Cô ấy đón khách, họ không hỏi giá, tranh nhau mua hàng.
Nguyễn Hiên xúc động than: “Thánh Kỳ có lòng tốt, cô ấy quyên hai mươi phần trăm lợi nhuận ròng cho bệnh viện nhi.”
Thánh Kỳ đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi chợt hỏi: “Anh từng thấy đôi cánh màu lam của Thánh Kỳ chưa?”
“Cánh gì?”
Thật khó tin anh còn chưa thấy.
Tôi lén hỏi Thánh Kỳ: “Hình xăm ở lưng chị đâu?”
Thánh Kỳ nói: “Đã dùng laser xóa hơn phân nửa rồi, đau lắm, sau này không xăm nữa.”
“Diện tích lớn như thế!”
“Ừ, vẫn phải xóa vài tháng nữa.”
“Có để lại sẹo không?”
“Bác sĩ sẽ xử lý tốt.”
“Thánh Kỳ, sao chị thay đổi cả người vậy?”
“Chán cái kiểu sống đó rồi. À, chị ra tiếp khách đây.” Cô ấy đi tiếp khách mua hàng.
Đám phóng viên lại vây quanh cô ấy, tôi thực sự ghen tị, cuối cùng cô ấy đã đạt được điều mình mong muốn.
Bác sĩ Nguyễn khẽ nói với tôi: “Tôi và Thánh Kỳ sắp kết hôn.”
Tôi mở to mắt: “Hả?”
“Chúng tôi định sớm có con, cô sắp làm dì rồi đấy.”
Tôi trêu anh: “Anh có thời gian sao?”
“Nhất định phải có. Chậm nữa là muộn. Phụ nữ hay lầm tưởng ngoài bốn mươi vẫn dễ mang thai, cuối cùng không thụ t.h.a.i được, nuối tiếc cả đời. Thực ra ngoài ba mươi đã tính là sản phụ lớn tuổi rồi.”
“Anh nói câu này để nhắc tôi sao?”
Bác sĩ Nguyễn mỉm cười.
Một cô gái tóc vàng đi đến: “Chị ơi, chuỗi dây chuyền đôi cánh trên cổ chị có thể nhường cho tôi được không?”
Tôi quát lớn: “Không được, cô đi đi!”
Nguyễn Hiên kéo tôi đến cửa.
Tôi nói: “Tôi về đây. Cửa hàng mới nhất định sẽ thành công.”
“Gia Lượng, cô có muốn gặp một người không?”
“Ai cơ?”
Anh không nói, có chút khó xử. Nguyễn Hiên là người thật thà, vậy thì chắc chắn là người tôi không muốn gặp.
Anh nói: “Cô còn nhớ người từng tổn thương cô không?”
“Tôi nhớ cả đời, nhớ cho khỏi bị thiệt nữa.”
“Cô ấy vẫn ở bệnh viện tâm thần, bác sĩ điều trị nói nếu cô bằng lòng nói chuyện với cô ấy, có lẽ sẽ giúp được cô ấy.”
Tôi thở hắt ra nặng nề: “Xin lỗi, tôi không làm được.”
Nguyễn Hiên im lặng.
“Tôi về trước, Thánh Kỳ đang đợi anh đấy.”
Thánh Kỳ từng than mình không có gì trong tay, nhưng hôm nay, người bất hạnh lại là tôi, chúng tôi đã đổi vị trí cho nhau.
Tôi quay người đi, sau lưng Nguyễn Hiên nói: “Cô ấy vẫn ở bệnh viện Tụng Ân.”
Tôi bước lững thững ngoài phố, vô tình đi đến chỗ làm cũ.
Văn phòng sửa sang lại, đổi tên thành Phổ Á, cửa chính thiết kế lạ mắt, trần nhà trang trí bằng các kiểu kiến trúc truyền thống Trung Hoa.
Tôi đang ngẩng nhìn thì có người gọi: “Gia Lượng, là cô phải không, Gia Lượng.”
Hóa ra là cô lễ tân cũ vẫn làm ở đó, cô ấy nhiệt tình đón tôi, gọi các đồng nghiệp cũ ra, không thiếu một ai, đều được ông chủ mới giữ lại.
Chúng tôi nhìn nhau, không nói gì, tất cả cùng nghĩ tới Vương Húc, có người còn rơi cả nước mắt.
Có người rót cho tôi ly cacao nóng.
Lúc đó thư ký bước ra hỏi: “Cô Dư Gia Lượng đúng không ạ? Tổng giám đốc Thành Chi Nội muốn gặp cô.”
Sau lưng anh ta là một chàng trai trẻ. Thấy tôi, anh nói: “Cô là Dư Gia Lượng đúng chứ? Rất vui được gặp cô. Tôi họ Thành, tên Thành Chi Nội, bạn bè đều gọi tôi là Jura*. Tôi có thể trao đổi với cô vài câu chứ?”
(*) Jura là biệt danh mang ý đùa vui, chỉ một người thuộc thế hệ rất sớm, làm nghề đã lâu, kiểu cây đa cây đề trong giới.
Anh phong độ, giọng mang âm hưởng Mỹ, chắc từng du học Bắc Mỹ.
Đồng nghiệp tự động tránh ra, anh ngồi đối diện tôi, mở lời thẳng thắn: “Gia Lượng, xin hãy quay lại công ty.”
Tôi giật mình, con người này thật thẳng thắn.
“Tôi đã xem hồ sơ, tôi biết Gia Lượng mới là trụ cột của công ty, một nhân tài hiếm có trong thiết kế và quản lý, mong cô thật lòng cân nhắc trở lại giúp đỡ.”
Tôi vẫn im lặng.
“Tôi liên lạc cô ba lần nhưng không được, nghe nói cô gặp vấn đề sức khỏe.”
Tôi nhẹ nhàng nói: “Anh không cần nói chuyện với tôi bằng kính ngữ.”
Anh cười: “Không ngờ Gia Lượng lại trẻ trung và xinh như vậy.”
Nói đừng xưng kính ngữ thì anh liền tán tỉnh luôn!
Anh nói: “Gia Lượng, cô đã tới công ty rồi, tôi có vài câu muốn thỉnh giáo.” Anh nâng giọng: “Smith, Trang Sinh, mang bản thiết kế qua đây.”
Hai đồng nghiệp cười tươi đi đến.
Thành Chi Nội nói: “Đây, Gia Lượng xem có thể cải thiện không.”
Tôi đành tập trung xem bản vẽ, ngay lập tức phát hiện mấy chỗ có thể làm khách hàng hài lòng hơn và tiết kiệm chi phí, tôi nói lại rất chừng mực.
Trang Sinh nói: “Gia Lượng, tôi đúng là hay phạm tật xa xỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ôi trời, dời lỗ thông gió sang bên này đúng là tuyệt chiêu.”
Tôi bật cười: “Tôi đâu có giỏi như mọi người nói.”
Thư ký đưa một tập hồ sơ cho Thành Chi Nội, anh chuyển sang tôi.
“Gia Lượng, tôi thành tâm mời cô vào công ty, đây là hợp đồng mời làm việc, mong cô xem qua.”
Tôi cúi đầu không đáp.
“Chúng ta cùng ăn trưa nhé.”
Mọi người ồn ào hưởng ứng, họ đặt bàn ở quán Nhật gần đó, uống bửa chai bia xong, tôi thấy thư thái hơn.
Thành Chi Nội ngồi cạnh tôi, nói: “Chuyện của cô tôi có nghe qua, thật đáng tiếc.”
Ai mà biết được, nếu bi kịch không xảy ra, tôi và Vương Húc có lẽ đã kết hôn, cũng rất có thể đã ly hôn.
Cùng mọi người nói cười, tôi thực sự cảm thấy vui vẻ, thay vì u uất trong căn hộ nhỏ đến nôn ra m.á.u, chi bằng ra ngoài sống cuộc đời mới.
Ăn xong mọi người chia tiền, tôi nghe Trang Sinh càu nhàu: “Ai ăn hai phần nhím biển vậy? Tôi chỉ ăn một con tôm chiên, thiệt quá.”
Tửu Lâu Của Dạ
Tôi bỗng mỉm cười, khói lửa nhân gian, chuyện nhỏ nhặt, ai giành phần ai, hóa ra thật đáng yêu.
Thành Chi Nội bên cạnh nói:
“Gia Lượng, mong cô suy nghĩ kỹ.”
Trang Sinh cũng tới: “Hy vọng sớm gặp lại.”
Smith gạt anh ta ra: “Tránh ra, Gia Lượng là người của tôi.”
Tôi mỉm cười chào họ.
Tôi sờ mặt, đã bao lâu rồi tôi không cười nhỉ?
Buổi chiều có nắng, tôi phát hiện mình đang đi về hướng bệnh viện Tụng Ân. Tôi báo tên bệnh nhân với tiếp tân, đây không phải chuyện dễ dàng.
Y tá dẫn tôi vào phòng gặp mặt, tôi thấy cô ta đang ngồi một mình chơi ghép hình.
Trò ghép hình rất đơn giản, chỉ hơn chục miếng, nhưng cô ta ghép sai hết, vậy mà vẫn chơi say sưa, tập trung sai tới cùng. Cũng chẳng sao, chỉ cần người trong cuộc thấy vui là được.
Tôi ngồi xuống đối diện, cô ta ngẩng đầu lên.
Sắc mặt cô ta trông rất tốt, nụ cười ngọt ngào, nhìn không hề giống người mắc bệnh tâm thần.
Cô ta không nhận ra tôi, mà thật ra tôi cũng chẳng nhận ra cô ta, vậy mà giữa chúng tôi lại có mối thù sâu như biển.
Cô ta bỗng nhẹ nhàng thân mật nói với tôi: “Darwin đang đối thoại với tổng thiên thần Marco.”
Tôi chỉ biết đáp:
“À, thật sao.”
“Vẻ đẹp trúng tên trên đầu.”
Tôi sững sờ, câu này như mở đầu một bài thơ mới, nhưng ngay sau đó cô ta đưa cho tôi hai cuốn tạp chí, tôi bừng tỉnh nhận ra.
Một cuốn là News Weekly, tiêu đề lớn: “Xung đột giữa Thuyết tiến hóa và Tôn giáo.”
Còn một là tạp chí thời trang, bìa chính là Thánh Kỳ, cô ấy đội một chiếc băng đô đính đá, như một mũi tên xuyên qua đầu rồi ló ra bên kia, đây vốn là đạo cụ Halloween cho trẻ con để hù người, nhưng cô ấy hài hước tận dụng, tạo hiệu ứng rất thú vị.
Tôi khẽ nói: “Hóa ra là vậy.”
Y tá bước đến: “Bệnh nhân cần ngủ trưa rồi.”
Tôi đứng dậy: “Tôi sẽ đến thăm vào dịp khác.”
“Cô chắc hẳn bạn học của cô ấy nhỉ? Mong cô đến thăm thường xuyên, người thân cô ấy giờ ít đến lắm.”
“Tâm trạng cô ấy có vẻ khá bình ổn.”
Y tá đáp: “Điều này mới khiến người ta buồn, cô ấy không nổi nóng, như thể rất vui vẻ sống phần đời còn lại tại đây.”
Về nhà Thánh Kỳ, tôi đọc xong hợp đồng, ký tên, chuẩn bị sáng hôm sau tự mang đến.
Công ty quản lý thuê nhà gọi tôi:
“Dư tiểu thư, người thuê cũ đã chuyển đi.”
“Nhanh vậy sao?” Tôi hơi bùi ngùi.
“Chúng tôi bù cho anh ấy hai tháng tiền thuê, đồng thời giới thiệu căn hộ khác, anh ấy không phản đối.”
Cũng không lạ.
“Căn hộ lại cho thuê, lần này là một cô gái độc thân, làm trong hãng hàng không. Dư tiểu thư, cô có ý kiến gì không?”
Tôi đáp: “Tôi giao quyền cho anh.”
“Cô ấy rất thích căn hộ của cô, hỏi xem cô có muốn bán không.”
Tôi trả lời:
“Không bao giờ.”
Đó là nhà của Vương Húc, anh ấy nhận ra nơi này.
Tôi thở dài, dường như chẳng lâu nữa là có thể trở lại.
Hôm đó tôi dậy sớm, ngủ đủ giấc, sáng hôm sau tỉnh dậy, khung cảnh khác hẳn.
Tôi mang hợp đồng đến Thành Chi Nội, ba chữ này đọc gần giống Jurassic trong tiếng Nhật, đồng nghiệp gọi anh là Jurassic.
Anh nồng nhiệt bắt tay tôi, liền nhắc mọi người sắp xếp phòng gọn gàng.
Tôi với công việc vẫn còn đôi chút lạc lõng, đứng trước cửa sổ băn khoăn hồi lâu.
“Ngày mai tôi về tổng công ty Kyoto, cô có muốn đi cùng không?”
Tôi lắc đầu.
“Người Nhật thích gái thích rượu, cô thấy sao?”
Tôi cười: “Cũng không hẳn là xấu, chuyện thường tình của con người thôi mà.”
“Vậy sao cô không ra ngoài dạo chơi?”
“Tôi không biết tiếng Nhật.”
Anh mỉm cười: “Tôi cũng không giỏi lắm, tôi sinh ra ở tỉnh này, học tiếng Anh và Tây Ban Nha ở trường. Còn cô?”