Diện mạo hai người họ còn rực rỡ hơn hoa, tùy tiện đứng một chỗ trong viện t.ử, những đóa mẫu đơn kia đều như biến thành phông nền.
Kiếp trước, sau khi Tạ Vân Diệp qua đời, ta đón bọn họ vào trong phủ, chuyên chăm sóc hoa cho ta.
Giang Diệc trầm ổn, Giang Tư hoạt bát, suốt năm mươi năm qua, họ là số ít người mà ta có thể cùng trò chuyện vài câu.
Thật đáng tiếc.
Kiếp này ta trọng sinh quá muộn, nếu như ở thời điểm trước khi thành thân thì tốt biết bao.
Ca ca của ta là thủ phủ Khương Châu, trong nhà tiền chất thành núi, ruộng đất trải thẳng cánh cò bay.
Nếu không phải sinh thời cha mẹ từng cứu lão Hầu gia, để báo đáp ân tình, lão Hầu gia chủ động định ra hôn ước từ bé cùng Dung gia chúng ta, ca ca ta đâu nỡ gả ta tới kinh thành chịu nỗi khổ cực này.
Ta lại đặt thêm mấy chậu mẫu đơn, Giang Diệc đích thân mang tới.
Hắn ngồi xổm xuống bên luống hoa, tận tình chỉ bảo ta cách tưới nước cho hoa, cách cắt tỉa lá héo, cách phân biệt độ ẩm của đất.
Ta nghe đến mức nhập thần, ánh mắt bất giác từ cành hoa lướt đến góc nghiêng khuôn mặt hắn, lại từ góc nghiêng lướt xuống vòng eo hắn.
So với kiếp trước càng thêm trẻ trung, săn chắc hơn.
Trong lòng không tránh khỏi có chút rung động, cũng vô thức xích lại gần thêm vài phần.
Giang Diệc đang cúi đầu chỉnh sửa một đóa Diêu Hoàng, bỗng nhiên quay đầu lại.
Ta né tránh không kịp, thân mình nghiêng đi, suýt nữa ngã nhào về phía sau.
Hắn nhanh tay nhanh mắt, vươn tay ôm lại bên eo ta.
"Phu nhân cẩn thận."
Lòng bàn tay hắn vững vàng nâng đỡ bên eo ta, ngăn cách qua lớp vải lụa đều có thể cảm nhận được lớp vết chai mỏng cùng độ ấm kia.
Cổ họng ta khô khốc, nhịp tim đập nhanh như trống trận.
"Cảm ơn ngươi."
Giang Diệc buông tay, cụp mắt lui ra, vành tai dường như có chút ửng hồng.
Hắn xoay người muốn rời đi.
"Giang công t.ử."
Ta gọi hắn lại, bưng chén trà trên bàn đưa tới.
Vừa rồi ta chính là dùng chiếc chén này để uống nước, trên vành chén vẫn còn vương lại vệt son môi mờ nhạt như có như không.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Trời nóng, uống chén trà rồi hãy đi."
Giang Diệc cúi đầu liếc nhìn chén trà, lại ngẩng đầu nhìn ta một cái.
Vào khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, ta nhìn thấy sâu trong mắt hắn có thứ gì đó khẽ lóe lên.
Hắn nhận lấy chén trà, ngửa đầu một hớp uống cạn, hầu kết khẽ trượt lên xuống một nhịp.
"Phu nhân còn có điều gì sai bảo?"
"Ta đặt thêm một khoản tiền cọc nữa, lần tới ngươi và đệ đệ cùng nhau mang qua đây."
Ánh mắt Giang Diệc ở trên mặt ta dừng lại một lát.
"Được."
Khi đi đến cổng viện, hắn vừa vặn lướt qua vai Tạ Vân Diệp.
Hắn nghiêng người nhường đường, khẽ gật đầu xem như chào hỏi, mắt không liếc ngang liếc dọc bước ra khỏi cổng viện.
8
Tạ Vân Diệp đứng lại, ngoảnh đầu nhìn theo bóng lưng Giang Diệc, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Sau này đừng để loại mãng phu thế này tiến vào hậu viện."
Ta đang nhìn về hướng cổng viện xuất thần, nghe vậy thuận miệng đáp một câu: "Vậy lần sau ta tự mình đi lấy hoa."
Tạ Vân Diệp như hờn dỗi, đột ngột nắm lấy tay ta.
"Hoa còn đẹp hơn ta sao?"
Ta hoàn hồn, nhìn bộ dạng đầy vẻ không phục của hắn ta, trong nhất thời chẳng biết nên nói cái gì.
Hắn ta không tự biết thân biết phận sao?
Con người này, ta đã nhìn suốt hai đời, sớm đã chán ghét đến tận xương tủy rồi.
Hoa chẳng phải đẹp hơn hắn ta rất nhiều sao?
Ta rút tay về, khẽ mỉm cười.
"Hầu gia khéo đùa, hoa sao có thể sánh với người."
Tạ Vân Diệp dường như đã hài lòng, buông tay ra, xoay người bước vào trong phòng.
Ta đứng lặng tại chỗ, chậm rãi nắn thẳng đóa Diêu Hoàng kia, tưới chút nước, rồi vỗ vỗ lớp đất cát.
Con người ta luôn cứ bất chợt gặp phải vài chuyện không vừa ý ở thời điểm thuận lợi.
9
Hôm đó, Thu Sương vội vã chạy vào.
"Phu nhân, Hầu gia và Cố cô nương cãi vã lớn tiếng trong thư phòng, đập vỡ không ít đồ đạc!"
"Đập thì cứ đập thôi."
Ta tiếp tục tưới nước cho mẫu đơn: "Đồ đạc ở trong thư phòng chẳng đáng bao nhiêu tiền."
Thu Sương trợn mắt há mồm nhìn ta.
Buổi chiều, Cố Thanh Hàn đến.
Nàng ta hướng hành lễ: "Phu nhân, ta tới đây để xin cáo từ."
Ta có chút kinh ngạc.
"Ngươi có thể tiếp tục ở lại, lão phu nhân rất quý mến ngươi."
Cố Thanh Hàn lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh: "Ta không muốn bấu víu vào Hầu phủ, chỉ muốn đi khắp nơi hành y. Những ngày qua đã làm phiền nhiều, đa tạ phu nhân chu toàn chăm sóc."
Ta vừa định mở miệng, ở ngoài cửa truyền đến một giọng nói.
"Ta không cho phép."
Tạ Vân Diệp đứng bên cửa, vạt áo hơi xộc xệch, giống như chạy một mạch từ thư phòng tới, đáy mắt tựa hồ có bão tố cuộn trào.
Cố Thanh Hàn không nhìn hắn ta, chỉ hướng về phía ta nói: "Phu nhân, ta và Hầu phủ không thân không quen, ở lâu ngày sẽ tổn hại đến thanh danh của ta."
"Vậy nàng hãy làm... của ta ——"
Giọng nói của Tạ Vân Diệp nghẹn lại.
Nghĩa muội sao?
Những chữ này lơ lửng giữa không trung, như thể làm bỏng rát đầu lưỡi hắn ta.
Thân phận ở kiếp trước đã giam hãm họ quá lâu, giống như một bức tường vô hình, trói buộc họ ở trong hai chữ lễ nghi, rõ ràng gần ngay trước mắt nhưng vĩnh viễn cách trở một tầng.
Kiếp này, Tạ Vân Diệp không cách nào thốt ra lời được nữa.
Thứ hắn ta muốn, hiển nhiên không chỉ dừng lại ở danh phận nghĩa muội.