Ánh bình minh của ngày thứ bảy vừa ló rạng qua ô cửa sổ. Thời khắc lên đường đã điểm.
Minh Long đứng đối diện với A Tốc Bất Ca, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đựng vạn phần dịu dàng nhưng cũng đầy kiên cường của thê tử. Hắn lật tay một cái, trên lòng bàn tay lập tức xuất hiện một tấm lệnh bài bằng bạch ngọc, bên trên khắc họa những đường vân lôi đình màu vàng kim lấp lánh.
Hắn trịnh trọng đặt tấm lệnh bài vào bàn tay mềm mại của nàng, nhẹ nhàng nắm chặt lấy, ôn nhu dặn dò:
- Đây là lệnh bài ẩn chứa Lôi Ấn Tàn Ảnh của chính ta. Chỉ cần nàng muốn, ta liền có mặt!
Bất Ca gật nhẹ đầu:
- Ừm!
Bước ra ngoài đại điện Hằng Thiên Tông, khung cảnh tiễn biệt hoành tráng nhưng đượm buồn đã bày sẵn. Không chỉ có đệ tử tông môn, mà toàn bộ những người đã cùng hắn đi qua bao thăng trầm sinh tử ở cựu địa đều quy tụ đông đủ. Hoàng Luật, Hoàng Nam, Hoàng Di Linh, Liệt Khang, Hằng Dương, Tiểu Mễ, Ngọc Linh,...
Mỗi người bước lên một bước, ánh mắt nhìn Minh Long giờ đây không chỉ là sự nể trọng thông thường, mà là sự kính ngưỡng tột cùng đối với một cường giả Luyện Hư vừa độ kiếp chấn động cả đại lục cách đây mấy ngày. Hoàng Luật tiến lên, vỗ mạnh vào vai hắn, giọng đầy xúc động chúc hắn lên đường bình an. Tiểu Mễ mắt đỏ hoe, còn Hằng Dương cùng Liệt Khang thì chắp tay, dặn dò hắn sớm ngày ngự trị đỉnh cao tinh cầu rồi quay trở về. Minh Long khẽ mỉm cười, chắp tay đáp lễ từng người, khắc ghi sâu sắc ân tình này vào tâm khảm.
Hắn quay sang nhìn hai đồ đệ, Đồ Nha và Cáp Tát đang đứng một bên. Minh Long xoa đầu cả hai, nét mặt nghiêm khắc nhưng ánh mắt ngập tràn kỳ vọng, dặn dò phải dốc lòng tu luyện, không được làm hổ danh sư môn, thay hắn gánh vác tương lai của Hằng Thiên Tông.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên thân ảnh của Vô Diệp Phong đang đứng cách đó không xa. Lúc này, hắn bước tới quỳ rạp dưới chân Minh Long một cách tâm phục khẩu phục. Màn độ kiếp nghịch thiên từ Hóa Thần bứt phá lên Luyện Hư chỉ trong vài ngày của vị chủ nhân này đã triệt để đập tan mọi suy nghĩ phản kháng cuối cùng trong đầu hắn.
Minh Long nhìn thẳng vào mắt Vô Diệp Phong, một lần nữa ban xuống một đặc ân, giọng nói vang lên:
- Bảo vệ tốt Hằng Thiên Tông và Bất Ca. Chi đên khi ta đứng vững ở Trung tâm Tinh Cầu, ta sẽ tự tay đưa ngươi vượt qua Vạn Trùng Hải!
Nghe được lời hứa vàng ngọc cùng cái gật đầu của Minh Long, Vô Diệp Phong toàn thân run lên vì kích động, dập đầu thật mạnh xuống đất. Vậy là khao khát Trung tâm Tinh Cầu bấy lâu nay nay đã có tia hy vọng, hắn âm thầm lập lời thề độc trong lòng, từ nay về sau sẽ tử trung đến cùng, biến thành vị hộ pháp kiên cố nhất bảo vệ hậu phương cho chủ nhân.
Không để bầu không khí thêm bi lụy, Minh Long dứt khoát bước tới ôm chặt lấy eo Bất Ca, kéo nàng vào lòng và trao cho nàng một nụ hôn tạm biệt nồng nàn trước sự chứng kiến của vạn chúng tu sĩ. Nụ hôn khép lại những tháng ngày bình yên tại Nam Tinh Đại Lục, mở ra một chương mới đầy sóng gió.
Bất Ca nhẹ giọng:
- Phu quân lên đường bình an, thiếp vẫn luôn ở đây đợi chàng.
Buông thê tử ra, Minh Long động nhẹ ý niệm kết nối với Không Linh Giới. Một luồng lôi quang màu bạc đột ngột xé rách khoảng không trước mặt, vang lên một tiếng hí dài lảnh lót, kiêu hùng chấn động cả mây trời. Bạch Ảnh hiên ngang sải bước ra ngoài.
Nhờ suốt một thời gian dài liên tục nằm ngủ và tu luyện cạnh Thanh Linh Thạch Tủy, Bạch Ảnh giờ đây đã lột xác thành công, chính thức tiến hóa thành yêu thú Tứ giai sơ kỳ. Thân hình nó cao lớn vượt trội, cơ bắp cuồn cuộn lẫm liệt, tựa một thục thế thiên lý mã oai phong vô bì. Bộ lông của nó trắng muốt như tuyết đầu mùa, không dính một sợi tạp chất, chiếc bờm dài tung bay trong gió tựa như một dải mây ngọc. Dưới bốn chiếc móng guốc vững chãi lưu chuyển từng đạo lôi điện nhàn nhạt phát ra ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ.
- Đi thôi! - Minh Long quát lớn một tiếng.
"HÍ!!!"
Hắn dứt khoát xoay người leo lên lưng Bạch Ảnh. Nó vỗ bờm hí vang một tiếng, bốn vó đạp lên không trung, hóa thành một đạo bạch quang mang theo lôi đình lao vút đi, bỏ lại phía sau những cái vẫy tay tiễn biệt của quần hùng.
...
Bạch Ảnh tốc độ cực nhanh, nhưng đi được một khoảng thời gian, Minh Long khẽ vỗ vào chiếc cổ của nó, ra hiệu hạ cánh xuống chân một ngọn núi hoang sơ, tĩnh mịch nằm ở rìa Thủy Vân Quốc. Nơi đây, giữa cỏ dại chen chúc, hiện ra hai ngôi mộ đơn sơ. Đó là nơi an nghỉ của Tiểu Cẩu Tử và A Hưng, những người huynh đệ phàm trần đã cùng hắn đi qua những bước chân đầu tiên đầy gian khổ.
Minh Long bước xuống, lặng lẽ lấy ra một vò rượu ngon, rót đều lên hai nấm mồ cũ. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, ánh mắt trầm xuống, lẩm nhẩm nói lời từ biệt:
- Ta... nhất định sẽ trở về, hai người đợi ta!
Minh Long dứt khoát gạt bỏ đau thương, xoay người leo lên lưng Bạch Ảnh tiếp tục lên đường.
Ngay khi Bạch Ảnh vừa sải vó bay lên tới ranh giới Thủy Vân Quốc, không gian trước mặt đột ngột nứt toác ra một đường rãnh lớn. Hình bóng lãnh đạm, cao ngạo của Lam Nguyệt từ trong hư không bước ra. Nàng diện bộ y phục trắng như tuyết, gương mặt rạng rỡ hành lễ:
- Thiếu chủ! Người đã tới.
Thế nhưng, ngay khi vừa chạm mặt Minh Long đang cưỡi trên lưng bạch mã thần tuấn, dù là một cường giả Bát giai sơ kỳ khét tiếng vô tình và có tâm cảnh kiên cố đến đâu, đôi đồng tử của Lam Nguyệt cũng không nhịn được mà co rút mạnh mẽ, trong mắt không giấu nổi một tia dao động kinh hoàng.
Nàng cảm nhận được một cách vô cùng rõ ràng, chân thực trăm phần trăm cỗ ba động tu vi của cường giả Luyện Hư sơ kỳ đang cuồn cuộn chảy trên người hắn, hoàn toàn không có chút giả tạo nào. Trong lòng nàng dâng lên một làn sóng chấn động tột độ, thầm kinh hãi trước thiên tư yêu nghiệt, quái thai của vị Thiếu chủ này. Mới vài ngày trước, hắn rõ ràng chỉ là Hóa Thần trung kỳ, vậy mà giờ đây thiên kiếp đã qua, một bước thành tựu Luyện Hư.
Lam Nguyệt vừa định lên tiếng nói gì đó để nén lại sự kinh hãi trong lòng, thì đôi mày liễu của nàng đột ngột nheo lại. Ánh mắt lãnh đạm đảo qua vách đá dựng đứng cách đó không xa, nàng bất chợt quát lên một tiếng lạnh băng:
- Bước ra đây!
Dứt lời, Lam Nguyệt phất nhẹ ống tay áo. Một luồng lực đạo vô hình nhưng vô cùng bá đạo tựa như bàn tay khổng lồ từ hư không thò ra, hướng thẳng về phía sau vách đá xám mà kéo mạnh một cái.
"Uỳnh!"
Cát bụi tung mù mịt, một bóng người mặc hắc y hoàn toàn không có lực phản kháng, trực tiếp bị cỗ sức mạnh kia lôi sềnh sệch ra ngoài, rơi bộp xuống mặt đất trước mặt hai người.
Minh Long nhìn rõ dung mạo của kẻ vừa ngã nhào, trong mắt lập tức lóe lên một tia kinh ngạc, thốt lên:
- Lãnh? Sao ngươi lại ở đây?
Nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của Minh Long, Lam Nguyệt khẽ liếc nhìn hắn rồi thu hồi lực đạo kia lại, luồng áp lực nặng nề bóp nghẹt không gian xung quanh cũng theo đó mà biến mất.
Lãnh vừa thoát khỏi sự kiềm tỏa của uy áp cường giả Bát giai thì lập tức chống tay xuống đất, lồng ngực phập phồng, thở hổn hển như người sắp chết đuối. Hắn dùng ánh mắt vừa sợ hãi vừa kiên định nhìn Minh Long, cắn răng nói:
- Tông chủ... Đệ tử đến đây... là vì muốn được đi theo người.
- Không được! - Minh Long không cần suy nghĩ, dứt khoát lắc đầu từ chối:
- Chuyến đi này của ta tới Trung tâm Tinh Cầu lành ít dữ nhiều, ngay cả bản thân ta cũng chưa chắc đã tự bảo toàn được mạng sống, ngươi đi theo chỉ có con đường chết. Mau quay về tông môn đi!
Nghe vậy, Lãnh lập tức quỳ rạp xuống đất, thanh âm khàn khàn mang theo sự khẩn cầu khẩn thiết:
- Tông chủ, xin người hãy thu nhận đệ tử! Người có biết, trước đây đệ tử từng lập xuống một lời thề độc, một là bằng mọi giá phải tự mình sở hữu Khởi Linh Phong, bằng không thì sẽ đời đời kiếp kiếp phục tùng kẻ sở hữu nó.
Hắn ngước khuôn mặt lên, ánh mắt rực cháy một tia chấp niệm chưa từng có:
- Tuy nhiên, trải qua bao nhiêu chuyện ở Hằng Thiên Tông, chứng kiến những gì người đã làm... giờ đây, hơn tất cả mọi lời thề, đệ tử thực sự muốn đi theo Tông chủ! Đệ tử muốn một lòng cầu đạo, muốn được nhìn thấy đỉnh cao của giới tu tiên. Chỉ mong Tông chủ thu nhận, dù có phải làm trâu làm ngựa đệ tử cũng cam lòng!
Cái tình huống bộc phát bất ngờ này khiến Minh Long có chút trở tay không kịp. Hắn sờ sờ mũi, vẻ mặt đầy khó xử, bất giác quay sang nhìn Lam Nguyệt để dò hỏi ý kiến.
Lam Nguyệt đứng chắp tay sau lưng, nhún vai một cái đầy hững hờ, thanh âm không chút cảm xúc đáp:
- Việc này tùy ý Thiếu chủ định đoạt, Lam Nguyệt chỉ là người dẫn đường, không tiện xen vào chuyện riêng của người. Tuy nhiên, quy tắc của Trung tâm Tinh Cầu rất nghiêm ngặt, điều kiện duy nhất của ta đưa ra nếu Thiếu chủ muốn đem theo một người bên mình, thì kẻ đó phải thật sự đáng tin cậy, tuyệt đối không được có lòng phản trắc.
Nói rồi, ánh mắt sắc lẹm như giao phong của Lam Nguyệt lướt xuống, đóng đinh trên người Lãnh đang quỳ dưới đất, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi muốn chứng minh lòng trung thành? Ngươi có cái gì để chứng minh nào?
Lãnh không hề do dự, hắn cắn mạnh vào đầu ngón tay, một giọt tinh huyết bắn ra, ghim thẳng vào giữa trán. Ngay sau đó, từ vị trí thiên linh cái của hắn, một quầng sáng linh hồn mờ ảo mang theo ấn ký sinh mệnh từ từ bay ra ngoài, lơ lửng trước mặt Minh Long. Hắn dứt khoát dâng lên linh hồn bổn nguyên của chính mình, mở toang mọi phòng ngự.
- Tông chủ, đây là linh hồn bổn nguyên của đệ tử. Chỉ cần người thu lấy, sinh tử của đệ tử chỉ nằm trong một ý niệm của người! - Lãnh kiên định nói.
Minh Long nhíu mày, lập tức phất tay đẩy ngược quầng sáng ấy trở lại, nghiêm giọng nói:
- Ta đã bảo là không được. Ngươi cầm lấy bổn nguyên rồi lập tức trở về Hằng Thiên Tông cho ta!
Thế nhưng Lãnh lại như một kẻ cố chấp đến điên cuồng, hắn tiếp tục dập đầu, liên tục cầu xin, giọng nói đã mang theo vài phần nghẹn ngào. Nhìn bộ dạng kiên cường xen lẫn tuyệt vọng của tên đệ tử này, Minh Long thở dài một tiếng bất lực. Hắn gãi gãi đầu, cuối cùng cũng đành thỏa hiệp:
- Được rồi, được rồi, đứng lên đi. Ta đồng ý cho ngươi đi theo, nhưng linh hồn bổn nguyên này thì ta không cần, ngươi thu lại đi.
- Vậy thì ta không chấp nhận cho hắn đi cùng. - Lam Nguyệt đột nhiên lạnh lùng xen ngang, thái độ vô cùng cứng rắn.
- Ta tin hắn! - Minh Long quay sang nhìn nàng, giải thích.
- Nhưng ta thì không. - Lam Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn giọng từng chữ:
- Thiếu chủ, người có thể giao tính mạng của mình cho lòng tin, nhưng Lam Nguyệt ta phải có trách nhiệm bảo đảm an toàn tuyệt đối cho người. Hắn không giao ra bổn nguyên, ta sẽ lập tức một chưởng đánh chết hắn tại đây!
Sát khí của cường giả Bát giai sơ kỳ vừa chớm nở đã khiến cây cỏ xung quanh héo úa. Minh Long biết tính khí của vị tỷ tỷ này một khi đã quyết thì khó lòng lay chuyển, hết cách, hắn đành thở dài một tiếng, bất đắc dĩ đưa tay ra thu lấy quầng sáng linh hồn bổn nguyên của Lãnh vào trong thức hải của mình.
Thấy Minh Long đã tiếp nhận, Lãnh lúc này mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể, quỳ sụp xuống thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc luồng linh hồn bổn nguyên kia vừa hòa nhập vào thức hải của Minh Long, một sợi dây liên kết tâm linh thần bí lập tức được thiết lập. Toàn bộ cấu trúc sinh mệnh, cấu tạo nhục thân và bí mật sâu kín nhất của Lãnh nháy mắt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn không sót một chi tiết nào.
- CÁI QUỶ?
Minh Long đang đứng bỗng giật bắn người lùi lại một bước, hai mắt trợn ngược lên, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh ngang tai. Hắn đưa ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Lãnh, há hốc mồm:
- CÁI ĐẬU XANH RAU MUỐNG! NGƯƠI LÀ...
- NỮ NHÂN!