Chương 10
Con thỏ hóa người trừng ta một cái, tức tối đáp:
“Trong Nguyệt Cung có một bảo vật tên là Truy Hồn Kính.”
“Là thần vật thời thượng cổ để lại.”
“Nó có thể khóa lại một sợi thần hồn của thần tiên.”
“Bất kể chuyển thế thế nào, ở nơi nào, đều có thể nhìn thấy rõ trong gương.”
“Lúc Đế Quân xuống trần lịch kiếp đã để lại thần hồn trong kính.”
“Cho nên ta vẫn luôn nhìn thấy…”
“Nhìn thấy ngươi lừa gạt Đế Quân.”
Ta cúi đầu, giọng trầm xuống:
“Lừa ngài ấy là chuyện bất đắc dĩ…”
“Chính vì cái bất đắc dĩ của ngươi mà Đế Quân ở nhân gian đau khổ suốt năm mươi lăm năm!”
Tuyết Đàn gào lên với ta.
Ta lập tức ngẩng đầu:
“Ngươi nói cái gì?”
Tuyết Đàn lại hừ mạnh:
“Ngươi có biết đêm ngươi uống rượu độc, Đế Quân đã bất chấp tất cả quay về tìm ngươi không?”
“Nhưng thứ ngươi để lại cho ngài ấy…”
“Chỉ là một cái xác.”
“Ngươi c.h.ế.t thì thống khoái rồi.”
“Đế Quân lại đau tới muốn c.h.ế.t.”
“Ngài vốn định g.i.ế.c Thái hậu để báo thù cho ngươi.”
“Đúng lúc ấy quốc sư Đại Thịnh lại nhìn ra một tia thiên cơ.”
“Lão già nửa tiên nửa người kia nói với Đế Quân rằng ngươi vốn là thần tiên trên trời, giữa ngươi và Đế Quân có nhân duyên ràng buộc.”
“Chỉ khi Đế Quân thuận theo thiên mệnh thì kiếp sau hai người mới có thể gặp lại.”
“Nếu nghịch thiên mà làm…”
“Các ngươi sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa.”
“Lời lão ta nói chẳng rõ ràng gì cả.”
“Đế Quân hỏi thế nào lão già đó cũng không chịu tiết lộ thêm nửa chữ.”
“Đế Quân sợ không thể gặp lại ngươi ở kiếp sau.”
“Cho nên sống cũng không dám sống.”
“C.h.ế.t cũng không dám c.h.ế.t.”
“Thậm chí còn không mở miệng nói chuyện nữa.”
“Ngài ấy không biết thế nào mới gọi là thuận theo thiên mệnh.”
“Ngài ấy chỉ sợ mình vô tình nói sai một câu, làm sai một chuyện…”
“…rồi nghịch mất số mệnh.”
“Năm mươi lăm năm.”
“Ngài ấy cứ một mình như vậy.”
“Canh giữ một cành cây khô mãi chẳng nở hoa.”
“Tự nhốt mình trong viện.”
“Một nơi ngoài ngài ấy ra chẳng còn ai khác.”
“Chờ già.”
“Chờ c.h.ế.t.”
“Chờ gặp lại ngươi ở kiếp sau!”
Một ngày trên trời.
Một năm dưới đất.
Ta đứng ngoài Nguyệt Cung chờ ngài năm mươi lăm ngày.
Ngài lại ở nhân gian đợi ta năm mươi lăm năm.
Toàn thân ta run lên.
Hốc mắt nóng rực.
Ta không nhịn được nữa, bật dậy chạy thẳng ra ngoài.
Tuyên Trì.
Vọng Thư.
Ngài còn dám nói chuyện cũ nên quên thì quên nữa sao!
Nếu ta thật sự quên ngài…
Vậy ngài phải làm sao đây!
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, siết c.h.ặ.t nắm tay.
Mới đi được vài bước, trước mắt bỗng có ánh trăng rơi xuống.
Ánh trăng tan đi.
Vọng Thư hiện thân.
Dung mạo ngài vẫn như xưa.
Lúc này đang lặng lẽ nhìn ta.
Có vẻ ngài không vui, lạnh giọng nói:
“Ta còn tưởng ngươi có bao nhiêu thành ý.”
“Hóa ra mới ba ngày đã…”
Ta chẳng buồn nghe hết, trực tiếp lao tới ôm c.h.ặ.t lấy ngài.
Vọng Thư đưa tay đẩy ta:
“Làm càn.”
“Ngài không được nói ta làm càn!”
Ta vùi mặt vào n.g.ự.c ngài, vừa tức vừa gấp vừa giận vừa tủi.
“Nói thì đã sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vọng Thư không hiểu vì sao một tiểu tiên như ta lại có tính khí lớn hơn cả ngài, liền lạnh giọng:
“Ngươi ngang ngược như vậy…”
“Không được nói ta ngang ngược!”
Ta ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, lớn tiếng cãi lại.
Vọng Thư cúi đầu nhìn ta, khựng lại một chút rồi hừ lạnh:
“Ngang…”
Ta lập tức nhón chân, mạnh mẽ hôn lên môi ngài.
Vọng Thư đứng sững tại chỗ.
Đợi lúc ngài phản ứng lại, chân ta đã hạ xuống rồi.
Nhưng ngài lại ôm lấy eo ta.
Ống tay áo rộng phất lên đưa Hồng nương với Tuyết Đàn ra ngoài.
Đồng thời…
Nụ hôn cũng sâu hơn.
Môi lưỡi quấn quýt mềm mại.
Tâm tư triền miên chẳng dứt.
Lúc tách ra, ta mím đôi môi còn vương mùi quế lạnh, kéo một lọn tóc của ngài, cúi đầu ngước mắt hỏi nhỏ:
“…Chẳng phải ngài không cần ta nữa sao?”
“Ngươi chẳng phải tới tặng đào hoa cho ta sao?”
Vọng Thư nhàn nhạt nhìn ta:
“Đợi ngươi tặng xong rồi không cần nữa cũng chưa muộn.”
“Vậy sau này ta sẽ vĩnh viễn không tặng đào hoa cho ngài nữa!”
Ta lập tức hét lên.
Vọng Thư bóp bóp vành tai ta:
“Không tặng đào hoa thì tặng gì?”
Lại bị ngài nắm đúng cái tai định mệnh kia.
Lần này ta chẳng cần suy nghĩ nữa, trực tiếp đáp:
“Tặng chính ta!”
Vọng Thư đổi từ bóp sang vuốt ve, nhẹ nhàng day vành tai mỏng của ta:
“Ngươi là thần quản nhân duyên.”
“Đem bản thân tặng cho ta… chẳng phải là đem luôn cả nhân duyên thế gian cho ta sao?”
“Ta ngại phiền.”
Ta bĩu môi:
“Ngài đừng có mà không cần…”
“Nếu ngài không cần thì trên sổ nhân duyên… ta cũng chẳng ép được.”
“Vì sao không thể ép?”
Vọng Thư hỏi.
Ta nắm tay ngài kéo tới án bàn, lấy sổ nhân duyên ra, tủi thân nói:
“Tên của ngài không còn trong đó nữa.”
“Cho dù ta là thần nhân duyên… cũng không đổi được thiên mệnh.”
Vọng Thư tùy ý lật vài trang:
“Nếu đã vậy…”
“Thì xem ra chúng ta có duyên mà không có phận rồi.”
Ta biết ngài đang cố ý trêu mình.
Nhưng ta vẫn cuống tới mức dậm chân.
Ta không muốn giữa chúng ta còn bất kỳ ngăn trở nào nữa.
Cho dù chỉ là chút bất an nhỏ nhất cũng không muốn.
Vọng Thư nhìn ta.
Thấy ta để tâm như vậy, ngài liền thu lại ý cười trêu chọc, nói:
“Mài mực.”
Ta không hiểu ngài muốn làm gì, chỉ biết cầm thỏi mực lên mài loạn.
Vọng Thư lật tới trang cuối cùng của sổ nhân duyên.
Ngài cầm b.út lên, chấm mực.
Mực còn lẫn cả vụn mực chưa tan, nhìn là biết tay nghề cực kỳ vụng về.
“Ngươi đúng là…”
Vọng Thư lắc đầu.
“Làm người hay làm thần vẫn y như cũ.”
Miệng thì ghét bỏ.
Nhưng tay thì không.
Trên trang giấy trắng cuối cùng, ngài viết tên mình xuống.
Ta kinh ngạc vô cùng.
Nếu ngài không còn nhân duyên, cho dù viết cũng sẽ không hiện ra.
Nhưng giờ phút này…
Hai chữ ấy lại rõ ràng vô cùng.
Viết xong tên mình, ngài lại viết tên ta xuống.
Sau đó, ở phía sau hai cái tên ấy, ngài đề một câu phê.
Nguyệt thần Vọng Thư.
Duyên thần Chu Nghê.
Một đời tương hứa, song sinh cùng nở.
Đào hoa rực rỡ, quế lạnh vấn vương.
Tình sâu duyên nặng, tiên lữ đồng danh.
Toàn văn hoàn.