra không cho phép hắn có một phút giây nào lười biếng. Muốn bước chân vào Trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu, nơi ngự trị của những quái vật Độ Kiếp kỳ và các siêu cấp thế lực, hắn hiểu rằng tu vi hiện tại của mình hoàn toàn không đủ để tự bảo vệ. Ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, Minh Long khẽ nhắm mắt, tâm niệm động một cái, trực tiếp tiến thẳng vào bên trong Không Linh Giới.



​Ngay khi làn sương không gian mờ ảo vừa tan đi, một mùi hương lúa chín thơm ngọt, đậm đà đến mức khiến thần hồn người ta phải run lên vì sảng khoái lập tức xộc thẳng vào khứu giác của hắn. Trước mắt Minh Long lúc này là một cảnh tượng vô cùng tráng lệ và choáng ngợp. Một màu vàng ruộm, lấp lánh như một biển vàng ròng trải dài ngút tầm mắt, đang nhẹ nhàng đung đưa theo những làn gió linh khí dồi dào.



​Đó chính là Lạc Việt Thần Cốc, con bài tẩy lớn nhất mà hắn đã âm thầm nuôi dưỡng, giấu kín suốt bảy năm qua.



​Thực ra, nếu là bất kỳ một tu sĩ nào khác may mắn sở hữu được Lạc Việt Thần Cốc, bọn hắn chắc chắn đã sớm đem ra trùng kích cảnh giới từ lâu để thỏa mãn khát vọng trước mắt. Nhưng Minh Long thì khác, hắn sở hữu tư duy của một kẻ làm giàu kiên nhẫn và tầm nhìn chiến lược của một nông dân chính hiệu.



​Suốt bảy năm ròng rã, hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không hề ăn dù chỉ là một hạt thóc. Hắn áp dụng triệt để nguyên tắc nhân giống tích lũy, thu hoạch được bao nhiêu liền dùng toàn bộ số đó làm hạt giống để gieo trồng cho mùa sau. Bản thân Không Linh Giới có thổ nhưỡng thần kỳ được Kinh Thầy Thủy Vận bồi đắp, qua vô số lần luân hồi gieo cấy, cỗ tài nguyên này đã lặng lẽ phình to đến một mức độ kinh người, chuẩn bị cho một cú hích.



​Minh Long sải bước đi vào giữa cánh đồng lúa thần, nơi có đúng 1.000 cây Lạc Việt Thần Cốc trưởng thành đang sừng sững vươn cao. Linh khí từ những bông lúa trĩu hạt thoát ra ngoài, đậm đặc đến mức kết tụ thành một dải sương mù mờ ảo, lượn lờ xung quanh các gốc cây.



​Minh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể mình đang điên cuồng giãn nở để hút lấy linh sương. Hắn đứng nghiêm chỉnh, hai tay bắt quyết, thần thức lập tức tuôn ra như một tấm lưới khổng lồ, bao phủ hoàn toàn ngàn cây thần cốc.



​Dưới sự kiểm soát vi mô cực kỳ chính xác của thần thức, từng bông lúa, từng hạt thóc đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí Minh Long. Quá trình thu hoạch và kiểm đếm diễn ra vô cùng nhanh chóng nhưng lại chuẩn xác đến mức tuyệt đối. Khi hạt thóc cuối cùng tách khỏi thân cây và bay vào không trung, trong đầu Minh Long cũng hiện lên một con số chính xác. 69.420 hạt Lạc Việt Thần Cốc óng ánh như những viên ngọc đang lơ lửng xung quanh hắn.



​Nhìn con số này, khóe môi hắn không tự chủ được mà nhếch lên một nụ cười đầy thỏa mãn, quả thực là một vụ mùa đại bội thu. Hắn phất tay, cẩn thận trích ra đúng 1.000 hạt thóc có kích thước to lớn nhất, linh lực tròn trịa và phẩm chất hoàn mỹ nhất để riêng sang một bên, tiếp tục giữ lại làm hạt giống cho các mùa vụ tiếp theo trong Không Linh Giới.



​Số còn lại, chính xác là 68.420 hạt đều được hắn gom lại, dùng một luồng nhu kình nhẹ nhàng rung động để thổi bay toàn bộ lớp vỏ trấu bên ngoài. Lớp vỏ trấu biến mất, lộ ra những hạt gạo trắng ngần, căng mọng, mịn màng như bạch ngọc và tỏa ra tầng tầng lớp lớp linh năng bàng bạc.



​Không chần chừ thêm một khắc nào, Minh Long lôi từ trong góc không gian ra một chiếc vạc đồng cỡ lớn, đổ toàn bộ số gạo bạch ngọc vào bên trong, sau đó dẫn nước vào theo tỉ lệ hoàn hảo.



Minh Long lại lạch cạch chạy đi gom mấy thanh củi khô đã tích trữ trong một góc không gian, chất thành đống lớn dưới đáy vạc. Hắn lấy ra hai viên đá lửa, đánh lên một ngọn lửa bập bùng. Hắn vừa chụm củi, vừa ghé miệng thổi phù phù nhóm bếp, bộ dạng lấm lem y hệt như một gã nông dân phàm trần thực thụ đang nấu cơm.



Hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo một mùi hương gạo chín thơm nồng, thanh khiết và ngào ngạt đến mức khó tin. Mùi hương của thần cốc hòa quyện với khói củi phàm trần tạo nên một phong vị vô cùng đặc biệt.



​Nhìn nồi cơm đang chín tới, những hạt gạo nở to gấp đôi, bóng bẩy như những viên trân châu, Minh Long đắc ý vô cùng. Hắn vừa đưa tay thêm một thanh củi gộc, vừa không nhịn được mà dùng thần niệm liên kết với không gian hệ thống, hướng về phía bóng dáng quen thuộc đang ngồi vắt vẻo bên trong thức hải, lên tiếng hỏi đầy đắc nghệ:



​- Ngọc Nhi, ngươi đoán xem, sau khi ta nuốt hết toàn bộ chỗ cơm này vào bụng, tu vi của ta sẽ đạt đến cảnh giới nào?



Ngọc Nhi nhún nhún vai một cái rồi đáp:



​- Ai mà biết được! Cơ mà chỗ này cũng nhiều phết rồi đấy, dự đoán là sẽ thăng tiến không nhỏ!



​- Hắc hắc, ngươi cứ chờ mà xem khả năng tiêu hóa của ta!



​Minh Long ngửa cổ cười lớn một tràng sảng khoái. Hắn dập tắt đống lửa bên dưới, vạc cơm chính thức hoàn thành. Những hạt cơm chín đều, phát ra thứ ánh sáng nhu hòa. Hằng hà sa số linh lực chèn ép bên trong khiến không khí xung quanh vạc phát ra những tiếng nổ nhỏ lách tách.



​Hắn trực tiếp bê nguyên cả chiếc vạc đồng khổng lồ còn nóng hôi hổi lên, há miệng thật lớn và bắt đầu vục mặt vào ăn một cách điên cuồng. Từng ngụm cơm lớn ngọt lịm, ấm nồng liên tục trôi xuống cuống họng của hắn.



​Lạc Việt Thần Cốc này vào miệng liền tan, mỗi một hạt cơm trôi xuống bụng lập tức hóa thành một dòng suối năng lượng tinh thuần, bạo liệt nhất, cuồn cuộn chảy tràn vào tứ chi bách hài, thấm sâu vào từng tế bào, từng khúc xương và kinh mạch của hắn.



​Minh Long ăn càng lúc càng nhanh, khí thế trên người theo từng miếng cơm nuốt xuống cũng bắt đầu có những chuyển biến âm thầm nhưng vô cùng đáng sợ. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ vạc cơm đã bị hắn quét sạch bách, không để sót lại dù chỉ là một hạt cơm nhỏ dính trên thành vạc.



​Hắn đặt mạnh chiếc vạc đồng xuống đất, chậm rãi thở ra một hơi dài mang theo luồng bạch khí nồng đậm linh lực, ánh mắt trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết, sẵn sàng nghênh đón sự đột phá.



"Ong!"



Ngay khi hạt cơm cuối cùng của vạc gạo thần trôi xuống cuống họng, toàn bộ dược lực khủng khiếp tích tụ từ sáu vạn tám ngàn bốn trăm hai mươi hạt Lạc Việt Thần Cốc đồng loạt bùng nổ mà không cho hắn bất kỳ một nhịp thở nào để chuẩn bị.



Một luồng linh năng bàng bạc, cuồn cuộn và tàn bạo như một trận sóng thần vỡ đê từ sâu trong bao tử điên cuồng càn quét khắp các kinh mạch, tràn thẳng vào đan điền của Minh Long. Sức nóng kinh người tỏa ra từ cỗ năng lượng huyết mạch thượng cổ khiến da thịt hắn lập tức đỏ bừng lên như sắt nung, toàn bộ mạch máu dọc theo cánh tay và cổ đều phồng rộp, nổi gân xanh cuồn cuộn.



- Cái này... nhiều quá rồi!



​Biết rõ bản thân đang đối mặt với một cơn bão linh năng có thể khiến mình bạo thể chết chóc bất cứ lúc nào, Minh Long lập tức thu lại vẻ cợt nhả ban nãy. Hắn nhanh chóng ngồi xếp bằng xuống mặt đất, hai tay kết ấn.



"Ong!"



Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh ngâm tụng cưỡng ép, thuần hóa dòng năng lượng bạo ngược kia di chuyển theo quỹ đạo tuần hoàn. Từng sợi linh năng thô bạo sau mỗi vòng chu thiên dần bị ép hóa thành những giọt chân nguyên tinh thuần nhất, đậm đặc đến mức hóa lỏng, điên cuồng đổ vào cái động không đáy bên trong đan điền.



​Thời gian giằng co nghẹt thở trôi qua, cho đến một khắc khi đan điền đã bành trướng tới giới hạn cực đại, một tiếng nổ trầm hùng vang lên.



"Răng rắc!"



Tầng tầng lớp lớp gông cùm kiên cố cuối cùng ngăn cách giữa hai cảnh giới Hóa Thần và Luyện Hư nháy mắt bị nghiền nát thành tro bụi dưới sức đẩy của biển chân nguyên khổng lồ. Minh Long chính thức bứt phá, vững vàng đặt chân lên cảnh giới Luyện Hư sơ kỳ. Sự thăng tiến vượt bậc này mang lại cho hắn một cảm giác làm chủ thiên địa vô cùng mạnh mẽ, thần thức mở rộng gấp bội, vạn vật xung quanh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.



- Luyện... Luyện Hư rồi!



​Tuy nhiên, ngay khi vừa cảm nhận được luồng Luyện Hư chi lực cuồn cuộn trong nhục thân, Minh Long đột nhiên nhíu chặt mày, thần sắc lộ ra vẻ ngưng trọng. Hắn chợt nhận ra một nghịch lý chết người của giới tu tiên, phàm là tu sĩ đột phá cảnh giới, thiên địa quy tắc bắt buộc phải giáng xuống lôi kiếp để khảo nghiệm, nếu cứ âm thầm đột phá bên trong Không Linh Giới rồi hiên ngang bước ra ngoài với tu vi mới mà không hề trải qua độ kiếp, đó chắc chắn là một cái sơ hở khổng lồ. Việc một tu sĩ nhảy cấp không qua thiên lôi chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, sẽ khiến các siêu cấp thế lực chẳng may nghe ngóng được sẽ sinh nghi thêm phiền phức. Đặc biệt là... Lam Nguyệt vẫn còn ở đây.



​Không chút chần chừ, Minh Long lập tức động tâm niệm, thân ảnh nháy mắt rời khỏi Không Linh Giới. Hắn đứng trong bóng tối, sắc mặt biến dạng liên tục, khẽ lẩm nhẩm hỏi Ngọc Nhi trong thức hải:



- Ngọc Nhi. Liệu Thiểm Tật Kim Lang của ta có thể phóng thích lôi điện, hóa hình làm giả một trận độ kiếp hoành tráng ở bên ngoài để che mắt thiên hạ được không?



Ngọc Nhi nhún vai đáp bằng chất giọng phũ phàng:



- Nằm mơ đi! Quá trình tu sĩ độ kiếp thật sự diễn ra phải có Thiên Đạo Chi Nhãn xuất hiện, dẫn động thiên địa quy tắc và lôi kiếp hàng lâm với uy áp thiên uy thực sự. Thiểm Tật Kim Lang của ngươi chỉ là Dị lôi, có bắt chước được hình ảnh thì áp lực của Thiên Đạo kia cũng vô pháp làm giả được, bất kỳ kẻ nào từng trải qua độ kiếp chỉ cần nhìn qua cũng biết là giả rồi.



​Minh Long nghe vậy thì nghẹn họng, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, lo lắng hỏi tiếp:



- Vậy chẳng lẽ không còn cách nào sao? Ta không thể cứ thế này mà bước ra ngoài đại điện được, như vậy quá mức phản tự nhiên rồi!



​Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh ranh khẽ đảo qua đảo lại, ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi bất ngờ gật đầu một cái. Nàng búng tay phát ra một tiếng tách, màn hình giao diện quen thuộc của Cửa Hàng Hệ Thống lập tức hiện ra trước mắt Minh Long:



- Thực ra, trong kho vật phẩm ẩn của Cửa Hàng Hệ Thống có một thứ có thể giải quyết triệt để rắc rối này cho ngươi. Đó là một món đạo cụ đặc biệt có tên là Giả Thiên Đạo.



- Giả Thiên Đạo?



Ngọc Nhi gật đầu:



- Khi kích hoạt, nó có khả năng tạo ra một ảo ảnh hoàn hảo của Thiên Đạo Chi Nhãn, mô phỏng chính xác một trăm phần trăm từ hình ảnh, âm thanh cho đến cỗ thiên uy áp lực kinh hoàng của một trận lôi kiếp, dựa trên cảnh giới người sử dụng nó sẽ tạo ra thiên kiếp tương ứng cảnh giới. Chỉ có điều, món đồ này thuộc hàng hiếm, không xuất hiện cố định mà ngươi phải tự dùng Xu Cổ Việt để làm mới cửa hàng hên xui thôi.



​Nhìn thấy chiếc phao cứu sinh duy nhất, Minh Long không nói hai lời, lập tức lao vào giao diện hệ thống. Hắn bắt đầu điên cuồng nhấn nút làm mới cửa hàng liên tục.



"Bíp! Bíp! Bíp!"



Hàng loạt vật phẩm lạ lẫm lướt qua, Xu Cổ Việt cứ thế vơi đi vùn vụt theo từng lượt quay. Mồ hôi hột trên trán Minh Long tuôn ra như tắm, tim hắn đập thình thịch khi nhìn số điểm tiêu hao. Sau mấy chục lượt làm mới đến mức hoa cả mắt, cuối cùng, một quầng sáng màu vàng kim rực rỡ cũng chịu nhảy ra ở ô chính giữa.



​[Vật phẩm: Giả Thiên Đạo



- Giá bán: 15.000 Xu Cổ Việt.]



​Nhìn thấy cái giá cắt cổ hiển thị trên màn hình, khóe miệng Minh Long lập tức méo xệch đi vì xót của. Mười lăm ngàn Xu Cổ Việt là cả một gia tài a.



Nhưng tình thế bắt buộc, hắn cắn răng, nhắm mắt ấn nút xác nhận mua sắm, thẳng tay kích hoạt món đạo cụ đắt đỏ này ngay tại chỗ.



​Ngay khi Giả Thiên Đạo được khởi động, một màn giả độ kiếp vô tiền khoáng hậu, chấn kinh toàn bộ Thủy Vân Quốc cùng cửu lộ chư hầu chính thức bắt đầu bùng nổ.



"Ầm! Ầm! Ầm!"



​Giữa đêm khuya thanh vắng, bầu trời đang yên bình Thủy Vân Quốc đột ngột thay đổi một cách kinh hoàng. Từ phía trên đỉnh núi Hằng Thiên Tông, tầng tầng lớp lớp mây đen ngút trời từ hư không cuồn cuộn kéo đến với tốc độ chóng mặt, che lấp toàn bộ trăng sao, biến cả không gian trong vòng vạn dặm thành một màu đen kịt như mực. Giữa tầng lôi vân dày đặc, hàng vạn tia chớp đan xen vào nhau tạo thành một vòng xoáy khổng lồ áp đảo thiên địa.



Tại tâm điểm của vòng xoáy, một luồng ánh sáng chói lòa vạch rách không trung, một con mắt khổng lồ đầy lạnh lùng, vô tình và mang theo hơi thở viễn cổ từ từ mở ra, ảo ảnh Thiên Đạo Chi Nhãn!



"Ầm!"



Một cỗ uy áp thiên thiên cực kỳ nặng nề, kinh khủng giáng xuống, khiến cho tất cả sinh linh, từ phàm nhân cho đến tu sĩ dưới đất, đều cảm thấy linh hồn run rẩy, bất giác muốn quỳ rạp xuống chịu tội.



​Sự kiện chấn động này lập tức đánh thức toàn bộ các cường giả đang tọa trấn trên khắp đại lục.



Bên trong Hoàng Đô và cung điện của các vị chư hầu, vô số đạo thần thức kinh hãi quét ra, hàng loạt nhao nhao phá cửa lao ra ngoài không trung, trợn mắt hốc mồm nhìn về hướng Hằng Thiên Tông. Tại hoàng cung, Hằng Dương cùng Hoàng Luật hai người đứng trên đài cao, toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch:



​- Thiên kiếp? Đó là lôi kiếp bứt phá Luyện Hư kỳ! Phương hướng đó... là Hằng Thiên Tông. - Hoàng Luật giọng nói lạc hẳn đi, run rẩy kêu lên.



​- Tông chủ độ kiếp? Tông chủ thật sự đang độ kiếp? - Hằng Dương cũng ôm đầu hét lớn đầy điên cuồng:



- Cái này làm sao có thể! Mới vừa đang tại đại điện nghị sự, hắn rõ ràng vẫn còn là tu vi Hóa Thần trung kỳ! Làm sao chỉ trong vòng một thời gian quá ngắn ngủi, thiên kiếp đã hàng lâm để đột phá Luyện Hư sơ kỳ? Đây rốt cuộc là cái nghịch lý gì giữa trời đất này chứ?



- Minh Long hắn năm nay mới bao nhiêu tuổi?



​Từ trên không trung, những đạo gủa lôi đình nhưng mang sức mạnh tàn phá thật sự được dẫn động từ Minh Long đánh xuống ầm ầm.



"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"



Minh Long trong bộ trường bào tung bay, hiên ngang đứng trên đỉnh núi cao nhất của tông môn, mặc cho lôi điện ngập trời càn quét quanh thân, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, tôn nghiêm đến cực điểm. Mỗi một đòn chớp giật giáng xuống lại thắp sáng cả một vùng trời, in hằn bóng dáng ngạo nghễ của hắn vào tâm trí của tất cả những kẻ đang đứng nhìn từ xa.



​Sau khi chín đạo lôi kiếp khủng bố nhất qua đi, Thiên Đạo Chi Nhãn trên bầu trời chậm rãi khép lại, tầng tầng mây đen và sấm sét cũng theo đó mà tiêu tán sạch sẽ, trả lại bầu trời đêm quang đãng. Minh Long đứng lơ lửng giữa hư không, ánh mắt sắc lạnh như thần đao. Lúc này, hắn mới chính thức buông lỏng sự khống chế, đem toàn bộ Luyện Hư chi lực chân thật vừa mới đột phá của mình điên cuồng bành trướng, càn quét ra không gian xung quanh như một làn sóng xung kích vô hình.



​Luồng uy áp đích thực của một cường giả Luyện Hư sơ kỳ kết hợp cùng sức mạnh cuồn cuộn của sáu trăm đường Hoàng Văn đè nặng xuống, phủ sát toàn bộ phạm vi Thủy Vân Quốc.



- Thành... thành công rồi! - Hoàng Luật trợn mắt.



Hoàng Nam và Hằng Dương càng là không thể tin được:



- Làm... làm sao có thể?



Cảm nhận được cỗ lực lượng tề thiên, chân thực không chút giả tạo này, chúng đệ tử quỳ rạp dưới đất đồng loạt reo hò, tôn kính hô vang. Trận thiên kiếp vừa rồi đã triệt để đóng dấu cho sự xuất thế của một vị cường giả mới. Hằng Thiên Tông dưới sự ngự trị của Minh Long, vào giây phút này, chính thức thăng hoa, bước lên hàng ngũ Lục cấp thế lực của Nam Tinh Đại Lục, thiết lập một cột mốc truyền kỳ vĩnh viễn không thể xô đổ trước khi hắn dứt khoát lên đường tiến vào vùng lõi tinh cầu.