Dung Dữ

Chương 6



Không khí bỗng chốc trở nên vô cùng yên tĩnh.

Thu Sương đứng sau lưng ta, đến thở mạnh cũng không dám.

Rốt cuộc Cố Thanh Hàn cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tạ Vân Diệp, niềm mong đợi nơi đáy mắt từ từ lụi tắt.

Ta ở giữa hai người họ đứng nhìn, chợt thấy cảnh tượng này có vài phần nực cười.

Đời trước, hắn ta là nghĩa huynh của nàng ta, nàng ta là nghĩa muội của hắn ta.

Một người cả đời không gả, một người đến c.h.ế.t vẫn nợ nần dây dưa.

Hai con người cách trở bởi hai chữ danh phận, lại diễn nên một vở kịch thâm tình đằng đẵng qua năm tháng, cuối cùng đến tận lúc c.h.ế.t còn muốn hợp táng bên nhau.

Nhưng đã có ai từng hỏi qua cảm nhận của ta chưa?

"Cố cô nương, nếu ngươi lo ngại thanh danh, thật ra cũng không cần vội vã rời đi."

Tạ Vân Diệp lập tức nhìn về phía ta, trong ánh mắt mang theo vẻ cảnh giác.

Ta khẽ mỉm cười.

"Nếu Hầu gia đã muốn cho ngươi một danh phận, vậy thì cứ cho ngươi đi. Chỉ là cách gọi nghĩa muội này quả thực khiến Cố cô nương phải chịu thiệt thòi rồi."

"Hay là... làm phu nhân đi."

Tạ Vân Diệp thốt lên: "Không được!"

Không được?

Tại sao lại không được?

Ta đều đã chiều theo tâm ý của hắn ta, đến cả danh phận cho Cố Thanh Hàn cũng dọn sẵn đường thay hắn ta, hắn ta trái lại còn không bằng lòng?

Giọng điệu Tạ Vân Diệp dồn dập: "Thanh Hàn, nàng thân cô thế cô, quá mức nguy hiểm. Hầu phủ có thể ——"

"Không cần."

Cố Thanh Hàn ngắt lời hắn ta, khẽ gật đầu chào ta, vén tà váy bước qua ngưỡng cửa, đầu cũng không ngoảnh lại mà dứt khoát rời đi.

Tạ Vân Diệp đứng trân trân tại chỗ, đôi chân như mọc rễ.

Sao không đuổi theo đi?

Hắn ta xoay người nhìn ta, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Dung Dữ, lời nàng vừa nói... có ý gì?”

"Ta đã xin cáo từ với lão phu nhân rồi."

Sắc mặt Tạ Vân Diệp thay đổi.

"Ta không sinh được con, lại không bằng lòng để ngài nạp thiếp. Tạ gia cũng không thể thật sự tuyệt tự chứ? Thay vì khiến tất cả đều khó xử, chi bằng ta ra đi."

"Sao nàng lại không sinh được chứ?"

Hắn ta đột ngột cao giọng, gân xanh trên cổ đều hằn rõ lên.

"Nàng sinh được mà!"

Ta nhìn hắn ta, cảm thấy vô cùng kỳ quặc.

Đời trước người mở miệng một câu hai câu đều bảo Cố Thanh Hàn là chân ái chính là hắn ta, đời này kẻ sống c.h.ế.t không chịu buông tha cho ta rời đi cũng lại là hắn ta.

Con người này rốt cuộc muốn thứ gì?

"Ta đã mời rất nhiều đại phu đến xem mạch, quả thực không sinh được."

"Lũ lang băm đó —— nàng và ta còn chưa hề..."

Hắn ta đang cố chấp muốn tranh biện thêm điều gì, ở ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Đại nha hoàn Thúy Bình bên cạnh lão phu nhân chạy vội vào trong, thở hổn hển: "Hầu gia, lão phu nhân mời ngài qua đó ngay lập tức, bảo là có chuyện khẩn cấp!"

Tạ Vân Diệp bất động như tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hầu gia!"

Thúy Bình cuống cuống dậm chân.

"Lão phu nhân bảo nếu ngài không sang, người sẽ đích thân qua đây đấy!"

Hắn ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, các khớp ngón tay bóp đến kêu răng rắc.

Ta lùi về sau một bước, nhường đường cho hắn ta.

"Dung Dữ, đợi ta trở về!"

Thu Sương ghé sát lại: "Phu nhân, người thực sự..."

"Đi thu dọn đồ đạc."

10

Ta cứ tưởng sẽ phải đ.á.n.h một trận chiến trường kỳ với Tạ Vân Diệp.

Theo kinh nghiệm kiếp trước, con người này một khi đã ngang bướng lên thì chín trâu cũng không kéo lại được.

Thậm chí đến cả cách thức chu toàn đối phó hắn ta thì ta cũng đều nghĩ thông suốt rồi.

Nhưng đến ngày thứ ba, lão phu nhân đột ngột sai người mang tới một vật.

Một lá thư hòa ly, phần ký tên có nét b.út của Tạ Vân Diệp.

Hắn ta lại sảng khoái như vậy sao?

Ta sững sờ một lát, ngay sau đó hoàn hồn lại —— mặc kệ hắn ta vậy.

"Thu Sương! Thu Sương! Đi thôi đi thôi, chúng ta về nhà nào!"

Ta vui sướng nhảy nhót bước vào phòng.

Thu Sương bị hành động của ta làm cho giật mình, nhưng nhìn thấy khóe môi không thể kìm nén được nụ cười của ta, nàng ấy cũng mỉm cười theo, tay chân nhanh nhẹn lôi ra vài chiếc bọc hành lý.

Bức thư gửi cho ca ca đã được gửi đi từ nửa tháng trước rồi.

Thư hồi âm của ca ca hôm qua vừa tới nơi, trọn vẹn ba tờ giấy thư, từ đầu đến cuối đều là lời mắng nhiếc.

Mắng Tạ Vân Diệp không phải thứ tốt đẹp gì, mắng Hầu phủ khinh rẻ người khác, mắng ta ngày trước cứ khăng khăng đòi giữ cái hôn ước rách nát kia mà không chịu về nhà.

Sau cùng tẩu tẩu lại viết thêm một trang, bảo nếu muội không trở về, chúng ta sẽ kéo người tới tận cửa đ.á.n.h một trận, dỡ luôn tấm biển Hầu phủ đem về làm củi đốt.

Thời điểm rời khỏi phủ, trời đã gần sập tối.

Ta cố ý né tránh cửa chính, đi ra từ cửa hông.

Xe ngựa lọc cọc lăn bánh rời con hẻm nhỏ, rẽ lối lên phố dài.

Bến tàu nằm ở phía Nam thành, phải băng qua nửa tòa thành.

Sau khi đến nơi, Thu Sương lập tức đi thuê thuyền.

Ta đứng bên bờ sông, ngắm nhìn mặt sông trong bóng hoàng hôn, sóng nước lấp lánh.

"Phu nhân."

Ta xoay người lại.

Cố Thanh Hàn đứng cách đó vài bước, một thân y phục xanh nhạt, trên lưng đeo một chiếc hòm t.h.u.ố.c.

"Không đúng, Dung cô nương, ngươi sắp rời đi sao?"

"Ừm, ta đi đây."

Nàng ta im lặng một lát rồi đột ngột lên tiếng.

"Ngươi đã đi rồi, xin tuyệt đối đừng bao giờ quay lại nữa."

Ta hơi ngẩn người, nhìn vào mắt nàng ta, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia linh cảm.