Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 228: LỰA CHỌN



Năm ngày trôi qua.

​Trên bầu trời trong vắt của vùng lõi Trung tâm. Không gian vốn đang yên ả bỗng nhiên bị xé toạc bởi một tiếng động trầm hùng.

​Từ trong tầng mây, một chiếc thiên chu khổng lồ nghênh ngang bay đến. Thân thuyền được đúc kết hoàn toàn từ những khối khoáng thạch cổ xưa tinh khiết, bề mặt khắc họa chằng chịt những đường trận văn phức tạp, không ngừng tỏa ra uy thế áp bách tinh thuần của một Thất cấp pháp bảo hạ phẩm. Thứ báu vật này nếu xuất hiện ở Nam Tinh Đại Lục chắc chắn sẽ trở thành hộ tông thần khí được các đại thế lực cung phụng, nhưng ở nơi này, nó lại chỉ được dùng như một phương tiện di chuyển tuần du.

​Trên đỉnh mũi thuyền, lá đại kỳ màu tím sậm tung bay phần phật trong gió. Mặt kỳ thêu nổi hình đồ đằng Mã Đạp Phong Vân bằng chỉ vàng kim lấp lánh, khí thế vô cùng ngạo nghễ.

​"Uỳnh!"

​Chiếc phi thuyền đang lao đi với vận tốc cực cao bỗng nhiên hãm phanh đột ngột ngay giữa không trung. Luồng kình phong cuộn trào từ thân thuyền dội xuống mặt đất, thổi quét làm rạp cả một vùng đại thụ đại ngàn phía dưới thung lũng.

​Từ sau lớp rèm lụa xa hoa của khoang thuyền bọc gấm, một giọng nữ nhân thanh lãnh, mang theo vài phần lười biếng và cao ngạo bỗng nhiên truyền ra ngoài:

- Hạ nhân, nhìn xuống dưới xem. Con bạch mã kia... thật thần tuấn.

​Tên hộ vệ mặc giáp phục cứng cáp đứng ngoài cửa thuyền nghe vậy liền rùng mình. Hắn lập tức hiểu ý nữ chủ tử, khom lưng nhận lệnh rồi khóa chặt ánh mắt xuống con đường mòn dưới thung lũng.

​Lúc này ở phía dưới đường mòn, Minh Long đang một tay dắt dây cương của Bạch Ảnh, vừa đi vừa lầm bầm đầy bực dọc.

​Bạch Ảnh sải bước bên cạnh hắn, bộ lông trắng muốt như tuyết sau khi tiến hóa xong đang tỏa ra một tầng linh quang nhàn nhạt đầy thần dị. Phong Vân Cơ mờ mịt đi phía sau Tông chủ, đôi mắt đẹp nhìn ngó bốn phương tám hướng nhưng xung quanh chỉ có núi non trùng điệp, hoàn toàn mất phương hướng.

​- Ngọc Nhi! - Minh Long nghiến răng, gầm gừ trong thức hải:

- Rốt cuộc Hoàng Văn Các nằm ở cái hướng quái quỷ nào? Ít ra cũng phải cho ta một cái bản đồ chứ, cứ đi mù mịt thế này đến bao giờ?

​Trong thức hải, Ngọc Nhi nhún vai một cái đầy vẻ vô can. Nàng thẳng thừng từ chối chỉ đường:

- Đừng có càu nhàu với ta. Quy định là ngươi phải tự mình tìm tòi và mở khóa khu vực. Ta không được Hệ Thống cho phép can thiệp để chỉ vị trí chính xác của Hoàng Văn Các đâu. Tự lực cánh sinh đi!

​- Ngươi...! - Minh Long tức đến nổ đom đóm mắt, nắm chặt dây cương đến mức phát ra tiếng "răng rắc". Cơn bực dọc dâng cao khiến lồng ngực hắn phập phồng, đúng là vừa mới đặt chân đến map mới đã gặp đủ chuyện nghẹn khuất.

​Đúng lúc tâm trạng của Minh Long đang tồi tệ nhất, không khí phía trước mặt đột ngột dao động dữ dội.

​"Vút! Vút! Vút!"

​Ba vệt sáng từ chiếc thiên chu trên trời lao thẳng xuống, chặn đứng đường đi của hai người. Khói bụi tản ra, lộ ra ba người mặc giáp phục cứng cáp, ngực áo đều có thêu đồ đằng mã đạp phong vân đồng bộ với lá đại kỳ trên không trung.

​"Oanh!"

​Cả ba tên đồng loạt phóng thích tu vi dao động, không ngờ tất cả đều là Hóa Thần trung kỳ. Mặc dù tu vi này hoàn toàn dưới cơ cảnh giới Luyện Hư sơ kỳ của Minh Long, nhưng việc một đám lính đi tuần tiễn chân của thế lực địa phương cũng đạt tới cấp bậc này đã cho thấy đẳng cấp của vùng đất mới là thế nào.

​Tên cầm đầu tiến lên một bước, hắn hoàn toàn không thèm nhìn mặt Minh Long hay Phong Vân Cơ, đôi mắt thèm khát dán chặt vào thân hình thần tuấn của Bạch Ảnh. Hắn hất cằm, dùng giọng điệu ra lệnh dứt khoát:

- Người chấp chưởng con bạch mã này là ai? Chủ tử nhà ta đã nhìn trúng nó rồi. Ra giá đi, bao nhiêu linh thạch cực phẩm thì chịu sang tay? Chủ tử nhà ta chưa từng bạc đãi ai bao giờ, đừng để chuốc lấy vạ vào thân.

​Phong Vân Cơ ở phía sau khẽ biến sắc, bàn tay nàng vô thức siết chặt trước áp lực từ ba tên Hóa Thần trung kỳ.

​Minh Long thì ngược lại. Hắn chậm rãi dừng bước, bàn tay đang nắm dây cương khựng lại. Ánh mắt hắn nheo lên đầy nguy hiểm, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày lộ ra một vệt âm trầm tột độ. Đúng lúc đang tức giận vì lạc đường lại gặp ngay đám chó săn cậy thế ép người, đòi mua thú cưỡi của hắn.

​Hắn liếc xéo tên giáp phục cầm đầu, từ trong kẽ răng lạnh lùng nhả ra hai chữ lạnh buốt:

- Không bán.

​Tên giáp phục cầm đầu thấy thái độ dứt khoát của Minh Long thì sắc mặt lập tức đanh lại. Hắn lật tay một cái, một chiếc túi gấm căng phồng xuất hiện, ném thẳng xuống chân Minh Long đầy vẻ bố thí:

- Năm ngàn linh thạch cực phẩm! Cái giá này đủ để mua năm con yêu thú Tứ giai ở vùng này rồi. Nhặt lấy rồi buông dây cương ra, đừng để ta phải phí lời.

​Minh Long liếc nhìn túi gấm dưới đất, mắt không thèm chớp, giọng điệu vẫn phẳng lặng như nước:

- Không bán.

​Ba tên giáp phục lập tức bùng nổ nộ khí. Tu vi Hóa Thần trung kỳ cuồn cuộn ép tới làm cỏ cây xung quanh vặn vẹo. Hắn chỉ tay thẳng lên lá đại kỳ màu tím sậm đang tung bay ngạo nghễ trên trời, gầm lên:

- Ngươi không nhìn gia huy chúng ta sao? Tiết gia đã mở lời, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!

​Minh Long khẽ chép miệng, trong lòng dâng lên sự bực dọc tột cùng. Đúng là phiền phức. Hắn vừa đặt chân đến vùng đất mới liền gặp phải đám ruồi nhặng cậy thế ép người này.

​- Rượu phạt? Để xem ai uống.

​"OÀNH...!!!"

​Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong hư không. Khí tức Luyện Hư sơ kỳ từ trên người Minh Long như một quả bom xung kích quét ngang ra bốn phương tán hướng. Sát khí tàn khốc, cô đặc trực tiếp giáng thẳng xuống đầu ba tên giáp phục.

"PHỐC!"

​Không gian nháy mắt bị bóp méo. Ba tên Hóa Thần trung kỳ còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng xương cốt toàn thân kêu răng rắc. Sức ép khủng khiếp đè chặt khiến cả ba quỳ rạp xuống mặt đất, lồng ngực nghẹn thắt, đồng loạt thổ huyết.

​- Hự... Luyện... Luyện Hư kỳ!

Tên cầm đầu trợn ngược hai mắt, hai tay cắm chặt xuống đất để chống đỡ cơ thể, trong lòng tràn ngập sự hãi hùng. Hắn vạn vạn lần không ngờ một kẻ ăn mặc phong trần đi bộ dắt ngựa lại là một vị Luyện Hư lão quái.

​Biến cố bạo liệt dưới mặt đất khiến chiếc thiên chu thất cấp trên thiên không lập tức xao động. Tấm rèm lụa bọc gấm được vén lên, một bóng người từ bên trong bước ra, đằng sau là đông đảo hộ vệ giáp trụ rực rỡ, tên nào tên nấy đều tỏa ra uy áp khủng khiếp từ Hóa Thần trung kỳ cho đến Hóa Thần viên mãn.

"Phần phật!"

​Nữ nhân bước xuống xé rách màn sương linh khí. Nàng sở hữu một nhan sắc tuyệt mỹ, khuynh quốc khuynh thành nhưng đôi mắt lại ngập tràn vẻ kiêu sa, lạnh lùng của kẻ đứng trên đỉnh cao bấy lâu nay.

​"Oanh!"

​Nàng phất tay một cái, luồng kình lực bạo liệt thuộc về cấp bậc Luyện Hư viên mãn cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ, cứng rắn va chạm rồi hóa giải hoàn toàn luồng uy áp của Minh Long, giải vây cho ba tên thuộc hạ.

​Nữ nhân nhìn chằm chằm vào Minh Long, giọng nói sắc bén vang lên:

- Động thủ với người của Tiết gia, là ngươi chán sống?

​Minh Long vỗ vỗ trán, thở dài một tiếng đầy ngán ngẩm rồi than thở:

- Haiz, trên đời này sao lúc nào cũng lắm kẻ mất não không biết nói đạo lý thế nhỉ? Rõ ràng là bên các ngươi nhảy ra chặn đường gây sự trước, ta từ chối giao dịch liền đòi động thủ, giờ lại quay sang trách ta?

​Nghe thấy hai chữ "mất não", gương mặt kiều diễm của nữ nhân nháy mắt xanh mét vì tức giận. Nàng siết chặt đốc kiếm, quát lớn:

- Cuồng đồ! Ngươi nói ai mất não?

​Minh Long giả vờ ngó nghiêng xung quanh ngọn đồi vắng vẻ, sau đó nhìn thẳng vào mắt nàng, thản nhiên đáp:

- À thì... ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, ngoài đám các ngươi ra thì còn ai khác nữa hả?

​- Tìm chết!

​Trận chiến bùng nổ. Minh Long phản ứng cực nhanh, ý niệm khẽ động, một luồng không gian lực lượng lập tức cuốn lấy Bạch Ảnh và Phong Vân Cơ ở phía sau, dứt khoát thu hồi cả hai vào sâu bên trong Không Linh Giới để rảnh tay ứng chiến.

​Cùng lúc đó, trên tay nữ nhân đột ngột xuất hiện một thanh trường kiếm lấp lánh linh quang, thân kiếm run rẩy tỏa ra uy lực ngập trời của một món Lục cấp thượng cực binh khí. Nàng không thèm nói nhảm thêm một lời, chém mạnh một đường thẳng xuống:

- CHẾTT!!!!

​Một đạo kiếm khí khổng lồ xé rách hư không, kình lực hung hãn mang theo sức mạnh Luyện Hư viên mãn bao phủ hoàn toàn lấy Minh Long, muốn một chiêu triệt hạ hắn.

​Đứng trước đòn đánh hủy diệt, Minh Long không hề chùn bước. Đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn luồng kiếm khí đang lao đến, hắn chỉ đơn giản là siết chặt quyền đầu, tung ra một cú đấm chính diện.

​"Ong! Ong! Ong!"

​Tiếng ngân vang rợn người của 350 đường Hoàng Văn đồng loạt thức tỉnh, rực sáng như những xiềng xích hoàng kim trên cánh tay hắn. Hoàng Quang Chấn Kích bùng nổ! Luồng quyền quang màu vàng rực rỡ mang theo lực lượng chấn động bá đạo đập thẳng vào nhát kiếm khí ngập trời kia.

​"OÀNH!!!"

​Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Dư ba chấn động hất tung đất đá xung quanh thành một hố sâu hoắm. Trước sự ngỡ ngàng của tất cả, luồng quyền quang vàng rực của Minh Long cứng rắn đánh tan nát nhát kiếm khí của nữ nhân, hóa giải nó thành những đốm sáng li ti rồi tan biến giữa hư không.

​- Sao có thể? - Nữ nhân há hốc mồm.

Đám hộ vệ Tiết gia đồng loạt trừng mắt kinh hãi. Một kẻ rõ ràng chỉ có tu vi Luyện Hư sơ kỳ, tại sao có thể tùy tiện tung một quyền đánh nát đòn toàn lực của chủ tử?

​Minh Long thu hồi nắm đấm, cất giọng lãnh đạm:

- Lão tử thật sự không rảnh để đôi co với các ngươi.

- Thứ nhất, bạch mã của ta không để bán.

- Thứ hai, ta không quan tâm các ngươi là ai.

- Thứ ba, là các ngươi chủ động sinh sự, động thủ với ta là ta không khách khí đâu đó.

​Khóe môi nữ nhân giật giật liên tục vì nhục nhã và kinh ngạc. Gia huy Tiết gia đang tung bay trước mắt, tên này thật sự không biết đến uy danh Tiết Phương Uyên của nàng? Một tên Luyện Hư sơ kỳ mà dám cuồng ngôn đến vậy?

​Minh Long nhìn sắc mặt biến hóa của đối phương, hắn lại lắc đầu nói tiếp:

- Giờ thì các ngươi có hai lựa chọn, một là tránh đường cho ta đi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, hai là...

​Lời của hắn còn chưa kịp dứt, không gian phía trên đỉnh đầu đột ngột sụp đổ xuống.

​"Ầm! Ầm! Ầm!"

​Một luồng kình lực bạo liệt tột cùng từ trên cao giáng thẳng xuống. Tiết Phương Uyên hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn, thân ảnh nàng hóa thành một đạo kiếm quang sắc bén, điên cuồng lao đến muốn diệt sát Minh Long.

​Minh Long thở dài một tiếng:

- Haizzz, vậy là chọn cách thứ hai!