Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 232: MÃ MÃNH



Cơn lôi đình của Tiết Phượng Dao cuối cùng cũng bùng nổ. Nàng đập mạnh bàn tay thon dài xuống thành ghế phượng, một tiếng chấn động kinh thiên dội thẳng vào tâm trí mọi người khiến đại điện rung chuyển dồn dập.

"Ầm!"

​Luồng uy áp cuồng bạo của một cường giả Hợp Thể hậu kỳ cuộn trào như đại sơn đè nặng lên lồng ngực Minh Long, khiến hắn trong phút chớp mắt thấy lồng ngực nghẹn đắng, hít thở cực kỳ khó khăn. Ngoài mặt hắn vẫn giữ vững thần thái bình thản như mặt nước hồ thu, phong thái ung dung không lộ ra nửa điểm chật vật.

​Thế nhưng, sâu trong nội tâm hắn lúc này thì đã điên cuồng gào thét rủa sả:

- ​"Móaaaa!!!! Ra cái nhiệm vụ thế này, Hệ Thống ngươi là đang đùa lão tử. Nhìn xung quanh chỉ toàn là Hợp Thể kỳ, toàn mạng rời khỏi đây mới là thượng sách a!"

​Tiết Phượng Dao trừng đôi mắt phượng sắc bén, quát lớn:

​- Hỗn xược! Tiết gia ta là nơi cho một tên tán tu vô lại như ngươi đến đây bôi tro trát trấu sao? Người đâu! Tống cổ hắn ra khỏi lãnh địa Tiết gia ngay lập tức! Nếu còn dám bén mảng tới nửa bước, sát vô xá!

​Tức thì, mấy vị chấp pháp đệ tử Tiết gia lập tức tuốt kiếm tiến lên, linh lực cuồng trào ép sát về phía Minh Long.

​Đối mặt với trận thế hung hăng, Minh Long vẫn giữ nụ cười bất cần. Hắn thản nhiên phủi phủi góc áo vừa bị xô lệch, thong thả sửa lại chéo áo rồi khom người chắp tay hành lễ một cách vô cùng mực thước:

​- Tiết gia chủ bớt giận, vãn bối tự biết đường ra, không cần nhọc lòng các vị.

​Nói xong, hắn xoay người ung dung bước ra khỏi đại điện. Trước khi khuất bóng sau cánh cửa ngọc trạm khắc tinh xảo, hắn còn không quên ngoảnh lại, kín đáo nháy mắt nghịch ngợm với Tiết Phương Uyên một cái, khiến nàng đang quỳ dưới sàn vừa tức vừa buồn cười:

- "Tên khốn này chưa gì đã bị dọa sợ. Vậy mà trước đó mạnh miệng như vậy. Hừ!"

...

​Vài ngày sau, tại một đình nghỉ chân rợp bóng trúc xanh bên trong lãnh địa Tiết gia.

​Nghĩ rằng tên tán tu ngáng đường kia đã bị tống cổ đi xa, Hắc Ký Đằng quyết định tìm gặp riêng Tiết Phương Uyên để ngỏ lời một lần nữa nhằm cứu vãn hôn sự liên minh. Hắn mỉm cười gượng gạo, cố giữ vẻ đạo mạo của một thiên tài dòng đích:

​- Phương Uyên muội muội, tên tán tu vô danh đó đã bị đuổi đi rồi. Mối liên minh giữa hai nhà chúng ta mới là đại sự dòng tộc, muội đừng vì một kẻ không ra gì mà làm hỏng đại cục.

​Tiết Phương Uyên đứng quay lưng lại phía hắn, ngắm nhìn rặng trúc phong qua kẽ lá. Giọng nói của nàng cất lên lạnh như băng tiễn, không chút gợn sóng:

​- Hắc Ký thiếu chủ xin tự trọng! Cho dù không có hắn, ta cũng tuyệt đối không gả cho ngươi. Mời ngươi về cho!

​Câu trả lời dứt khoát không để lại chút hy vọng hay thể diện nào khiến nụ cười trên mặt Hắc Ký Đằng trong nháy mắt đông cứng lại. Hắn hậm hực xoay người bước đi, lồng ngực phập phồng vì tức giận.

​Trở về khách viện dành riêng cho Hắc Ký Mã Gia, Hắc Ký Đằng ngồi tựa vào ghế gấm, sắc mặt u u ám ám. Lúc này, Tiết Phương Nghi đang quỳ bên cạnh ân cần rót rượu, hai tay thon dài nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn với vẻ mặt nịnh hót. Nàng ta nũng nịu cất giọng:

​- Đằng ca bớt giận, tỷ tỷ bướng bỉnh không biết nhìn xa trông rộng, sao bằng muội nguyện lòng toàn ý vì huynh...

​Thế nhưng, lời nịnh hót của Tiết Phương Nghi chẳng những không làm hắn nguôi giận mà còn như châm thêm dầu vào lửa. Nhớ lại cảnh bản thân một thiên tài dòng đích tộc ngựa kiêu ngạo lại bị từ chối phũ phàng chỉ vì một tên Luyện Hư sơ kỳ vô danh, sự nhục nhã dâng lên như sóng trào.

​"Bộp!"

​Hắc Ký Đằng đập mạnh ly rượu bằng ngọc xuống bàn làm nó vỡ tan tành, rượu quý bắn tung xó nhà. Hắn đứng bật dậy, gân xanh trên trán bạo khởi thành từng búi, nghiến răng gầm lên:

​- Hừ! Ở đâu chui ra con kiến hôi, dám đắc tội với bổn thiếu? Chà đạp lên mặt mũi của Hắc Ký Mã Gia ta sao?

​Hắn quay sang bóng tối phía sau tấm bình phong, giọng nói tràn ngập sát khí tàn nhẫn:

​- Mã Mãnh! Dẫn người lục soát toàn bộ khu vực ngoại vi. Tìm bằng được tung tích tên tán tu Minh Long đó. Chặt chân tay hắn, lột da rút gân rồi mang đầu về đây cho ta!

​Từ trong bóng tối, một thanh âm trầm đục khàn khàn vang lên đáp lời:

​- Tuân mệnh thiếu chủ!

...

​Tại một quán trà hoang vắng nằm vắt ngưởng trên đỉnh núi nhỏ ngoài ranh giới lãnh địa Tiết gia.

​Minh Long đang ngồi vắt chân ngũ hành trên chiếc ghế trúc cũ kỹ. Hắn tay cầm chén trà nhạt đã nguội ngắt, chép miệng thở dài đầy ngậm ngùi, lầm bầm một mình:

​- Haizzz, chắc đây là lần đầu ta thất bại một nhiệm vụ hệ thống rồi. Bị đuổi thẳng cổ thế này thì rốt cuộc phải làm sao mới tiếp cận được cái gọi là Hư Không Táng Phong đây?

​Chưa kịp dứt dòng suy nghĩ, không khí tĩnh lặng của quán trà đột ngột biến đổi. Nhịp gió dừng lại, không gian xung quanh trở nên ngột ngạt đến rợn người, một luồng sát khí cuồng bạo xé rách không gian tràn tới.

- Hửm?

​"Rắc!"

​Hư không phía trên đỉnh đầu Minh Long bất ngờ nứt ra một đường dài. Từ trong kẽ nứt, một tên lực lưỡng xuất hiện, chính là tâm phúc Mã Mãnh dưới trướng Hắc Ký Đằng. Hắn lúc này đang bộc lộ uy áp là một Lục giai yêu thú trung kỳ.

​Bàn tay Mã Mãnh trong chớp mắt biến thành nanh vuốt sắc bén khổng lồ, mang theo kình lực xé gió rít gào, giáng thẳng xuống đầu Minh Long nhằm lấy mạng hắn ngay lập tức!

​Mã Mãnh gầm lên đầy tàn nhẫn:

​- Tên tán tu chán sống! Thiếu chủ có lời nhắn gửi.

- Đắc tội với Hắc Ký Mã Gia chúng ta, ngươi chỉ có một con đường chết!

"Oành!"

​Nanh vuốt sắc bén xé rách hư không, giáng thẳng xuống vị trí Minh Long đang ngồi với uy lực ngàn cân. Quán trà nhỏ lập tức nổ tung thành muôn vàn mảnh vụn.

​Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Minh Long chớp mắt giật mình một cái. Thân hình hắn tựa như một luồng u ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, liên tục dịch chuyển né tránh trong gang tấc.

​"Vút! Vút! Vút!"

​Mã Mãnh không chút nương tay, mười ngón tay hóa thành nanh vuốt tàn bạo tung ra liên tiếp hàng chục đòn sát thủ. Kình phong sắc lẹm chém đứt rãnh đá, xé rách không gian xung quanh. Vậy mà Minh Long chỉ vắt một tay sau lưng, tay kia vẫn hờ hững cầm chén trà, bước chân uyển chuyển như dạo chơi trong vườn hoa, nhẹ nhàng lướt qua từng đòn đánh hiểm hóc.

​Mã Mãnh càng đánh càng thêm kinh hãi. Dù hắn đã vận dụng toàn bộ thân pháp của một Lục giai yêu thú trung kỳ, mồ hôi hột vẫn chảy ra rần rật trên trán vì không tài nào chạm nổi vào một dải áo của đối phương.

​Không nén nổi sự bàng hoàng, Mã Mãnh dồn lực đấm ra một quyền cuồng bạo làm rung chuyển cả đỉnh núi, rống lên:

​- Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?

​- Lời này phải để ta hỏi mới đúng chứ? - Minh Long mỉm cười nhạt.

​Lần này, hắn không né nữa. Minh Long thong thả đứng khựng lại giữa cuồng phong, thản nhiên xòe một bàn tay ra phía trước.

​"Oành!"

​Một tiếng nổ trầm đục cuộn trào sóng khí bùng nổ. Toàn bộ quyền kình dời sơn lấp biển của Mã Mãnh lập tức bị chặn đứng hoàn toàn. Bàn tay Minh Long nhỏ bé là thế nhưng lại giống như một bức tường thành kiên cố, không nhúc nhích dù chỉ một ly.

​Đồng tử Mã Mãnh co rút lại thành một chấm nhỏ, da mặt giật giật tột độ:

​- Cái gì?

"Vù!"

​Chưa kịp để hắn định hình chuyện gì đang xảy ra, một luồng hàn khí thấu xương từ bàn tay Minh Long bất ngờ bộc phát. U Minh Dục Hàn Băng cuồn cuộn tràn ra. Tử Kim Băng Khí lan truyền với tốc độ kinh hoàng, trong chớp mắt đã bao phủ toàn bộ nắm đấm rồi khóa chặt cánh tay Mã Mãnh.

​Hàn khí thấu tận tâm can lập tức đóng băng máu thịt, phá hủy kinh mạch, khiến lớp da Lục giai yêu thú của hắn nứt nẻ đau đớn đến tận xương tủy.

​- Aaaaaaaa!!!!!

​Mã Mãnh gầm lên một tiếng thảm thiết. Nhận ra sự khủng bố của luồng hàn băng này, hắn nghiến răng gầm tháo, ép toàn bộ sức mạnh bên trong cơ thể bùng nổ hỏa lực. Hắn chấp nhận tự chấn nát lớp da thịt trên cánh tay, bắn vọt lùi lại phía sau hàng chục trượng để thoát thân. Cánh tay phải của hắn lúc này đã tím tái, đầm đìa máu tươi bị đóng băng.

​Xung quanh đỉnh núi, những tu sĩ qua đường và dân phu vốn đang đứng hóng hớt từ xa liền hoảng loạn tột độ khi nhận thấy dao động linh lực khủng bố bùng nổ:

​- Trời ơi! Là Luyện Hư chiến! Mau chạy!

​- Chạy mau không là tan xương nát thịt!

​Tiếng la hò vang lên thất thanh, mọi người cuống cuồng giậm đạp lên nhau tháo chạy trối chết, nhường lại khoảng không gian rộng lớn cho trận chiến sinh tử.

​Biết rõ nếu tiếp tục giữ nhân dạng có thể sẽ nuốt không trôi, đôi mắt Mã Mãnh đỏ ngầu gân máu, sự cuồng loạn và hung tợn lên tới đỉnh điểm. Hắn ngửa mặt lên trời rống lên một tiếng chấn động núi rừng, toàn thân bộc phát luồng xích viêm cuồn trào như ngọn núi lửa phun trào.

​"Rốnggg!"

​Thân hình hắn phình to với tốc độ kinh hoàng, y phục nổ tung thành tro bụi, hiện ra bản thể thật sự, một con Xích Thố khổng lồ cao tới năm trượng! Toàn thân con mã thú phủ một lớp lông đỏ thẫm như máu tươi, bốn vó chân rực cháy ngọn lửa hừng hực gạt phăng đất đá, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than hồng tỏa ra yêu khí Lục giai trung kỳ ngập tràn quy áp.

​Xích Thố dậm mạnh bốn vó, mặt đất dưới chân rạn nứt thành muôn vàn kẽ hở. Hắn há to chiếc miệng đỏ ngòm đầy răng nanh sắc nhọn, ngưng tụ toàn bộ hỏa hệ linh lực:

​- Xích Viêm Diệt Thế Bão!

​"Oành!"

​Từ miệng Xích Thố, một cột sóng hỏa lưu đỏ rực như dung nham cuộn trào quét sạch mọi thứ trên đường đi, thiêu rụi không khí thành hư vô, mang theo thế gầm bão táp lao thẳng về phía Minh Long!

​Thế nhưng, đứng trước cơn bão lửa có thể thiêu rụi cả một tòa thành, Minh Long chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt lóe lên luồng lôi quang. Hắn thong thả giơ tay phải lên.

​"RÍTTT!!!"

​Âm thanh hàng ngàn con chim cùng lúc vỗ cánh gáy vang rợn người bùng nổ dồn dập. Kim Quang Lôi Lực tích tụ chói lóa, co thắt tột độ trên lòng bàn tay hắn thành một đao lôi bạt mạng.

​- Muốn so tốc độ và uy lực sao? Ngươi chưa đủ trình đâu!

- Thiên Điểu!

​"Oành!"

​Thân hình Minh Long hóa thành một luồng chớp. Tốc độ của hắn vượt qua giới hạn phản ứng của mắt thường, lao thẳng vào lòng cơn bão lửa đỏ rực.

​Thiên Điểu trong tay Minh Long như một lưỡi dao thần thánh, sắc bén chém đôi cột sóng hỏa lưu thành hai nửa. Trước ánh mắt bàng hoàng tột độ của Xích Thố, Minh Long đã xuyên qua không gian, xuất hiện ngay trước ngực con mã thú khổng lồ.

​"Uỳnh!"

​Đao lôi Thiên Điểu đâm thẳng vào ngực Xích Thố, phá tan lớp vảy hỏa hệ phòng ngự. Lôi điện cuồng bạo tràn vào nội tạng, xé rách kinh mạch con yêu thú.

​"Rốnggg...!"

​Xích Thố gào lên thảm thiết, bản thể khổng lồ rực lửa hoàn toàn tan rã. Cuồng phong lôi điện hất tung Mã Mãnh trở lại nhân dạng, dội mạnh hắn rơi tọt xuống đất. Lồng ngực hắn thủng một lỗ lớn máu chảy lênh láng, toàn thân cháy đen vì lôi điện tàn phá, hoàn toàn trọng thương gục ngã không thể cựa quậy.

​Tiếng nổ tan đi, tàn lửa và khói bụi dần lắng xuống.

​Minh Long thong thả bước qua những tàn lửa còn nghi ngút khói, tiến đến trước mặt Mã Mãnh đang nằm thoi thóp trên vũng máu. Hắn dứt khoát đưa một chân lên, đạp mạnh xuống yết hầu đối phương, lực chân vừa đủ ép hắn câm nín, khóe miệng trào ra từng ngụm máu tươi.

​Minh Long hơi hạ thấp ánh mắt, nhìn xuống tên sát thủ:

​- Vậy là...! Tên mặt ngựa đó cử ngươi tới giết ta?