Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 227: PHONG VÂN CƠ



Ngay khi luồng linh hồn bổn nguyên của Lãnh hoàn toàn hòa nhập vào thức hải, một sợi dây liên kết tâm linh thần bí lập tức được thiết lập. Toàn bộ ký ức cùng nguồn gốc sâu kín nhất của nàng nháy mắt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Minh Long không sót một chi tiết nào.

​Hóa ra, nàng chính là hậu duệ ba đời của Phong Điền. Vì muốn gánh vác trọng trách khôi phục lại vinh quang cho Phong gia, nàng mới một mực truy cầu Khởi Linh Phong, chấp nhận ẩn tính mai danh, cải trang vào Hằng Thiên Tông tu luyện để âm thầm chờ đợi thời cơ. Thế nhưng, trải qua hàng loạt biến cố thăng trầm tại tông môn, nàng đã dần buông bỏ cái chấp niệm ban đầu ấy. Thù xưa oán cũ cũng theo đó mà phai nhạt, bởi nàng tự hiểu rất rõ, năm đó tổ phụ Phong Điền mới chính là kẻ đi sai đường.

​Hiểu rõ ngọn ngành, Minh Long khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn nàng đã bớt đi vài phần phòng bị. Lãnh lúc này cũng nhẹ nhàng đưa tay lên gương mặt, rũ bỏ lớp mặt nạ ngụy trang cùng trận pháp che mắt bấy lâu nay.

​Khí tức lạnh lẽo, âm trầm hoàn toàn tiêu tán, lộ ra một dung nhan tuyệt mỹ khuynh quốc khuynh thành. Ngũ quan của nàng tinh tế như được gọt giũa từ bạch ngọc, vừa mang nét anh khí sắc sảo của một sát thủ, lại vừa có sự mềm mại, thanh tân của một thiếu nữ. Nàng trịnh trọng chắp tay, thanh âm trong trẻo như chim hót vang lên:

- Đệ tử Phong Vân Cơ, ra mắt Tông chủ!

​Minh Long đứng ngây người tại chỗ, hai mắt trợn ngược lên vì kinh ngạc trước màn lột xác ngoạn mục này. Thực chất, với tu vi hiện tại, việc hắn dùng thần thức để nhìn thấu lớp ngụy trang của nàng là điều vô cùng dễ dàng. Cơ mà... đó là sự tôn trọng tối thiểu giữa người với người, ai lại đi làm cái trò khiếm nhã ấy bao giờ.

​Bên trong thức hải, Ngọc Nhi hai tay chống cằm, tặc lưỡi thốt lên đầy thích thú:

- Ù... đại mỹ nhân nha! Nhan sắc này xem ra cũng một chín một mười với phu nhân của ngươi đấy chứ chẳng đùa!

- Khụ!

Minh Long ho khan một tiếng để giấu đi sự bối rối của mình, hắn phất tay ý bảo Phong Vân Cơ đứng dậy rồi nói:

- Thôi được rồi, mọi việc đã sáng tỏ. Nếu ngươi đã quyết tâm như vậy, không từ hung hiểm, thì lên đường thôi.

​Dứt lời, hắn quay sang nhìn Lam Nguyệt, định bụng bảo nàng chỉ lối để xuất phát. Thế nhưng nàng vẫn khoanh tay đứng yên tại chỗ, tà áo bất động trong gió, gương mặt lạnh lùng không có ý định nhấc bước.

​Thấy vậy, Minh Long gãi đầu hỏi đầy khó hiểu:

- Ơ! Đi thôi chứ còn đợi gì nữa?

​Lam Nguyệt khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười đầy thâm ý, thanh âm trong vắt vang lên:

- Lam Nguyệt phụng lệnh đến đây để hộ tống Thiếu chủ thượng lộ. Đường đến Trung tâm Tinh Cầu vạn dặm xa xôi, xin hãy để ta làm tròn bổn phận của mình.

​Ngay lúc Minh Long còn chưa kịp hiểu hết ý tứ trong lời nói của nàng, Lam Nguyệt đã đột ngột dậm mạnh chân xuống mặt đất.

​"NGAO...!!!"

​Một tiếng ngâm đầy uy lực, mang theo uy lực khủng bố đột ngột rống lên, khiến tầng mây trên cao nháy mắt bị xé toác thành trăm mảnh. Lam Nguyệt hóa thành một luồng lam quang rực rỡ đến chói mắt.

​Từ trong quầng sáng ấy, một sinh vật khổng lồ dài chừng vài chục trượng bất ngờ uốn lượn lao vút lên không trung. Toàn thân nó được bao phủ bởi một lớp vảy màu xanh lam óng ánh, cứng cáp và sắc bén vô cùng. Cái đầu uy nghiêm mang đôi sừng dài nhọn hoắt, thân hình thuôn dài tựa như một con cự xà viễn cổ nhưng lại sở hữu bốn móng vuốt sắc lẹm có thể xé rách hư không. Luồng khí tức đại yêu đại quái thuộc hàng Bát giai sơ kỳ cuồn cuộn ép xuống, khiến cho không giam xung quanh liên tục vặn vẹo.

​Sinh vật khổng lồ ấy lượn một vòng trên tầng mây, đôi mắt rực sáng cúi xuống nhìn Minh Long và Phong Vân Cơ, ra hiệu cho hai người bước lên thân mình.

​Minh Long cùng Phong Vân Cơ đồng loạt trừng lớn mắt, ngửa cổ ngước nhìn sinh vật khổng lồ đang ngạo nghễ uốn lượn trên chín tầng mây kia. Áp lực huyết mạch của một đại yêu Bát giai sơ kỳ quá mức kinh khủng, nó giống như một ngọn đại sơn vô hình từ trên trời giáng thẳng xuống linh hồn của mọi sinh linh dưới đất.

​Đứng ở bên cạnh, Bạch Ảnh lúc này bốn chân lại run rẩy như cầy sấy. Chiếc cổ của nó gục xuống, toàn thân phủ phục sát đất, hô hấp dồn dập, trong cổ họng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ sợ hãi, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn lên sinh vật tối cao phía trên dù chỉ một cái.

​- Là... là Long! - Minh Long lắp bắp, cơ mặt giật giật liên tục, ngón tay run run chỉ thẳng lên bầu trời xám xịt.

​- Không phải! - Tiếng của Ngọc Nhi bất chợt chen ngang trong thức hải:

- Không phải Long, bớt nhìn đại khái rồi đoán mò đi.

​Minh Long nhíu chặt lông mày, hỏi vặn lại:

- Không phải Long thì là cái gì? Nhìn thân hình uốn lượn, vảy giáp rực rỡ, lại còn có cả móng vuốt thế kia mà bảo không phải rồng à? Ngươi đừng có lòe ta!

​Ngọc Nhi chậc lưỡi một tiếng, bên trong thức hải, nàng khinh khỉnh vắt chéo chân trên, bắt đầu lên tiếng giải thích một cách thấu đáo:

- Bản thể của nàng ta là Giao. Hãy nhớ kỹ, Giao không phải là Long! Ở thế giới tu tiên này, phàm là loài bò sát hay thủy tộc muốn hóa Long thì phải trải qua trăm đắng ngàn cay, vượt qua chín tầng thiên kiếp sinh tử để lột xác, hoán cốt cải tủy. Khi nào chưa vượt qua được cái ngưỡng cửa ấy, thì dù có mạnh đến đâu, vẫn cứ chỉ là Giao mà thôi. Chúng thực chất chỉ sở hữu và thừa hưởng một chút ít đặc điểm ngoại hình cũng như một phần rất nhỏ huyết mạch của Long tộc để lại.

- Nhưng để gọi là Long chân chính? Còn cách một khoảng xa vạn dặm, giống như một con đom đóm so với vầng trăng rằm vậy.

​Nàng dừng lại một chút, khẽ vuốt cằm rồi tiếp tục:

- Tuy nhiên, Giao tộc từ xưa đến nay vốn dĩ luôn sở hữu tính khí cực kỳ tự kiêu và ngạo mạn. Lúc nào chúng cũng thích tự xưng tụng mình là Giao Long, cố tình thêm một chữ Long vào phía sau để tự dát vàng lên mặt, nâng cao vị thế của bản thân trước các chủng tộc khác. Ở cái Cầu Tiên Tinh Cầu này, do điều kiện thiên địa hạn chế, hoàn toàn không có Long tộc chân chính nào tồn tại cả. Chính vì thế, địa vị của Giao tộc mới được đẩy lên đến mức tối cao, nghiễm nhiên xếp vào hàng ngũ đại yêu thượng đẳng đứng đầu toàn bộ thế giới này. Chứ nếu ngươi mang nó ra ngoài vũ trụ đại thiên rộng lớn kia, đặt cạnh một Long tộc chân chính, thì Giao tộc này cũng chỉ là một con giun đất không hơn không kém!

​Nghe màn giải thích cặn kẽ của Ngọc Nhi, Minh Long lúc này mới thấu thấu hiểu được bản chất vấn đề. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho tâm cảnh của mình bình tĩnh trở lại.

​Bên ngoài thực tại, Phong Vân Cơ toàn thân vẫn run rẩy kịch liệt trước luồng uy áp ngập trời kia. Sắc mặt nàng trắng bệch không còn một giọt máu, đôi bàn tay mảnh mai đan chặt vào nhau, ánh mắt đầy hãi hùng nhìn sinh vật màu xanh lam đang cuộn sóng trên tầng mây, lắp bắp hỏi:

- Tông... Tông chủ... đây... đây rốt cuộc là thần thú tối cao phương nào? Áp lực này... đệ tử cảm giác như linh hồn mình sắp tan nát rồi.

​Minh Long quay sang, khẽ mỉm cười trấn an nàng:

- Nàng ta bản thể là Giao Long.

​Nói xong, Minh Long động nhẹ ý niệm, thu hồi Bạch Ảnh trở lại bên trong Không Linh Giới.

​Sau đó, cả hai đồng loạt nhún người phóng lên cao. Thân ảnh hai người nhẹ nhàng đáp xuống bờ lưng rộng lớn, rắn chắc như bàn thạch của Lam Nguyệt.

​Cảm nhận lớp vảy lạnh buốt, cứng cáp như thần binh lợi khí nhưng lại ẩn chứa một nguồn lực lượng hủy diệt cuồn cuộn dưới chân mình, Minh Long không nhịn được mà chậc lưỡi, truyền âm:

- Thật không ngờ, bản thể của ngươi lại là một tôn Giao Long oai phong lẫm liệt đến thế này. Thất kính, thất kính rồi!

​Thân hình khổng lồ dài chừng vài chục trượng của Lam Nguyệt khẽ uốn lượn giữa tầng không, những chiếc vảy lam sắc cọ xát vào nhau phát ra những tiếng vang rền rĩ như kim loại. Thanh âm lạnh lùng, vô cảm của nàng lập tức vang lên:

- Thiếu chủ hãy bám cho chắc, giờ chúng ta chính thức xuất phát!

​"NGAO...!!!"

​Một tiếng ngâm đầy uy lực nữa lại đột ngột rống lên, Ngay sau đó, Minh Long và Phong Vân Cơ liền được trải nghiệm một màn di chuyển với tốc độ điên cuồng, kinh thiên động địa nhất từ trước đến nay. Lam Nguyệt hóa thành một đạo lam quang khổng lồ xé rách không khí, lao vút đi với vận tốc kinh hoàng.

​Tốc độ nhanh đến mức phong nhận thổi qua hai bên tai rít lên bần bật, tạo thành những tiếng gầm rú chói tai. Phong cảnh sông núi, thành trì của Nam Tinh Đại Lục bên dưới nháy mắt bị mờ nhòe đi, biến thành những vệt sáng kéo dài tít tắp rồi biến mất ở phía sau đuôi.

​Giao Long uốn lượn trên mây ngàn, đi đến đâu, luồng uy áp Bát giai sơ kỳ tàn bạo liền quét qua đến đó. Những con yêu thú bên dưới vừa nghe thấy tiếng ngâm liền lập tức cụp đuôi, nhao nhao quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám ló đầu lên dù chỉ là một tấc.

​Chẳng mấy chốc, một đường chân trời mờ mịt, nhuốm một màu đen kịt của bão tố đã hiện ra trước mắt. Đó chính là Vạn Trùng Hải, nơi đóng vai trò là ranh giới tử thần ngăn cách thế giới ngoại vi hoang dã và vùng lõi phồn hoa. Mặt biển bên dưới đen ngòm như mực, từng trận sóng thần đánh cao hàng chục trượng liên tục vỗ vào nhau ầm ầm, ẩn chứa vô số luồng kình phong bạo liệt, không gian hỗn loạn có thể dễ dàng xé xác một tu sĩ Hợp Thể nếu dám cả gan bay ngang qua mà không có sự bảo hộ.

​Ngay khi Lam Nguyệt lao thẳng vào vùng đại hải dữ dội này, Hoàng Văn Lệnh nằm im lìm trong nhẫn trữ vật của Minh Long đột ngột cảm ứng, tự động lóe lên một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, bùng phát ra ngoài.

​Luồng kim quang tự động tràn ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm khiên bảo hộ hình bán cầu vô hình, bao bọc chặt chẽ lấy cả Minh Long và Phong Vân Cơ ở trên lưng cự thú. Trận pháp mở đường từ lệnh bài cộng hưởng mạnh mẽ với trận pháp của vùng biển, hóa giải toàn bộ áp lực kình phong và lực xé rách của không gian bên ngoài.

​Minh Long và Vân Cơ đứng bên trong màn sáng nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều không giấu nổi sự hồi hộp, căng thẳng xen lẫn kích động.

​Nhờ có tốc độ kinh hoàng của một đại yêu Bát giai, Vạn Trùng Hải bị chinh phục một cách vô cùng dễ dàng. Sau một hồi di chuyển điên cuồng giữa lôi đình và sóng dữ, Lam Nguyệt gầm lên một tiếng thanh cao, thân hình khổng lồ vọt mạnh lên chín tầng mây, chính thức bứt phá vượt ra khỏi phạm vi sương mù của Vạn Trùng Hải.

​Phía xa xa trước mặt, một đường bờ biển trải dài ngút tầm mắt bắt đầu hiện ra. Khác với vẻ hoang sơ của Nam Tinh, nơi đây có những dãy núi linh sơn trập trùng tỏa ra điềm lành, những tòa thành trì khổng lồ xây bằng bạch ngọc lơ lửng giữa không trung mờ ảo.

​- Đây rồi! Cuối cùng cũng tới nơi! - Minh Long nhìn thấy đất liền phía xa, ánh mắt rực sáng, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả mà thốt lên.

​Lam Nguyệt khẽ uốn mình, lao thẳng xuống một ngọn đồi biệt lập nằm ở rìa lục địa mới.

​Vừa đặt chân xuống mặt đất vững chãi, cả Minh Long và Phong Vân Cơ đều đồng loạt hít sâu một hơi, để rồi ngay sau đó cả hai đều phải lộ ra vẻ mặt chấn động. Linh khí tại nơi này nồng đậm đến mức kinh khủng, nó không còn ở dạng vô hình nữa mà đã hóa thành một tầng sương mù mỏng nhẹ, lượn lờ xung quanh cây cỏ. Độ tinh thuần và mật độ của nguồn linh năng này khác xa một trời một vực, hoàn toàn nghiền ép Nam Tinh Đại Lục hoang dã.

​Từng lỗ chân lông trên người như hạn hán gặp mưa rào, điên cuồng giãn nở để tham lam hấp thu nguồn năng lượng cao cấp này, khiến chân nguyên trong cơ thể vận hành nhanh hơn bình thường gấp mấy lần.

​"Vút!"

​Lam Nguyệt thu hồi lại bản thể trong chớp mắt, nàng đã trở lại nhân dạng một nữ tử, đứng chắp tay quay lưng về phía hai người.

​Minh Long phủi phủi những hạt bụi vô hình bám trên góc áo, vội vàng tiến lên phía trước vài bước, lên tiếng hỏi:

- Kế tiếp chúng ta phải làm gì?

​Lam Nguyệt chậm rãi xoay người lại, nàng khẽ chắp tay hướng về phía hắn, thanh âm trong vắt đáp lời:

- Thiếu chủ, nhiệm vụ của Lam Nguyệt đến đây đã hoàn thành một cách trọn vẹn. Kế đến phải làm gì, di chuyển đi đâu, chủ nhân sẽ trực tiếp thông qua Hoàng Văn Lệnh của người để truyền đạt chỉ thị cụ thể. Bản thân ta không tiện, và cũng hoàn toàn không có quyền hạn để xen vào việc sắp xếp của chủ nhân dành cho người.

Nói xong Lam Nguyệt nhón chân hành lễ:

- Lam Nguyệt xin cáo từ tại đây! Chúc Thiếu chủ may mắn.

​Dứt lời, không để cho Minh Long có bất kỳ một nhịp nào để kịp phản ứng hay hỏi han thêm, Lam Nguyệt lật bàn tay ngọc ngà của mình một cái, dứt khoát xé rách khoảng không trước mặt, tạo thành một khe nứt đen ngòm, sâu hun hút. Thân ảnh nàng khẽ động, bước thẳng vào bên trong, nháy mắt biến mất tăm không để lại một chút dấu vết hay tàn lưu khí tức nào.

​- Ơ này! Khoan đã, ta có biết cái gì ở đây đâu? - Minh Long ngẩn người ra mất ba giây, sau đó mới hớt hải với tay theo hét lớn.

​Thế nhưng, khe nứt không gian đã khép lại từ lâu, trả lại sự im lặng cho ngọn đồi hoang vắng.

​Nhìn xung quanh bốn bề xa lạ vắng vẻ, bên cạnh chỉ có Phong Vân Cơ cũng đang ngơ ngác, dùng ánh mắt đầy mờ mịt nhìn mình, Minh Long ôm chặt lấy đầu, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng:

​- MÓAAAAA!!!!!! CÁI LÃO GIÀ KIA, CHƠI XỎ TA À!!!