Dung Dữ

Chương 3



Tạ Vân Diệp ở trên lưng ngựa ngoảnh đầu nhìn ta một cái, để lại một câu: "Đợi ta trở về."

Hai tháng sau, tin dữ truyền về.

Quân địch bôi kịch độc trên mũi tên, Tạ Vân Diệp trúng tên hôn mê.

Cố Thanh Hàn đem thân thử t.h.u.ố.c, nếm từng vị một, cuối cùng tìm ra phương t.h.u.ố.c giải độc.

Nhưng bản thân nàng ta lại vì tích độc quá sâu, ngũ tạng đều tổn thương, bảy ngày sau liền qua đời.

Độc của Tạ Vân Diệp đã được giải, nhưng thân thể hoàn toàn suy kiệt.

Hai năm sau, hắn ta cũng đi theo.

Chỉ mình ta sống thêm năm mươi năm nữa.

Thật là năm mươi năm mà mỗi lần nghĩ đến, nửa đêm ta đều có thể bật cười thầm.

4

Buổi tối ta vừa chuẩn bị nằm xuống, Tạ Vân Diệp tới.

Hắn ta đứng nhìn quanh một lượt ở trong phòng, ánh mắt dừng lại trên giường, bên trên chỉ có một chiếc gối.

"Của ta đâu?"

"Hầu gia thương thế chưa lành, hay là tĩnh dưỡng trước ở thư phòng."

Tạ Vân Diệp bất động, vẻ mặt có chút không vui.

Ngày ta và Tạ Vân Diệp thành thân, vừa bái đường xong thì thánh chỉ truyền xuống.

Hắn ta thậm chí chưa kịp vén khăn trùm đầu của ta đã phải mặc giáp xuất chinh.

Cho nên chúng ta thành hôn hơn một năm, đến nay vẫn chỉ là phu thê trên danh nghĩa.

Kiếp trước, hắn ta cũng vào đêm này đến phòng ta, định bụng bù đắp lại đêm động phòng hoa chúc đã bỏ lỡ trong một năm qua.

Có điều vừa mới ngồi xuống, lão phu nhân đã sai người tới gọi.

Hắn ta bất đắc dĩ rời đi, lòng ta chua xót đến mức cả đêm không ngủ.

Kiếp này, ta dự định dùng lại chiêu cũ, kéo dài thời gian chờ lão phu nhân sai người sang gọi.

Cửa phòng quả nhiên bị gõ vang.

Tạ Vân Diệp lớn tiếng đáp: "Về nói lại với mẹ ta, đêm đã khuya, ngày mai ta sẽ sang thăm người."

Ta sững sờ.

Sao hắn ta lại không đi?

Nha hoàn ngoài cửa vâng lời lui xuống.

Lòng ta chùng xuống, lùi dần về phía giường ngủ.

Tạ Vân Diệp tiến lại gần ta một bước.

"Dung Dữ, nàng đang trách ta?"

"Hầu gia nói quá lời, ngài xuất chinh vì nước, ta sao dám oán trách."

"Nàng nói không dám, tức là ở trong lòng có oán."

Hắn ta đưa tay ra, dường như muốn chạm vào ta, nhưng bị ta nghiêng người né tránh.

Bàn tay kia khựng lại giữa không trung.

"Một năm không gặp, nàng đến cả chạm vào cũng không cho ta chạm?"

"Hầu gia hiểu lầm rồi."

Ta giữ bình tĩnh: "Ta chỉ lo lắng cho vết thương của ngài."

"Vết thương ở trên vai, không ảnh hưởng đến chuyện khác."

Lời này nói thật trần trụi.

Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng lúc này, cửa phòng lại bị gõ vang.

"Tạ đại ca, là ta."

Là giọng nói của Cố Thanh Hàn.

Ta thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh ra mở cửa.

Nàng ta ở ngoài cửa đứng nhìn, ánh mắt vượt qua ta, nhìn thẳng lên người Tạ Vân Diệp.

"Thương thế của ngươi chưa lành, không thích hợp làm những động tác mạnh."

Tạ Vân Diệp bị câu nói của nàng ta làm cho ngẩn người, sau đó mỉm cười, mang theo vài phần bất đắc dĩ.

"Cố đại phu quản thật rộng."

"Nếu ngươi không phải là người bệnh của ta, ta mới lười quản."

Cố Thanh Hàn hừ một tiếng, không nhường nửa bước.

Hai người họ kẻ tung người hứng, giống hệt đôi oan gia cãi cọ thường ngày, đôi co qua lại mấy câu.

Cuối cùng Tạ Vân Diệp thua trận, dang hai tay về phía ta: "Phu nhân xem vị đại phu này, còn lợi hại hơn cả Phó tướng ở trong quân doanh."

Ta không đáp lời.

Hắn ta như chấp nhận số phận mà bước ra ngoài.

Thu Sương bưng chậu đồng bước vào, thấy tình cảnh đó liền hạ thấp giọng hỏi: "Phu nhân, sao Cố tiểu thư lại tới đây? Trong phủ đâu phải không có đại phu khác."

Ta nhận ấy khăn lau mặt: "Cố tiểu thư là người am hiểu rõ nhất tình trạng thương thế của Hầu gia."

Nàng ấy cái hiểu cái không gật đầu.

Kiếp trước Cố Thanh Hàn cũng tìm đến, có điều khi thấy Tạ Vân Diệp bị lão phu nhân gọi đi thì liền rời khỏi.

Khi đó ta cứ ngỡ nàng ta có chỗ nào chưa quen nên mới tới hỏi han.

Đêm nay, ta ngủ vô cùng ngon giấc.

5

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Trời vừa rạng sáng, Tạ Vân Diệp đã tiến cung phục mệnh.

Ta sửa soạn ổn thỏa, sang thỉnh an lão phu nhân.

Còn chưa vào phòng đã nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên trong truyền ra.

"Lão phu nhân thân thể tráng kiện, chỉ là lo nghĩ quá nhiều."

Vừa bước vào phòng, ta nhìn thấy Cố Thanh Hàn đang ngồi bên ghế nằm của lão phu nhân, đầu ngón tay đặt trên cổ tay bà ta.

Lão phu nhân ngước mắt nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vài phần ý tứ hàm xúc không rõ.

"Dung Dữ đến rồi. Ta lo nghĩ cái gì chứ? Lo Hầu phủ không có người kế thừa."

Ta cúi đầu, không nói lời nào.

Bà ta thừa biết, ngày ta và Tạ Vân Diệp thành thân thì hắn ta lập tức xuất chinh, ta và hắn ta còn chưa động phòng, con ở đâu mà có?

"Cố cô nương."

Lão phu nhân bỗng nhiên lên tiếng: "Ngươi xem mạch cho phu nhân luôn đi."

Ta vừa định từ chối, Cố Thanh Hàn đã đứng dậy bước đến trước mặt ta.

"Phu nhân, làm phiền đưa tay ra."

Đầu ngón tay nàng ta đặt lên mạch của ta.

Một lát sau, nàng ta khẽ nhíu mày, như thể đang cân nhắc từ ngữ: "Thân thể phu nhân thân thể có chút hư nhược, e rằng... đường con cái sẽ gian nan hơn."

Lời vừa dứt, dường như nàng ta nhận ra mình vừa nói điều gì, vội vàng bịt miệng: "Ta, ta không cố ý nói ra đâu..."

Nàng ta quả thực không nói sai.

Kiếp trước, sau khi thành thân năm năm ta mới sinh hạ Tạ Cừ.