Gả Cho Cố Tướng

Chương 3



Tin tức như mọc cánh bay khắp kinh thành.

 

Các sòng bạc lập tức mở cược, tỷ lệ một ăn một trăm.

 

Cược rằng ta không sống nổi qua đêm tân hôn.

 

Ngồi trên xe ngựa trở về phủ, ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Hình như ta chỉ thuận miệng nói vài câu… 

 

Mà đã tự gả mình đi rồi?

 

08

 

Cố Đình Chiêu làm việc nhanh như sấm sét.

 

Chỉ hai ngày đã điều tra xong vụ án của cha ta.

 

Quả nhiên cha ta bị oan, có quyền quý đứng sau giở trò.

 

Ba ngày sau, giờ lành đã tới.

 

Con đường chính của kinh thành được phủ kín bởi mười dặm hồng trang.

 

Các trà lâu t.ửu quán ven đường từ sớm đã không còn chỗ ngồi.

 

Ngay cả trên cành cây cũng đầy những người tới xem náo nhiệt.

 

“Nhìn kìa nhìn kìa, chính là sao chổi khắc phu đó!”

 

“Vậy mà thật sự gả cho Cố Thừa tướng rồi!”

 

“Chậc chậc chậc, bao nhiêu tiểu thư khuê các không cưới, lại cưới một sao chổi.”

 

“Ta thấy nàng ta không sống nổi qua tối nay đâu! Ngọc Diện Diêm La sao có thể chịu nổi tính cách hồ đồ ấy?”

 

“Ta cược năm lượng bạc, tối nay sẽ bị Cố Thừa tướng ném ra ngoài!”

 

Ngồi trong kiệu hoa, ta chẳng hề để tâm tới những lời đó.

 

Trong lòng ôm c.h.ặ.t một bọc vải căng phồng.

 

Lúc bái đường, ta luôn cúi gằm đầu.

 

Chỉ sợ hắn đột nhiên đổi ý.

 

Tại chỗ ném ta ra ngoài, quăng xuống sông cho cá ăn.

 

Cho đến khi một bàn tay ấm áp nắm lấy tay ta.

 

Bàn tay ấy rất lớn, mang đến một cảm giác an tâm khó tả.

 

Sau khi được đưa vào tân phòng, bà mối nói một tràng lời chúc cát tường.

 

Văn vẻ quá mức.

 

Ta cũng chẳng hiểu nổi.

 

Cuối cùng, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.

 

07

 

Nến đỏ lay động, ánh lửa hắt lên gương mặt nghiêng của hắn, khiến đường nét càng thêm dịu dàng.

 

Ta ôm c.h.ặ.t bọc đồ ăn vặt trong lòng, khẽ hắng giọng:

 

“Cái đó... Cố Thái phó...”

 

Lời còn chưa nói hết, Cố Đình Chiêu đã xoay người bước đến bên bàn.

 

Cầm lên một đĩa lựu đỏ mọng.

 

Sau đó, hắn bắt đầu vụng về bóc lựu.

 

Ngón tay hắn thon dài đẹp đẽ.

 

Lúc này kẹp lấy một quả lựu nhỏ xíu, lại có cảm giác hơi không hợp.

 

Hắn bóc rất nghiêm túc.

 

Nước lựu b.ắ.n lên người cũng chẳng thèm để ý.

 

Khung cảnh ấy đẹp đến mức ta nhìn không chớp mắt, bọc đồ ăn vặt trong tay rơi xuống đất lúc nào không hay.

 

Tay hắn đẹp thật đấy.

 

Cuối cùng hắn cũng bóc được một bát lựu trong suốt óng ánh:

 

“Ăn đi.”

 

Ta lập tức cầm thìa lên, ăn từng muỗng lớn.

 

“Cố Thái phó, ngài bóc lựu giỏi thật đấy. Thái t.ử đến cam còn không biết bóc, lần nào cũng phải để thái giám bóc giúp.”

 

Khóe môi Cố Đình Chiêu hơi cong lên.

 

Một nụ cười rất nhạt.

 

Ta nhìn đến ngẩn người, chiếc thìa trong tay rơi tõm vào bát lúc nào cũng không biết.

 

10

 

Hắn cười lên còn đẹp hơn nữa.

 

Ăn được một lúc, ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó:

 

“Đúng rồi, chúng ta có thể ngủ riêng phòng không?”

 

“Ta ngủ ngáy lắm, sẽ làm phiền ngài.”

 

“Với lại ban đêm ta còn nói mớ nữa, lỡ gọi nhầm tên ai thì không hay.”

 

Cố Đình Chiêu khựng lại một chút, rồi bật cười:

 

“Không sao.”

 

Tối hôm đó, Cố Đình Chiêu không chạm vào ta.

 

Hắn nói trong thư phòng vẫn còn công vụ chưa xử lý xong, liền sang thư phòng ngủ.

 

Ta nằm trên giường, trong lòng vui như mở hội.

 

Gả cho hắn...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hình như cũng không thiệt.

 

Nửa đêm ta thức dậy uống nước.

 

Đi ngang hành lang, thấy đèn thư phòng vẫn còn sáng.

 

Ta tò mò bước tới, muốn xem hắn đang làm gì.

 

Nhưng lại nghe thấy bên trong vang lên một tiếng thở dài rất khẽ.

 

Ta không dám đi vào.

 

Trong lòng thầm nghĩ, làm quyền thần quả nhiên cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Cố Đình Chiêu mở một chiếc hộp gỗ có khóa.

 

Bên trong là một bức họa đã ngả màu vàng.

 

Nữ t.ử trong tranh ấy...

 

Giữa đôi mày và ánh mắt có đến bảy phần giống ta.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta chẳng hiểu gì cả.

 

Ôm chăn mềm trở về ngủ một giấc đến gặp Chu Công.

 

11

 

Một giấc tỉnh dậy, mặt trời quả nhiên đã chiếu tới tận m.ô.n.g.

 

Chăn đệm bên cạnh từ lâu đã lạnh ngắt, sờ vào chỉ thấy trống không.

 

Có lẽ Cố Đình Chiêu đã dậy từ rất sớm.

 

Ta chẳng muốn xuống giường, chỉ muốn nằm thêm một lúc như con mèo lười.

 

Xuân Đào hớt hải chạy vào:

 

“Tiểu thư! Không xong rồi!”

 

“Lão phu nhân dẫn theo Nhị phu nhân và Tam phu nhân chờ người ở chính sảnh suốt một canh giờ rồi!”

 

Ta ngây người:

 

“Hả? Sao họ phải chờ ta?”

 

“Thỉnh an chứ sao!”

 

“Quy củ ngày đầu tiên sau khi thành thân đấy!”

 

“Tân tức phụ nào cũng phải đến thỉnh an mẹ chồng!”

 

Xuân Đào sốt ruột giậm chân liên hồi, hận không thể vác ta đi luôn.

 

Ta vỗ mạnh vào trán mình, hối hận đến mức muốn đ.â.m đầu vào tường:

 

“À! Ta quên mất!”

 

“Hôm qua ngủ ngon quá.”

 

Ta luống cuống mặc quần áo, theo Xuân Đào chạy về phía chính sảnh.

 

Vừa chạy đến cửa chính sảnh.

 

Chân trượt một cái.

 

Cả người lao về phía trước.

 

Ta cứ tưởng phen này sẽ ngã một cú ê chề.

 

Ai ngờ lại đ.â.m sầm vào một vòng tay ấm áp.

 

Mùi mực tùng yên quen thuộc ập tới.

 

Cố Đình Chiêu đỡ lấy ta:

 

“Chạy chậm thôi, đừng để ngã.”

 

Hôm nay hắn mặc triều phục chỉnh tề.

 

Đai ngọc thắt ngang eo.

 

Khiến cả người càng thêm cao lớn, lạnh lùng và uy nghi.

 

“Cố Đình Chiêu!”

 

“Ta quên mất phải đi thỉnh an lão phu nhân rồi!”

 

“Các bà ấy nhất định sẽ mắng ta mất!”

 

Hắn thong thả đáp:

 

“Đừng vội. Có ta ở đây.”

 

10

 

Quả nhiên, vừa bước vào chính sảnh, bầu không khí đã lạnh lẽo như hầm băng.

 

Cố lão phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt âm trầm.

 

Nhị phu nhân và Tam phu nhân đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy hả hê.

 

Trà trên bàn cũng đã nguội ngắt từ lâu.

 

Thấy chúng ta bước vào, Cố lão phu nhân đập bàn:

 

“Thẩm Ngọc Yên! Ngươi đúng là có giá quá lớn, lại để những trưởng bối như chúng ta chờ ngươi suốt một canh giờ!”

 

Ta sợ đến run lên, vội vàng trốn sau lưng Cố Đình Chiêu.

 

Cố Đình Chiêu thản nhiên nói:

 

“Mẫu thân, hôm qua Ngọc Yên mệt, nên dậy muộn.”

 

Cố lão phu nhân tức đến mức trợn mắt thổi râu:

 

“Đình Chiêu! Sao con có thể nuông chiều nó như vậy!”

 

“Năm đó nếu không phải...”

 

Nói đến đây, Cố lão phu nhân đột nhiên dừng lại.