27
Ta biết, Liễu Minh Viễn chẳng mấy chốc sẽ tới cướp lấy huyết thư.
Khắp nơi trong phòng củi đều là tai mắt của hắn, huyết thư giấu ở đâu cũng không an toàn.
Nơi duy nhất an toàn, chính là cơ thể của ta.
Đêm đó, ta nung đỏ chủy thủ trên ngọn nến, ngậm một mảnh vải rách rồi nói với Bá Vương:
“Bá Vương, ra tay đi, khâu huyết thư vào dưới lớp da thịt trên lưng ta.”
Bá Vương cầm kim chỉ, tay run dữ dội, nước mắt già nua tuôn đầy mặt:
“Cô nương, làm thế này thực sự không ổn đâu, hay là đổi chỗ khác để giấu đi!”
Ta lắc đầu, mồ hôi lạnh đã thấm ướt y phục:
“Không có nơi nào an toàn hơn nơi này nữa, dù Liễu Minh Viễn có lục tung chân trời góc bể cũng tuyệt đối không ngờ tới.”
Khoảnh khắc lưỡi d.a.o rạch mở da lưng, ta đau đến mức toàn thân co giật, suýt nữa ngất lịm.
Nhưng ta ngậm c.h.ặ.t miếng vải, cuối cùng vẫn không bật ra một tiếng.
Bá Vương vừa khâu vừa khóc, từng đường kim mũi chỉ xiêu vẹo lệch lạc.
Khâu xong, ta gần như kiệt sức.
Ta nắm lấy tay Bá Vương, yếu ớt nói:
“Bá Vương, đa tạ, đợi ta báo được đại thù, nhất định sẽ đưa ông rời khỏi địa ngục trần gian này.”
28
Ba ngày sau, Tống Mẫn Thần cải trang thành một thương nhân buôn muối tới diêm trường.
Hắn nói với ta, Liễu Minh Viễn đã chuẩn bị phế bỏ hắn, lập cháu ngoại của mình lên làm hoàng đế.
Hắn muốn cùng ta và Cố Đình Chiêu liên thủ, lật đổ Liễu Minh Viễn.
Ta lạnh lùng nhìn hắn:
“Dựa vào đâu ta phải tin ngươi? Liễu Minh Viễn chính là cữu cữu ruột của ngươi.”
Tống Mẫn Thần vén tay áo lên, để lộ một vết sẹo dữ tợn:
“Đây là vết thương do người của Liễu Minh Viễn ám sát ta để lại. Năm đó hắn hại c.h.ế.t mẫu phi ta, nay lại muốn g.i.ế.c ta.”
“Giữa ta và hắn, không đội trời chung.”
Ta trầm mặc hồi lâu rồi nói:
“Ta có thể liên thủ với ngươi, nhưng ngươi phải thay ta chuyển một bức thư cho Cố Đình Chiêu, nói với hắn vào ngày thọ yến của Hoàng thượng, ta sẽ mang theo chứng cứ xuất hiện tại Kim Loan điện.”
“Bảo hắn cứ theo kế mà hành sự.”
“Còn phụ thân ta, e rằng lúc này đã gặp độc thủ, nhưng nếu vẫn còn một phần vạn may mắn...”
Tống Mẫn Thần gật đầu, trịnh trọng nói:
“Yên tâm, nếu thật sự còn một tia may mắn, ta nhất định sẽ cứu ông ấy.”
Tống Mẫn Thần không nói thêm gì nữa, lại đeo mặt nạ da người lên.
Ta một lần nữa nằm sấp trở lại đống rơm.
Cố Đình Chiêu, khi bức thư này tới tay chàng, mong rằng chàng đừng khiến ta thất vọng.
29
Vết thương sau lưng vừa kết vảy lại nứt toác ra.
Ta cuối cùng vẫn đợi được bóng người cao gầy ấy.
Chàng tháo nón lá xuống, để lộ gương mặt khiến ta ngày đêm nhung nhớ.
Ba tháng không gặp, Cố Đình Chiêu đã gầy đến mức hốc hác, dưới mắt là quầng thâm đậm đặc.
Trong đôi mắt luôn bày mưu tính kế ấy lúc này phủ kín tơ m.á.u.
Ta đang quay lưng về phía chàng, dùng nước muối lau vết thương đang rỉ m.á.u sau lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mỗi lần cử động, bờ vai đều không kiềm được mà run lên.
Giọng chàng gọi tên ta run rẩy đến không ra hình dạng.
Ta như một đứa trẻ bị tủi thân, lao vào lòng chàng.
“Xin lỗi, là ta tùy hứng, nhưng chàng không nên tới.”
Cố Đình Chiêu ôm thân thể gầy trơ xương của ta, vòng tay siết c.h.ặ.t.
Đầu ngón tay chàng chạm vào vết sẹo dữ tợn sau lưng ta.
“Là ta tới quá muộn, không bảo vệ được nàng.”
Giọng Cố Đình Chiêu đột nhiên trở nên kiên quyết:
“Chúng ta đi ngay bây giờ, thuyền đã đợi ở bến, trước khi trời sáng sẽ rời khỏi Hoài Nam.”
Ta đẩy chàng ra, lắc đầu.
“Không được. Ta không thể đi.”
Cố Đình Chiêu cau c.h.ặ.t mày, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra:
“Tại sao? Liễu Minh Viễn là một tên điên! Hắn sẽ g.i.ế.c nàng!”
Ta chỉ về phía những dãy lều của diêm công thấp thoáng ngoài cửa sổ.
“Nếu ta đi, hôm nay hắn sẽ đồ sát ba vạn diêm công làm con tin, chúng ta không thể ích kỷ như vậy.”
“Hơn nữa huyết thư đã tới tay, đến lúc đó chàng chỉ cần làm theo kế hoạch là được.”
Cố Đình Chiêu giữ c.h.ặ.t vai ta, giọng run rẩy:
“Con tin gì, giang sơn gì! Ta đều không quan tâm! Ta chỉ muốn nàng bình an vô sự!”
Nhưng ta không thể để chàng đ.á.n.h cược.
Ta vuốt ve gương mặt chàng, rơi lệ mà cười:
“Phụ thân ta e rằng đã gặp độc thủ! Còn những người đã c.h.ế.t kia nữa, không thể thật sự c.h.ế.t oan uổng như vậy.”
“Phu quân tin ta, ta nhất định sẽ toàn thân trở lui.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đợi mọi chuyện lắng xuống, chúng ta cùng tới Giang Nam, ngắm mười dặm hương sen, được không?”
Cố Đình Chiêu trầm mặc rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
“Lâm Mặc sẽ dẫn theo hai mươi ám vệ âm thầm bảo vệ nàng suốt đường.”
Chàng ở lại trong góc phòng củi canh chừng ta nửa canh giờ cuối cùng, không nói một lời.
Trời gần sáng, chàng đặt lên trán ta một nụ hôn mang theo mùi m.á.u tanh.
30
Ngày thứ hai sau khi Cố Đình Chiêu rời đi.
Tống Mẫn Thần cố ý đi ngang qua trước mặt tai mắt của Liễu Minh Viễn rồi lẻn vào phòng củi.
Vừa vào cửa, hắn đã đóng c.h.ặ.t cửa phòng, bước tới trước mặt ta.
Trước tiên hắn thở dài một tiếng, sau đó tận tình khuyên nhủ:
“Ta biết trong lòng cô vẫn còn hy vọng, nhưng hãy nhìn tình thế hiện tại đi, cả diêm trường đều là người của Quốc cữu, dù Cố Tướng có bản lĩnh thông thiên cũng không thể xông vào đây.”
“Hơn nữa ta nghe nói, Quốc cữu đã giăng thiên la địa võng chờ sẵn cho Cố Tướng, chỉ cần hắn dám đặt chân tới Hoài Nam nửa bước, chắc chắn có đi không về.”
Ta cúi đầu, không nói một lời, trông như đã bị thuyết phục.
Thấy vậy, Tống Mẫn Thần lại tiếp tục khuyên:
“Ta biết cô hận Quốc cữu, nhưng còn sống quan trọng hơn tất cả.”
“Cô nghĩ tới Thẩm đại nhân đi, nghĩ tới Cố Tướng đi, nếu cô c.h.ế.t rồi, họ sẽ ra sao?”
“Quốc cữu nói rồi, chỉ cần cô giao ra chứng cứ, hắn sẽ để cô và Thẩm đại nhân đoàn tụ.”
Ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:
“Liễu Minh Viễn tâm ngoan thủ lạt, sao có thể tha cho ta và phụ thân?”