Ngón tay cuối cùng bị tôi gỡ ra, anh cuối cùng cũng dừng lại, như đang lật lại từng trang sổ ghi lỗi.
Anh đỏ mắt, nghẹn ngào nhìn tôi, cầu xin:
“Em… rõ ràng trước giờ luôn mềm lòng với anh mà.”
Đúng vậy, trước đây tôi luôn hết lần này đến lần khác cho anh cơ hội.
Nhưng sự mềm lòng của tôi chưa từng đổi lại được sự trân trọng hay đối xử t.ử tế.
Rùa
Đến mức lúc này, tôi không thể kìm được sự cực đoan và nghi ngờ đối với anh.
Tôi không tin tình yêu của anh.
Cho nên trong mắt tôi, sự hối hận của anh chỉ là giả vờ, lời xin lỗi chỉ là vá víu giả tạo.
Tôi rất tỉnh táo, nói với anh:
“Anh chỉ là vì nhận ra Chu Vy Vy không tốt, nên mới nghĩ đến điểm tốt của tôi.”
“So với sự tổn thương và lừa dối của cô ta, những năm tôi theo đuổi anh khiến anh cảm động, nên anh mới sinh ra ảo giác.”
“Đó thực ra là một dạng bệnh.”
“Sau này không gặp nhau nữa là khỏi thôi.” ….tôi kết luận.
“Đúng lúc tôi sắp sang Anh học nhiếp ảnh rồi.”
Cố Trường Xuyên lập tức hoảng hốt:
“Anh? Nhiếp ảnh? Sao em đột nhiên lại muốn học nhiếp ảnh? Có phải tên Phó Minh Hoa đó dụ dỗ em không!”
Vừa nói xong, anh mới nhận ra, trước khi tặng tôi chiếc máy ảnh, trong quãng thời gian chúng tôi từng không giấu nhau điều gì, tôi đã từng kể với anh những vết thương mà mình không muốn nhắc đến nhất.
13
Xem ra những tâm sự mà năm mười lăm tuổi tôi đã phải cân nhắc, do dự rất lâu mới dám nói ra, anh sớm đã không còn để tâm.
Có lẽ đến cả lý do tặng tôi chiếc máy ảnh, anh cũng chẳng nhớ nữa.
Tôi chợt nhớ đến chiếc máy ảnh đã bị ném vào thùng đồ bỏ đi, khi không còn gắn với tấm lòng ban đầu, chẳng ai còn xem nó là thứ quý giá nữa, đúng là đồ vô dụng rồi.
Ngôi làng nhỏ heo hút trong núi không chỉ nghèo, mà phụ nữ cũng rất ít, có không ít kẻ lười biếng không lấy được vợ.
Vì vậy mới có những người vợ bị bắt cóc mang về.
Mẹ tôi không biết đã bị bán qua tay bao nhiêu lần, cuối cùng bị một người đàn ông mua về với giá rẻ, chỉ để sinh con nối dõi.
Nhưng bà vẫn nhớ mình từ đâu đến, nhớ tên mình, nhớ những gì đã học, nhớ những người thân yêu mình.
Sau khi sinh tôi, bà mới được nới lỏng quản thúc, được tháo sợi xích sắt trói ở chân.
“Đàn bà mà, có con rồi là bị trói lại thôi. Chẳng lẽ để nó không làm gì mà hưởng thụ? Việc đồng áng vẫn phải có người làm chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Làm nhiều việc còn rèn luyện thân thể, rồi sinh cho tôi một đứa con trai béo tốt. Đứa đầu là con gái, chẳng đáng giá, nếu không phải nó van xin, tôi đã vứt ra sau núi rồi.”
Đó là những lời tôi từng nghe người đàn ông đó đắc ý nói với người khác.
Khi còn nhỏ, tôi chưa hiểu hết, nhưng biết ông ta không thích tôi.
Lúc ấy, mẹ có một chiếc máy ảnh nhỏ, cũ kỹ, là thứ bà liều mạng giấu đi như một kỷ niệm. Bên trong có những bức ảnh thời trước của bà.
Trong đó, mẹ rất đẹp, lúc nào cũng cười. Tôi rất thích lật xem.
Sau đó, bà đưa luôn chiếc máy ảnh cho tôi, dỗ tôi ở trong nhà chơi, đừng ra ngoài làm vướng mắt người đàn ông đó, nếu không sẽ bị đ.á.n.h.
Trước năm bảy tuổi, gần như tôi bị nhốt trong căn phòng nhỏ ấy, trong tay chỉ có chiếc máy ảnh. Tôi thích nhất là nhìn qua khung ngắm, hướng ra cửa sổ, giả vờ chụp ảnh, tự mình chơi một mình.
Sau này, trong làng có một bí thư mới, ngày nào cũng kéo đám đàn ông lười biếng kia đi học tư tưởng, học nghề, nói là phải học kỹ năng để thoát nghèo.
Ban ngày, người đàn ông đó cùng những kẻ rảnh rỗi trong làng đều bị bắt đi học, mẹ tôi tìm được cơ hội, dẫn tôi bỏ trốn.
Chúng tôi đi từ phía sau núi, chạy từ ban ngày đến tận đêm mà vẫn chưa ra khỏi, trong khi trong làng đã phát hiện mất người, cả làng cầm đuốc đi tìm khắp núi.
Tôi chạy không nổi nữa, bật khóc nức nở, mẹ dắt tôi đi mà vô cùng khó khăn.
Bà nhìn về phía trước rồi lại nhìn tôi, im lặng rất lâu, cuối cùng rơi nước mắt đặt tôi xuống.
“Vân Vân, mẹ phải đi rồi… xin lỗi con, mẹ không phải là một người mẹ tốt.”
“Nhưng ở bên ngoài, mẹ của mẹ vẫn đang đợi mẹ.” Bà vùi mặt vào lòng bàn tay nhỏ bé của tôi, nước mắt làm ướt tay tôi.
“Nếu bị bắt lại, con hãy bám lấy chú bí thư mà khóc, đừng rời khỏi ông ấy, ông ấy sẽ giúp con.”
Nói xong, bà quay đi, vừa đi vừa ngoái đầu lại.
Tôi bị người đàn ông kia tìm thấy, ngay trước khi nắm đ.ấ.m to như bao cát của ông ta giáng xuống, chú bí thư đã ôm tôi đi.
Người trong làng bị chú bí thư khuyên giải quay về, chỉ có người đàn ông đó vẫn không chịu bỏ cuộc, muốn tìm lại người phụ nữ đã trốn đi, thậm chí còn đòi báo cảnh sát.
Tôi nghĩ đến những bức ảnh của mẹ trong máy ảnh, sợ họ dựa vào đó mà tìm được bà, nên lén đập vỡ chiếc máy ảnh.
Trong đó còn có bức ảnh duy nhất chụp chung giữa tôi và mẹ.
Tôi vừa khóc nấc vì đau lòng, vừa đập nó đến nát vụn, cuối cùng chỉ còn lại lớp vỏ xấu xí và chiếc khung ngắm nhỏ.
Tôi cầm nó, ngày nào cũng chờ ở phía sau núi, chán thì giơ lên giả vờ chụp núi rừng, chim ch.óc, bầu trời xanh xa xa và con đường núi uốn lượn mờ dần.
Cho đến khi chú bí thư giúp tôi tìm được trường học, tôi được đưa xuống thị trấn học, sống trong khu nhà của gia đình giáo viên, sau đó được bà cụ Cố tài trợ, rồi được đón về nhà họ Cố.
Vì khi còn nhỏ, tôi luôn cảm thấy mình sinh ra đã mang dòng m.á.u tội lỗi, nên rất để tâm chuyện này, càng không muốn nói với người con trai mà tôi thầm thích.
Nhưng với người mình thích, dường như luôn muốn được hiểu nhiều hơn. Khi tôi nói sau này muốn học nhiếp ảnh, anh cứ hỏi mãi vì sao.