Gả Cho Cố Tướng

Chương 5



“Đây là vị phu nhân mới cưới của Cố thừa tướng sao? Cô nương nhà họ Thẩm ‘nổi danh’ khắp kinh thành ấy à?”

 

Trưởng công chúa từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta:

 

“Quả nhiên là kẻ không lên được mặt bàn, chỉ biết ăn uống, quyến rũ Cố thừa tướng, làm mất hết mặt mũi nữ nhân chúng ta.”

 

Xung quanh lập tức vang lên một tràng cười ầm ĩ.

 

17

 

Cách đó không xa, Sở Lan Lan ngồi trong yến tiệc, nâng chén rượu nhấp một ngụm.

 

Liễu Quý phi cũng che miệng cười:

 

“Trưởng công chúa nói rất phải, Cố phu nhân vẫn nên học thêm quy củ mới được.”

 

Ta nuốt miếng bánh hoa sen trong miệng xuống, vô cùng chân thành nói:

 

“Trưởng công chúa, không phải ta không lên được mặt bàn.”

 

“Ta chỉ thích ăn thôi.”

 

“Với lại ta cũng không quyến rũ Cố thừa tướng. Là ngài ấy muốn cưới ta, ngài ấy bảo ta mệnh cứng, có thể trấn trạch.”

 

Cả yến tiệc lập tức bùng nổ trong tiếng cười lớn hơn nữa.

 

Trưởng công chúa không ngờ ta lại trả lời như vậy, tức đến mặt trắng bệch:

 

“Khéo mồm khéo miệng!”

 

“Ngươi chẳng qua chỉ là đồ sao chổi khắc phu!”

 

“Khắc c.h.ế.t ba vị hôn phu mà còn dám ngụy biện!”

 

“Ta không phải sao chổi.”

 

“Ba vị hôn phu trước đều là tự họ gặp chuyện thôi.”

 

“Người đầu tiên uống rượu quá chén khi du hồ rồi rơi xuống nước c.h.ế.t đuối. Lúc ấy ta còn đang ở nhà học thêu thùa.”

 

“Người thứ hai cưỡi ngựa nhất quyết đòi thuần phục ngựa dữ, ngã gãy chân. Khi đó ta còn đang mua hạt dẻ rang đường cách đó nửa con phố.”

 

“Người thứ ba bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t. Ta đâu phải Lôi Công Điện Mẫu. Ta chạy xa lắm, lúc họ gặp chuyện, đến bóng dáng họ ta còn chẳng nhìn thấy.”

 

Ta ngừng một chút, nhìn vị phò mã mặt đã tái mét đứng sau lưng Trưởng công chúa:

 

“Với lại Trưởng công chúa, người vẫn nên lo quản mình trước đi.”

 

“Hôm qua ở trước cửa Túy Xuân lâu, ta nhìn thấy Phò mã gia ôm hai cô nương đi vào.”

 

“Hắn còn bảo tú bà gọi cô nương đ.á.n.h đàn giỏi nhất ra tiếp khách, đưa luôn cho tú bà một thỏi bạc năm mươi lượng.”

 

“Lúc đi còn nói tối nay không về phủ, bảo người tự ngủ một mình.”

 

“Người không quản hắn sao?”

 

Lời vừa dứt, cả yến tiệc lập tức yên lặng như tờ.

 

18

 

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Trưởng công chúa.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Đây chính là chuyện xấu của hoàng gia, vậy mà lại bị vạch trần ngay trước mặt mọi người.

 

Mặt Trưởng công chúa lúc xanh lúc đỏ như mở phường nhuộm:

 

“Ngươi nói bậy!”

 

“Phò mã tuyệt đối không thể đến loại nơi đó!”

 

“Ta đâu có nói bậy.”

 

“Xuân Đào cũng nhìn thấy, mà Ngự sử đại nhân cũng nhìn thấy nữa.”

 

Ta chỉ về phía một vị đại nhân mặc quan phục đang ngồi gần đó.

 

Ngự sử đại nhân cứng đờ cả người, vội vàng gật đầu.

 

“Khởi bẩm bệ hạ, thần quả thực đã nhìn thấy.”

 

“Hôm qua vào giờ Thân ba khắc, Phò mã của Trưởng công chúa tiến vào Túy Xuân lâu, mãi đến giờ Hợi ba khắc mới rời đi.”

 

“Bên cạnh còn có hai nữ t.ử đi theo.”

 

Trưởng công chúa cuối cùng không nhịn nổi nữa, òa lên khóc lớn, che mặt quay người bỏ chạy.

 

Phò mã sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, quỳ sụp xuống đất:

 

“Bệ hạ! Thần oan uổng!”

 

“Nàng ta vu oan cho thần!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hoàng đế tức đến sắc mặt xanh mét:

 

“Đủ rồi!”

 

“Người đâu!”

 

“Kéo Phò mã xuống đ.á.n.h năm mươi trượng!”

 

“Sau đó giao cho Công chúa xử trí!”

 

Ta chớp chớp mắt đầy ngơ ngác, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Sao Trưởng công chúa lại khóc vậy?”

 

“Ta chỉ nói sự thật thôi mà.”

 

Cố Đình Chiêu không nhịn được bật cười, đưa tay xoa đầu ta:

 

“Không nói sai.”

 

“Nói rất hay.”

 

19

 

Hoàng đế có chút cạn lời:

 

“Cố ái khanh, phu nhân của khanh đúng là tính tình thẳng thắn, trẫm rất thích.”

 

“Ban thưởng một trăm lượng vàng, một nghìn cây gấm vóc.”

 

Cố Đình Chiêu tạ ân:

 

“Đa tạ bệ hạ. Phu nhân của thần, đương nhiên là tốt nhất.”

 

Từ đó về sau, trong cung không còn ai dám ở trước mặt ta nói lời bóng gió nữa.

 

Ta dường như nhìn thấy, lúc Cố Đình Chiêu nhìn về phía hoàng đế, ánh mắt khẽ động.

 

Hoàng đế cũng nhẹ nhàng gật đầu với hắn.

 

Sau này ta mới nghe nói, phò mã của Trưởng công chúa chính là túi tiền của Quốc cữu.

 

Lời nói vô tình của ta, vừa hay lại cho hoàng đế một cái cớ để điều tra triệt để.

 

Trên xe ngựa hồi phủ, bầu không khí có chút kỳ lạ.

 

Cố Đình Chiêu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta.

 

Ánh nến lay động trong xe chiếu lên gương mặt hắn, lúc sáng lúc tối.

 

Đột nhiên hắn đưa tay, từ trong tay áo lấy ra một miếng ngọc bạch dương chi ôn nhuận đưa cho ta.

 

“Cầm lấy.”

 

“Đừng làm mất.”

 

20

 

Ba ngày sau cung yến, trong buổi thượng triều.

 

Tả Đô ngự sử Đô Sát Viện quỳ xuống dâng tấu tố cáo.

 

Ông ta nói rằng mười hai năm trước, chính ta đã hại c.h.ế.t An Hòa huyện chủ Tô Uyển, cũng là người vợ đã qua đời của Cố Đình Chiêu.

 

Hai lão bộc tự xưng là nhân chứng khai rằng năm đó ta mang đôi giày hoa hạnh mà huyện chủ tặng.

 

Bọn họ nói ta dẫn huyện chủ ra sau hòn giả sơn để xem diều mới làm.

 

Sau đó đã đẩy nàng xuống.

 

Cố Đình Chiêu lập tức phản bác ngay tại triều:

 

“Chỉ hai lão bộc, sau mười hai năm bỗng nhiên đứng ra chỉ chứng. Kiểu vu cáo này rõ ràng là có người đứng sau sai khiến!”

 

Liễu Minh Viễn không biết từ đâu lấy ra một chiếc hộp gấm bằng gỗ t.ử đàn.

 

Bên trong đặt một chiếc giày hoa hạnh đã bạc màu.

 

“Chiếc giày này là vật năm đó ngỗ tác tìm thấy trong khe đá sâu dưới chân giả sơn sau khi khám nghiệm t.ử thi.”

 

“Thẩm đại nhân năm ấy trở về phủ từng nói, hôm dự tiệc Thẩm tiểu thư mang giày đầu hổ.”

 

“Thế nhưng hai ngày qua thần đã đi hỏi những lão bộc cũ của Thẩm phủ, ai nấy đều nhớ rất rõ. Hôm đó Thẩm tiểu thư khóc lóc đòi bằng được phải mang đôi giày hoa hạnh do Tô huyện chủ tặng.”

 

“Lời trước lời sau không khớp, rõ ràng là trong lòng có quỷ.”

 

“Bệ hạ, năm đó huyện chủ từng viết một bản tấu tuyệt mệnh, nhờ phụ thân nàng dâng lên ngự tiền.”

 

“Chỉ tiếc chưa kịp trình lên thì Tô Thượng thư đã vì ‘nỗi đau mất con’ mà lâm bệnh nặng, cáo lão hồi hương.”