Mỗi một chữ, đều như đang khoét vào tim ta.
Nhưng ta nói rất trôi chảy, mang theo sự bình thản đến tê dại.
Liễu Minh Viễn chắp tay hướng về phía long tọa:
“Bệ hạ, Thẩm thị đã đích thân nhận tội.”
“Xin bệ hạ chiếu theo luật pháp phán quyết.”
Hoàng đế trên long tọa dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta:
“Thẩm thị đã nhận tội.”
“G.i.ế.c người phải đền mạng, vốn nên xử trảm.”
“Nhưng vì chủ động nhận tội, lại xét Thẩm Thượng thư nhiều năm tận trung vì nước, đổi thành lưu đày tới diêm trường Hoài Nam, gặp đại xá cũng không được tha.”
Lưu đày, cả đời làm nô.
So với cái c.h.ế.t thì nhẹ hơn, nhưng lại tuyệt vọng hơn.
Hai nha dịch lực lưỡng bước lên.
Mỗi người giữ một bên cánh tay ta.
Cố Đình Chiêu cuối cùng vẫn biết tin ta tự mình lao đầu vào lưới, nên quay trở lại.
Ngón tay hắn lạnh buốt, nhưng siết c.h.ặ.t đến mức làm ta đau nhói.
“Ngọc Yên!”
“Nhìn ta!”
“Có phải Liễu Minh Viễn ép nàng không?”
“Nàng nói đi!”
Đôi mắt ấy ở rất gần.
Ta có thể nhìn thấy ánh sáng đang vỡ vụn trong đó.
Nhưng ta… không thể quay đầu.
Ta dùng sức gỡ từng ngón tay hắn ra.
“Cố Đình Chiêu.”
“Đừng tự dối mình nữa.”
“Người là do ta g.i.ế.c.”
“Từ nay về sau, giữa ta và chàng ân đoạn nghĩa tuyệt.”
“Chàng đi đường Dương Quan của chàng.”
“Ta qua cầu Nại Hà của ta.”
Nói xong, ta bước ra ngoài công đường.
Hai nha dịch theo sát hai bên.
Phía sau vang lên một tiếng trầm đục.
Tiếp đó là tiếng kinh hô của mọi người.
Ta biết.
Cố Đình Chiêu đã thổ huyết.
Nhưng ta… không thể quay đầu.
Muốn nhìn rõ hơn sự thật.
Muốn khiến kẻ địch lơi lỏng cảnh giác.
Thì nhất định phải đến diêm trường.
Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con.
24
Cái gọi là diêm trường, chính là luyện ngục vô biên vô tận.
Mặt trời giữa trưa độc địa đến mức có thể thiêu người chảy mỡ.
“Thẩm Ngọc Yên! Còn lề mề cái gì? Hôm nay không gánh đủ hai mươi gánh muối thì đừng hòng ăn cơm tối!”
Cây roi của quản sự lại quất tới.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, gánh lên đôi quang gánh nặng trĩu.
Đòn gánh đè lên bờ vai bị nước muối ngâm đến nhũn ra, lại chằng chịt vết roi.
Mỗi bước đi, lại để lại một dấu chân m.á.u.
Sở Lan Lan đứng dưới bóng râm cách đó không xa, nhàn nhã quan sát.
Thấy bước chân ta chậm lại đôi chút, cổ tay nàng ta khẽ rung.
Lại là một roi quất mạnh, da thịt lập tức bị x.é to.ạc một đường.
Cả người ta run lên dữ dội, lảo đảo một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nhanh lên! Còn tưởng mình là phu nhân Tể tướng sao?”
“Ở đây, ngươi còn không bằng một tên diêm nô hạng thấp nhất!”
Ta không dám dừng, cũng không thể dừng.
Trong miệng nếm thấy vị tanh của sắt gỉ, là do đã c.ắ.n rách đầu lưỡi.
Tầm mắt bắt đầu mờ đi, chỉ còn một màu trắng xóa của muối.
Chưa đầy một canh giờ, lòng bàn chân ta đã nát bươm không còn hình dạng.
25
Lần nữa tỉnh lại, là vì cơn bỏng rát dữ dội hơn đ.á.n.h thức.
Ta phát hiện mình đã bị kéo tới giữa bãi muối không một chỗ che chắn.
Mất m.á.u cùng mất nước khiến ta ngay cả sức nhấc một ngón tay cũng không còn.
Bá Vương ở diêm trường lén nhét cho ta một chiếc bánh ngô:
“Mau ăn chút gì đi, con bé Sở Lan Lan kia lòng dạ đen tối, bữa trưa của cô bị nó cắt rồi.”
Ta nhận lấy chiếc bánh ngô, nước mắt bất ngờ lăn dài.
Dựa vào chút nước ít ỏi ấy, ta khó nhọc gặm chiếc bánh ngô thô ráp.
“Đứa nhỏ, ta biết cô bị oan.”
“Tên súc sinh Liễu Minh Viễn ấy đã tắm m.á.u diêm trường nhà họ Vương, g.i.ế.c sạch trên dưới cả nhà ta, ngày đó m.á.u nhuộm đỏ cả bãi muối!”
Trong đôi mắt đục ngầu của ông ánh lên lệ quang:
“Ta bò ra từ đống x.á.c c.h.ế.t, chỉ để chờ đến ngày nhìn thấy hắn gặp báo ứng!”
“Huyện chủ là người tốt, năm đó nàng tới diêm trường tuần tra, phát hiện chứng cứ Liễu Minh Viễn biển thủ quan muối, tàn hại diêm công, muốn vạch trần hắn, chính vì chuyện đó mà bị tên súc sinh ấy hại c.h.ế.t!”
Đêm xuống, ta bị nhốt vào một gian củi mục dột gió.
Đống rơm trải dưới đất đầy rận và bọ chét, c.ắ.n đến mức ta thức trắng cả đêm.
Sở Lan Lan còn sai người đặt mười ba chiếc đầu lâu của những diêm công bị Liễu Minh Viễn đồ sát trong góc phòng.
“Thẩm Ngọc Yên, những người này đều c.h.ế.t vì ngươi.”
“Ta muốn xem thử ngươi ngủ yên bằng cách nào.”
Thấy ta tê dại đến mức không hề có phản ứng, nàng ta hậm hực bỏ đi.
26
Nửa tháng sau, Sở Lan Lan cài một cây trâm bạc hoa hạnh tới diêm trường tuần tra.
Cố ý đi đi lại lại trước mặt ta, đắc ý nói:
“Cây trâm này là năm đó lấy xuống từ t.h.i t.h.ể của Tô Uyển.”
“Giờ Quốc cữu gia đã ban cho ta, đẹp không?”
Khoảnh khắc nhìn thấy cây trâm bạc ấy, đầu óc ta như bị b.úa tạ giáng mạnh.
Vô số hình ảnh vỡ vụn tràn vào trong đầu:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mười hai năm trước, mưa hoa hạnh phủ kín trời.
Tô Uyển dịu dàng cài cây trâm bạc lên tóc ta.
“Đứa trẻ ngoan, nhất định phải cất giữ thứ này cẩn thận.”
Sau đó là gương mặt dữ tợn của Liễu Minh Viễn.
Tô Uyển liều mạng lắc đầu với ta, ra hiệu bảo ta đừng đi ra.
Rồi ta nhìn thấy nàng bị đẩy mạnh xuống...
Ta ôm đầu ngồi xổm xuống đất, đau đến mức bật thành tiếng hét.
Sở Lan Lan tưởng ta giả điên, liền quất một roi lên người ta:
“Phát điên cái gì! Mau làm việc đi!”
Nhưng hồn ta đã bay tận nơi nào, hai cây trâm ấy lại giống hệt nhau.
Trâm cài tóc...
Hóa ra là trâm cài tóc!
Thì ra cây trâm ấy chính là một lời nhắc nhở.
Đêm xuống trở về phòng củi.
Ta lấy cây trâm vẫn luôn được mình cất giữ sát người ra.
Quả nhiên đầu trâm có thể vặn mở, một cuộn giao tiêu nhỏ rơi xuống.
Tấm giao tiêu mỏng như cánh ve, phía trên là nét chữ Tô Uyển dùng m.á.u viết nên.
Trong đó ghi chép tường tận chứng cứ Liễu Minh Viễn đồ sát diêm trường, chôn sống ba nghìn hai trăm diêm công.
Còn có cả địa chỉ hắn cấu kết với Bắc Địch, bí mật đúc binh khí.
Ta nâng huyết thư trong tay, nước mắt tuôn đầy mặt.