Chương 2
Một khúc đàn kết thúc.
Hắc y nhân c.h.ế.t thì c.h.ế.t, c.h.ế.t thì c.h.ế.t và c.h.ế.t thì c.h.ế.t…
Thi thể nằm la liệt ngoài hoa đình, m.á.u chảy thành dòng nhỏ.
Tiếng đàn cuối cùng cũng dừng lại.
Tuyên Trì chậm rãi nhìn ra ngoài đình.
Ánh mắt lạnh nhạt vừa lúc đối diện thẳng với ta.
Ta:
“…Đại hiệp tha mạng!”
Vừa cầu xin, ta vừa run run lấy ra bài t.ử chứng nhận:
“Ta… không phải, hạ quan Chu Châu, bà mối của Ty Lễ Giám…”
“Bà mối.”
Tuyên Trì nhàn nhạt lặp lại, giọng điệu chẳng chút gợn sóng.
Tuyên Trì nhìn ta:
“Ngươi tìm bổn vương có việc?”
“Ta… hạ quan tới… tới làm mai cho vương gia…”
Ta lắp bắp, mắt không khống chế được mà liếc về đống t.h.i t.h.ể trên đất.
Có mấy kẻ còn trợn mắt, dáng vẻ c.h.ế.t không nhắm mắt.
Đầu ngón tay Tuyên Trì khẽ gảy dây đàn, phát ra vài tiếng đàn lạc điệu.
Giọng nói thanh lãnh hòa cùng tiếng đàn:
“Bệ hạ còn nhỏ, căn cơ chưa vững. Bổn vương một lòng phụ tá ấu chủ, hiện chưa có ý định thành thân.”
Nghe hắn nói vậy, ta lập tức vào trạng thái hành nghề, cái miệng làm mai luyện suốt bao năm bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Vương gia lòng mang thiên hạ, vì xã tắc mà tận tâm tận lực, vì bệ hạ mà tận trung tận chức, vì lê dân mà mưu phúc muôn đời. Đại Thịnh có được trụ cột như vương gia quả thật là phúc của Đại Thịnh, là vui của Đại Thịnh, vui chồng vui, hỷ càng thêm hỷ, vui tới không khép nổi miệng, vui… chim khách báo hỷ hoa nở liền cành tình đầu ý hợp yêu thương gắn bó… hạ quan xin cáo lui!”
Ta cúi người một cái, xoay lưng bỏ chạy.
Vút…
Bốn thanh trường kiếm đồng loạt kề lên cổ ta.
Kiếm khí lạnh lẽo gần như muốn cắt rách da thịt.
Ta không dám động đậy, khóc rưng rức nhìn mỹ nhân như sương tuyết trong đình:
“Vương gia tha mạng a!”
Tuyên Trì thần sắc bình thản, nhàn nhạt nói:
“Bổn vương không dễ dàng lấy mạng người.”
Ta: “…”
Thấy ta không lên tiếng, Tuyên Trì lại nói:
“Ngươi muốn làm mai cho bổn vương, chuyện hôn nhân đại sự này cần phải bàn bạc lâu dài.”
Ta: “…”
Ta lại tin rồi.
Phụ mẫu định đoạt, mai mối tác thành.
Tiên đế với thái phi xác đã lạnh từ lâu, bà mối như ta thật sự không muốn đi theo cho đủ bộ.
Tuyên Trì tiếp tục nói:
“Bổn vương không vội, chuyện này… cứ tùy duyên đi.”
Ta: “…”
Ta tin tưởng không nghi ngờ.
Duyên đúng là thứ huyền diệu khó nói.
Không biết mấy đời nghiệt duyên mới khiến ta tận mắt nhìn thấy cảnh g.i.ế.c người hùng vĩ đến thế này.
Tuyên Trì nói gì, ta nghe nấy.
Cuối cùng, hắn chậm rãi nói:
“…Từ nay về sau, chuyện chung thân đại sự của bổn vương, phiền ngươi rồi.”
Ta:
“Không phiền không phiền! Hạ quan nhất định sẽ tìm cho vương gia một vị giai ngẫu! Sau này vương gia viết chữ nàng đưa giấy, vương gia ngâm thơ nàng nối vần, vương gia g.i.ế.c người nàng chôn xác!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khóe mày Tuyên Trì khẽ động một cái, sau đó phất tay.
Bốn lưỡi kiếm đang kề cổ ta lập tức rút lui.
Ta cười với Tuyên Trì:
“Hơ, hơ, hơ…”
Chạy!
Nhặt về được một cái mạng, ta ăn không ngon ngủ không yên, liên tục gặp ác mộng.
Mà nguồn gốc của ác mộng chính là Tuyên Trì.
Một nam nhân lòng dạ độc ác, quyền thế ngập trời, nhìn ai người đó c.h.ế.t, liếc ai người đó xui xẻo như hắn, căn bản chẳng phải phu quân tốt lành gì.
Ai gả cho hắn người đó xui!
Nữ t.ử đẹp như hoa mềm, trong trẻo như ánh bình minh, là thứ tốt đẹp nhất trên đời này.
Sao có thể bị Tuyên Trì chà đạp hủy hoại được!
Ta nghĩ tới nghĩ lui, ác mộng suốt nửa tháng trời, cuối cùng rút ra kết luận:
Tuyệt đối không thể để người khác gả cho Tuyên Trì!
Từ ngày nghĩ thông, ta lập tức bắt tay hành động.
Ta tốt xấu gì cũng là một trong đám bà tám chuyên buôn chuyện, bịa tin đồn chẳng khó chút nào.
Rất nhanh, trong kinh thành đã bắt đầu xuất hiện lời đồn về Cảnh Thân Vương.
Năm đó, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều truyền nhau rằng Cảnh Thân Vương mặt mũi thô kệch, hung thần ác sát, miệng đầy nanh nhọn, mặt toàn thịt dữ, xấu tới mức dọa người.
Tin đồn càng lúc càng lan rộng.
Thiệp cầu thân của các tiểu thư danh giá trên bàn ta lập tức giảm mất một nửa.
Ta phe phẩy quạt tròn, cười tới mức thấy không thấy mắt.
Năm thứ hai, phố phường lại đồn Cảnh Thân Vương tính tình nóng nảy, một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t hai con hổ, có nha hoàn nhát gan còn bị hắn dọa c.h.ế.t tươi.
Tin đồn lan như lửa cháy.
Thiệp cầu thân trên bàn ta ít tới mức chỉ còn hai ba tấm.
Năm thứ ba, lại có lời đồn mới.
Cảnh Thân Vương mê sắc đẹp, nam nữ đều ăn, chỉ cần lớn lên đẹp mắt là hắn đều thu về bên người, đúng chuẩn ác bá cưỡng nam đoạt nữ.
Tin đồn rộn ràng khắp nơi.
Thiệp cầu thân trên bàn ta cuối cùng cũng sạch bách.
Năm thứ tư, năm thứ năm…
Hiện giờ đã là năm thứ bảy rồi.
Cảnh Thân Vương Tuyên Trì, nam nhân đáng sợ nhất Đại Thịnh.
Trên từ bà lão tám mươi, dưới tới bé gái tám tuổi, hễ là nữ t.ử thì nhắc tới hắn đều sợ xanh mặt.
Là kiểu người ngay cả nhắc tên cũng không dám nhắc.
Đối với kết quả này, ta cực kỳ hài lòng.
Nhưng Tuyên Trì thì không hài lòng.
Cho nên, đây là lần thứ sáu trong năm nay ta bị mời tới vương phủ.
…
Than dưới lò đất đỏ cháy rực.
Nước trà sôi ùng ục.
Một bàn tay trắng như ngọc cầm muôi trà, múc một muôi từ trong lò.
Nước trà đổ vào chén sứ.
Màu trà hổ phách phản chiếu đôi mắt hổ phách, như thể ngửi thấy hương trà, khóe môi đẹp đẽ kia khẽ cong lên một chút rất nhẹ.
Ta đứng ở cửa nhìn từng cử động của Tuyên Trì, thầm cảm thán trong lòng:
Đúng là một đại mỹ nhân g.i.ế.c người không chớp mắt, lòng dạ còn độc hơn rắn rết.
Cảm thán xong, ta lập tức cung kính hành lễ:
“Hạ quan bái kiến vương gia.”
Tuyên Trì cúi đầu, nhấp một ngụm trà.
Không đợi hắn lên tiếng, ta đã đưa quạt tròn che nửa mặt, nghẹn giọng nức nở:
“Hạ quan vô năng, e rằng năm nay vẫn không tìm được lương duyên thích hợp cho vương gia.”