Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 102



Hai ngày trước, Chúc Tuyết Dao vì lo lắng không yên nên ăn uống không ngon miệng, chỉ là khi ở một mình nàng không tự nhận ra.

Sáng ngày thứ hai, sau khi hai người ngủ dậy cùng nhau ăn sáng, Chúc Tuyết Dao mới đột nhiên nhận ra mình sắp đói lả rồi.

Người ta khi quá đói, dù có giữ lễ tiết thì tốc độ ăn cũng khó tránh khỏi nhanh hơn bình thường một chút, thế nên Yến Huyền phát hiện ra bữa này nàng ăn rất ngon miệng. Nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra nguyên do, không nói gì mà chỉ lặng lẽ gắp thức ăn vào đĩa cho nàng.

Hắn quá rõ nàng thích ăn gì, mỗi món gắp qua đều là thứ nàng ưa thích. Chúc Tuyết Dao lại đang ăn rất tập trung, cảm nhận được có người gắp đồ cho mình thì cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi nhiều.

Cứ thế một người ăn một người đút, hai bên cùng vui vẻ. Khi ăn xong muỗng cháo hồng đậu hạt sen cuối cùng trong bát, Chúc Tuyết Dao thở phào nhẹ nhõm tựa vào lưng ghế, trong lòng có một sự thoải mái không thốt nên lời.

Yến Huyền cũng thấy rất dễ chịu. 

Những ngày trước, nàng ở Trăn Viên còn hắn ở hành cung, đến cả mèo và con cái cũng không được gặp, hắn thấy bứt rứt lắm, lúc nằm trên giường cảm thấy vô cùng cô đơn, ăn uống cũng chẳng thấy mùi vị gì.

Vẫn là cảm giác cả nhà ở bên nhau là tốt nhất!

Mặc dù hắn vừa quay đầu đã thấy Tuế An đang được nhũ mẫu trông chừng, ăn uống nhem nhuốc đầy cả mặt.

"Sao lại ăn thành ra thế này." 

Yến Huyền dở khóc dở cười, cầm khăn định đi lau mặt cho Tuế An, nhưng Chúc Tuyết Dao đã ngăn hắn lại: "Cứ để nó thế đi. Mấy ngày nay con bé đột nhiên thích tự ăn, cứ để bẩn rồi lát nữa dọn dẹp một thể. Giờ mà lau thì một lát nữa lại bôi đầy mặt thôi, mà con bé sẽ mắng huynh đấy!"

Yến Huyền ngạc nhiên: "Trước khi ta đi hành cung con bé mới biết gọi cha thôi mà, giờ đã biết mắng người rồi sao?"

Hắn lo có ai dạy hư Tuế An.

Chúc Tuyết Dao biết hắn hiểu lầm, bật cười: "Không phải kiểu mắng chửi kia đâu, nhưng nghe ngữ điệu thì không phải lời tốt lành gì."

Yến Huyền thở phào, lại quay đầu nhìn Tuế An: "Nhỏ tuổi mà cá tính thật."

Lời vừa dứt, không biết là trùng hợp hay Tuế An nghe hiểu thật, bỗng nhiên quay mặt lại, nhíu mày nhìn chằm chằm hắn. 

Yến Huyền chột dạ, ho khan một tiếng, lại múc một bát sữa đậu nành để uống.

Ăn sáng xong, Tuế An được nhũ mẫu đưa về sương phòng học nói chuyện, tiện tay "bắt cóc" luôn cả Bạch Đường dễ tính nhất.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền lên giường ngủ thêm một giấc, lúc tỉnh lại thì Bá Vương đang nằm trên người Chúc Tuyết Dao, còn Hoàng Tửu thì ngồi chễm chệ trên mặt Yến Huyền.

Thế nên Yến Huyền bị làm cho nghẹt thở mà tỉnh, hắn cạn lời nhấc Hoàng Tửu ra, thấy Bá Vương đang nằm trên người  Chúc Tuyết Dao dịu dàng nheo mắt, liền búng vào trán Hoàng Tửu: "Ngươi không học được chút gì tốt đẹp sao."

Chúc Tuyết Dao cũng tỉnh rồi, vốn đang nhắm mắt, nghe thấy câu này thì phụt cười.

Yến Huyền ném Hoàng Tửu ra, lật người ôm lấy nàng: "Dao Dao, muội nói xem chuyện vỡ đê này chúng ta có nên trực tiếp báo cho đại tỷ không? Di Châu dù sao cũng là đất phong của tỷ ấy."

Hai ngày nay Chúc Tuyết Dao đã nghĩ qua chuyện này, nàng mím môi, thở dài: "Cứ để cha mẹ quyết định đi. Tuy tai họa dính dáng đến Di Châu, nhưng chúng ta cũng không nói rõ được liệu có phải nhắm vào đại tỷ hay không."

"Cũng đúng." Yến Huyền nhíu mày, đầu óc cũng khá rối bời.

Chủ yếu là chuyện này quá kỳ lạ.

Nguyên nhân của lũ lụt là do có người nước láng giềng nổ tung đê đập, mà nước láng giềng này xưa nay quan hệ với Đại Diệp đều khá tốt, chuyện này là thế nào chứ?

...

Đêm đó, một bóng đen nhanh nhẹn mảnh khảnh lặng lẽ lẻn vào cửa sổ sau kho hàng của Thượng Phục Cục. Dưới hành lang trước cửa vẫn có sáu thái giám túc trực như thường lệ, bóng lưng đen ngòm bị ánh trăng hắt lên giấy dán cửa sổ, bọn họ làm việc không hề lơ là, mỗi người đều tập trung cao độ, nhưng không ai phát hiện ra trong phòng phía sau đã có người lẻn vào.

Bóng đen vô cùng cẩn thận quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bộ quan phục đang treo phẳng phiu trên giá áo bằng gỗ nam. Thế là người đó nhẹ tay nhẹ chân sờ tới, cúi người quẹt mồi lửa, nhanh chóng châm sáng mồi hương trong tay.

Thứ này gọi là mồi hương, nhưng thực chất không có mùi vị gì. Nàng ta kiên nhẫn đợi đến khi mồi hương cháy hết, thu dọn tàn tro cẩn thận rồi lại theo đường cũ trở về, nhảy ra khỏi cửa sổ, từ đầu đến cuối không hề phát ra một tiếng động nào.

...

Trăn Viên, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ăn sáng xong liền lên xe ngựa, đưa theo Tuế Hoan và Tuế An cùng trở về Lạc Dương.

Ban đầu bọn họ không định đưa bọn trẻ đi cùng, nhưng Tuế Hoan nghe nói bọn họ sắp về thì làm ầm lên đòi gặp tỷ tỷ, Chúc Tuyết Dao đành phải đồng ý. Mà để Tuế An ở lại một mình cũng không tiện, đứa trẻ hơn một tuổi đã dần phân biệt được người thân rồi, cả nhà đều không ở bên cạnh con bé sẽ dỗi.

Đưa theo hai đứa trẻ thì không thể đi quá gấp, cả nhà mãi đến tối mịt ngày hôm sau mới về tới phủ đệ Lạc Dương. Tuế Hoan buồn ngủ ngáp ngắn ngáp dài vẫn còn đòi đi tìm tỷ tỷ, may mà Yến Huyền dỗ dành nói mai hãy đi con bé mới chịu nghe.

Sáng hôm sau, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền dặn dò nhũ mẫu đợi Tuế Hoan dậy ăn cơm xong là có thể trực tiếp đưa con bé đến học cung Văn Hoa tìm Tuế Kỳ, nhưng không được làm phiền Tuế Kỳ đang trong giờ học. Hai người thì ăn sáng đã vào cung ngay, sáng sớm đế hậu phải lên triều, bọn họ đến thỉnh an Thái hậu trước, vừa vặn cùng Thái hậu đang ăn sáng.

Thái hậu xưa nay không màng triều chính, hai năm nay càng lánh đời hưởng lạc, phần lớn thời gian chỉ thích gặp mặt các hoàng tử công chúa và phi tần, đến cả ngoại mệnh phụ cũng lười chẳng buồn để tâm, gặp Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cũng chỉ tán gẫu chuyện nhà. Lúc thì bà lo lắng cho hôn ước của Chiêu Minh đại trưởng công chúa, lúc thì thở ngắn than dài cho Đông cung. Yến Huyền nghĩ đến chuyện lát nữa phải bẩm báo với nhị thánh, không chắc liệu có liên quan đến Chiêu Minh đại trưởng công chúa hay không, nên cố ý thăm dò ý tứ của Thái hậu, liên tục kéo chủ đề về phía đất phong Di Châu, hy vọng Chiêu Minh đại trưởng công chúa khi nói chuyện phiếm với Thái hậu có nhắc đến tranh chấp gì liên quan, nhưng chẳng thu được gì.

Khi mặt trời đã lên cao, buổi triều sớm ở điện Tuyên Đức kết thúc, lúc đế hậu trở về điện Tuyên Thất thì Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đã chờ ở ngoại điện. 

Bọn họ không cho cung nhân bẩm báo trước, đế hậu vào điện thấy bọn họ thì không khỏi sửng sốt, rồi liền cười, Hoàng hậu nói: "Vào trong ăn chút điểm tâm mà chờ."

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền bèn vào nội điện, đế hậu về tẩm điện thay thường phục xong mới ra gặp bọn họ. 

Trên đường đi, bọn họ đã diễn tập cách bẩm báo vài vòng, nhưng giờ thật sự phải nói chuyện, cả hai lại đều có chút căng thẳng khó hiểu, ánh mắt đưa qua đưa lại mấy hồi, Hoàng đế nhìn mà nhíu chặt mày: "Hai đứa đang có ý đồ xấu gì đấy?"

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền: "..."

"Phụ hoàng, chúng con là hạng người đó sao!" Yến Huyền không phục nói, vừa nói vừa trực tiếp hỏi mượn bức thư kia từ chỗ Chúc Tuyết Dao, đứng dậy bước tới trước án ngữ, ngồi xuống đối diện, trực tiếp dâng thư lên cho đế hậu.

Đế hậu ngồi song song nhìn nhau một cái, Hoàng hậu vừa đưa tay nhận lấy vừa hỏi: "Đây là cái gì?"

Yến Huyền nói ngắn gọn: "Lũ lụt ở phía Tây Nam mùa hè năm ngoái, Dao Dao cảm thấy lượng mưa không nhiều đến thế, e là có gì khuất tất nên đã sai ám vệ đi tra, đây là kết quả."

Hắn vừa nói, Chúc Tuyết Dao vừa nghe tiếng tim mình đập loạn xạ.

Sở dĩ Yến Huyền bẩm báo như vậy là vì nàng đã giải thích với hắn như thế, nhưng cách nói này thực ra rất khiên cưỡng, chỉ vì cảm thấy mưa không nhiều lắm mà đã huy động cả ám vệ đi tra nước láng giềng thì quá cường điệu rồi. Đế hậu bình thường đối với con cái tuy từ ái, nhưng cũng không có nghĩa là họ dễ bị lừa gạt.

Quả nhiên, lời Yến Huyền vừa dứt, Hoàng đế liền nhìn Chúc Tuyết Dao với vẻ mặt phức tạp: "Con trở nên đa nghi như vậy từ khi nào vậy?"

May mà Chúc Tuyết Dao cũng đã chuẩn bị sẵn lời ứng phó, nàng đáp: "Vốn dĩ con cũng chỉ là nghĩ vẩn vơ thôi, sau đó nghĩ tới Di Châu là đất phong của đại tỷ, chỉ sợ thật sự có ẩn tìnhnhắm vào đại tỷ, nên mới để tâm thêm hơn, coi như phòng bệnh hơn chữa bệnh, không ngờ... Hình như đúng là có chuyện thật."

Hoàng đế nghe vậy theo bản năng nhìn sang Hoàng hậu, Hoàng hậu đọc lướt qua từng trang một, sắc mặt ngày càng nặng nề.

Hoàng đế sững sờ,, hỏi: "Thế nào?"

Hoàng hậu dứt khoát đưa thư cho ông: "Ông tự xem đi."

Hoàng đế, đọc kỹ vài trang, thốt lên: "Thật sao?"

Chúc Tuyết Dao mím môi nói: "Ám vệ làm những việc này tự có thủ đoạn riêng, chứng cứ tuy đều là gián tiếp, nhưng cũng đủ để đối chiếu lẫn nhau. Chưa nói tới những gạch đá có vết tích nổ mà họ tìm thấy có đủ chứng minh là do lúc vỡ đê gây ra hay không, chỉ nói việc vài ngôi làng gần đó trước khi vỡ đê đều nghe thấy những tiếng nổ lớn khác thường đã rất kỳ lạ rồi. Nơi đó vốn cũng từng xảy ra lũ lụt, động tĩnh này có phải là động tĩnh vỡ đê hay không, người dân địa phương chắc chắn phải rõ nhất."

Hoàng hậu nhíu mày: "Nhưng nếu thật sự là như vậy thì là do ai làm? Rồi nhắm vào ai?"

"Chuyện này thì khó mà điều tra được." Chúc Tuyết Dao thở dài lắc đầu, "Ám vệ đã hỏi vài ngôi làng ở Xiêm La, chỉ có thợ săn nhắc tới việc vài ngày trước khi xảy ra lũ lụt từng gặp một số người lạ trong rừng núi, lúc đó họ không để ý lắm, bị ám vệ hỏi mới thấy hành tung khả nghi, nhưng cũng sớm chẳng thấy tăm hơi đâu nữa rồi."

Đế hậu im lặng nhìn nhau, Hoàng đế trầm giọng: "Không biết A Phù có đắc tội với ai không."

Hoàng hậu bình tĩnh hơn một chút, phân tích: "Cũng chưa chắc là nhắm vào A Phù, cũng chưa chắc là nhắm vào Đại Diệp, đó dù sao cũng là đê đập của nước Xiêm La, có lẽ là tranh chấp nội bộ của nước Xiêm La đã vô tình liên lụy đến Đại Diệp."

"Dù chân tướng thế nào thì đều phải tra cho ra kết quả." Ánh mắt Hoàng đế uy nghiêm, "Nếu là nhắm vào A Phù hay chúng ta, đương nhiên không thể để lại hậu họa; nếu là nội đấu của Xiêm La liên lụy đến chúng ta —" Ông cười lạnh một tiếng, "Nạn nhân gần một triệu người, người thiệt mạng không biết bao nhiêu mà kể, Quốc vương Xiêm La nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích."

Hoàng hậu gật đầu: "Đúng vậy."

Thế là nhị thánh lập tức hạ chỉ triệu Hồng Lư Tự, Hộ bộ, Binh bộ tức tốc đến thương nghị. Các thái giám truyền tin trong vòng một khắc đã ra khỏi cung môn, phi ngựa cấp tốc tới các phủ đệ, quan nha để truyền lời.

Hai khắc sau, Kha Vọng không màng lễ tiết xông thẳng vào viện của Chiêu Minh đại trưởng công chúa, nhìn quanh một lượt, xách một thái giám bên cạnh lên hỏi: "Trung Tín Hầu có ở đây không?!"

"Không không không... không có ở đây!" Thái giám sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu.

Tạ ơn trời đất.

Sắc mặt Kha Vọng dịu đi ba phần, buông thái giám đó ra, sải bước đi vào cửa phòng trước mặt.

Yến Tri Phù đang đọc sách trong nội thất, nghe thấy tiếng Kha Vọng quát tháo bên ngoài liền đặt sách xuống, nhíu mày ngẩng đầu tĩnh lặng chờ hắn đi vào.

Thế là Kha Vọng vừa vào cửa đã nghe Đại trưởng công chúa hỏi: "Có chuyện gì?"

"Chủ thượng." Kha Vọng chắp tay nín thở, "Nhị thánh vừa triệu tập mấy vị quan viên đến điện Tuyên Thất đình nghị, nói là... ám vệ do Ngũ điện hạ sai đến Di Châu điều tra vụ án đã tra ra được một số ẩn tình về nạn lũ lụt."

"Ẩn tình về nạn lũ lụt?" Yến Tri Phù nhướng mày, "Ý gì?"

Kha Vọng nói: "Nghe nói là có người nổ tung đê đập của nước Xiêm La dẫn đến lũ lụt tràn vào. Còn về việc là ai làm, vì sao lại hạ sách này, hiện vẫn chưa rõ."

Yến Tri Phù sững người.

Kẻ chủ mưu đứng sau chuyện này đối với đế hậu và triều thần là một ẩn số, nhưng đối với nàng thì không. Tuy trước đó nàng không biết lũ lụt có ẩn tình khác, nhưng nghe Kha Vọng nói như vậy, nàng đã biết là ai làm, và xuất phát từ mục đích gì.

Nàng chỉ chấn động vì kẻ này lại có thể âm hiểm lạnh lùng đến thế, có thể không chừa thủ đoạn đến mức như vậy.