Đứng trước mặt Tiết Phương Uyên, Minh Long khoanh hai tay trước ngực, bày ra bộ mặt hậm hực hỏi:
- Vậy... giúp ngươi, ta được cái gì?
Tiết Phương Uyên cắn chặt bờ môi mỏng, biết rõ nếu không đưa ra được một mồi nhử đủ nặng thì tuyệt đối không thể giữ chân được nam nhân này. Nàng hít một hơi sâu, thấp giọng tiết lộ át chủ bài:
- Chỉ cần ngươi chịu giúp ta diễn màn kịch này, ta hứa sau khi xong việc sẽ dốc toàn lực tìm cách cho ngươi tiếp cận Hư Không Táng Phong!
Minh Long nét mặt chuyển động:
- Hư Không Táng Phong?
Tiết Phương Uyên gật đầu:
- Đó là loại Dị Phong thượng cổ mang sức mạnh không gian hủy diệt, báu vật trấn tộc tối cao đang được Tiết gia và Hắc Ký Mã Gia đồng canh giữ. Ngươi là người tu luyện, chắc chắn biết rõ giá trị của nó.
Minh Long thầm đoán ra lý do tại sao cái Hệ Thống vốn im hơi lặng tiếng suốt bảy năm qua lại đột ngột ngoi lên giao nhiệm vụ vào đúng lúc này. Loại Dị Phong này chắc chắn là đại cơ duyên a!
Nén lại sự kích động trong lòng, Minh Long dứt khoát đặt ra luật lệ quy tắc nghiêm ngặt:
- Được, ta giúp ngươi. Nhưng nghe cho kỹ quy tắc của ta.
- Giữa ngươi và ta chỉ là giả, tuyệt đối không phải thật! Trước mặt người ngoài diễn sâu thế nào tùy ngươi, nhưng sau lưng thì giữ khoảng cách cho ta, cấm tuyệt đối trò đụng chạm xác thịt hay chiếm tiện nghi. Xong chuyện, đường ai nấy đi, ngươi phải giữ đúng lời hứa cho ta tiếp cận Hư Không Táng Phong. Nếu ngươi dám giở trò gạt ta, ta lập tức lật bàn, rõ chưa?
Tiết Phương Uyên nghe vậy thì thoáng nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng phức tạp và có chút bất mãn. Nàng từ nhỏ đến lớn tự phụ về nhan sắc của mình, biết bao nam nhân thiên hạ thèm khát, quỳ gối chỉ để được nàng liếc nhìn một cái. Vậy mà tên này lại trưng ra bộ mặt ghét bỏ, nói năng sòng phẳng cứ như thể đang đề phòng một loại dịch bệnh, hoàn toàn không có một chút tâm tư muốn chiếm chút lợi lộc nào từ nàng.
Nhìn thấy biểu cảm nhíu mày kia của Tiết Phương Uyên, Minh Long chẳng thèm nể mặt, lạnh lùng bồi thêm một câu:
- Hãy nhớ lấy một điều. Tự trọng!
Minh Long căn bản không muốn có bất kỳ sự gần gũi hay dính dáng tình cảm nào với nữ nhân này. Hắn nhớ rất rõ, lúc ban đầu nàng ta hống hách chặn đường hắn thế nào, mở miệng là đòi giết, muốn dùng vũ lực để chèn ép kẻ yếu thế. Loại nữ nhân đanh đá, cậy thế bắt nạt người khác này căn bản cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Hắn ra tay, thuần túy chỉ vì nhiệm vụ ép buộc của Hệ Thống và miếng mồi Hư Không Táng Phong mà thôi.
...
Ba ngày sau trôi qua.
Đại bản doanh của Tiết gia sừng sững tọa lạc như một tòa tiên cung. Nhìn từ bên ngoài, thế cục hoành tráng của một Thất cấp thế lực được phơi bày trọn vẹn. Những ngọn núi khổng lồ nối liền nhau như rồng cuộn hổ ngồi, trên đỉnh mỗi ngọn núi là các lầu các, điện thờ tráng lệ được xây dựng bằng bạch ngọc, lơ lửng giữa tầng mây. Lối vào Tiết gia là một tòa sơn môn cao chọc trời, hai cột trụ khổng lồ khắc họa trận pháp dao động linh lực khủng bố, thỉnh thoảng lại có những con linh hạc vỗ cánh bay lượn, tiên quang thụy khí đan xen, phô diễn sự uy nghiêm và nội hàm sâu không thấy đáy.
Đi qua dãy trường hành lang dài vạn trượng được trải thảm gấm hoa lệ, tiến sâu vào bên trong chính là Đại điện Tiết gia.
Bên trong đại điện rộng lớn vô biên, hàng cột chống bằng hắc đàn hương tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, khắp nơi được trang hoàng lộng lẫy bằng dạ minh châu cỡ lớn. Để chuẩn bị đón tiếp phái đoàn liên minh của Hắc Ký Mã Gia, Tiết gia đã bày biện những bàn tiệc dài ngập tràn linh quả đỉnh cấp và linh tửu ngàn năm, thể hiện sự hiếu khách và coi trọng tuyệt đối.
Tọa trấn ở vị trí cao nhất trên phượng tọa chính là mẫu thân của Tiết Phương Uyên, cũng là đương kim Gia chủ của Tiết gia, Tiết Phượng Dao.
Nàng ngồi đó, khoác trên mình bộ bạch trường bào, quanh thân mơ hồ tỏa ra uy áp Hợp Thể hậu kỳ. Dù đã có nhi nữ lớn đến tuổi thành thân, nhưng thời gian dường như không thể để lại dấu vết trên gương mặt nàng. Tiết Phượng Dao sở hữu một dung mạo tuyệt mỹ, nhưng đường nét lại cực kỳ sắc sảo, lạnh lùng. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén như chim ưng, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến kẻ khác phải run rẩy phục tùng, phong thái đầy quyền lực và ngạo nghễ.
Phía dưới phượng tọa là bốn chiếc ghế lớn dành cho bốn vị Đại trưởng lão quyền cao chức trọng:
Tiết Trường Không, Đại trưởng lão phe chính thống, tính tình bảo thủ, cực kỳ coi trọng quy củ.
Tiết Mộ Bạch, Nhị trưởng lão phụ trách hình phạt, gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng.
Tiết Hải Sơn, Tam trưởng lão ngoại vụ, ánh mắt khôn khéo, chuyên đứng ra giao thiệp bên ngoài.
Tiết Vân Phong, Tứ trưởng lão phụ trách kho tàng, trầm mặc ít nói nhưng cực kỳ uy nghiêm.
Tất cả đều là Hợp Thể trung kỳ.
"HÍ!"
Một tiếng ngựa hí rống động chín tầng trời, kéo theo một cỗ áp lực yêu thú cuồng bạo cuộn trào như sóng dữ từ bên ngoài quảng trường dội thẳng vào đại điện.
Một đám tùy tùng sừng sững vây quanh một nam tử cao lớn, hiên quang bước vào. Người vừa đến chính là Hắc Ký Đằng, thiên tài dòng đích của Hắc Ký Mã Gia. Hắn mang theo huyết mạch mã yêu thú thuần chủng cao cấp, mái tóc đen dã tính bay múa, mỗi bước đi đều tràn ngập sự tự phụ, ngạo mạn của kẻ bề trên.
Vừa bước vào trung tâm điện, áp lực cuồng bạo trên người Hắc Ký Đằng lập tức thu liễm sạch sẽ. Hắn tiến lên phía trước, cung kính chắp tay hành lễ với Tiết Phượng Dao trên cao, trên mặt nở nụ cười vô cùng khiêm tốn:
- Vãn bối Hắc Ký Đằng, bái kiến bá mẫu! Chúc bá mẫu tu vi ngày càng tinh tiến, dung nhan vĩnh viễn trường tồn.
Tiết Phượng Dao nhìn thấy hắn thì đôi mắt phượng khẽ cong lên, lộ ra nét cười hiếm hoi, giọng điệu vô cùng thân thiện:
- Đằng nhi miễn lễ, mau ngồi đi. Không cần khách sáo như vậy.
Hắc Ký Đằng cười lớn, sau đó quay sang chắp tay với bốn vị Đại trưởng lão ngồi phía dưới:
- Hắc Ký Đằng bái kiến tứ vị trưởng lão.
Tứ vị trưởng lão Tiết gia đồng loạt gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng đối với vị thiên tài xuất chúng này. Lúc này, Hắc Ký Đằng mới thẳng người lên, dõng dạc nói:
- Hôm nay Đằng nhi tuân mệnh bá phụ, đặc biệt đem theo sính lễ đến để cầu thân Phương Uyên muội muội, hy vọng hai nhà chúng ta sớm ngày định đoạt hôn sự, để liên minh hai gia tộc càng thêm vững chắc!
Dứt lời, hắn phất tay ra hiệu. Ngay lập tức, từng hòm sính lễ khổng lồ được hộ tống tiến vào đại điện. Cắp hòm mở ra, linh quang bảo khí trùng thiên, nào là ngàn năm san hô biển sâu, linh đan thất phẩm, cho đến vô số pháp bảo phòng thân cấp cao long lanh phát sáng, khiến toàn bộ đại điện Tiết gia một phen lóa mắt, tiếng xầm xì khen ngợi vang lên không ngớt.
Tiết Phượng Dao gật đầu hài lòng:
- Đằng nhi có lòng rồi!
Giữa lúc bầu không khí đang vô cùng vui vẻ, hòa thuận, thì từ phía cửa hông, Tiết Phương Uyên đột ngột xuất hiện.
Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người phải trợn tròn mắt kinh ngạc là nàng không đi một mình. Bàn tay ngọc ngà của nàng đang nắm chặt lấy tay một nam nhân xa lạ.
Sự xuất hiện của hai người lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn của đại điện. Đám đông bắt đầu tò mò, xôn xao bàn tán xem tên nam nhân Luyện Hư sơ kỳ mặt lạ hoắc này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại dám ngang nhiên dắt tay đại tiểu thư Tiết gia bước vào đây.
Mặc kệ những ánh mắt dò xét xung quanh, Tiết Phương Uyên dắt Minh Long tiến thẳng vào trung tâm điện, đứng trước mặt Tiết Phượng Dao và Hắc Ký Đằng. Nàng ngẩng cao đầu, dõng dạc tuyên bố:
- Mẫu thân, các vị trưởng lão. Ta và hắn yêu nhau sâu đậm, thề chết không rời. Hôn sự với Hắc Ký Mã Gia, ta tuyệt đối không chấp nhận!
Lời vừa thốt ra, nụ cười trên môi Tiết Phượng Dao lập tức cứng đờ. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng co rút lại, một luồng nộ hỏa ngập trời bùng phát, tiếng quát vang dội như sấm thiên lôi:
- HỖN XƯỢC!
"Oành!"
Một luồng kình lực từ trên người Tiết Phượng Dao điên cuồng bành trướng, quét sạch ra bốn phương tám hướng. Uy áp của cường giả Hợp Thể hậu kỳ giống như một tòa đại sơn vô hình từ trên trời giáng xuống, trực tiếp ép thẳng vào hai người ở trung tâm điện.
Tiết Phương Uyên dẫu có là Luyện Hư viên mãn, nhưng trước cơn lôi đình đột ngột của mẫu thân, nàng hoàn toàn không chịu nổi. Gương mặt nàng tái mét, lồng ngực nghẹt thở, đôi chân mềm nhũn ra không nhịn được mà gục xuống, quỳ rạp trên nền đá lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, phần lớn uy áp khủng bố nhất lại được Tiết Phượng Dao cố tình dồn thẳng lên người Minh Long.
- Hự!
Minh Long cảm giác như có hàng vạn thạch long đang nện thẳng vào lồng ngực mình, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc. Uy áp của Hợp Thể hậu kỳ quả thực vô cùng khủng khiếp, vượt xa tất cả những gì hắn từng đối mặt trước đây. Khóe miệng hắn mím chặt, hai chân run rẩy dữ dội, suýt chút nữa thì khuỵu xuống theo Tiết Phương Uyên.
Thế nhưng, bằng vào nhục thân cường hãn tinh thuần bẩm sinh cùng một ý chí kiên định như bàn thạch, Minh Long cắn chặt răng, gồng hết sức bình sinh, cứng rắn ép bản thân đứng thẳng lưng. Giữa đại điện đang lồng lộng kình khí, hắn là kẻ duy nhất tu vi Luyện Hư sơ kỳ nhưng vẫn đứng vững vàng, không hề chịu quỳ!
Chứng kiến cảnh tượng này, trong mắt Tiết Phượng Dao xẹt qua một tia kinh ngạc, còn ánh mắt của Hắc Ký Đằng thì đã triệt để âm trầm xuống. Nhìn bàn tay hai người vẫn nắm chặt, sát khí trong lòng đã cuồn cuộn như sóng thủy triều.
Hắc Ký Đằng hít một hơi sâu, tiến lên một bước, phá vỡ bầu không khí ngạt thở bằng chất giọng vô cùng trầm ổn:
- Bá mẫu bớt giận. Theo vãn bối thấy, Phương Uyên muội muội tuổi đời vẫn còn trẻ, tính tình lại có chút bướng bỉnh, chuyện tình cảm bồng bột với vị tiểu hữu này chung quy chỉ là nhất thời do muội ấy chưa suy nghĩ chín chắn mà thôi. Mong bá mẫu đừng vì vậy mà tổn hại thân thể.
Nói đoạn, Hắc Ký Đằng thản nhiên quay sang nhìn lướt qua Minh Long, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ của kẻ bề trên, rồi nói tiếp với vẻ đầy bao dung trước mặt tứ vị trưởng lão:
- Vãn bối hoàn toàn không để tâm trước đó Phương Uyên muội muội có yêu bao nhiêu người, hay từng đi cùng ai. Đến cuối cùng, người danh chính ngôn thuận thành thân với muội ấy, cùng muội ấy song tu gánh vác trách nhiệm hai nhà vẫn sẽ là vãn bối ta đây. Liên minh mấy ngàn năm đại sự giữa hai gia tộc chúng ta, há lại vì sự xuất hiện của một tên tu sĩ Luyện Hư sơ kỳ vô danh mà thay đổi? Mong bá mẫu và các vị trưởng lão cứ an tâm, vãn bối tuyệt đối không chấp nhặt chuyện này, sính lễ ngày hôm hôm nay vẫn xin bá mẫu nhận cho!
Lời nói của Hắc Ký Đằng vừa thể hiện sự rộng lượng bọc đường để lấy lòng Tiết Phượng Dao, vừa âm thầm dùng thế lực khổng lồ của gia tộc để chèn ép, triệt để xem Minh Long như một vật trang trí vô hình, hoàn toàn không có tư cách bước vào mắt hắn.
Sau lời nói bọc đường đầy tính hạ nhục của Hắc Ký Đằng, Minh Long vẫn giữ khuôn mặt bình thản. Hắn thản nhiên tiến lên nửa bước, thong thả chỉnh lại chéo áo bị kình lực làm xô lệch, chắp tay hành lễ vô cùng mực thước hướng lên phượng tọa:
- Vãn bối Minh Long, hiện là một tán tu, bái kiến Tiết gia chủ!
Dứt lời, hắn lại xoay người, hướng về phía bốn vị Đại trưởng lão đang ngồi nghiêm nghị bên dưới, tiếp tục chắp tay xá dài một lễ:
- Bái kiến tứ vị trưởng lão Tiết gia.
Tiết Phượng Dao ngồi trên cao thu lại kình lực bớt áp bách, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn găm thẳng vào hắn. Nàng lạnh lùng mở lời, giọng nói tràn ngập sự khinh bỉ và uy nghiêm của kẻ bề trên:
- Luyện Hư sơ kỳ? Một tên tu sĩ thấp kém như ngươi lấy tư cách gì bước vào đại điện Tiết gia, lại còn dám nói lời cướp người trước mặt ta và Hắc Ký thiếu chủ?
Đối mặt với lời chất vấn đanh thép của một Hợp Thể kỳ cường giả, Minh Long không chút sợ hãi, phong thái ung dung đáp trả:
- Khởi bẩm Tiết gia chủ, vãn bối tự biết tu vi bản thân thấp kém, thân phận định sẵn có nhiều điều không xứng, càng không có sính lễ vạn dặm ngập tràn bảo khí như Hắc Ký thiếu chủ ở đây. Nhưng tình cảm giữa vãn bối và Phương Uyên muội muội là chân thành sâu sắc, từng cùng nhau trải qua sinh tử hoạn nạn. Nay mặt dày đến đây, chỉ mong Tiết gia chủ thành toàn cho đoạn tình cảm này của chúng vãn bối.
Tiết Phượng Dao hừ lạnh một tiếng:
- Thành toàn? Tiết gia ta là Thất cấp thế lực, hôn nhân dòng đích liên quan đến vận mệnh và liên minh của tộc quần, không phải nơi cho một tên tán tu vô danh đến giảng hai chữ tình cảm! Ngươi nói ngươi là tán tu, vậy sau lưng ngươi có ai? Không có ai đúng không? Một tên kiến hôi không bối cảnh, ai cho ngươi cái gan hùm để đứng thẳng trước mặt ta? Ngươi tưởng ngạnh kháng được chút uy áp của ta liền có tư cách đàm đạo điều kiện với Tiết gia sao?
Minh Long nhìn thẳng vào đôi mắt phượng sắc sảo của nàng, gương mặt dửng dưng đáp trả đầy cứng cỏi:
- Vãn bối lãng bạt kỳ hồ, sau lưng chỉ có chính mình, không có thế lực nào chống lưng cả. Thân cốt này cứng cỏi, chẳng qua do mạng lớn tôi luyện được chút ít mà thôi. Vãn bối đến đây thuần túy vì Phương Uyên, nếu Tiết gia chủ cho rằng không có bối cảnh là không có tư cách, vậy vãn bối cũng không còn gì để nói.
Thái độ dửng dưng và ngạo nghễ của Minh Long lập tức khiến Tiết Phượng Dao nổi sát tâm. Đối với nàng, một tên tán tu không bối cảnh mà dám ngông cuồng ở đại điện Tiết gia như vậy thì đáng bị đập chết ngay tại chỗ để giữ thể diện gia tộc. Nàng nhướng mày, chuẩn bị ra lệnh cho chấp pháp đệ tử lôi hắn ra ngoài phế bỏ tu vi.
Nhận thấy mẫu thân sắp ra tay độc thủ với Minh Long, Tiết Phương Uyên đang quỳ dưới đất lập tức cắn răng, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay hắn, quyết định đánh cược tất cả, tung ra đòn quyết định:
- Mẫu thân định giết hắn sao? Đằng ca nói không bận tâm đến quá khứ của ta, nhưng nếu ta nói ta và hắn đã hoàn thành nghi thức đạo lữ, gạo đã nấu thành cơm, thân thể ta không còn nguyên vẹn thì sao? Hắc Ký Mã Gia các ngươi chấp nhận rước một cái xác không còn nguyên vẹn của Tiết gia về để làm nhục gia tộc mình à?
Lời vừa thốt ra, toàn bộ đại điện Tiết gia và Tứ vị trưởng lão triệt để đứng hình. Không khí trong điện rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người.
Hắc Ký Đằng nụ cười trên môi tắt ngấm, sắc mặt hắn xanh mét, lồng ngực phập phồng vì nhục nhã tột cùng.
Giữa lúc đại điện đang chấn động hoang mang, từ phía sau hậu điện, một bóng dáng thướt tha đột ngột bước ra. Đó chính là Tiết Phương Nghi. Gương mặt nàng ta lộ rõ vẻ lo lắng, vừa bước ra đã khóc lóc cầu xin:
- Mẫu thân bớt giận! Tỷ tỷ thật là ích kỷ, vì một nam nhân tán tu vô danh mà bất chấp thể diện, làm nhục gia môn, bôi tro trát trấu vào mặt Hắc Ký Mã Gia!
Nói đoạn, Tiết Phương Nghi quỳ sụp xuống trước mặt Tiết Phượng Dao, liếc nhìn Hắc Ký Đằng một cái đầy tình ý rồi dập đầu nói lớn:
- Đằng ca rộng lượng, Tiết gia chúng ta tuyệt đối không thể vì chuyện này mà đắc tội hắn, làm tổn hại đến liên minh hai tộc! Tỷ tỷ đã bất chấp tất cả như vậy, có ép gả đi cũng không có hạnh phúc. Con... con nguyện thay tỷ tỷ chu toàn mối liên minh này, gả vào Hắc Ký Mã Gia làm thê tử của Đằng ca!
Lời đề nghị gả thay đột ngột của Tiết Phương Nghi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đại điện, khiến tình thế quay ngoắt.
Bốn vị Đại trưởng lão Tiết gia ngơ ngác nhìn nhau, gương mặt ai nấy đều hiện lên vẻ hoang mang tột độ.
- Cái này... chuyện này tính sao đây?
Tình huống này hoàn toàn nằm ngoài mọi kịch bản tính toán của họ. Sự quy củ, bảo thủ của Tiết Trường Không hay nét khôn khéo của Tiết Hải Sơn lúc này cũng bị nghẹn lại, chỉ biết câm nín, đưa mắt nhìn nhau đầy bất lực, không biết nên xử lý thế nào cho vẹn toàn thể diện của hai gia tộc.
Hắc Ký Đằng lúc này mặt mũi đã xanh mét, lập tức mở miệng định cự tuyệt:
- Bá mẫu, chuyện này không thể...
Thế nhưng, hắn chưa kịp dứt câu thì Tiết Phương Uyên đã không để hắn có cơ hội từ chối. Nàng lập tức nói chen:
- Mẫu thân! Đằng ca rộng lượng bao dung, Nghi nhi muội muội lại có lòng chu toàn vì đại cục gia tộc. Ta thấy đây quả thực là một chủ ý tốt!
Nói xong, Tiết Phương Uyên khẽ liếc mắt sang bên cạnh, dùng bả vai huých mạnh vào vai Minh Long một cái nhằm ra hiệu cho hắn phối hợp.
Minh Long thoáng giật mình. Hắn khẽ ho một tiếng xua tan vẻ ngỡ ngàng, sau đó cũng chắp tay, trên mặt nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ và chân thành hướng lên Tiết Phượng Dao:
- Đúng vậy! Tiết gia chủ, vãn bối cũng cho rằng đây là một chủ ý tốt, vẹn cả đôi đường! Tiết gia không thất hứa thất tín, Hắc Ký Mã Gia vẫn có được hiền thê chu toàn, liên minh trăm năm giữa hai đại thế lực nhờ vậy mà hoàn hảo không chút tì vết!
Dứt lời, Minh Long quay sang nhìn Hắc Ký Đằng, híp mắt cười đầy tự nhiên, vô cùng thuận miệng đổi giọng xưng hô:
- Chúc mừng Hắc Ký thiếu chủ, à không... phải gọi là muội phu mới đúng! Từ nay về sau đều là người một nhà cả, muội phu triệu vạn lần đừng khách khí với đại ca nhé!
Từ vị thế một thiên tài dòng đích kiêu ngạo đến cầu hôn bề trên, nay lại bị một tên tán tu Luyện Hư sơ kỳ ngang nhiên leo lên đầu làm anh rể, Hắc Ký Đằng giận đến mức toàn thân run rẩy.
Hắc Ký Đằng nghiến răng ken két, gân xanh trên trán bạo khởi thành từng búi. Hắn nhìn chằm chằm vào nụ cười đáng ghét của Minh Long, trong lòng điên cuồng gào thét, thầm rủa:
- "Hỗn... hỗn xược... tên này... muội phu cái rắm a!"