Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 230: TIẾT - HẮC KÝ



"Phốc!"

​Minh Long phun ra một ngụm, trợn ngược hai mắt, nhìn nữ nhân đang quỳ:

​- Ngươi nói cái gì cơ?

​Tiết Phương Uyên giật nảy mình, vội vã xua tay thanh minh cấp tốc:

​- Chỉ là giả! Thành thân giả thôi! Đạo lữ hờ thôi đừng hiểu lầm!

​Nghe đến ba chữ "đạo lữ hờ", Minh Long đen mặt, khóe mắt giật liên hồi. Hắn nhíu chặt lông mày, tức giận gắt lên:

​- Thành thân giả? Ngươi bị khùng điên cái gì thế hả?

​Tiết Phương Uyên cắn chặt bờ môi, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa khẩn khoản, ngước mắt cầu khẩn:

​- Ta hoàn toàn tỉnh táo! Xin ngươi cho ta vài phút để giải thích rõ ngọn ngành. Chỉ vài phút thôi!

​Minh Long hít một hơi sâu, khoanh hai tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng rồi thản nhiên ra hiệu cho nàng nói nhanh. Hắn cũng muốn xem nàng định giở trò quỷ gì.

​Để bắt đầu lời giải thích, Tiết Phương Uyên lấy lại phong thái nghiêm túc, thấp giọng nói:

​- Bởi vì ta là người của Tiết gia.

​Minh Long nghiêng đầu, nhả ra một câu tỉnh bơ:

​- Thì sao?

​Tiết Phương Uyên thoáng bất ngờ, trợn tròn hai mắt nhìn hắn như nhìn sinh vật lạ:

​- Ngươi... ngươi không biết Tiết gia?

​Minh Long thản nhiên lắc đầu:

​- Không biết.

​Tiết Phương Uyên nghẹn họng, lồng ngực phập phồng đầy uất ức. Nàng hít một hơi, cắn răng hỏi tiếp:

​- Vậy còn Hắc Ký Mã Gia?

​Minh Long nhún vai, phán một câu xanh rờn:

​- Chịu, chưa nghe bao giờ.

​Lúc này, Tiết Phương Uyên triệt để chấn động tâm thần. Nàng đứng hình mất vài giây, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực. Đến hai đại thế lực nổi danh đang hô mưa gọi gió ở vùng đất này cũng không hề hay biết.

​Nén lại nỗi nghẹn ngào trong lòng, Tiết Phương Uyên kiên nhẫn giải thích:

​- Được rồi... Tiết gia của ta và Hắc Ký Mã Gia là hai đại thế lực gắn bó lâu đời. Hắc Ký Mã Gia là một tộc mã yêu thú thuần chủng vô cùng cường đại, thuộc Thất cấp thế lực. Ta từ nhỏ đã bị chỉ hôn với một tên thiên tài thuộc dòng đích của bọn hắn.

​Minh Long nhíu mày nghe, không ngắt lời. Tiết Phương Uyên nói tiếp:

​- Hai gia tộc chúng ta cùng tu luyện chung bộ công pháp tối cao tên là Nhân Mã Hợp Nhất Quyết. Bộ công pháp này chỉ đạt đến trạng thái đỉnh phong cực hạn khi có một nhân tộc và một mã yêu thú khác giới tiến hành song tu. Liên minh giữa hai tộc nhờ vậy mà vô cùng chặt chẽ.

​Nói đến đây, giọng nàng có chút run rẩy:

​- Hắc Ký Mã Gia được tọa trấn bởi Hắc Ký Chi Tổ, là một Thất giai yêu thú hậu kỳ. Mà Tiết gia của ta hiện tại do mẫu thân ta tọa trấn, cũng là Hợp Thể hậu kỳ. Trên danh nghĩa, mẫu thân ta và Hắc Ký Chi Tổ chính là phu thê lâu năm để duy trì liên minh này.

​Nghe đến đây, Minh Long lập tức suy luận theo lẽ thông thường. Hắn nheo mắt gặng hỏi:

​- Mẫu thân ngươi gả cho Hắc Ký Chi Tổ, vậy lão ngựa già kia chính là phụ thân của ngươi? Ngươi lén lút chạy đi tìm một nhân tộc như ta để thành thân hờ, đây là muốn phản nghịch phụ thân ruột của mình, kéo một kẻ như ta làm đệm lưng gánh lôi đình của lão đúng không? Lão tử trông giống kẻ ngu lắm sao?

​Vừa dứt lời, Minh Long bỗng nhận ra sát khí và oán hận ngập trời bùng phát từ trên người Tiết Phương Uyên, ánh mắt đỏ ngầu, hai nắm tay siết chặt, lắc đầu phủ nhận dứt khoát:

​- Lão ngựa già đó không phải phụ thân ta! Ta thực chất là con riêng của mẫu thân với một nam nhân nhân tộc khác!

​Nàng nghẹn ngào, giọng nói chứa đựng huyết lệ cùng thù hận khắc sâu vào xương tủy:

​- Khi xưa, mẫu thân kịch liệt phản đối hôn sự chính trị này vì yêu phụ thân ta. Hai người lén lút sinh ra ta. Nhưng để cưỡng ép mẫu thân vào cuộc liên hôn nhân yêu kia, cả hai gia tộc Tiết gia và Hắc Ký Mã Gia đã cùng bắt tay bức tử phụ thân ta một cách tàn khốc ngay khi ta vừa lọt lòng!

​Lồng ngực Tiết Phương Uyên phập phồng dữ dội:

​- Mẫu thân vì bảo toàn mạng sống cho ta nên mới cắn răng chịu đựng, chấp nhận bị cưỡng ép thành thân với Hắc Ký Chi Tổ. Đối với hai gia tộc này, ta chỉ có hận, không có ân tình!

​Minh Long nghe xong cũng khẽ động dung trước bi kịch của nàng. Tuy nhiên, một kẻ thực tế như hắn vẫn lập tức tìm ra điểm bất hợp lý:

​- Cho dù là vậy, một Thất cấp thế lực há lại để một kẻ như ta phá hỏng liên minh? Mẫu thân ngươi làm sao dung túng cho ngươi làm loạn?

​Tiết Phương Uyên lau đi giọt nước mắt chực trào, ánh mắt lộ ra một tia kiên định xen lẫn quỷ quyệt:

​- Mẫu thân luôn cảm thấy áy náy với ta vì cái chết của phụ thân, nên mới muốn bù đắp bằng cách ép ta gánh vác trách nhiệm gia tộc, tức là liên hôn với dòng đích Hắc Ký Mã Gia để được hưởng phần tài nguyên lớn nhất từ hai tộc.

​Nàng tiến sát lại gần Minh Long hơn một chút, thấp giọng tiết lộ quân bài tẩy cuối cùng:

​- Nhưng dưới ta còn có một người muội muội cùng mẫu thân khác phụ thân. Nó là con chung của mẫu thân và Hắc Ký Chi Tổ, mang trong mình huyết mạch lai giữa người và mã yêu thú. Nếu ta dứt khoát vượt rào, thành thân với người ngoài là ngươi, tạo thành thế ván đã đóng thuyền thì liên minh giữa hai tộc vẫn buộc phải tiếp tục. Khi đó, gánh nặng liên hôn và song tu với tên dòng đích Hắc Ký Mã Gia kia bắt buộc phải chuyển giao sang cho người muội muội kia gánh vác thay thế! Ta vừa thoát thân, vừa có thể bắt bọn hắn nếm mùi đau khổ!

​Minh Long nghe xong toàn bộ câu chuyện thì hoàn toàn á khẩu. Hắn đưa tay vỗ vỗ trán đầy ngao ngán, không nhịn được mà thốt lên một câu cảm thán đầy cạn lời:

​- Hảo kế a! Cơ mà...

​- Ta không rảnh. Tìm người khác đi!

​Nghe xong cái gọi là diệu kế cứu vãn cuộc đời của Tiết Phương Uyên, Minh Long không thèm suy nghĩ lấy một giây, dứt khoát giội ngay một gáo nước lạnh.

​Tiết Phương Uyên đang quỳ trên đất bỗng sững sờ. Nàng ngước khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng tràn ngập vẻ mờ mịt lên, vô thức hỏi ngược lại:

​- Tại sao chứ?

​Minh Long nghe vậy thì trợn ngược hai mắt, chỉ muốn tiến lên gõ vào cái đầu dường như đang bị chập mạch kia của nàng:

​- Ngươi còn hỏi tại sao? Ta với ngươi quen biết gì nhau? Gặp mặt chưa đầy nửa canh giờ, vừa nãy còn muốn chém muốn giết, giờ ngươi đùng một cái đòi ta thành thân cùng ngươi? Trên đời này thiếu gì nam nhân, tại sao lại là ta?

​Tiết Phương Uyên cắn chặt môi, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh Long, nghiêm túc nói:

​- Bởi vì ngươi rất mạnh! Mạnh đến mức vô lý! Chỉ với một cái nhìn, ngươi đã có thể chấn nhiếp thần hồn, đánh bại ta mà không tốn chút sức lực nào. Ngươi... ngươi chắc chắn là một lão quái vật lánh đời nào đó đang che giấu tu vi để du ngoạn hồng trần đúng không?

​Khóe miệng Minh Long giật giật. Hắn lười phí lời giải thích, trực tiếp chấn động đan điền.

​"Oành!"

​Một luồng khí tức huyền thanh lăng lệ từ trên người hắn quét ra, cuộn trào sóng linh khí bốn phía. Khí thế này vô cùng chân thật, không hề có bất kỳ thủ đoạn ngụy trang hay che giấu nào. Đúng chuẩn Luyện Hư sơ kỳ!

​- Nhìn cho kỹ đi, ta thật sự chỉ là Luyện Hư sơ kỳ, không phải lão quái vật gì hết! - Minh Long hừ lạnh.

​Tiết Phương Uyên bị luồng khí tức kia thổi tung mái tóc bồng bềnh. Nàng hơi bất ngờ trước tu vi thực sự của hắn, nhưng rất nhanh, đôi mắt đẹp lại sáng lên một tia sáng kỳ quái. Nàng vội vàng nói:

​- Nếu vậy thì càng chứng minh cho suy đoán của ta! Tu vi Luyện Hư sơ kỳ mà có thể dễ dàng đánh bại Luyện Hư viên mãn như ta, ngươi chắc chắn là truyền nhân dòng đích của một đại thế lực đỉnh tiêm ẩn thế nào đó! Chỉ có những quái thai của siêu cấp thế lực mới sở hữu thủ đoạn nghịch thiên vượt cấp như vậy.

​Nàng càng nói càng hưng phấn, dường như đã tự thuyết phục bản thân:

​- Chỉ cần có sự chống lưng của thế lực khổng lồ đằng sau ngươi, cả Tiết gia và Hắc Ký Mã Gia chắc chắn phải cúi đầu hạ mình chấp thuận, không dám hé răng nửa lời!

​Minh Long đứng đực ra đó, há hốc mồm nhìn nữ nhân trước mắt. Hắn thầm nhủ trong lòng:

- ​"Nữ... nữ nhân này, trí tưởng tượng của nàng ta điên rồ đến mức này sao?"

​Nhưng ngặt một nỗi, hắn lại không thể phản bác được suy luận này của nàng. Bởi vì xét về thân phận, chính bản thân hắn hiện tại đang là Thiếu chủ của Hoàng Văn Các, một thế lực siêu cấp hàng thật giá thật!

​Cơ mà... nghĩ đến đây, Minh Long lại muốn chửi thề. Lão già chết tiệt kia lôi hắn đến cái nơi quái quỷ này rồi lại bỏ mặc hắn tự bơi, tự sinh tự diệt. Đến cái Hoàng Văn Các nằm ở phương trời nào hắn còn chẳng biết, dựa hơi cái rắm à?

​Minh Long hít một hơi sâu, gạt phắt ý nghĩ đó ra khỏi đầu, dứt khoát xua tay:

​- Bớt tự bổ não đi. Tóm lại là không được! Ta ghét nhất là phiền phức. Ngươi tự đi mà tìm muội muội của ngươi gánh tội thay. Cáo từ!

​Dứt lời, Minh Long quay người cất bước dứt khoát, không thèm quay đầu lại.

​- Xin ngươi hãy suy nghĩ lại! Chỉ cần ngươi giúp ta, ta nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp! - Tiết Phương Uyên khàn giọng van nài phía sau, nhưng bóng lưng hắn vẫn lạnh lùng rời đi.

​Tiết Phương Uyên thẫn thờ ngồi bệt trên nền đất đá lạnh lẽo, nhìn theo bóng lưng Minh Long dần khuất sau màn sương mờ của thung lũng. Sự tuyệt vọng dâng lên tột cùng trong lòng nàng.

​Thế nhưng, ngay khi Minh Long vừa đi được khoảng mười trượng, một âm thanh máy móc lạnh lẽo đột ngột vang lên bên tai.

​Bước chân của Minh Long triệt để khựng lại. Âm thanh này... âm thanh máy móc quen thuộc này... Đã bảy năm rồi! Kể từ ngày đó, hắn chưa từng nghe lại nó dù chỉ một lần!

​[Đinh! Hệ Thống phát động nhiệm vụ chính tuyến: Giúp đỡ Phương Uyên!

-...]

​Tiết Phương Uyên đang ngồi thẫn thờ đằng xa, bất chợt thấy hắn đứng lại. Nhìn điệu bộ lầm bầm tự chửi rủa đầy kỳ quái của hắn, nàng không khỏi ngơ ngác, nín thở không dám phát ra tiếng động.

​Bất chợt, Minh Long dứt khoát xoay người lại. Hắn hầm hầm sát khí bước từng bước lớn quay về phía nàng.

​Đứng trước mặt Tiết Phương Uyên, Minh Long khoanh hai tay trước ngực, bày ra bộ mặt xụ xuống như đưa đám, hậm hực hỏi:

​- Vậy... giúp ngươi, ta được cái gì?

...

​Tại một mật thất xa hoa bên trong một tòa lầu các sở hữu bởi Hắc Ký Mã Gia. Màn lụa mỏng buông lơi, hương trầm nồng đượm cũng không che giấu nổi âm thanh thở dốc đầy ám muội của một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau trên chiếc giường lớn.

​Nam tử có vóc dáng cao lớn, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên bờ vai rộng, đôi mắt thỉnh thoảng xẹt qua tia sáng dã tính của yêu thú. Hắn chính là thiên tài dòng đích của Hắc Ký Mã Gia, Hắc Ký Đằng, 670 tuổi, tu vi Thất giai yêu thú sơ kỳ.

​Còn nữ tử đang rúc vào lồng ngực hắn, toàn thân mềm nhũn, trên gương mặt kiều diễm vẫn còn vương nét hồng triều chính là muội muội cùng mẫu thân khác phụ thân của Tiết Phương Uyên, Tiết Phương Nghi. Dù mang huyết mạch lai giữa nhân tộc và mã yêu thú, nàng ta vẫn giữ được dung mạo vô cùng mị hoặc, chỉ là thần thái luôn lộ ra vẻ xảo quyệt và hẹp hòi.

​Tiết Phương Nghi lười biếng vẽ những vòng tròn vô định trên ngực Hắc Ký Đằng, giọng điệu nũng nịu nhưng không giấu nổi sự ghen tị và uất ức:

​- Đằng ca, muội thật sự không cam lòng. Rõ ràng muội mới là người yêu huynh nhất, vì sao huynh cứ phải chấp niệm cưới ả tiện nhân Tiết Phương Uyên kia làm gì? Muội tự dâng xác thịt đến tận cửa, vậy mà huynh lại cứ muốn đi rước một tảng băng di động về nhà sao?

​Hắc Ký Đằng khẽ cười tà mị, một tay vân vê lọn tóc của nàng ta, giọng trầm thấp đầy dã tâm:

​- Nghi nhi ngoan, ta đối với nàng thế nào, nàng còn không rõ sao? Ta muốn cưới nàng ta, há lại vì thứ tình cảm kia? Thứ ta muốn chính là Hư Không Táng Phong!

​Nghe đến bốn chữ này, Tiết Phương Nghi khẽ rùng mình.

​Hư Không Táng Phong là một loại Dị Phong cường đại từ thời thượng cổ, báu vật trấn tộc được Tiết gia và Hắc Ký Mã Gia đồng canh giữ và bảo hộ sâu trong cấm địa.

​Điều kiện chỉ có người thừa kế chính thức của liên minh hai nhà sau khi hoàn thành đại điển liên hôn mới được phép tiếp cận để hấp thụ một phần sức mạnh của nó.

​Tiết Phương Nghi chu mỏ, hậm hực vặn vẹo thân thể:

​- Thế thì cưới muội không được sao? Muội cũng là nhi nữ của mẫu thân, lại mang huyết mạch của Hắc Ký Chi Tổ, danh chính ngôn thuận hơn ả tiện nhân kia nhiều! Nếu huynh và muội thành thân, chẳng phải cũng là liên hôn dòng đích của hai nhà đó sao?

​Hắc Ký Đằng thở dài, gõ nhẹ vào trán nàng ta đầy chiều chuộng:

​- Nàng nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi. Lão tổ của hai nhà không phải kẻ ngu. Theo tục lệ từ mấy ngàn năm nay của Tiết gia, chỉ có con trưởng mới được công nhận là đích truyền thừa kế chính thống của huyết mạch Tiết gia. Nàng dù có là nhi nữ của Hắc Ký Chi Tổ đi nữa, trong mắt đám trưởng lão Tiết gia, nàng vẫn chỉ là con thứ, không đủ tư cách để kích hoạt bí pháp thừa kế Hư Không Táng Phong.

​Hắc Ký Đằng dừng một chút, trong mắt lóe lên một tia thèm khát trần trụi:

​- Hơn nữa... phải công nhận một điều, vị tỷ tỷ kia của nàng quả thực là một cực phẩm nhân gian. Dung mạo của nàng ta so với nàng... khụ! Xác thực là có chút lệch biệt. Một đóa tuyết liên thanh cao thoát tục như thế, nam nhân nào lại không muốn một lần được đặt dưới thân để chà đạp, bắt nàng ta phải khóc lóc cầu xin dưới háng mình chứ?

​Nghe Hắc Ký Đằng khen ngợi dung mạo của Tiết Phương Uyên ngay trước mặt mình, Tiết Phương Nghi tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt. Nàng ta ngồi bật dậy, mặc kệ cảnh xuân lộ ra ngoài, hậm hực mắng mỏ:

​- Tiết Phương Uyên! Lại là Tiết Phương Uyên! Từ nhỏ đến lớn, bất kể thứ gì tốt nhất mẫu thân đều dành cho ả ta! Mẫu thân thiên vị nàng ta đến mức cực điểm, rõ ràng muội mới là con chung của bà và Hắc Ký Chi Tổ, vậy mà bà ta nhìn muội chẳng khác nào một vết nhơ! Ngay cả huynh cũng thèm khát thân thể của ả tiện nhân đó!

- Huynh cút đi cho muội!

​Thấy người tình nổi giận, Hắc Ký Đằng lập tức lộ ra bộ mặt nịnh nọt xảo trá. Hắn vội vàng kéo nàng ta vào lòng, bá đạo hôn lên bờ môi đang hờn dỗi, bàn tay hư hỏng bắt đầu ngao du khắp cơ thể nàng ta để dập lửa:

​- Nghi nhi bớt giận, bớt giận nào. Ta chỉ là nói sự thật về danh phận của nàng ta thôi. Trong lòng ta, nàng mới là bảo bối mềm mại nhất. Nàng ta có đẹp đến mấy thì cũng chỉ là một quân cờ, một cái xác không hồn để ta lợi dụng đạt được Hư Không Táng Phong mà thôi.

​Hắn ghé sát tai nàng ta, phả ra luồng hơi nóng đầy mị hoặc cùng lời hứa hẹn:

​- Đợi đến khi ta thành công hấp thụ được sức mạnh của Hư Không Táng Phong, bước lên đỉnh phong, Tiết gia và cả Hắc Ký Mã Gia này sớm muộn gì cũng nằm gọn trong tay ta. Lúc đó, Tiết Phương Uyên chỉ là một món đồ chơi bị ta vứt bỏ, còn nàng sẽ là nữ nhân duy nhất đứng cạnh ta thống trị tất cả. Ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu chút thiệt thòi nào! Nào... chúng ta tiếp tục nhé?

​Sự dỗ dành ngọt ngào cùng những cái chạm đầy kích thích của Hắc Ký Đằng nhanh chóng thổi bay cơn giận của Tiết Phương Nghi. Nàng ta hừ nhẹ một tiếng đầy thỏa mãn, hai tay chủ động quấn chặt lấy cổ hắn, kéo hắn chìm vào một cuộc mây mưa cuồng nhiệt mới. Tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt ám muội lại một lần nữa vang lên vang dội.