Gả Cho Cố Tướng

Chương 4



Nhị phu nhân vội phụ họa:

 

“Thẩm tiểu thư không hiểu quy củ như vậy, sau này làm sao quản gia được?”

 

“Người xem tóc nàng còn chưa chải đàng hoàng, nào có dáng vẻ của một vị phu nhân thừa tướng?”

 

Ta ló đầu ra từ phía sau lưng Cố Đình Chiêu:

 

“Nhị phu nhân, ta không biết quản gia, nhưng Cố Đình Chiêu biết. Ngài ấy lợi hại như vậy, nhất định sẽ quản rất tốt.”

 

“Với lại ta mệnh cứng, có thể trấn trạch, sẽ không làm hỏng cơ nghiệp đâu.”

 

“Tối qua ta còn giúp ngài ấy đập c.h.ế.t hết chuột trong thư phòng nữa mà.”

 

13

 

Nhị phu nhân nghẹn họng tại chỗ, suýt nữa không thở nổi:

 

“Ngươi! Ngươi là khuê nữ danh môn, sao có thể đi đập chuột! Còn ra thể thống gì nữa!”

 

“Vì sao không thể đập chuột?”

 

Ta nhìn bà ta đầy khó hiểu.

 

“Chuột ăn vụng đồ đạc, không đập c.h.ế.t thì giữ lại ăn Tết à?”

 

“Chuột trong nhà Nhị phu nhân chẳng lẽ đều được nuôi làm thú cưng sao?”

 

Tam phu nhân bật cười, rồi vội vàng che miệng lại.

 

Đáy mắt Cố Đình Chiêu tràn đầy dung túng:

 

“Sau này còn có chuột, vẫn để nàng đập.”

 

“Còn về mệnh khắc phu, mạng ta cứng, trấn được.”

 

Lời này chẳng khác nào một tiếng sét giữa trời quang.

 

Cố lão phu nhân, Nhị phu nhân và Tam phu nhân đều sợ đến mức không dám nói thêm câu nào.

 

Ăn sáng xong, Cố Đình Chiêu vào triều.

 

Vừa đi tới cửa, Cố lão phu nhân gọi ta lại, kéo ta về viện của bà.

 

Nơi này ấm cúng hơn chính sảnh rất nhiều, bày không ít hoa cỏ.

 

Bà đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới hồi lâu, rồi khẽ thở dài.

 

Trong mắt đầy lo lắng và thương xót, hoàn toàn không còn vẻ nghiêm khắc ban nãy.

 

Bà đeo vào tay ta một chiếc vòng ngọc.

 

“Đứa nhỏ, chuyện năm đó không trách con.”

 

“Sau này hãy sống thật tốt với Đình Chiêu, đừng để nó chịu thêm uất ức nữa. Mười hai năm nay, nó sống quá khổ rồi.”

 

Ta ngơ ngác, đầu óc hoàn toàn không theo kịp...

 

“Hả? Chuyện năm đó là chuyện gì?”

 

“Cố Đình Chiêu chịu uất ức gì cơ?”

 

Cố lão phu nhân lắc đầu, không nói thêm nữa.

 

14

 

Bây giờ Đại Hoàng rất thích ta.

 

Bởi vì ngày nào ta cũng cho nó ăn ngon, nên nó béo lên hẳn một vòng.

 

“Giỏi lắm, ăn miếng này nữa là hết nhé.”

 

Ta vừa nhét miếng thịt bò khô vào miệng nó, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận huyên náo.

 

Tống Mẫn Thần dẫn theo mấy tên thị vệ xông vào.

 

“Thẩm Ngọc Yên! Ra đây cho cô!”

 

Hắn gào ầm lên.

 

“Đồ ngốc nhà ngươi! Lại đi gả cho Thái phó!”

 

“Thái t.ử điện hạ, ngài đến rồi à? Ngài đến xin lỗi ta sao?”

 

Tống Mẫn Thần tức đến đỏ bừng cả mặt:

 

“Xin lỗi cái gì!”

 

“Thẩm Ngọc Yên, theo ta về Đông cung!”

 

“Ta không hủy hôn với nàng nữa! Ta cưới nàng làm Thái t.ử phi! Để ngự thiện phòng mỗi ngày làm bánh hạnh nhân cho nàng ăn!”

 

Ta lanh lẹ tránh khỏi tay hắn, lùi về sau một bước:

 

“Không cần.”

 

“Đông cung không thoải mái bằng Cố phủ, ta không muốn theo ngài đi.”

 

Tống Mẫn Thần vẫn không cam tâm, lại định lao tới.

 

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một giọng nói lạnh lẽo:

 

“Đừng chạm vào nàng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta quay đầu nhìn lại.

 

Cố Đình Chiêu đã trở về.

 

15

 

Hắn vừa hạ triều trở về, trên người vẫn còn mặc triều phục.

 

Ta lập tức nhìn đến ngây người.

 

Trời ơi!

 

Cố Đình Chiêu mặc triều phục cũng quá tuấn tú rồi đi!

 

Tống Mẫn Thần vừa nhìn thấy Cố Đình Chiêu thì giật mình run lên:

 

“Thái phó! Nàng vốn là Thái t.ử phi của ta! Ngài không thể cưới nàng!”

 

Cố Đình Chiêu không nói gì, từng bước một đi về phía Tống Mẫn Thần.

 

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của ta, Cố Đình Chiêu đưa tay ra.

 

Một phát chộp lấy cổ tay Tống Mẫn Thần.

 

“Ngài làm gì vậy! Mau buông ta ra! Ta là Thái t.ử!”

 

Cố Đình Chiêu không nói một lời, từ trong tay áo lấy ra một cây thước giới.

 

Chát!

 

Hắn đ.á.n.h Tống Mẫn Thần một thước.

 

“Là Thái t.ử mà lời nói hành động không ra thể thống.”

 

“Phạt ngươi chép một trăm lần 《Luận Ngữ》, năm mươi lần 《Diêm Thiết Luận》, ngày mai nộp cho ta.”

 

Tống Mẫn Thần đau đến mức nước mắt cũng trào ra.

 

Lúc chạy còn suýt vấp ngã vì bậc cửa.

 

Cố Đình Chiêu mỉm cười xoa đầu ta, đáy mắt đầy vẻ dung túng:

 

“Ngốc, sau này không được để ý đến hắn nữa.”

 

“Ồ, được thôi. Cố Đình Chiêu, ngài mặc bộ này đẹp thật đấy.”

 

Tai Cố Đình Chiêu lập tức đỏ lên, khẽ ho một tiếng:

 

“Ừm.”

 

Sau khi chạy ra khỏi cửa, khóe môi Tống Mẫn Thần khẽ cong lên thành một nụ cười khó nhận ra.

 

Vừa rồi khi bị Cố Đình Chiêu nắm cổ tay, hắn đã lén nhét vào tay ông một mảnh giấy nhỏ.

 

Cố Đình Chiêu nhìn theo bóng lưng hắn chạy xa dần, ánh mắt lập tức trở nên sâu thẳm:

 

“Theo dõi người của Diêm Vận Ty.”

 

“E rằng Quốc cữu sắp ra tay rồi.”

 

16

 

Sáng sớm hôm ấy, một bộ cung trang màu ngó sen được đặt ở đầu giường ta.

 

Cố Đình Chiêu chỉnh lại cổ áo cho ta:

 

“Hôm nay có cung yến, cứ theo sát ta.”

 

“Bất kể nghe thấy điều gì, cứ coi như chim sẻ đang hót.”

 

Cung yến được tổ chức tại Ngự Hoa viên, đèn lưu ly treo kín trên cành cây.

 

Trong không khí phảng phất hương hoa quế hòa lẫn mùi son phấn.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ngửi nhiều đến mức ta hơi muốn hắt hơi.

 

Ta vừa ngồi xuống đã cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

 

“Đó là Thẩm Ngọc Yên, người đã khắc c.h.ế.t ba vị hôn phu đấy à?”

 

“Nghe nói đầu óc không được nhanh nhạy lắm, vậy mà Cố thừa tướng cũng để mắt tới?”

 

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, người ta giờ là phu nhân thừa tướng rồi.”

 

Ta lười để ý đám người chỉ biết hóng chuyện ấy.

 

Vươn tay cầm một chiếc bánh hoa sen nhét vào miệng.

 

Vừa nhai vừa len lén nhìn Cố Đình Chiêu.

 

Hắn ngồi bên cạnh ta, mặc triều phục thêu mãng xà màu tím, đai ngọc bên hông càng tôn lên vòng eo săn chắc.

 

Sao lại có người đẹp đến vậy chứ?

 

Đang nhìn đến mê mẩn thì một giọng nữ ch.ói tai vang lên.

 

“Ôi chao, đây chính là Thẩm Ngọc Yên khắc phu đó sao?”

 

Trưởng công chúa cầm chén rượu lưu ly bước tới.

 

Hôm nay nàng ta ăn vận như một con công vàng, châu ngọc đầy đầu.

 

Phía sau còn có Liễu Quý phi, nụ cười dịu dàng đoan trang.