Dưới chân Minh Long, lực đạp trên yết hầu mỗi lúc một nặng hơn. Cảm nhận được luồng lôi điện vẫn còn nhấp nháy tanh tách trên tay đối phương sẵn sàng giáng xuống trảm sát mình bất cứ lúc nào, toàn thân Mã Mãnh run rẩy dữ dội.
Ý chí chiến đấu của một Lục giai yêu thú trung kỳ hoàn toàn vỡ vụn. Hắn dốc hết tàn lực, vắt kiệt tâm huyết gạt phăng mọi sự kiêu hãnh sang một bên, vội vàng ép ra một đốm sáng linh hồn chói lọi từ giữa trán. Đốm sáng run rẩy bay ra, lơ lửng trước mặt Minh Long.
Mã Mãnh hoảng loạn gào lên bằng giọng khàn đục:
- Tiền... tiền bối tha mạng! Vãn bối mắt mù không thấy Thái Sơn, nguyện dâng Linh Hồn Bổn Nguyên! Từ nay ngài bảo gì ta nghe nấy, tuyệt đối không dám hai lòng!
Nhìn đốm sáng Linh Hồn Bổn Nguyên lơ lửng ngay trước mắt, khóe miệng Minh Long giật giật liên tục. Hắn thu lấy đốm sáng ấy nhập thẳng vào thức hải của mình một cách gọn gàng, nhưng trong lòng thì không khỏi rủa sả:
- "Móaa... khôn như vậy! Vậy mà biết chủ động dâng cả Linh Hồn Bổn Nguyên để giữ cái mạng nhỏ!"
Bây giờ, chỉ cần một niệm của Minh Long, Mã Mãnh lập tức sẽ linh hồn tiêu tán, vĩnh thế không thể siêu sinh.
Minh Long thong thả thu chân lại, phủi phủi ống quần. Mã Mãnh lập tức lết người dậy, dập đầu lia lịa rồi ngoan ngoãn quỳ mọp dưới đất, cung kính gọi một tiếng:
- Chủ nhân!
Minh Long khoanh tay trước ngực, đứng cao nhìn xuống, cất giọng thản nhiên:
- Nói đi. Tại sao tên mặt ngựa Hắc Ký Đằng đó lại nôn nóng muốn lấy mạng ta như vậy? Và còn...
- Thế lực đằng sau hắn cụ thể ra sao?
Mã Mãnh nuốt bọt ừng ực, giấu đi sự đau đớn từ vết thương trên ngực, vội vàng giải thích:
- Báo cáo chủ nhân, tên Hắc Ký Đằng đó vốn dĩ là kẻ kiêu ngạo vô cùng. Hắn muốn giết ngài phần vì vừa rồi bị Tiết đại tiểu thư từ chối thẳng thừng, hắn ôm hận và cho rằng tất cả là do ngài ngáng đường.
- Phần khác là vì thái độ thản nhiên của ngài ở đại điện đã khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm, mất hết mặt mũi trước mặt mọi người.
Mã Mãnh hít một hơi rồi nói tiếp:
- Còn về thế lực... Đứng đầu Hắc Ký Mã Gia chúng ta là Hắc Ký Chi Tổ, một cường giả đã đạt tới cảnh giới Thất giai yêu thú hậu kỳ. Bên dưới ngài ấy là Tứ đại Trưởng lão, tất cả đều là Thất giai yêu thú trung kỳ.
- Còn Hắc Ký Đằng... hắn chính là nhi tử của Đại trưởng lão, mà Đại trưởng lão lại là đệ đệ ruột của Hắc Ký Chi Tổ. Vì thế ở Hắc Ký gia, địa vị của hắn vô cùng hiển hách.
Minh Long nghe xong liền nhíu mày, trầm ngâm suy xét một hồi.
Một vị Thất giai hậu kỳ, cộng thêm bốn vị Thất giai trung kỳ... Quy mô sức mạnh này thật không phải trò đùa. Nếu xông thẳng vào đối đầu trực diện với cả cái gia tộc toàn yêu thú cấp cao này, với tu vi hiện tại của hắn thì chẳng khác nào tự sát.
Hắn liếc nhìn Mã Mãnh đang nơm nớp lo sợ dưới đất, bất chợt cất tiếng hỏi bằng giọng điệu vô cùng thong dong:
- Vừa rồi đối đầu với ta, ngươi đánh giá nếu đánh một chọi một thì ta hay Hắc Ký Đằng... ai mạnh hơn?
Mã Mãnh nghe xong liền rùng mình một cái, ngẩng đầu trân trối nhìn Minh Long với ánh mắt kinh hãi tột độ. Trong đầu hắn lập tức bộc phát một suy nghĩ điên rồ:
- "Tên ác thần này... không lẽ hắn muốn...?"
Vì đã nắm giữ Linh Hồn Bổn Nguyên của Mã Mãnh, Minh Long hiển nhiên thấu thị trọn vẹn suy nghĩ trong đầu đối phương. Hắn bật cười sảng khoái:
- Ha ha, đương nhiên rồi. Ăn miếng phải trả miếng thôi!
Nói là trả thù Hắc Ký Đằng, nhưng sâu trong nội tâm, Minh Long đã nhanh chóng tính toán xong một đòn lợi ích kép. Tên mặt ngựa dám sai người tới lấy mạng hắn, việc tính sổ hắn là chuyện hiển nhiên. Nhưng quan trọng hơn, đây chính là cái cớ hoàn hảo nhất để hắn quay lại, đột nhập thẳng vào lòng địch nhằm hoàn thành cái nhiệm vụ Hệ Thống đang dở dang!
Ngưng nụ cười, Minh Long thu lại ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào con rối Lục giai vừa thu phục, hỏi một câu dứt khoát:
- Vậy... ngươi có pháp bảo hệ không gian không?
Nghe Minh Long hỏi, Mã Mãnh không dám chậm trễ dù chỉ một giây. Hắn run rẩy đưa tay vào lồng ngực, lấy ra một chiếc túi da thú thêu phù văn không gian u tối tỏa ra linh áp nén chặt, một Lục cấp hạ phẩm pháp bảo không gian.
- Bẩm chủ nhân, đây là Càn Khôn Túi Lục cấp hạ phẩm của tiểu nhân, bên trong chứa được vật sống!
- Ngon!
Minh Long gật đầu hài lòng. Hắn vuốt vuốt cằm tính toán rồi liền tiến tới gần Mã Mãnh ghé sát tai:
- Bây giờ thế này nhé...
...
Mã Mãnh nghe xong lời Minh Long vừa nói thì rùng mình thầm nghĩ phen này lành ít dữ nhiều rồi. Minh Long chết, hắn cũng chết theo a!
Minh Long ánh mắt chán nản nhìn biểu cảm của Mã Mãnh. Hắn thở dài lười nói, lập tức thu giấu toàn bộ khí tức, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng xé gió chui tọt vào bên trong chiếc túi càn khôn. Mã Mãnh cẩn thận buộc chặt miệng túi, cất giấu vào tận bên trong lớp nội y. Hắn lấy ra vài viên đan dược trị thương nuốt vội, cố nén lại cơn đau xé ruột từ vết thương trên ngực, rồi giả vờ chật vật lén lút quay trở lại khu Khách viện của Hắc Ký gia đặt tại Tiết gia.
...
Trong gian phòng tráng lệ của Khách viện, Hắc Ký Đằng đang chắp tay đi qua đi lại với vẻ mặt sốt ruột. Vừa thấy Mã Mãnh khập khễnh bước vào, mắt hắn liền sáng lên, nóng lòng hỏi dồn:
- Thế nào rồi? Đã dọn dẹp xong tên tán tu coi trời bằng vung đó chưa?
Mã Mãnh lập tức quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu, giọng nói đầy sự sợ hãi và cắn rứt:
- Báo thiếu chủ... tiểu nhân vô năng! Tiểu nhân vẫn... chưa giết được hắn. Đã để hắn chạy mất rồi!
- Cái gì?
Hắc Ký Đằng sa sầm mặt giận dữ. Hắn sải bước tới trước mặt Mã Mãnh nhìn xuống vết thương tàn bạo còn nghi ngút hàn khí và vết cháy xém do lôi điện trên ngực Mã Mãnh. Ánh mắt hắn lóe lên sự nghi vấn tột độ:
- Ngươi là Lục giai trung kỳ, đối đầu với một tên Luyện Hư sơ kỳ vô danh mà lại để hắn thoát? Lại còn bị đả thương nặng thế này? Hắn lấy đâu ra uy lực Lôi, Băng cuồng bạo như vậy để đánh ngươi thành ra thế này?
Mã Mãnh cúi đầu thật thấp, giọng run run giải thích theo đúng kịch bản:
- Báo thiếu chủ, vốn dĩ tiểu nhân đã ép hắn vào bước đường cùng. Nhưng đúng lúc tiểu nhân chuẩn bị hạ sát thì đột nhiên có kẻ giấu mặt ra tay yểm trợ cho hắn! Kẻ đó tung ra đòn Băng lực cực mạnh đánh lén, tiểu nhân không kịp phòng bị nên mới bị thương.
Ánh mắt hắn lấp lóe:
- Tiểu nhân suy đoán... kẻ yểm trợ đó rất có thể là người của Tiết gia!
Hắc Ký Đằng nhíu mày, ánh mắt tràn ngập sự cảnh giác:
- Người của Tiết gia? Tại sao ngươi lại suy đoán như vậy?
- Báo thiếu chủ, tuy kẻ đó ra tay rất nhanh và che giấu thân phận, nhưng khi va chạm linh lực, tiểu nhân loáng thoáng thấy được phù hiệu Tiết gia ẩn hiện dưới lớp áo của kẻ đó!
Nghe tới đây, sự nghi ngờ trong mắt Hắc Ký Đằng lập tức tan biến, thay vào đó là một nụ cười lạnh. Hắn gật gù tin tưởng hoàn toàn. Bởi vì hắn thừa biết, chủng tộc Xích Thố vốn nổi tiếng khắp nơi với nhãn quan cực kỳ nhạy bén, rất khó có thứ gì vượt qua được đôi mắt của một Lục giai Xích Thố như Mã Mãnh.
Hắc Ký Đằng phất tay, xua xua không kiên nhẫn:
- Được rồi, ngươi lui về phòng dưỡng thương đi.
Mã Mãnh ngập ngừng ngẩng đầu, giả vờ lo lắng hỏi:
- Thiếu chủ, người tính thế nào? Có cần tiểu nhân truy vết tiếp không?
Hắc Ký Đằng tiến ra phía cửa phòng, híp mắt nhìn ra màn đêm sâu thẳm bên ngoài, giọng lạnh như tiền:
- Chuyện này tạm thời không được nhắc tới nữa. Đây là chuyện hệ trọng giữa hai gia tộc, không thể hấp tấp làm hỏng đại sự. Giờ ta sẽ đến Tiết gia gặp Phương Uyên.
Mã Mãnh chắp tay:
- Vâng! Thiếu chủ! Tiểu nhân cáo lui.
Nói xong Mã Mãnh bước thẳng ra khỏi phòng. Nhìn theo bóng lưng hắn, đôi mắt Hắc Ký Đằng nheo lại đầy tính toán và căm tức, hắn thầm thì trong kẽ răng:
- "Băng lực...? Cả cái Tiết gia này, chỉ có đúng một kẻ sở hữu Băng linh lực thuần khiết..."
...
Mã Mãnh ngoan ngoãn lui về phòng riêng của mình, nhanh chóng đóng chặt cửa, dán sẵn một đạo cấm chế cách âm rồi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Hắn cẩn thận lấy chiếc túi càn khôn ra. Luồng sáng lóe lên, Minh Long thong thả bước ra ngoài, phủi phủi góc áo, trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý:
- Làm tốt lắm!
Minh Long đảo mắt nhìn quanh căn phòng của Mã Mãnh, ánh mắt lóe lên luồng lôi quang sắc bén. Vậy là hắn đã thuận lợi chui vào tận sào huyệt của kẻ thù. Trò chơi bây giờ mới chính thức bắt đầu.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa gấp gáp đột ngột vang lên giữa đêm tĩnh mịch khiến không khí trong phòng khựng khựng lại.
- Con bà nó!
Minh Long giật mình khẽ chửi thề một tiếng trong miệng, lập tức hóa thành luồng sáng chui tọt trở lại chiếc Càn Khôn Túi treo bên hông Mã Mãnh.
Mã Mãnh vội vàng chỉnh đốn lại y phục, điều chỉnh hơi thở rồi tiến về phía cửa. Chưa kịp lên tiếng hỏi là ai thì từ khe cửa đã truyền vào một giọng nữ nhân dịu dàng, được nén nhỏ hết mức:
- Mãnh ca! Là muội...
Nghe thấy giọng nói này, ánh mắt hung tợn thường ngày của Mã Mãnh liền mềm xèo ra. Hắn nhanh tay mở hé cửa phòng.
Bóng dáng một thiếu nữ thanh tú khoác áo choàng đen lách nhanh vào bên trong. Vừa bước qua bậc cửa, nàng dứt khoát đóng sầm cửa lại, cẩn thận dán ngay một đạo phù cấm chế chống nghe lén lên then cài rồi quay ngoắt lại.
Kẻ vừa tới không ai khác chính là Tiết Phương Nghi, nhị tiểu thư của Tiết gia!
Chẳng một chút ngần ngại, Phương Nghi lao thẳng tới, ôm chầm lấy lồng ngực rộng của Mã Mãnh. Nàng ngẩng khuôn mặt kiều diễm đầm đìa sự lo lắng lên nhìn hắn, giọng nghẹn ngào:
- Mãnh ca! Muội nghe người ta đồn chàng đi làm nhiệm vụ bị thương nặng lắm! Nói cho muội nghe... chàng có sao không? Hắc Ký Đằng hắn có làm khó chàng không?
Mã Mãnh lúc này lại dịu dàng đến khó tin. Hắn vòng tay ôm chặt lấy eo Phương Nghi, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, giọng trầm xuống đầy cưng chiều:
- Phương Nghi, muội liều quá, lỡ bị người của Tiết gia hay Hắc Ký gia phát hiện thì sao? Ta không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi mà...
Cả hai tựa đầu vào nhau, thì thầm những lời ân ân ái ái đầy nồng thắm của một đôi tình nhân lén lút, bất chấp nguy hiểm nếu chẳng may bị hai đại gia tộc phát giác.
Trong chiếc Càn Khôn Túi, Minh Long ban đầu định dùng thần thức để quan sát tình hình bên ngoài. Thế nhưng, khi tận mắt chứng kiến màn ngôn tình thắm thiết giữa một con yêu thú mặt ngựa và nhị tiểu thư Tiết gia, hắn thực sự không chịu nổi nữa.
Xoẹt!"
Minh Long hé mở miệng túi càn khôn, nhô nửa cái đầu ra ngoài. Đôi mắt hắn trợn ngược, khóe miệng giật liên hồi trước bát "cơm chó" siêu cấp bất ngờ này:
- "MÓAAAAA!!!!! Cái quái gì đang diễn ra thế này?"