Đêm hôm đó tôi gọi điện cho anh ta, hoảng sợ nói với anh ta rằng Khương Tình điên rồi, cô ấy muốn gi.ết tôi.
Ở đầu dây bên kia, một Phó Lôi vẫn luôn bình tĩnh tỉnh táo lại bỗng trở nên luống cuống, anh ta hỏi tôi đang ở đâu, sau đó lập tức lái xe đến tìm tôi.
Ngay tại xưởng sửa xe ở gần nhà tôi, chiếc Ford 650 của Phó Lôi trông giống như một con mãnh thú xuất hiện giữa đêm tối.
Anh ta xuống xe rồi đi tìm tôi khắp nơi, gấp gáp gọi tên tôi giữa màn đêm yên tĩnh. Tôi nhào vào trong lòng anh ta, khóc lóc nói với anh ta rằng Khương Tình hẹn tôi gặp mặt ở nơi này, nói là có chuyện muốn nói với tôi. Kết quả vừa đến nơi cô ấy đã giơ d.a.o lên muốn gi.ết tôi.
Tôi che cánh tay lại, trên đó có rất nhiều m.á.u.
Trên mặt Phó Lôi chợt thoáng qua vẻ lạnh lẽo đến cực điểm.
Anh ta an ủi tôi, khẽ nói: "Tiểu Yên, không phải sợ. Anh ở đây rồi."
Sau đó anh ta đưa tôi lên xe ngồi. Chỉ là một Khương Tình thì chẳng thể nào là đối thủ của anh ta.
Anh ta tìm được Khương Tình rất nhanh, kéo cô ấy xuống khỏi chiếc xe thể thao BMW màu đỏ kia một cách thô bạo.
Phó Lôi quá tàn nhẫn, dường như anh ta đang thật sự muốn đ.á.n.h ch.ết Khương Tình.
Người phụ nữ đã ở bên cạnh anh ta ba năm bị anh ra giật tóc đạp ngã xuống đất.
Sắc mặt anh ta trông lạnh lùng như một cỗ máy gi.ết người.
Lúc nhìn thấy anh ta đ.á.n.h Khương Tình, tôi ngồi trên xe run rẩy châm một điếu t.h.u.ố.c.
Nháy mắt đó tôi lại nghĩ đến Chu Tẫn.
Lúc anh đ.á.n.h người trông cũng rất hung ác, nhưng đ.á.n.h xong anh sẽ ho nhẹ một tiếng rồi giải thích với tôi: "Em sợ cái gì, tôi không đ.á.n.h phụ nữ."
Dù thế nào cũng không nên đ.á.n.h phụ nữ.
Xe của Phó Lôi còn chưa tắt máy, đèn xe chiếu rọi về phía trước làm xung quanh sáng như ban ngày.
Gã đàn ông hung ác kia đã sắp đ.á.n.h ch.ết người phụ nữ ấy rồi.
Tôi bình tĩnh gọi anh ta một tiếng.
"Anh Lôi."
Phó Lôi dừng tay lại, đứng thẳng người dậy rồi săn ống tay áo lên, lúc quay người đi về phía tôi thì trông đã giống như một quý ông thực thụ.
Phảng phất người vừa hành hung Khương Tình chẳng phải là anh ta, anh ta đón ánh sáng và nhìn tôi bằng vẻ mặt mỉm cười, nụ cười ấy dịu dàng tốt đẹp đến không tưởng nổi.
Tôi đeo bao tay vào rồi bắt đầu khởi động xe.
Mãnh thú nhanh ch.óng xuất kích, nhấn chân ga một cái đến cùng, bùm một tiếng, tôi đ.â.m anh ta bay ra đằng xa.
Dưới lực xung kích cực lớn ấy người kia trông như một con rối, bay lên rồi lại rơi xuống.
Sau đó tôi xuống xe đi từng bước tới trước mặt anh ta.
Phó Lôi ngã vào vũng m.á.u, một khắc cuối cùng ánh mắt anh ta tan rã mà mờ mịt.
Anh ta gắng sức mở mắt, không cam lòng gọi tôi một tiếng:
"Tiểu Yên...."
Tôi giữ vẻ mặt không chút thay đổi đứng trước mặt anh ta, nhìn anh ta một cái rồi mới nói: "Có phải A Tẫn của tôi đã bị chôn vùi dưới cây tùng đen của anh không?"
Thứ dinh dưỡng mà cây tùng đen cao lớn sừng sững, cành lá rập rạp đó hấp thu có phải là thi hài A Tẫn của tôi không.
Mỗi bước mà anh đi đến hôm nay đều giẫm lên A Tẫn của tôi, anh có biết anh ấy sẽ đau thế nào không.
Tháng mười một trời đông giá rét như thế, lúc nhảy xuống biển A Tẫn của tôi đã lạnh lẽo biết bao.
Câu nói mà anh ấy muốn nhờ Tiểu Lục gửi cho tôi đến cuối cũng chẳng kịp nói ra, A Tẫn cùa tôi sẽ tiếc nuối, sẽ không cam lòng đến nhường nào cơ chứ.
Tôi cũng vĩnh viễn không có cơ hội biết được A Tẫn muốn nói gì.
Nhưng mà lúc A Tẫn phải chịu đau đớn tôi cũng đã cảm nhận được hết thảy nỗi đau ấy, như thể chính bản thân tôi mới là người đang gặm nhấm khổ đau kia.
"Anh Lôi, không ai có thể giẫm lên thi hài của người khác để đứng ở chỗ cao."
Phó Lôi muốn nói gì đó, trong miệng anh ta không ngừng nôn ra m.á.u, m.á.u cứ chảy liên tục, cơ mặt hơi kéo lên, dường như anh ta đang cười.
Giọng anh ta mơ hồ không rõ: "Anh nói, không nên đi...."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nó không có, nghe...."
Anh nói không nên đi, nó không có nghe....
Bên tai tôi là tiếng gió gào thét mà bay qua, cùng với đó là dáng hình Chu Tẫn năm ấy phấn khởi hân hoan, đứng nơi ngược sáng cười với tôi và nói rằng: "A Yên, một lần cuối cùng, từ nay về sau chúng ta sẽ tự do."
Khóe mắt Phó Lôi có ánh lệ chảy xuống, sau đó anh ta mở to mắt rồi trút hơi thở cuối cùng.
Tôi ngây người đứng lặng một chỗ, mãi đến khi Khương Tình giãy dụa bò dậy đẩy tôi một cái.
"Đi mau!"
Không sai, dựa theo kế hoạch thì người đ.â.m ch.ết Phó Lôi hẳn là Khương Tình.
Cô ấy có đầy đủ lý do để tố cáo rằng đây là phòng vệ chính đáng.
Cô ấy ngồi lên xe của Phó Lôi, trên mặt tràn đầy vẻ tàn nhẫn, khởi động xe rồi tiếp tục đ.â.m anh ta thêm vài lần.
Tôi rời khỏi hiện trường.
Tại phiên tòa xét xử, tôi xuất hiện với vai trò là nhân chứng, chính miệng xác nhận rằng Phó Lôi có khuynh hướng bạo lực.
Cả hai lần Khương Tình nhập viện đều là do tôi đưa cô ấy đến.
Cảnh sát phòng chống m..a t.ú.y đã công bố một số chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực. Nhưng lại bởi áp lực của một vài thế lực không rõ đã can thiệp vào nên vụ án này đến cuối lại chấm dứt một cách qua loa.
Dưới sự bào chữa với đầy đủ lí lẽ và bằng chứng của Diệp Thành, cuối cùng Khương Tình bị kết án ba năm tù.
Trừ công ty sân vườn sạch sẽ nhất của anh ta thì toàn bộ tài sản của Phó Lôi đều bị điều tra và xử lý.
Vì chị Diêu đã ly hôn rồi nên có thể bảo vệ được phần tài sản kia của mình.
hằng nguyễn
Giống như lời Khương Tình đã từng nói, số tiền trong tài khoản ở nước ngoài kia chỉ có tôi mới lấy ra được.
Nhưng tôi đã ủy thác cho Diệp Thành đem tất cả số tiền ấy quyên góp ra ngoài. Cùng được quyên góp còn có một chuỗi tràng hạt mắt ma hải hoàng.
Sau khi vụ án đã hoàn toàn kết thúc, Diệp Thành bỗng vô cùng nghiêm túc hỏi tôi một vấn đề:
"Tối hôm xảy ra chuyện rốt cuộc em đã ở đâu?"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, bốn mắt chạm nhau, ánh mắt thâm trầm của anh ta dưới cặp kính gọng vàng kia có thể đ.á.n.h thẳng vào nơi sâu thẳm trong linh hồn người khác.
"Luật sư Diệp đang hoài nghi tôi sao?"
"Em cứ nói xem."
"Hôm đó cơ thể tôi không được khỏe nên có tới bệnh viện số 1 của thành phố để tiêm, bệnh viện có bệnh án, anh có thể đi điều tra."
Tôi chẳng hề sợ hãi mà nhìn anh ta bằng vẻ mặt bằng phẳng.
Tôi không lừa anh ta, hôm đó tôi thật sự có tới bệnh viện khám bệnh. Chỉ có điều người lúc sau cầm số thứ tự đi trạm y tế truyền dịch mặc quần áo giống tôi, đeo khẩu trang và đội mũ, thân hình không có gì khác tôi nhưng lại chẳng phải tôi.
Đó là A Tĩnh.
Thân thể Diệp Thành hơi ngửa ra sau, anh ta khẽ thở dài một tiếng: "Sau này có tính toán gì không?"
"Chuyện nào?"
Kim Triêu đang bị điều tra nên tôi cứ nghĩ rằng anh ta đang hỏi tôi về dự định công việc trong tương lai.
Nhưng hiển nhiên không phải vậy, Diệp Thành mím môi nói: "Đại Yên, năm nay em đã ba mươi rồi."
"Ừ."
"Em có từng nghĩ đến chưa? Chuyện kết hôn ấy."
"Chưa hề."
"....Vậy em có muốn tìm việc không? Em có thể tới văn phòng luật của anh."
"Không cần đâu luật sư Diệp, một thời gian ngắn nữa tôi sẽ rời khỏi đây rồi."
"Em muốn đi đâu?"
"Thứ lỗi không thể trả lời."