Thân ảnh của Tiết Phương Uyên vừa động, toàn bộ không gian xung quanh liền bị khuấy đảo dữ dội. Một luồng Phong linh lực mang theo sức mạnh bạo liệt bùng phát ra từ cơ thể nàng, hóa thành một cột lốc xoáy khổng lồ nối liền hai khoảng trời đất.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Thanh trường kiếm lục cấp thượng phẩm trong tay nàng reo vang một tiếng sắc lẹm. Sức mạnh Luyện Hư viên mãn phối hợp với phong thuộc tính tinh thuần khiến tốc độ của nàng vượt qua giới hạn mắt thường có thể nhìn thấy, trực tiếp hòa tan vào trong kình phong.
- Thiên Phong Kiếm Quyết - Bạo Phong Vạn Trảm!
Nữ nhân quát lên một tiếng lanh lảnh. Thanh kiếm vung ra hàng vạn đạo kiếm quang, cuốn theo phong nhận sắc bén điên cuồng băm vằn mặt đất, xé toác hư không lao đến vị trí của Minh Long. Kiếm pháp ngập trời tạo thành một thiên la địa võng, khóa chặt mọi đường lui của hắn, dường như muốn một chiêu đem hắn cắt thành trăm mảnh vụn.
Đứng ở trung tâm của trận cuồng phong bạo liệt, tà áo của Minh Long bị gió cắt ra vài đường rách nhỏ, nhưng gương mặt hắn vẫn phẳng lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng.
Hắn khẽ nhắm mắt, đến khi mở ra một lần nữa, sâu trong hai con ngươi đen nhánh đột ngột bộc phát ra một luồng u quang sâu thẳm, huyền bí khôn lường. Cửu Trùng Minh Nhãn chính thức xoay chuyển!
"Vút... Vút... Vút..."
Trong thế giới nhãn quan của Minh Long sau khi hắn đột phá Luyện Hư kỳ, toàn bộ vạn vật xung quanh nháy mắt làm chậm lại khủng khiếp hơn trước không biết bao nhiêu lần. Những đạo phong nhận sắc bén đang lao đi với tốc độ xé gió, nay dưới tầm nhìn của Cửu Trùng Minh Nhãn chỉ còn là những đường quỹ đạo linh lực màu xanh nhạt di chuyển chậm chạp. Không chỉ vậy, nhãn quan của hắn còn chuẩn xác nhìn thấu qua lớp lớp cuồng phong, khóa chặt vào thân ảnh thật sự của Tiết Phương Uyên đang ẩn giấu trong mắt bão.
- Quá nhiều sơ hở. - Minh Long khẽ lầm bầm.
Hắn bắt đầu di chuyển. Thân hình uyển chuyển như một bóng ma, khẽ nghiêng người sang trái nửa tấc, lách nhẹ qua một đạo phong nhận trí mạng, sau đó lùi lại một bước nhỏ, né gọn gàng ba đường kiếm khí hung hiểm bọc hậu phía sau.
Trước sự chứng kiến đầy kinh hãi của đám hộ vệ Tiết gia trên thiên chu, Minh Long tựa như đang dạo chơi giữa tâm bão. Hàng vạn đạo phong nhận cuồng bạo lướt qua sát sạt thân thể nhưng hoàn toàn không thể chạm nổi vào một sợi tóc của hắn, chỉ có thể vô vọng nện xuống đất.
Tiết Phương Uyên ở trong kiếm trận càng đánh càng kinh hãi. Thiên Phong Kiếm Quyết vốn tự hào về tốc độ và sự biến ảo vô song, vậy mà kẻ trước mặt này cứ như có thể tiên tri trước được mọi ý đồ của nàng, mỗi một cái nhấc chân, mỗi một cái nghiêng đầu của hắn đều chuẩn xác né tránh đòn đánh một cách vô lý.
Nhận ra kiếm trận đang có dấu hiệu trì trệ do linh lực tiêu hao, Minh Long nở một nụ cười lạnh lùng. Cửu Trùng Minh Nhãn của hắn khóa chặt vào một điểm giao nhau giữa ba luồng phong mạch chính, đó là tử huyệt của toàn bộ đòn tấn công này.
Hắn hạ thấp trọng tâm, năm ngón tay phải siết chặt lại thành quyền đầu.
"Ong! Ong! Ong!"
350 đường Hoàng Văn trên cánh tay hắn đồng loạt thức tỉnh, rực sáng như những xiềng xích hoàng kim đan xen lẫn nhau. Lực lượng chấn động kinh thiên động địa của Hoàng Quang Chấn Kích ngưng tụ tại một điểm duy nhất.
- Phá cho ta!
Minh Long bước lên một bước, tung ra một quyền trực diện đấm thẳng vào khoảng không vô định trước mặt.
"BÙM!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, âm thanh chấn động mạnh đến mức làm lồng ngực của đám tu sĩ Hóa Thần gần đó nghẹn thắt lại. Luồng quyền quang màu vàng rực rỡ mang theo lực lượng chấn động tần số cao bộc phát, thô bạo đập nát điểm cốt lõi của phong mạch.
Cấu trúc của Bạo Phong Vạn Trảm nháy mắt bị bẻ gãy hoàn toàn. Luồng lốc xoáy khổng lồ bỗng chốc vỡ tan.
Kiếm trận bị phá vỡ một cách thô bạo, lực phản phệ tàn khốc phối hợp với một phần dư ba của Hoàng Quang Chấn Kích nương theo thân kiếm truyền thẳng vào cánh tay của Tiết Phương Uyên.
- Hự!
Nữ nhân kêu lên một tiếng đau đớn, thanh trường kiếm trong tay run rẩy dữ dội suýt chút nữa tuột khỏi lòng bàn tay. Toàn bộ hộ thể chân nguyên của nàng bị lực chấn động đánh cho tan nát, cơ thể như một con diều đứt dây bị hất văng ra khỏi trạng thái ẩn thân trong gió, lộn nhào mấy vòng trên không trung mới chật vật đáp xuống đất.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Nàng lùi liên tiếp mười mấy bước, sắc mặt tuyệt mỹ của nàng nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu, một ngụm máu tươi không kiềm chế được tràn ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ một mảng trước ngực.
Đám hộ vệ Tiết gia đồng loạt đứng hình, tất cả đều trừng lớn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, trong đầu như có sấm sét nổ vang. Tiểu thư của bọn hắn, thiên tài Luyện Hư viên mãn, người sở hữu lục cấp binh khí và tuyệt học gia tộc, vậy mà lại bị một tên Luyện Hư sơ kỳ dùng nhục thân thuần túy đấm cho hộc máu lùi bước?
Giữa đống đổ nát đầy khói bụi, Minh Long từ tốn thu hồi nắm đấm, u quang trong mắt dần tắt đi, thản nhiên mở miệng:
- Đã bảo là lão tử không rảnh chơi với các ngươi rồi mà.
Vệt máu tươi đỏ thẫm trước ngực như một cái tát nảy lửa bạt thẳng vào lòng tự tôn cao ngạo của Tiết Phương Uyên. Nàng là đại tiểu thư của Tiết gia vùng lõi Trung tâm, là một thiên tài Luyện Hư viên mãn có tiếng tăm, chưa bao giờ nàng chịu nỗi nhục nhã lớn đến nhường này trước mặt đám thuộc hạ. Mà kẻ ban phát sự sỉ nhục này cho nàng, lại chỉ là một tên tu sĩ Luyện Hư sơ kỳ vô danh tiểu tốt!
- Nghiền nát ngươi...!
Tiết Phương Uyên rít lên qua kẽ răng, đôi mắt nàng đỏ ngầu vì phẫn nộ, toàn bộ linh lực cuồng phong trong cơ thể bộc phát ra một cách điên cuồng, không còn giữ lại bất kỳ một chút bảo lưu nào.
"Oanh!"
Thanh trường kiếm trên tay nàng run rẩy dữ dội, hút cạn chân nguyên của chủ nhân rồi phóng thích ra một dải sáng màu xanh lam dài tới vài chục trượng, trực tiếp chẻ đôi tầng mây trên trời. Nàng thi triển ra tuyệt kỹ mạnh nhất của bản thân:
- Thiên Phong Tuyệt Diệt Trảm!
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Toàn bộ sức mạnh bạo liệt của cuồng phong nháy mắt được áp súc lại, cô đặc thành một sợi chỉ mảnh màu xanh sắc lẹm nằm dọc theo lưỡi kiếm. Không gian mười trượng xung quanh lưỡi kiếm bị chấn động đến mức sụp đổ hoàn toàn. Thân ảnh nàng hóa thành một vệt sáng rực trời, mang theo kình lực hủy thiên diệt địa lao thẳng về phía Minh Long với tốc độ không tưởng.
Đối mặt với đòn dứt điểm kinh hoàng, Minh Long lại có biểu hiện kỳ lạ đến mức quỷ dị.
Hắn chỉ đứng yên tại chỗ, hai tay chắp sau lưng, phẳng lặng ngước mắt nhìn lưỡi kiếm của Tiết Phương Uyên đang lao đến bằng một ánh mắt thản nhiên.
"Vút!"
Tốc độ của Luyện Hư viên mãn quá nhanh. Chỉ trong một chớp mắt, đạo kiếm quang màu xanh sắc lạnh đã áp sát vào yết hầu của Minh Long. Khoảng cách gần đến mức kình phong từ lưỡi kiếm đã rạch nhẹ lên da cổ hắn một vết xước mỏng.
Tiết Phương Uyên nhìn thấy cảnh này thì trong lòng mừng rỡ điên cuồng. Nàng tự tin rằng dưới khoảng cách này, dù hắn có là quái thai nhục thân gia trì đi chăng nữa thì cái đầu của hắn cũng chắc chắn phải lìa khỏi cổ!
Nhưng ngay vào khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, khóe miệng của Minh Long bỗng nhiên nhếch lên, tạo thành một nụ cười giễu cợt đầy ẩn ý. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng:
- Nhìn kỹ lại đi.
"Răng rắc...!!!"
Một âm thanh vỡ vụn đột ngột vang lên ngay trong đầu Tiết Phương Uyên.
Toàn bộ thế giới ngập tràn kiếm khí cuồng bạo rợp trời và cả thân ảnh của Minh Long đang ở ngay trước mũi kiếm bỗng nhiên nứt toác ra thành vạn mảnh, rồi biến mất tăm như một làn khói.
Tiết Phương Uyên giật mình kinh hãi, tim nàng nháy mắt như ngừng đập, toàn thân đổ rạp một tầng mồ hôi lạnh. Khung cảnh xung quanh nháy mắt đảo lộn một cách bạo liệt, đưa nàng quay trở về thực tại.
Nàng nhận ra, bản thân từ đầu đến cuối vẫn đứng nguyên tại vị trí cũ sau hiệp đấu thứ nhất. Nàng chưa từng lao lên, chưa từng thi triển Thiên Phong Tuyệt Diệt Trảm, và không gian thung lũng xung quanh vẫn hoàn toàn vẹn nguyên.
Nhưng điều kinh hoàng tột độ hơn cả chính là cục diện hiện tại của nàng.
Thanh trường kiếm sắc lẹm trong tay không biết từ lúc nào đã xoay ngược hướng hoàn toàn. Lưỡi kiếm vốn dùng để diệt sát kẻ thù, nay lại đang tự kề sát vào cái cổ trắng ngần của chính nàng!
Lực tay của nàng cực mạnh, lưỡi kiếm sắc bén đã lún sâu vào da thịt, rạch ra một đường mỏng khiến một dòng máu tươi ấm nóng từ từ chảy xuống gấm vóc trước ngực. Chỉ cần lúc nãy nàng dùng lực thêm một chút nữa, hoặc chỉ cần Minh Long chậm mở miệng nửa nhịp, thì chính nàng đã tự tay chặt đứt đầu của bản thân!
- Tự... tự sát? - Tiết Phương Uyên đứng hình tại chỗ, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi bàn tay nắm chuôi kiếm cứng đờ không dám cử động dù chỉ là một ly.
Nàng run rẩy ngước mắt nhìn về phía xa. Minh Long vẫn đứng yên ở đó, hai tay khoanh trước ngực đầy vẻ thong dong. Lúc này, sâu trong đôi đồng tử của hắn, Cửu Trùng Minh Nhãn đang xoay chuyển theo một quỹ đạo quỷ dị, các vòng u quang thâm sâu phát ra những luồng dao động thần bí cô đặc.
Đến lúc này, vị đại tiểu thư kiêu ngạo của Tiết gia mới triệt để sụp đổ về mặt tâm lý.
Nàng nhận ra một sự thật tàn khốc. Tất cả những diễn biến từ nãy đến giờ, từ việc nàng phẫn nộ, tích tụ linh lực cho đến đòn đánh tối hậu... hoàn toàn chỉ là giả. Toàn bộ năm giác quan, thần trí và nhận thức của một cường giả Luyện Hư viên mãn như nàng đã bị nhãn thuật Ảo Thị của hắn thao túng hoàn toàn từ lúc nào không hay!
Hắn thậm chí còn chưa thèm nhấc một ngón tay, chưa thèm bước đi nửa bước, chỉ bằng một cái liếc mắt đã có thể ép một kẻ vượt cấp như nàng tự quay kiếm tự sát. Đây là cái loại tà môn nghịch thiên gì? Kẻ trước mặt này rốt cuộc là con quái vật từ đâu chui ra?
"Phốc!"
Tâm cảnh vỡ vụn, Tiết Phương Uyên thổ huyết.
Đám hộ vệ Tiết gia trên thiên chu nhìn thấy tiểu thư của mình đột nhiên đứng hình, rồi tự quay kiếm kề vào cổ mình thì tất cả đều sợ tới mức hồn bay phách lạc, không một ai dám ho he nửa lời. Xung quanh thung lũng, một bầu không khí im lặng đến rợn người bao trùm lấy tất cả.
Minh Long thản nhiên bước tới hai bước, thản nhiên hỏi lại câu cũ:
- Giờ thì... ngươi đã chọn được cách thứ nhất chưa?
Tiết Phương Uyên đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay đang cầm thanh trường kiếm từ từ hạ xuống trong sự run rẩy vô thức. Trên trán nàng, những giọt mồ hôi lạnh toát rịn ra ròng ròng, trượt dài qua gò má tái nhợt.
Minh Long khẽ chậc lưỡi. Hắn thu hồi Cửu Trùng Minh Nhãn, lùi lại nửa bước rồi tiện tay phủi phủi vài hạt bụi dính trên tà áo. Hắn thản nhiên xoay người, dẫm lên những lớp sỏi đá vụn vỡ mà bước đi tiếp trên con đường mòn, hoàn toàn xem đám người Tiết gia cùng chiếc thiên chu uy nghi kia như không khí.
Vừa đi, hắn vừa thầm rủa xả trong lòng:
- "Cái nơi này đúng là quái dị! Vừa đi được một đoạn đã gặp ngay một đám có vấn đề về thần kinh. Thật rách việc!"
Đợi đến khi bóng lưng của Minh Long khuất dần sau một khúc quanh, Tiết Phương Uyên mới dồn dập hít vào mấy ngụm khí để ổn định lại. Cảm giác cái chết cận kề từ Ảo Thị vừa nãy vẫn còn in hằn trong tâm trí khiến lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt nàng bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng cắn chặt môi, vội vàng tra thanh trường kiếm vào vỏ.
"Vút!"
Lập tức thi triển thân pháp, hóa thành một đạo thanh phong vội vã đuổi theo hướng Minh Long vừa rời đi.
Cách đó không xa, Minh Long đang đi thì khẽ nhíu mày. Cảm ứng được luồng gió động bám theo ngay phía sau lưng, hắn dừng bước, xoay đầu lại với vẻ mặt mất kiên nhẫn tột độ.
- Còn muốn gì? - Hắn lạnh lùng cất tiếng, trong tay đã âm thầm vận chuyển hoàng quang, chuẩn bị cho con ả mất não này một đòn chấn kích tiễn thẳng về tây thiên nếu nàng ta còn dám xuất kiếm.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ kiêu ngạo, hống hách ban nãy, Tiết Phương Uyên vừa hạ xuống mặt đất liền cúi gập người. Nàng chắp hai tay lại, thực hiện một cái đại lễ cực kỳ cung kính, giọng nói mang theo sự khẩn khoản:
- Tiền bối xin dừng bước! Lúc nãy là Phương Uyên có mắt không thấy thái sơn, mạo phạm tôn nhan của ngài. Xin tiền bối đại nhân đại lượng tha thứ cho sự ngu xuẩn của ta, và... khẩn cầu tiền bối giúp ta một việc!
Nghe đến hai chữ "giúp việc", đôi lông mày của Minh Long giật giật. Hắn lập tức khoát tay cắt ngang, không thèm nghe nàng nói hết nửa câu sau:
- Không rảnh, cáo từ!
Dứt lời liền dứt khoát quay lưng bước đi, bóng dáng tiêu sái không mang theo một tia lưu luyến nào. Với hắn, phiền phức là thứ cần phải tránh xa, đặc biệt là phiền phức đến từ nữ nhân.
Thấy Minh Long tuyệt tình rời đi, Tiết Phương Uyên cắn răng, viền mắt khẽ đỏ lên. Nàng không màng đến thể diện của đại tiểu thư Tiết gia.
"Bịch!"
Đầu gối nàng khụy xuống, trực tiếp quỳ sụp ngay trên nền đất đá mấp mô.
Bước chân của Minh Long triệt để khựng lại. Hắn đưa tay lên vỗ vỗ trán đầy ngao ngán, bất lực nhìn nữ nhân dung mạo tuyệt mỹ nhưng hành xử kỳ quặc đang quỳ gối dưới chân mình. Hắn gầm gừ trong cổ họng:
- Làm khùng làm điên cái gì? Muốn gì đây?
Tiết Phương Uyên từ từ ngẩng đầu lên. Nàng nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen nhánh của Minh Long, hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát nhả ra từng chữ:
- Muốn ngươi thành thân với ta.