Duyên Tình Đế Quân Đúng Là Không Thể Cắt Được

Chương 9



 

Chương 9

 

Lúc này toàn bộ tâm trí ta đều đặt ở Nguyệt Cung!

 

Ta hồng nhan bạc mệnh, bị ép uống rượu độc rồi thăng thiên.

 

Nhưng Vọng Thư Đế Quân thì không.

 

Ngài vẫn còn ở nhân gian.

 

Ta không biết khi nào ngài trở về nên ngày nào cũng chạy tới ngoài Nguyệt Cung ngồi chờ.

 

Cấm chế ngoài Nguyệt Cung chồng chất tầng tầng.

 

Ta sốt ruột tới mức muốn phát điên mà vẫn không vào nổi.

 

Chỉ biết ngồi ôm đầu than thở:

 

Vọng Thư Đế Quân sao mà sống dai thế!

 

C.h.ế.t đi c.h.ế.t đi c.h.ế.t nhanh lên coi!

 

Ta canh ngoài đó hơn năm mươi ngày.

 

Cuối cùng có một hôm, ánh trăng bùng sáng.

 

Tiên khí mênh m.ô.n.g tràn ngập khắp thiên giới.

 

Ta biết.

 

Vọng Thư trở về rồi!

 

Từng tầng cấm chế của Nguyệt Cung mở ra.

 

Lớp kết giới cuối cùng mỏng như sa màn buông xuống, thấp thoáng có thể nhìn thấy cung điện bên trong.

 

Ta xách váy chạy vội qua.

 

Lại bị một thiếu niên tóc trắng mặc bạch y chặn lại:

 

“Đế Quân vừa lịch kiếp trở về, đang tái tạo thần cách.”

 

“Nếu không có việc quan trọng, xin tiên t.ử quay về.”

 

“Ta có việc! Có việc lớn!”

 

Ta sốt ruột tới mức muốn nhảy dựng.

 

Thiếu niên vẫn lạnh mặt:

 

“Tiên t.ử có chuyện gì, cứ nói.”

 

Ta giơ tay giữa không trung.

 

Một bó cành đào non xanh mướt lập tức xuất hiện trong lòng ta.

 

Ta ôm cành đào, nhìn về phía cung điện, lớn tiếng nói:

 

“Ta tới tặng đào hoa cho Đế Quân!”

 

Lời vừa dứt.

 

Kết giới như màn sa kia chậm rãi mở ra.

 



 

【Ngoại truyện】

 

Lúc còn ở nhân gian, ta luôn là kiểu gan lớn không sợ trời không sợ đất.

 

Nhưng trở lại thiên giới rồi…

 

Ta lại ngoan tới mức run như cầy sấy.

 

Không phải ta nhát.

 

Mà là đối diện với Vọng Thư như thế này…

 

Ta thật sự không dám làm bừa.

 

Nguyệt Cung lạnh lẽo, sương trắng phủ đầy cây quế.

 

Nhưng cho dù có lạnh đến đâu…

 

Cũng không lạnh bằng chủ nhân nơi này.

 

Vọng Thư là một vị thần gần như vô tình.

 

Mấy vạn năm nay vẫn luôn độc lai độc vãng.

 

Ta với Vọng Thư…

 

Một người là tiểu thần quản nhân duyên.

 

Một người là Đế Quân hóa thân từ chân linh.

 

Góp thêm tám cây sào cũng chẳng liên quan nổi tới nhau.

 

Cho nên ta chưa từng biết…

 

Hóa ra câu “Nguyệt thần nổi giận, thiên địa đổi sắc” trong lời đồn là thật.

 

Bây giờ coi như tận mắt chứng kiến rồi.

 

Nói tới hôm đó.

 

Vọng Thư trở về thiên giới.

 

Ta ôm một bó đào hoa chạy tới tận cửa.

 

Vốn tưởng ngài sẽ giống lúc ở nhân gian, đặc biệt dung túng ta.

 

Ai ngờ…

 

Ngay cả cửa đại điện ngài cũng không cho ta bước vào.

 

Ta ôm bó đào hoa đứng ngoài điện, nghe giọng nói lạnh như băng tuyết vọng ra:

 

“Nhân quả nơi phàm gian cuối cùng chỉ là hư ảo.”

 

“Đã trở về thần vị thì coi như được tái sinh.”

 

“Chuyện cũ nên quên thì cứ quên.”

 

“Không cần nhớ mãi rồi sinh chấp niệm.”

 

Nghe xong câu đó, ta suýt nữa bóp gãy cả bó cành đào trong tay.

 

Cái gì gọi là nên quên thì quên?

 

Ngài già quá nên trí nhớ kém à?

 

Chứ ta quên không nổi.

 

Ngài tiêu sái như vậy…

 

Làm như chỉ có mình ta còn để tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

……

 

Không đúng.

 

Ta nên tự tin hơn một chút.

 

Vọng Thư không còn để tâm nữa.

 

Người không chịu buông xuống…

 

Chỉ có mình ta.

 

Ta nhìn thấy vô số nam nữ trên đời yêu nhau gắn bó.

 

Ta tuyệt đối không cho phép bản thân đ.á.n.h mất người mình yêu rồi ôm hận cả đời.

 

Bị nhốt ngoài cửa xong, ta quay về Nhân Duyên Ty, mở sổ nhân duyên ra, xắn tay áo lên tìm tên Vọng Thư.

 

Ngài không coi đoạn tình duyên dưới phàm gian ra gì đúng không?

 

Được thôi.

 

Vậy ta cũng không coi nó ra gì nữa!

 

Không cần tình duyên nhân gian nữa đúng không?

 

Vậy ta thêm cho ngài một đoạn tình duyên trên thiên giới thì sao?

 



 

Không có sinh ly t.ử biệt.

 

Dù sao tất cả đều là thần tiên.

 

Chỉ cần không gặp thiên kiếp, vậy thì đời đời kiếp kiếp đều sẽ bị trói buộc cùng nhau.

 

Tiểu hồng nương dưới trướng thấy ta mặt mày hung dữ, chần chừ hỏi:

 

“Tiên thượng làm như vậy… chẳng phải là lấy quyền tư lợi sao?”

 

Ta mặt không đổi sắc:

 

“Không tư lợi thì cần quyền lực làm gì?”

 

Hồng nương im lặng giơ ngón cái với ta.

 

Ta bế quan ba ngày, lật tung cả sổ nhân duyên, vậy mà vẫn không tìm được tên của Vọng Thư.

 

Ngay cả trang năm đó ta phê mệnh cho ngài lúc xuống trần lịch kiếp cũng biến mất.

 

Ta chấp chưởng nhân duyên thế gian.

 

Ta rất rõ điều này có nghĩa là gì.

 

Tình duyên của Vọng Thư…

 

Đã hết rồi.

 

Trên đời này sẽ không còn ai có thể cùng ngài ngắm trăng chung nữa.

 

Ta cũng không được.

 

Ta nằm úp trên bàn, ngẩn người hồi lâu.

 

Tiên t.ử Thải Vân kéo màn trời xuống.

 

Trăng cùng sao treo cao trên cửu tiêu.

 

Ta cứ giữ nguyên tư thế đó, cho tới khi bóng tối hoàn toàn bao phủ quanh mình.

 

Đêm khuya nơi nhân gian còn có tiếng mõ canh vang vọng.

 

Đêm khuya nơi thiên giới…

 

Chỉ có cô tịch vô biên.

 

Và…

 

Tiếng gào thét giãy giụa đầy tức giận.

 

Hồng nương đẩy cửa bước vào.

 

Trong tay nàng xách một con thỏ trắng tai dài.

 

Con thỏ đạp đạp hai chân ngắn ngủn, mở miệng nói tiếng người:

 

“Thả ta ra! Mau thả ta!”

 

“Các ngươi còn bắt nạt ta như vậy nữa, ta sẽ méc Đế Quân!”

 

Ta nhíu mày:

 

“Đây là…”

 

“Ngọc thố ở Nguyệt Cung.”

 

Hồng nương đáp.

 

“Là thú cưng của Vọng Thư Đế Quân.”

 

Ta đang tâm trạng rối bời nên chỉ thuận miệng hỏi:

 

“Bắt hắn tới làm gì?”

 

“Giải đáp nghi hoặc cho tiên thượng.”

 

Hồng nương lắc lắc đôi tai thỏ trong tay, con thỏ cũng bị lắc theo:

 

“Ngươi đem mấy lời vừa nói với ta… nói lại với tiên thượng đi.”

 

“Ta không nói!”

 

Con thỏ nhe cái miệng ba múi, lộ ra hai cái răng cửa thật to.

 

Hồng nương xách nó lên trước mặt, hơi híp mắt:

 

“Ngươi mà không nói, ta sẽ xin tiên thượng cắt mất nhân duyên của…”

 

“Đừng!”

 

Con thỏ trừng đôi mắt đỏ rực, vừa tức vừa giãy.

 

Cuối cùng hừ mạnh một tiếng, quay đầu đi:

 

“Nói thì nói!”

 

“Thả ta xuống trước!”

 

Hồng nương buông tay.

 

Con thỏ rơi xuống đất, hóa thành một thiếu niên tóc trắng mặc bạch y tuấn tú.

 

Ta nhìn thiếu niên:

 

“Ngươi muốn nói gì với ta?”