Khách đang nói chuyện với lão gia tử ở chính phòng nên Tống Anh không định đi qua đó, nhưng lão gia tử nhìn thấy nàng bước vào sân thì nhấc chân đi ra.
"A gia, đây là mấy thứ mà ta mua ở thành Dung, người chia cho các thúc bá giúp ta." Tống Anh mở miệng nói.
Ra ngoài một chuyến dù sao cũng phải mang một ít quà về.
Những thứ nàng mua cũng không phải đồ đắt tiền gì, đa phần là đồ ăn vặt. Bên thành Dung có nhiều loại bánh kẹo ngọt mới lạ hơn huyện Lễ nhiều, thậm chí còn có thứ giống như thạch trái cây, óng ánh, trong suốt, trông vô cùng đẹp mắt.
Có điều, bánh kẹo mềm không chịu được nhiệt nên Tống Anh mua mấy loại bánh cứng.
"Sao lại tiêu nhiều tiền như vậy?" Lão gia tử lại dạy dỗ nàng, "Ngươi đến thành Dung cũng không phải đi chơi, nghe thông gia nói mấy ngày trước ngươi còn buôn bán ở chùa. Bây giờ trời vẫn chưa vào thu, cực kỳ nắng nóng, thật sự không dễ kiếm tiền, phải tích cóp để đến lúc già còn có cái mà dùng chứ."
Tống Anh đương nhiên gật đầu đồng ý.
Người đối xử không tệ với nàng, nàng đều sẽ nhớ kỹ, vui lòng tiêu chút tiền này.
Lão gia tử nói tới nói lui nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.
Đứa nhỏ trong nhà đi ra ngoài biết nhớ đến người nhà chứng tỏ có lòng hiếu thảo.
"Bảo các bá nương, thẩm tử của ngươi đến chia quà đi. Nhà thông gia tới chơi, đang nhắc tới ngươi đấy." Lão gia tử nói.
Tống Anh nhìn thoáng qua trong phòng, đã sớm nhận ra khách tới là ai.
Lão thái bà của Bùi gia lại tới nữa.
Trước khi rời thành Dung, nàng còn đi dạo phố, quả thực tốn không ít thời gian, cho nên về chậm hơn Bùi gia một bước.
Bùi Bì thị bị nàng chế nhạo một trận thật sự không còn mặt mũi nào nên mới không dám tự mình đến đây, đành phải đón lão thái thái có bối phận cao trong nhà đến nói chuyện.
Tống Anh thở hắt ra, cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
"Bà thông gia nói, tẩu tử ngươi từ lúc về nhà luôn miệng nói ngươi chọc tẩu tử ngươi tức giận đến mức đau bụng. Ta không tin lời này, tẩu tử kia của ngươi..." Lão gia tử nhìn nàng một cái, ông cũng không dám nói tôn tức phụ nhi nói bậy, chỉ nói: "Ngươi chỉ cần nói cho ta biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, nếu chúng ta có lý, tuyệt đối sẽ không nhường nhà bọn họ."
Cơn giận của lão gia tử đối với Bùi gia không ít.
Tống Anh cương trực, sau khi vào phòng, mặt đối mặt với Bùi gia lão thái thái thì vẫn không kiêu ngạo, không siểm nịnh.
Thậm chí còn vô cùng thẳng thắn nói hết mọi chuyện ra: "A gia, cho dù người của Bùi gia không tới, ta cũng muốn nói với người. Hôm qua ở chùa ta gặp được tẩu tử và nương nàng. Lúc ấy có người đổ oan cho ta trộm tiền, hai người này vừa nghe thấy vậy, không thèm nghe ta giải thích đã lập tức kết luận ta là kẻ trộm, suýt nữa khiến mọi người đưa ta đến nha môn phạt gậy. Sau đó, ta chứng minh được bản thân mình trong sạch, bọn họ lập tức run rẩy muốn rời đi. Ta còn chưa nói gì thì tẩu tử đã đau bụng rồi..."
"Ta là tôn nữ đã xuất giá, đáng lý không nên quản chuyện trong nhà, nhưng mà..."
"Dù sao thì Đại tẩu cũng đang mang thai cốt nhục của Tống gia, nếu cứ ở nương gia mãi thì không hay lắm, đúng không? Sau này Đại ca về, có khi nào sẽ trách mọi người không chịu chăm sóc tốt cho nàng, sinh ra mâu thuẫn giữa mọi người với nhau hay không? Hơn nữa, sức khỏe của Đại tẩu có vẻ không được tốt, nếu trong lúc ở nương gia có xảy ra chuyện gì không may, đến lúc đó cũng không biết có nên trách bọn họ hay không." Tống Anh khẽ hừ một tiếng, nói.
Nếu là ở kiếp trước, nam nữ bình đẳng, nữ hài tử ở nương gia cũng không có gì không ổn.
Thế nên, ban đầu nàng không hề để bụng chuyện này của Bùi thị, thậm chí không hề cảm thấy Bùi thị làm vậy có gì sai.
Nhưng dựa theo tình hình xã hội đời này, Bùi thị không phải người Bùi gia mà là người Tống gia.
Nàng ta thân thiết với Bùi gia cũng có thể gọi là đưa khuỷu tay ra ngoài.
Nghe thì vô tình vô lý nhưng tình hình xã hội hiện tại chính là như vậy.
Bùi lão thái thái trừng mắt: "Đại tẩu ngươi đau bụng chính vì bị ngươi chọc tức!"