Văn án:
Ta là thần nhân duyên, nhưng có một ngày đột nhiên hắc hóa.
Chuyện này không trách ta được! Phải trách Vọng Thư Đế Quân!
Ngài ấy chẳng nói chẳng rằng liền chạy đi lịch kiếp, làm cái Nhân Duyên Ty bé xíu của ta bị giày vò thành hiện trường án mạng, mỗi ngày mỗi đêm mỗi giờ mỗi khắc, đều có kẻ không mời mà tự xông vào.
Vừa gặp mặt, câu đầu tiên nhất định là:
“Nghe nói Vọng Thư Đế Quân sắp lịch tình kiếp?”
Câu thứ hai sẽ là:
“Mau buộc cho ta! Mau buộc cho ta! Ta muốn cùng Đế Quân trải qua tình kiếp!”
Vị Vọng Thư Đế Quân kia chính là chân thần thượng cổ, hóa thân của vạn linh dưới đêm trăng.
Ngày thường thanh lãnh, không gần nhân tình, ngoại trừ một con thỏ trắng thì chẳng còn sinh vật nào có thể tới gần bên người ngài.
Vạn vạn năm nay, bên ngoài Nguyệt Cung tầng tầng cấm chế như vực trời ngăn cách, đoạn tuyệt hết thảy lòng si vọng.
Giờ đây ngài muốn lịch kiếp… còn là tình kiếp thì có khác nào là phù dung chợt nở, dẫn vô số ong bướm nhào tới.
Ta vừa tiễn vị tiên t.ử khóc sướt mướt kể rằng ba vạn năm trước trên tiên đạo giảng đàn vừa gặp đã yêu Vọng Thư Đế Quân…
Lại nghênh đón một vị nữ thần mắt đỏ hoe nói hai vạn năm trước tại hội bàn đào của Tây Vương Mẫu đã âm thầm gửi gắm chân tâm cho ngài…
Ta bất lực.