Dung Dữ

Chương 4



Những năm tháng đó, sự châm biếm ngấm ngầm lẫn công khai lẫn của lão phu nhân, sự chỉ trỏ mỉa mai của người ngoài, ta đều đã nếm trải đủ cả.

Có điều — ta là hiếm muộn, còn Cố Thanh Hàn là không muốn sinh.

Những chuyện này, vốn dĩ ta không hề hay biết.

Mãi đến sau khi c.h.ế.t, hồn phách phiêu dạt giữa nhân gian, ta mới tận mắt chứng kiến một đoạn quá khứ bị mình bỏ lỡ.

Đó là vào một đêm cuối thu.

Tạ Vân Diệp uống đến say khướt, loạng choạng xông vào viện t.ử của Cố Thanh Hàn.

Ta phiêu dạt ngoài cửa sổ, nhìn thấy hắn ta đè nàng ta lên giường, giọng nói khàn đặc: "Thanh Hàn, sinh cho ta một đứa trẻ."

Đáp lại hắn ta là một cái tát thanh thúy.

"Ta không làm thiếp, con của ta cũng tuyệt đối không làm thứ t.ử. Ngươi muốn có con, vậy để phu nhân sinh."

Tạ Vân Diệp ôm mặt, vành mắt đỏ hoe: "Nàng ở ngay bên cạnh ta, nhưng ta lại cảm thấy nàng cách ta xa xôi đến thế. Nàng ngay cả một đứa con cũng không chịu cho ta sao?"

Cố Thanh Hàn quay mặt đi: "A Diệp, ngươi đừng làm khó ta."

Tạ Vân Diệp đứng lặng hồi lâu, cuối cùng loạng choạng lao ra ngoài cửa.

Ta bám theo hắn ta phiêu dạt suốt chặng đường.

Nhìn hắn ta lảo đảo băng qua hành lang gấp khúc, xông vào viện t.ử của ta.

Lúc ấy ta vừa vì chuyện con cái bị lão phu nhân khiển trách xong, đang âm thầm rơi lệ.

Hắn ta không nói hai lời liền đè ta xuống, thô bạo xé mở vạt áo ta.

Ta giãy giụa, nhưng sức lực của hắn ta lớn đến kinh người, trong miệng gọi tên ta hàm hồ không rõ.

Sau chuyện đó hắn ta dường như có chút hối hận, khàn giọng bảo đã làm ta đau, lại nói lời xin lỗi.

Cũng vào đêm đó, ta m.a.n.g t.h.a.i Tạ Cừ.

Khi còn sống, ta ngỡ Tạ Cừ là đứa trẻ ta phải mòn mỏi chờ đợi năm năm, cầu khẩn năm năm mới có được.

Sau khi c.h.ế.t mới biết, đó là thứ Tạ Vân Diệp không thể trao cho Cố Thanh Hàn, nên lui một bước mà bố thí cho ta.

Thậm chí đến cuối cùng, Tạ Cừ cũng phản bội ta.

......

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

6

Sắc mặt lão phu nhân trầm xuống, phẩy phẩy tay: "Được rồi, lui xuống đi. Uống t.h.u.ố.c cẩn thận, điều dưỡng thân thể cho tốt."

Ta nhún người hành lễ, lui ra ngoài cửa phòng.

Khi trở về viện t.ử, trời đã giữa trưa.

Tạ Vân Diệp được thị vệ Trường Thanh dìu về.

Hắn ta một tay ôm trán, bước chân loạng choạng.

Không biết Cố Thanh Hàn nhận được tin tức từ đâu, đã đợi sẵn ở cổng viện từ sớm, thấy tình cảnh này liền rảo bước tiến lên đỡ lấy hắn ta.

Tạ Vân Diệp ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Cố Thanh Hàn, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng ta.

Ánh mắt ấy khiến ta khựng lại bước chân.

Trong mắt hắn ta cuộn trào sự áy náy cùng thâm tình.

"Thanh Hàn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cố Thanh Hàn có chút cứng đờ, cố gắng rút tay ra: "Tạ đại ca, ngươi làm ta đau rồi."

Lúc này Tạ Vân Diệp mới như chợt nhận ra điều gì, quay đầu nhìn về phía ta.

Trong ánh mắt ấy có sự xa lạ, có vẻ hoang mang, lại mang theo một tia không dám tin.

"Hầu gia bị làm sao vậy?"

Ta hỏi Trường Thanh.

Trường Thanh khom lưng đáp: "Bẩm phu nhân, trên đường về gặp phải một con ngựa điên, Hầu gia vì chế ngự nó nên không cẩn thận ngã ngựa, va đập vào đầu."

"Ngươi ngồi xuống đi."

Cố Thanh Hàn ấn bả vai Tạ Vân Diệp, để hắn ta ngồi xuống trên ghế.

"Để ta kiểm tra đầu cho ngươi."

Tạ Vân Diệp ngoan ngoãn ngồi xuống.

Nhưng ánh mắt hắn ta từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi Cố Thanh Hàn.

Ta đứng lặng tại chỗ, bàn tay ở trong ống tay áo khẽ siết c.h.ặ.t.

Chẳng lẽ... hắn ta cũng trọng sinh rồi?

Ta đem chính sảnh nhường lại cho họ.

Thu Sương ngoảnh đầu nhìn đi nhìn lại, cổ suýt nữa thì vẹo mất.

"Đừng nhìn nữa, hôm nay ở trà lâu có hội thi hoa mẫu đơn, có muốn đi xem không?"

Nàng ấy sốt ruột: "Nhưng Hầu gia ——"

"Ta đâu phải đại phu, không xem được đầu óc của hắn ta."

Ta chi ra một trăm lượng, đấu giá vài chậu mẫu đơn có phẩm tướng cực kỳ tốt ở trà lâu, sai người khiêng về trong phủ, bày giữa viện.

Xem ra còn thuận mắt hơn hai người ở trong chính sảnh kia.

Trong khoảng thời gian này, không rõ lý do vì sao Tạ Vân Diệp mãi vẫn không nhắc đến chuyện nhận Cố Thanh Hàn làm nghĩa muội.

Cố Thanh Hàn trái lại không hề nhàn rỗi.

Nàng ta dăm bữa nửa tháng lại đến bên lão phu nhân điều dưỡng thân thể, bầu bạn chuyện trò vài việc thú vị trong quân doanh.

Tạ Vân Diệp ăn nói vụng về, không nói nổi lời thân tình nào ở trước mặt lão phu nhân, phần lớn đều do Cố Thanh Hàn nói hộ hắn ta.

Nào là "Hầu gia ở trên chiến trường anh dũng ra sao", "Hầu gia thương tiếc tướng sĩ thế nào", từng điều từng việc nói đến mức lão phu nhân tươi cười rạng rỡ, kéo tay Cố Thanh Hàn khen ngợi không ngớt.

Mỗi ngày ta đều nhận được một bát t.h.u.ố.c điều dưỡng thân thể, đen ngòm, mùi đắng ngắt từ khoảng cách xa cũng có thể ngửi thấy.

Tất cả đều bị ta đổ đi, không sót một bát.

7

Tạ Vân Diệp lấy cớ thương thế chưa lành, ngủ lại thư phòng.

Trong phủ dần có lời ra tiếng vào, nói Cố Thanh Hàn e là sắp làm di nương rồi.

Chì mình nàng ta được phép ra vào thư phòng, lại còn không cho Tạ Vân Diệp đọc sách liên tục, nói cái gì mà hại mắt.

Ta không mấy bận tâm, lại sai hoa tượng gửi thêm vài chậu hoa vào.

Người trồng mẫu đơn là hai anh em, ca ca Giang Diệc hai mươi hai tuổi, đệ đệ Giang Tư vừa vặn mười tám.