Sau cơn chấn động ngắn ngủi, Yến Tri Phù nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Kha Vọng yên lặng đứng chờ, Yến Tri Phù trầm tư một lúc lâu mới nói: "Triều đình xưa nay luôn tránh né giới giang hồ như tránh tà, huống hồ nạn lũ lụt đã là chuyện từ nửa năm trước, lúc này dù có đi tra thì phần lớn cũng chẳng tra ra được gì."
Kha Vọngđáp một tiếng "Vâng", lựa lời rồi nói: "Cùng lắm cũng chỉ tra đến bước của Vu Khinh, tra xuống sâu hơn nữa thì khó như lên trời." Nói đến đây, ông ta quan sát Đại trưởng công chúa, nghi ngờ dò hỏi: "Chủ thượng cảm thấy chuyện này là..."
Yến Tri Phù cười khẽ.
Nàng lúc này mới nhận ra Kha Vọng không rõ nguyên do, hay nói cách khác, thật ra ông ta cũng giống nàng, đã đoán ra manh mối, nhưng lại càng không dám tin vào kết quả này hơn nàng.
Nàng lắc đầu: "Chuyện ở Di Châu ông đều rõ cả, không cần ôm tâm lý may mắn nữa đâu, đúng như ông nghĩ đấy."
Kha Vọng nghẹt thở, sắc mặt cứng đờ, vẫn không dám tin: "Thật sự có thể táng tận lương tâm, đến mức này sao?"
"Điều này, ta cũng không ngờ tới." Yến Tri Phù thở dài, "Ta vốn định thu xếp xong chuyện của Thái tử trước, nhưng hắn đã làm đến bước này thì không thể kéo dài thêm nữa."
Kha Vọng chần chừ một lát, nói: "Hai chuyện này vốn không xung đột nhau? Dù sao triều đình cũng tra không rõ, phía chủ thượng nếu giữ vững được thì cũng có thể..."
"Sao, mạng của bách tính không phải là mạng người hả?" Yến Tri Phù nhướng mày.
Kha Vọng lập tức im bặt.
Đúng vậy, phía nàng đương nhiên giữ vững được, nhưng mạng của bách tính chẳng lẽ không phải mạng người?
Kẻ đó nếu thật sự vì lợi ích riêng mà dám nổ đê gây lũ lụt, quỷ mới biết lần sau hắn lại làm ra chuyện gì.
Kha Vọng gật đầu, suy tính rồi lại nói: "Nhưng nếu chủ thượng đột nhiên thay đổi thái độ, e là cũng khiến người ta sinh nghi."
"Ừ." Yến Tri Phù gật đầu, "Đặc biệt là vào lúc triều đình đang điều tra chuyện này, ta đột nhiên thuận theo ý hắn thì quá đột ngột. Cứ tạm hoãn lại đã, đợi một hai tháng nữa chuyện này nhạt đi, ta sẽ tự tìm thời cơ hành sự."
Đến đây, nàng trầm giọng thở dài: "Thẩm Ngư dạo này thế nào rồi?"
"Không nghe thấy tin gì ạ." Kha Vọng đáp.
Ồ, thế là vui quên lối về rồi.
Yến Tri Phù giễu cợt nghĩ.
Như vậy là tốt nhất, đỡ cho hắn vào thời điểm mấu chốt lại tới làm vướng chân nàng.
..
Phủ Phúc Tuệ Quân.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền sau khi xuất cung đã đến học cung Văn Hoa đón Tuế Kỳ và Tuế Hoan. Tuế Kỳ rất vui vì sự xuất hiện đột ngột của họ, nhưng Tuế Hoan thì không, con bé cảm thấy học cung quá vui, trên xe ngựa về nhà nói muốn sớm được đến học cung cùng tỷ tỷ đọc sách.
Chúc Tuyết Dao cạn lời: "Đứa trẻ khác đều mong không phải đi học, sao con lại thích học cung thế không biết!"
Yến Huyền vốn chỉ cười nhìn Tuế Hoan lải nhải, nghe câu này liền buột miệng: "Lúc nàng bằng chừng này cũng ngày ngày đòi đến học cung đấy thôi."
"Có sao?" Chúc Tuyết Dao trố mắt.
Yến Huyền khựng lại, lập tức ngậm miệng, mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngượng nghịu nói: "Ta nói linh tinh đấy."
Chúc Tuyết Dao nhìn phản ứng của hắn liền hiểu ra ngay, nàng lúc đó đòi đến học cung e là vì Yến Quyết...
Chỉ là bây giờ nàng đã không còn ấn tượng gì nữa rồi.
Về đến phủ, Tuế Hoan vẫn kiên trì lải nhải với họ họ. Chúc Tuyết Dao nghĩ một hồi, thấy cũng được, dù sao Tuế Hoan đến mùa thu cũng phải vào học cung rồi, không chênh lệch mấy tháng này. Nàng bèn nói với Tuế Hoan đợi tỷ tỷ lần sau nghỉ phép sẽ để hai đứa cùng đến học cung, mấy ngày này sẽ giúp Tuế Hoan chuẩn bị đồ dùng cần thiết, còn phải chào hỏi các thầy ở học cung một tiếng, Tuế Hoan mừng rỡ đồng ý.
Kết quả là chính trong mấy ngày này, nhị thánh đều đổ bệnh. Văn võ bá quan tuy lo lắng nhưng cũng không thấy bất ngờ, bởi vì từ sau ngày Thụy Vương và Phúc Tuệ Quân vào cung báo tin, mấy ngày liền nhị thánh hầu như thức trắng để nghị sự, hiếm khi nghỉ ngơi cũng ngủ không yên giấc, sinh bệnh là chuyện quá đỗi bình thường.
Chỉ là trận bệnh này đến nặng hơn mọi người dự tính một chút, bệnh tình của Hoàng hậu nhẹ hơn, trong năm ngày vẫn có hai ba ngày có thể lên triều sớm chống đỡ; còn Hoàng đế thì từng hôn mê, ngự y thay mấy phương thuốc cũng không thấy khởi sắc.
Các hoàng tử công chúa từ ngày đầu tiên đã bàn bạc chia nhau luân phiên ở bên chăm sóc, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều dứt khoát dọn vào cung ở, nhờ vậy mà chuyện Tuế Hoan đi học sớm lại vô tình giúp được họ, khiến họ bớt được chút tâm trí lo toan.
Mùng một tháng ba, hai vợ chồng tranh thủ chút thời gian rảnh đưa hai đứa trẻ cùng đến học cung. Tuế Kỳ lo lắng cho bệnh tình của đế hậu, nói tối tan học sẽ vào cung ngay. Tuế Hoan vì lần đầu đến học cung mà phấn khích, hoàn toàn không để tâm chuyện khác, tới nơi liền vui vẻ chào tạm biệt cha mẹ.
Thực ra Tuế Hoan không phải người duy nhất đi học sớm, Yến Minh Dương của Đông cung còn nhỏ hơn con bé vài tháng nhưng vừa hết Tết đã đến học cung rồi.
Về nguyên do đi học sớm, Đông cung không nói rõ, trong học cung có người nói là ý của Thái tử, có người nói là ý của Phương phụng nghi, nhưng tóm lại Thái tử đã gật đầu. Nghĩ lại vì nó là đứa con trai duy nhất ở Đông cung, dù Phương phụng nghi thất sủng thì Thái tử vẫn phải coi trọng.
Suy đoán này khiến Yến Minh Dương trong hơn một tháng qua được vây quanh như sao vây quanh trăng, mãi đến hôm nay Tuế Hoan tới, bầu không khí trong học cung mới xuất hiện sự thay đổi vi diệu.
Chúc Tuế Hoan và Yến Minh Dương cùng tuổi, lẽ dĩ nhiên trở thành bạn học. Học sinh trong lớp này đều là những đứa trẻ tầm bốn tuổi, phần lớn là con em quan lại. Đám trẻ thấy bạn mới vốn đã thấy lạ lẫm, những đứa trẻ lớn lên trong lầu hồng gác tía lại được người lớn rỉ tai nên ít nhiều đều rõ chuyện trong cung, liền biết vị này là con gái của Phúc Tuệ Quân và Thụy Vương, chưa kịp nhớ chuyện đã được sắc phong làm Thừa Lạc quận chúa, nhất thời sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Tuế Hoan.
Yến Minh Dương tuy chưa nói rõ được thế nào là "hụt hẫng", nhưng nó biết rõ mình đang khó chịu. Điều vi diệu hơn là so với Tuế Hoan, hắn ngược lại không có tước vị, điểm này trước đây ở Đông cung hắn đã nghe cung nhân bàn tán, giờ nghĩ lại càng thấy không vui.
Thế là Yến Minh Dương nhanh chóng không nhịn được nữa.
Sau bữa trưa, nó thấy các bạn học vốn đang chơi cùng nhau đều vây quanh Tuế Hoan hỏi đông hỏi tây, một ngọn lửa không tên bốc lên ngùn ngụt. Nghĩ ngợi một hồi, nó nhớ lại lời mẫu phi từng nói riêng, liền chỉ tay vào Tuế Hoan, hét lớn: "Nó có gì tốt chứ! Mẫu phi ta nói rồi, nó không phải do Phúc Tuệ Quân đẻ ra, nó là đứa trẻ hoang ở ngoài!"
Một câu khiến đám trẻ trong phòng đồng loạt quay đầu lại, trong đó đa số không hiểu lắm ý của Yến Minh Dương là gì, nhưng lờ mờ nghe ra không phải lời tốt lành; cũng có vài đứa sớm hiểu chuyện như Yến Minh Dương thì trợn mắt há mồm.
Tuế Hoan nhíu mày, chưa kịp nghĩ ra cách phản bác thì ở cửa vang lên tiếng quát hỏi của một cậu bé: "Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế!"
Tuế Hoan quay đầu, thấy tỷ tỷ nhà mình cùng các ca ca tỷ tỷở phủ Thục Ninh công chúa đều đang đứng ở cửa, người mở miệng chất vấn chính là trưởng tử của Thục Ninh công chúa, Yến Minh Liễu.
Bầu không khí càng thêm vi diệu.
Nếu là người khác xuất hiện, Yến Minh Dương có lẽ còn hơi chùn bước, nhưng thấy Yến Minh Liễu, nó càng phẫn nộ. Bởi vì tuy Khang Vương và Hằng Vương kết hôn sớm hơn cha hắn, nhưng mấy năm trước toàn sinh con gái, nó là trưởng tử trưởng tôn của đế hậu. Cho đến sau này hai người con của Thục Ninh công chúa đổi sang họ Yến, Yến Minh Liễu còn lớn hơn nó ba tuổi, tuy tính kỹ ra vẫn chỉ là "ngoại tôn", nhưng vẫn làm lung lay địa vị của nó, ít nhất mẫu phi nó đã nói như vậy.
Yến Minh Dương lập tức nghênh cổ lên nói: "Ta bảo Chúc Tuế Hoan là đứa trẻ hoang! Chúc Tuế Kỳ cũng thế! Ngươi dám bảo không phải không!"
Yến Hiểu Như thấy Chúc Tuế Kỳ sa sầm mặt, vừa định an ủi thì ca ca bên cạnh đã xắn tay áo lao ra: "Ngươi tìm chết à!"
"A!"
Đối mặt với Yến Minh Liễu cao hơn cả nửa cái đầu, đám nhóc trong lớp lập tức dạt ra xa.
Yến Minh Dương cũng muốn trốn nhưng không kịp, bị Yến Minh Liễu tóm gọn cổ áo.
Yến Minh Liễu thật sự muốn đấm nó, nắm đấm đã vung lên thì bị Chúc Tuế Kỳ theo sau giữ chặt lấy: "Ca ca đừng giận!"
Yến Minh Liễu khựng lại, Chúc Tuế Kỳ đã quay sang nhìn Yến Minh Dương.
Con bé vừa chắn Tuế Hoan sau lưng, vừa dùng ánh mắt khiêu khích quét lên quét xuống Yến Minh Dương mấy lượt, rồi bật cười.
"Ngươi cười cái gì!" Yến Minh Dương vẫn bị Yến Minh Liễu túm cổ, tiếng chất vấn nghe có vẻ mạnh mẽ nhưng thực chất rất chột dạ.
Chúc Tuế Kỳ thu lại nụ cười, nghiêng đầu, gằn từng chữ: "Bọn ta đúng là không phải do mẹ ta đẻ ra, thế nên cha mẹ nhận nuôi chúng ta là vì thật lòng yêu thương chúng ta! Còn ngươi... Ngươi được sinh ra là vì cha mẹ không qua dạm hỏi mà đã gian..."
Yến Hiểu Như lập tức bịt miệng con bé lại, chặn đứng chữ "tình" cuối cùng.
Tuế Kỳ tỏ ra vô tội, mặt Yến Hiểu Như trắng bệch: "Muội đừng nói bậy!"
"Ngươi nói lại lần nữa xem!" Yến Minh Dương gồng mình vùng ra định xông tới đánh Chúc Tuế Kỳ.
Yến Minh Liễu lại lập tức chặn nó lại, hai cậu bé tức thì lao vào đánh nhau, đứa trẻ đứng gần cửa nhất sợ hãi hét lên gọi thầy: "Đánh nhau rồi!"
Hai khắc sau, tin tức truyền vào cung, Chúc Tuyết Dao đờ đẫn quay đầu nhìn Yến Huyền, chỉ biết gọi: "Ngũ ca..."
Hôm nay vốn là một ngày tốt, bởi vì Hoàng đế đã hôn mê bảy tám ngày sáng nay cuối cùng đã tỉnh lại. Cũng chính vì vậy, các hoàng tử công chúa cùng phi tần lúc này đều tụ họp, mọi người đang vui vẻ hòa thuận.
Thế rồi họ nghe tin lũ trẻ đánh nhau, còn nghe được Tuế Kỳ đã mắng cái gì.
Nhất thời, trong tẩm điện thiên tử im phăng phắc, mọi người kẻ nhìn trời người nhìn đất, đến cả đế hậu sắc mặt cũng cứng đờ. Còn về sắc mặt của Yến Quyết, Chúc Tuyết Dao chẳng dám nhìn tới.
Tiếp đó, Tuế Hoan tiên phong khóc lóc chạy vào: "Ông nội ơi, có người bắt nạt con! Oa..."
Con bé lao thẳng vào người Hoàng đế, Hoàng đế đang nằm bệnh trên giường vốn dĩ sắc mặt u ám, thấy con bé khóc như vậy rốt cuộc không nỡ, đưa tay vỗ vỗ: "Hoan Hoan, đừng khóc nhé, nào nào, cởi giày lên giường nằm nghỉ một lát."
Phía sau con bé, Chúc Tuế Kỳ, Yến Minh Liễu, Yến Hiểu Như và Yến Minh Dương cũng lần lượt vào điện, bốn đứa trẻ vẫn giữ đúng quy tắc thỉnh an đế hậ trướcu, sau đó chào hỏi các bậc tiền bối trong điện, nhưng đứa nào đứa nấy đều viết rõ sự không vui lên mặt.
"Tuế Kỳ, con lại đây!" Chúc Tuyết Dao quát khẽ.
Tuế Kỳ không dám ngẩng đầu, thấp thỏm lo âu bước tới trước mặt mẹ.
Chúc Tuyết Dao bất lực hỏi: "Sao con có thể nói những lời đó!"
Câu này vừa hỏi ra, dường như càng thêm khó xử.
Chúc Tuyết Dao cũng không chắc có nên tiếp tục chủ đề này không.
Ngược lại Hoàng hậu rất nhanh đã hoàn hồn, hỏi Tuế Kỳ: "Kỳ Kỳ, con có biết lời đó có nghĩa là gì không?"
Tuế Kỳ ngước nhìn Hoàng hậu, đôi mắt sáng rực mở to: "Con không biết ạ! Con nghe cung nhân nói, thế nghĩa là gì?"
"..." Chúc Tuyết Dao nhíu mày, "Không biết nghĩa là gì mà con cũng mang ra mắng người sao?"
Tuế Kỳ ngẩng cao đầu: "Con không biết nghĩa là gì, nhưng con biết đó không phải lời tốt lành!" Nói rồi con bé đường hoàng chỉ tay vào Yến Minh Dương, "Nó ở trước mặt mọi người nói con và muội muội là đứa trẻ hoang, tại sao con không thể mắng hắn! Con cứ chọn lời khó nghe nhất mà mắng hắn đấy! Kệ nó nghĩa là gì!"
Giọng của cô bé vang dội, còn lộ ra chút ngây thơ và bướng bỉnh đặc trưng của trẻ con.
Dù hoàn toàn không có ý nhận lỗi, nhưng sau câu nói này của con bé, bầu không khí ngột ngạt trong điện ngược lại dãn ra đôi chút.
Chúc Tuyết Dao thấy Quý phi ngồi ở cuối giường đang âm thầm gật đầu, còn vài huynh đệ tỷ muội khác rõ ràng đang nhịn cười.
Hoàng đế chắc cũng đang nhịn cười, vì ông đột nhiên quay mặt vào phía trong giường, vò vò cái chỏm tóc buộc của Tuế Hoan.
Tuế Hoan đáng thương vốn dĩ đang khóc sướt mướt, lại bị vò tóc, thế là càng khóc dữ dội hơn.
"... Cái đứa nhỏ này!" Chúc Tuyết Dao cạn lời.
Thục Ninh công chúa ở cách đó không xa ho một tiếng, kéo con trai mình: "Con sao thế, còn học được cách đánh nhau nữa à?"
Yến Minh Liễu học theo điệu bộ của Tuế Kỳ, bướng bỉnh ngẩng đầu: "Hắn ở trước mặt mọi người nói hai muội muội là đứa trẻ hoang, tại sao con không được đánh hắn! Con nhất định phải đánh hắn!"
"Con im miệng!" Thục Ninh công chúa suýt nữa thì phì cười, vất vả lắm mới nghiêm túc lại được, quát khẽ, "Con và Tuế Kỳ không giống nhau! Ra ngoài úp mặt vào tường phản tỉnh cho ta!"
"Hừ!" Rõ ràng Yến Minh Liễu không phục, nhưng cũng nghe lời, hành lễ với Thục Ninh công chúa xong rồi nghiến răng nghiến lợi bỏ đi.
Thục Ninh công chúa thầm thở phào, quay sang định khuyên Chúc Tuyết Dao: "A Dao, Tuế Kỳ cũng..."
"Tuế Kỳ không đi." Chúc Tuyết Dao trực tiếp ngắt lời tỷ ấy.
Nàng biết Thục Ninh công chúa định khuyên nàng cũng để Tuế Kỳ ra ngoài úp mặt vào tường, đây là ý tốt, coi như cho Thái tử một bậc thang để xuống. Nhưng lúc này nàng cũng đã nghĩ thông rồi, đạo lý không phải luận như vậy.
Nàng nhìn thẳng vào Yến Quyết nãy giờ vẫn im lặng: "Đại ca."
Yến Quyết nhìn lại.
Chúc Tuyết Dao thản nhiên nói: "Con gái nhà chúng muội đúng là có chỗ thất lễ, nhưng người khơi mào là Minh Dương. Dù Tuế Kỳ có bị phạt thì Minh Dương cũng phải xin lỗi trước đã."
Sắc mặt Yến Quyết xanh mét.
Chúc Tuyết Dao ung dung thưởng thức vẻ giận dữ của hắn, đồng thời lén quan sát sắc mặt của đế hậu.
Ngoài việc bảo vệ con nhà mình, nàng cũng có ý định phơi bày mâu thuẫn với Yến Quyết trước mặt đế hậu.
Nàng rất muốn xem hắn sẽ nói gì.