Duyên Tình Đế Quân Đúng Là Không Thể Cắt Được

Chương 1



 

Văn án:

 

Ta là thần nhân duyên, nhưng có một ngày đột nhiên hắc hóa.

 

Chuyện này không trách ta được! Phải trách Vọng Thư Đế Quân!

 

Ngài ấy chẳng nói chẳng rằng liền chạy đi lịch kiếp, làm cái Nhân Duyên Ty bé xíu của ta bị giày vò thành hiện trường án mạng, mỗi ngày mỗi đêm mỗi giờ mỗi khắc, đều có kẻ không mời mà tự xông vào.

 

Vừa gặp mặt, câu đầu tiên nhất định là:

 

“Nghe nói Vọng Thư Đế Quân sắp lịch tình kiếp?”

 

Câu thứ hai sẽ là:

 

“Mau buộc cho ta! Mau buộc cho ta! Ta muốn cùng Đế Quân trải qua tình kiếp!”

 

Vị Vọng Thư Đế Quân kia chính là chân thần thượng cổ, hóa thân của vạn linh dưới đêm trăng.

 

Ngày thường thanh lãnh, không gần nhân tình, ngoại trừ một con thỏ trắng thì chẳng còn sinh vật nào có thể tới gần bên người ngài.

 

Vạn vạn năm nay, bên ngoài Nguyệt Cung tầng tầng cấm chế như vực trời ngăn cách, đoạn tuyệt hết thảy lòng si vọng.

 

Giờ đây ngài muốn lịch kiếp… còn là tình kiếp thì có khác nào là phù dung chợt nở, dẫn vô số ong bướm nhào tới.

 

Ta vừa tiễn vị tiên t.ử khóc sướt mướt kể rằng ba vạn năm trước trên tiên đạo giảng đàn vừa gặp đã yêu Vọng Thư Đế Quân…

 

Lại nghênh đón một vị nữ thần mắt đỏ hoe nói hai vạn năm trước tại hội bàn đào của Tây Vương Mẫu đã âm thầm gửi gắm chân tâm cho ngài…

 

Ta bất lực.

 

Các nàng nghe nói cành đào trong Nhân Duyên Ty có thể động hồng loan, liền công khai lẫn lén lút bẻ hoa ngắt lá.

 

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, cây đào trong viện ta chỉ còn trơ lại vài cành khô.

 

Ta đau lòng.

 

Các nàng lại nghe nói phàm nhân phu thê phải có dây nhân duyên buộc lại mới động tình, liền ngày ngày đạp cửa tới xin dây nhân duyên, lải nhải mãi không chịu đi.

 

Ta tê dại.

 

Rồi các nàng còn nghe nói nếu muốn định duyên thần tiên thì loại dây nhân duyên bình thường không có tác dụng, phải dùng tóc xanh do chính thần nhân duyên hóa thành mới hữu hiệu nhất.

 

Ta ôm đầu tóc mình, cuối cùng cũng gào lên từ tận linh hồn:

 

“Đủ rồi!”

 

“Vọng Thư Đế Quân chẳng qua chỉ xuống phàm lịch kiếp, rốt cuộc các người còn muốn làm loạn tới mức nào nữa mới chịu thôi?”

 

“Kẻ nào cũng muốn cùng ngài ấy buộc tình duyên đúng không?”

 

“Hừ!”

 

Ta cười lạnh, mở sổ nhân duyên ra, ngay trước mặt mọi người vung b.út viết xuống.

 

“Nguyệt dạ chi thần, Đế Quân Vọng Thư.

 

Tình cạn duyên mỏng, thân thể thanh tịnh.

 

Ngày phá thân, cũng là ngày mất mạng.

 

Vô tình ít d.ụ.c, ấy chính là tình kiếp.”

 

“Các người đều muốn cùng Vọng Thư Đế Quân lịch kiếp?

 

Ta cứ không cho các người được như ý đấy.

 

Ai dám thân cận với ngài, khiến ngài phá thân, ngài sẽ lập tức c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

 

Tình kiếp ấy sẽ vĩnh viễn kéo dài không dứt.

 

Đến lúc đó cứ xem, Vọng Thư Đế Quân có tha cho kẻ khiến ngài rơi vào vực sâu luân hồi hay không.

 

Ngươi, ngươi, còn cả ngươi nữa!”

 

Ta chống nạnh, giọng hung dữ, chỉ tay hết người này tới người khác, hắc hóa rõ ràng.

 

Các tiên t.ử nữ thần ngây ngốc nhìn ta hồi lâu, cuối cùng lẩm bẩm:

 

“…Nhưng kẻ đầu sỏ gây chuyện chẳng phải chính là Chu Nghê tiên t.ử quản sự Nhân Duyên Ty… ngài sao?”

 

Chu Nghê tiên t.ử là ta đây:

 

“???”

 



 

Chương 1

 

Phàm nhân xui xẻo, uống nước lạnh cũng dính răng.

 

Thần tiên xui xẻo, thì đến nước cũng chẳng uống nổi.

 

Từ khi Vọng Thư Đế Quân xuống phàm giới tới nay, đã trải qua sáu đời.

 

Đời nào cũng c.h.ế.t trẻ.

 

Điều quỷ dị hơn là, rõ ràng ngài chưa từng phá thân, nhưng lần nào cũng c.h.ế.t vào đêm trước động phòng.

 

Chuyện này không đúng.

 

Rất không đúng.

 

Ta trốn trong Nhân Duyên Ty vừa bấm tay tính toán vừa suy diễn, cuối cùng sợ tới mức mặt trắng bệch.

 

Vọng Thư vốn mang mệnh đào hoa.

 

Vậy mà ta chỉ vì nhất thời tức giận, đoạn tuyệt nhân duyên của ngài, động tới mệnh cách của ngài.

 

Nếu không kịp cứu vãn, Vọng Thư nhất định sẽ rơi vào vực sâu luân hồi.

 

Tội lớn rồi!

 

Ta không dám giấu giếm, vác roi chịu tội đi gặp Thiên Đế.

 

Thiên Đế lại rất hiền hòa, chỉ cười nói với ta:

 

“Nếu ngươi đã tự ý sửa đổi tình kiếp của Vọng Thư, vậy thì xuống phàm cùng hắn chịu khổ.”

 

“Nếu không thể khiến kiếp số của Vọng Thư viên mãn trở về thiên giới… vậy cũng không sao.”

 

“Bổn tọa sẽ c.h.ặ.t tiên căn của ngươi, diệt tiên thân của ngươi, hóa ngươi thành cây đào không rễ, trồng xuống nhân gian.”

 

“Lấy đó xem như trừng phạt.”

 

“Chắc ngươi không có ý kiến gì chứ?”

 

Không không không!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cây đào không rễ tức là cành khô lá úa!

 

Bắt cành khô nở hoa, đùa nhau à?

 

Ta biết hình phạt này quá nghiêm trọng, tuyệt đối không thể hồ nháo nữa.

 

Nhưng sổ nhân duyên đã phê xuống, cho dù là ta cũng không sửa được.

 

Ta chỉ có một đời cơ hội.

 

Đời này, nhất định phải khiến Vọng Thư Đế Quân đoạn tuyệt nhân duyên, cô độc cả đời!

 

Ta trở về Nhân Duyên Ty, bế quan làm phép, ngưng thần lực thành một chấp niệm:

 

“Không cho người khác gả cho Vọng Thư.”

 

Trong chớp mắt, hồng quang đại thịnh.

 

Thần thể ta dần hư hao, thần hồn hóa thành cánh đào, bay xuống nhân gian tìm Vọng Thư Đế Quân.

 



 

Ta tên Chu Châu, là bà mối của Ty Lễ Giám, kiểu được triều đình cấp bài t.ử chính thức ấy.

 

Nói đơn giản thì chính là quan bà mối.

 

Khi ta sinh ra, nơi khóe trán đã có một vết bớt hình hoa đào.

 

Bà đỡ nói cô nương này mang tướng cô độc, sau này e rằng khó tìm được phu quân.

 

Bà ấy nói không sai.

 

Ta hai mươi lăm tuổi, vẫn chưa thành thân.

 

Một cô nương hai mươi lăm tuổi còn chưa xuất giá, cơ bản cũng chẳng còn hy vọng lập gia đình nữa.

 

Phụ mẫu ta từ sau lễ cập kê liền ngày ngày thở dài, sợ ta chẳng ai hỏi cưới, lo ta cô độc tới già.

 

Nỗi lo của họ rất đúng.

 

Ta quả thật… bị bỏ lại rồi.

 

Nhưng ta hoàn toàn không để tâm.

 

Dù ta chỉ có một mình, nhưng ta lại tác hợp được vô số lương duyên.

 

Từ năm mười sáu tuổi vào Ty Lễ Giám, mười tám tuổi lấy được kim bài bà mối.

 

Bảy năm nay, phía trên từ vương công quý tộc, phía dưới tới lê dân bá tánh, không biết bao nhiêu cuộc hôn phối lương duyên qua tay ta, bao nhiêu đôi uyên ương do ta se thành.

 

Có thể nói thế này, ngoại trừ Cảnh Thân Vương ra…

 

Ta ghép một đôi thành một đôi, ghép hai cặp thành hai cặp!

 

Về phần vì sao riêng Cảnh Thân Vương lại không thành được.

 

Đương nhiên là vì ta không muốn hắn thành thân rồi.

 

Nói ra chắc chẳng ai tin.

 

Nhưng ta thật sự không muốn làm mai cho Cảnh Thân Vương.

 

Bảo ta với hắn có thù?

 

Thế thì nghĩ nhiều quá.

 

Người ta đường đường là thân vương, lại còn là thúc phụ của hoàng đế, sao có thể có thù với một quan bà mối nho nhỏ như ta.

 

Nhưng ta chính là không muốn hắn cưới được thê t.ử.

 

Bảy năm trước, ngày đầu tiên ta nhận được bài t.ử quan bà mối do triều đình cấp, hồ sơ của hắn đã được đặt lên án bàn của ta.

 

“Cảnh Thân Vương, Tuyên Trì.

 

Vừa tới tuổi trưởng thành, lễ quan hoàn tất.

 

Chọn một tiểu thư xuất thân danh giá, hiền lương đoan trang để kết làm lương duyên…”

 

Khi ấy ta còn chưa biết gì về hắn, chỉ ôm hồ sơ đi tới vương phủ.

 

Một lòng nghĩ xem nên tìm cho vị thân vương tôn quý này một vương phi thích hợp thế nào.

 

Gia thế đương nhiên phải xét.

 

Phẩm hạnh đương nhiên phải xuất chúng.

 

Lại phải trình lên thiên t.ử phê chuẩn.

 

Cũng phải khiến chính chủ vừa ý, cam tâm tình nguyện…

 

Nhưng khi thật sự nhìn thấy hắn, trong lòng ta lại có một loại rung động không nói nên lời.

 

Khi ấy, hắn đang gảy đàn trong hoa đình.

 

Màn lụa quanh đình không gió mà bay, để lộ gương mặt của hắn.

 

Ta ngơ ngác nhìn, chân trái hay chân phải bước trước cũng chẳng phân rõ nổi.

 

Đẹp như thần tiên giáng thế… chắc cũng chỉ đến vậy thôi.

 

Ta thừa nhận, ánh nhìn đầu tiên quả thật khiến ta kinh diễm tới hóa ngốc.

 

Nhưng còn chưa kịp phản ứng, hơn mười hắc y nhân đã từ trên trời lao xuống, đao kiếm sáng loáng c.h.é.m thẳng về phía hoa đình.

 

Keng…

 

Tiếng đàn đột ngột v.út cao.

 

Bốn góc hoa đình bất ngờ xuất hiện những bóng người mặc bạc y.

 

Người mặc bạc y cùng người mặc hắc y đ.á.n.h nhau loạn thành một đoàn.

 

Ta: A a a a a a a!

 

Tiếng gào thét đều mắc lại trong cổ họng.

 

Ta ngồi bệt xuống đất, run lẩy bẩy, toàn thân phát run, chưa từng thấy cảnh tượng như vậy bao giờ.

 

Nhưng Tuyên Trì trong đình vẫn như cũ, bình thản gảy đàn.

 

Đôi mắt đẹp đến yêu dị kia chẳng gợn chút sóng.

 

Ngoài đình tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời, m.á.u tươi vẩy đỏ màn lụa trắng.

 

Hắn vẫn bất động như núi.