“Trong bản tấu có một câu: ‘Chứng cứ đã giao cho một người bạn nhỏ cất giữ, mong bệ hạ minh xét.’”
“Xin bệ hạ thử nghĩ xem, năm đó sau hòn giả sơn, người thân thiết với huyện chủ nhất chẳng phải chỉ có Thẩm Ngọc Yên hay sao?”
Ông ta đột ngột quay người lại:
“Cố tướng!”
“Ngài và Thẩm thị tình sâu nghĩa nặng, thiên hạ đều biết.”
“Nhưng quốc pháp lớn hơn trời, mạng người nặng như núi!”
“Hôm nay, ngài vẫn muốn che chở cho hung thủ có thể đã nhuốm m.á.u này, khiến vong linh thê t.ử dưới suối vàng không được yên nghỉ sao?”
Từng lời từng chữ như đ.â.m thẳng vào tim.
“Bệ hạ, chỉ dựa vào vài câu nói của đám lão bộc năm xưa, một chiếc giày thêu không rõ lai lịch cùng một bản tuyệt thư, đã muốn định tội phu nhân thần?”
“Liễu đại nhân khổ tâm bày mưu dệt tội như vậy, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
“Cố tướng thận trọng lời nói!”
“Chứng cứ xác thực, thiên lý sáng tỏ!”
“Bệ hạ, nếu hôm nay vì quyền thế của Cố tướng mà dung túng bao che, e rằng sẽ làm lạnh lòng bá quan và lê dân thiên hạ, càng có lỗi với huyện chủ c.h.ế.t oan!”
“Thần tán thành!”
“Bệ hạ, vụ án này nghi điểm chồng chất, nhất định phải điều tra triệt để!”
“Tam ty hội thẩm mới có thể khiến mọi người tâm phục khẩu phục!”
Trên triều đình, tiếng hô hưởng ứng dậy sóng như thủy triều.
Hoàng đế nhắm mắt lại.
Một lúc sau mới lên tiếng:
“Thẩm thị bị cấm túc trong phủ thừa tướng, bất luận kẻ nào cũng không được thăm gặp.”
“Ba ngày sau, Tam ty hội thẩm!”
21
Cố Đình Chiêu vừa về đến phủ đã kéo ta vào lòng.
“Đừng sợ, không phải nàng làm.”
“Vi phu vĩnh viễn tin nàng.”
Nói thật, ta quả thực không sợ.
Tuy chuyện năm đó vẫn như một màn sương mù dày đặc, nhưng chắc chắn không phải do ta.
Ánh mắt Cố Đình Chiêu rất sâu, sâu như một đầm nước lạnh.
Trong đó có quan tâm, có tức giận, có che chở.
Nhưng ở nơi sâu nhất, ta vẫn nhìn thấy một tia chần chừ và dò xét.
Chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Nhanh đến mức giống như ảo giác của riêng ta.
Thế nhưng trái tim ta lại chợt trĩu xuống.
Một luồng khí lạnh bò dần lên, lan khắp tứ chi bách hài.
Nghi hoặc như cỏ dại.
Chỉ trong nháy mắt đã có thể điên cuồng sinh sôi.
Hắn ôm ta, giọng nói trầm ổn:
“Bất kể hội thẩm thế nào, vi phu cũng sẽ ở bên nàng.”
22
Ngày thứ ba bị cấm túc.
Nhạn Môn Quan truyền về tin dữ.
Chúng ta vẫn đ.á.n.h giá thấp sự tàn nhẫn của Liễu Minh Viễn cùng thế lực mà hắn đã dày công xây dựng suốt bao năm.
Hắn cho người đưa tới một ngón tay của phụ thân ta.
Hắn uy h.i.ế.p ta phải nhận tội.
Nếu không, phụ thân đang bị bọn hắn khống chế chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Mà việc vận chuyển muối ở biên quan cũng xảy ra biến cố.
Các tướng sĩ đã ba ngày chưa được nếm vị mặn.
Tất cả chúng ta đều hiểu điều đó có nghĩa là gì.
Trước mắt dường như hiện lên cảnh chiến kỳ đổ xuống, vó ngựa giẫm nát non sông, tiếng khóc than vang khắp nơi.
Gương mặt của phụ thân.
Gương mặt của các tướng sĩ nơi biên ải.
Gương mặt của bá tánh kinh thành.
Không ngừng thay nhau hiện lên.
Không thể chờ nữa.
Ta dùng hết “văn tài” cả đời mình để viết một tờ nhận tội.
Viết toàn những lời như ta “thuở nhỏ nghịch ngợm”, “vô ý đẩy người”, “cất giấu chứng cứ phạm tội”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vừa mới viết xong, Cố Đình Chiêu đã giật lấy.
“Biên quan xảy ra biến cố, ta phải lập tức đến diêm trường Hoài Nam điều phối!”
“Nàng càng không cần làm như vậy!”
“Cố Đình Chiêu, ta đã đồng ý với Liễu Minh Viễn rồi.”
“Đến lúc hội thẩm, ta sẽ nhận tội.”
“Hắn hứa rằng chỉ cần ta nhận tội, lập tức sẽ khôi phục việc vận muối, thả phụ thân ta về phủ.”
Không gian rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Cố Đình Chiêu đột ngột xé nát tờ giấy mỏng trong tay.
“Thẩm Ngọc Yên!”
“Nàng có biết mình đang làm gì không?”
“Đó là tội c.h.ế.t!”
“Nhận rồi, sẽ không còn cơ hội lật lại án nữa!”
“Ta biết. Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn phụ thân c.h.ế.t. Không thể nhìn Nhạn Môn Quan thất thủ, sinh linh đồ thán.”
Cố Đình Chiêu siết mạnh hai vai ta:
“Ta đã nói rồi, tất cả đã có ta! Nàng không cần phải làm sự lựa chọn này!”
Nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa.
Làm mờ đi khuôn mặt của hắn.
Ta nhìn những tia m.á.u đỏ trong mắt hắn.
Nhìn gánh nặng mà hắn đã mang suốt mười hai năm.
Lúc này đè lên lòng ta.
Còn nặng nề hơn cả cái c.h.ế.t.
Ta gạt tay hắn ra, lùi lại một bước.
“Thẩm Ngọc Yên mệnh cứng khắc phu. Nay có thể đổi lấy những thứ này, cũng đáng rồi.”
Cố Đình Chiêu nhìn chằm chằm vào ta.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bàn tay từng khuấy đảo triều đình nay lại khẽ run lên.
Ánh mắt ấy, tuyệt vọng mà mong manh.
Giờ Thân sắp tới, hắn đột ngột xoay người:
“Năm nghìn tinh binh!”
“Lập tức theo ta tới diêm trường!”
“Kẻ nào dám cản, g.i.ế.c không tha!”
Nói xong, hắn không nhìn ta thêm lần nào nữa.
Sải bước lao ra khỏi phòng.
23
Ta mặc cung trang gấm mây đi tới Đại Lý Tự.
Bên ngoài Đại Lý Tự đã bị vây kín đến nước chảy không lọt.
Tiếng người huyên náo.
Tiếng c.h.ử.i rủa dậy sóng như thủy triều.
Nha dịch tách đám đông ra, thô bạo đẩy khiến ta lảo đảo một bước.
Công đường uy nghiêm lạnh lẽo.
Các vị quan lớn của Tam Ty ngồi ngay ngắn, sắc mặt nghiêm trọng.
Hoàng đế cũng tới, ngồi trên long tọa được đặt riêng phía trên.
Liễu Minh Viễn đứng dưới công đường, thần thái ung dung.
Trong tay ôm một xấp “chứng cứ” dày cộp.
“Thẩm Ngọc Yên.”
“Nhân chứng vật chứng đều đã có đủ.”
“Ngươi còn gì để nói?”
Liễu Minh Viễn cười lạnh:
“Thẩm thị, đến nước này rồi, ngươi vẫn không nhận tội sao?”
Mọi âm thanh, mọi ánh mắt, trong nháy mắt đều đổ dồn lên người ta.
Ngón tay đẫm m.á.u của phụ thân như hiện ra ngay trước mắt.
Ta nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên:
“Ta nhận tội.”
Ba chữ ấy, đập tan mọi tiếng ồn ào.
“Mười hai năm trước tại tiệc Hoa Hạnh, ta vì ham chơi nên tranh đoạt trâm bạc của huyện chủ, vô ý đẩy nàng rơi khỏi giả sơn.”
“Phụ thân vì che chở cho ta nên mua chuộc ngỗ tác, báo sai nguyên nhân t.ử vong.”
“Mọi tội lỗi đều do một mình ta gánh chịu, không liên quan tới bất kỳ ai khác.”