Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 105



Sức khỏe của Hoàng đế chuyển biến khá nhanh, sáng ngày thứ nhất tỉnh lại, đến sáng sớm ngày thứ ba đã có thể lên triều.

Hoàng hậu, người mấy ngày trước một mình chống đỡ triều đình, ngày hôm nay đường đường chính chính "lén lút" lười biếng. Khi Hoàng đế đi thượng triều, bà vẫn chưa ngủ dậy. Lúc trên triều đang tranh luận sôi nổi như lửa đổ thêm dầu, bà lại đang cùng Chúc Tuyết Dao ăn sáng tại cung Trường Thu.

Mấy ngày trước Chúc Tuyết Dao cũng khá mệt mỏi. Việc hầu bệnh thực ra không có việc gì nặng nhọc cần nàng phải tự tay làm, hơn nữa đám hoàng tử công chúa thay phiên nhau, thời gian mỗi người trực không nhiều, chủ yếu là mệt tâm.

Hiện giờ cuối cùng cũng được thả lỏng, Chúc Tuyết Dao nói với Hoàng hậu: "Đợi đến khi vào hè, cha mẹ nhất định phải nhân dịp đi tránh nóng mà nghỉ ngơi thật tốt. Nếu hành cung bên phía Ngũ ca có thể khánh thành thì đi hành cung, nếu không kịp thì đến Trăn Viên, không đi không được."

Lần này Hoàng hậu không dám cãi bướng với nàng, cười khổ: "Được, trời nóng lên chúng ta sẽ đi, chính sự gác lại vài ngày cũng không sao."

Thế mới được chứ.

Chúc Tuyết Dao khá hài lòng, đã thầm tính toán xem có thể sắp xếp trước những gì ở Trăn Viên. Hai mẫu tử đang hòa thuận ăn sáng thì Oánh tần ở hậu cung sai người đến báo tin, nói Uyển Ninh công chúa xuất giá năm ngoái đã có thai được hai tháng. Hoàng hậu và Chúc Tuyết Dao nghe tin đều rất vui mừng, Hoàng hậu lập tức kéo Chúc Tuyết Dao cùng đến kho của cung Trường Thu, hăng hái quà mừng cho Uyển Ninh công chúa và Oánh tần.

Khi Hoàng hậu đang nhắm trúng một miếng ngọc bội tạc hình hoa sen chung một gốc bằng ngọc Điền Hòa để ban thưởng cho Oánh tần, Chúc Tuyết Dao thở dài.

Hoàng hậu nghe thấy tiếng liền nghiêng đầu, cười nhìn nàng nói: "Tuổi còn trẻ, thở dài cái gì?"

Chúc Tuyết Dao mím môi: "Con chỉ có chút bùi ngùi, chuyện tranh giành ngôi vị trong triều đã náo loạn thành thế kia rồi, mà trong hậu cung vẫn hòa thuận như vậy. Quý phi nương nương là mẫu thân ruột của Tam ca mà cũng không làm tổn hại đến tình cảm với mẫu hậu, thật là hiếm có."

"Đúng là hiếm có." Hoàng hậu cũng cảm thán, "Chỉ có thể nói là... có thể gặp mà không thể cầu đi. Ta cùng Quý phi, Tuyên phi và Mai phi đã khuất từng cùng nhau chịu khổ ở Di Châu, mấy người địa vị thấp hơn phía dưới, người trẻ nhất cũng là vào cung từ lúc mới lập quốc. Mười mấy năm không nảy sinh xích mích, thế mới chống đỡ được những chuyện phiền lòng hiện nay."

"Thật tốt quá." Chúc Tuyết Dao gật đầu, biểu cảm mơ màng, rồi lại nở nụ cười rạng rỡ, "Cha mẹ đã có khởi đầu tốt như vậy, con cháu đời sau chắc hẳn cũng đều hòa thuận, quyết không có chuyện huynh đệ tương tàn!"

Lời này nghe qua cũng rất cát tường, thoạt nghe chỉ là chọn lời hay ý đẹp để nói. Nhưng Hoàng hậu đương nhiên nhớ tới những lời nàng nói riêng với Yến Huyền mấy ngày trước, trong lòng không khỏi chùng xuống, hồi lâu không nói gì.

Chúc Tuyết Dao không vội nói thêm, tiếp tục chọn trang sức cho Bát muội muội. Vừa chọn xong một bộ thủ sức, bỗng nghe thấy bên ngoài xôn xao, Hoàng hậu và Chúc Tuyết Dao đều buông việc trong tay nhìn ra ngoài, thì thấy một đệ tử của Uông Thịnh Đức vội vàng chạy tới.

Vừa đi đến hành lang thì chân đã nhũn ra, chưa vào cửa đã quỳ sụp xuống: "Thánh thượng!" Gã nhân đà dập đầu một cái, lúc ngẩng lên thì hoảng loạn nói, "Bệ hạ, Bệ hạ lại ngã bệnh rồi... Uông đại giám đang dẫn người đưa Bệ hạ về điện Tuyên Thấ điện!"

Chúc Tuyết Dao hãi hùng.

Bệnh tình tái phát là chuyện thường thấy, nhưng nghe gã nói dường như bệnh tình không nhẹ, có lẽ là lại hôn mê rồi.

Hai mẫu tử không dừng chân phút nào, vội vã chạy về phía điện Tuyên Thất, trên đường đi ngay cả lời cũng không kịp nói.

Lúc hai người vào điện, Hoàng đế đã được đưa lên giường trong tẩm điện, người quả nhiên lại hôn mê rồi. Ngự y đang bắt mạch, các thái y đợi ở phía xa một chút, ai nấy vẻ mặt đều nghiêm trọng.

Hoàng hậu nhíu mày, trầm giọng hỏi Uông Thịnh Đức: "Chuyện này là sao?"

Vị hoạn quan tổng quản hành sự lão luyện này lúc này cũng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, gượng gạo đáp: "Bệ hạ sáng sớm mọi chuyện đều tốt, ăn sáng, uống thuốc xong liền đi lên triều. Trên triều nghị luận vài việc, tuy triều thần có bất đồng ý kiến nhưng cũng chưa đến mức đỏ mặt tía tai, bệ hạ cũng không hề tức giận. Khoảng nửa khắc trước khi bãi triều, bệ hạ đòi trà nóng một lần, uống liền hai chén. Không lâu sau bãi triều, vừa ra khỏi cửa điện người đã ngất đi rồi."

Chúc Tuyết Dao không khỏi khâm phục.

Uông Thịnh Đức rõ ràng là rất sợ, nhưng lời này vẫn bẩm báo cực kỳ rõ ràng.

Dùng bữa, uống thuốc, không hề tức giận nghĩa là trước khi phát bệnh mọi chuyện đều bình thường, điều này không chỉ giúp Hoàng hậu hiểu rõ nguyên do, mà còn giúp cung nhân ngự tiền tránh khỏi bị liên lụy.

Hoàng hậu hỏi: "Chuyện gọi trà nóng là thế nào?"

Theo lý mà nói, bên cạnh Hoàng đế có người chuyên trách châm trà, chén trà không nên để trống, trà bên tay cũng không thể là trà nguội.

Uông Thịnh Đức khom người nói: "Bệ hạ thích uống trà ấm nóng, nhưng hôm nay chê không đủ nóng, bắt cung nhân đổi loại nóng hơn vẫn thấy không được, cuối cùng phải dùng nước sôi pha trực tiếp bưng lên, thổi qua loa rồi uống mới thấy hài lòng, uống liền hai chén."

Thế thì cơ bản là trà nóng bỏng rồi.

Chúc Tuyết Dao và Hoàng hậu nhìn nhau, Hoàng hậu nói: "Biết rồi."

Uông Thịnh Đức lau mồ hôi, khom người cáo lui. Hoàng hậu nắm chặt tay Chúc Tuyết Dao: "Bên này còn phải bận rộn một lát, con cứ sang trắc điện nghỉ ngơi đi. Một lát nữa e là mọi người đều sẽ tới đây, con giúp ta trông nom họ, bảo họ yên tâm."

"Vâng, có việc gì mẹ cứ gọi con." Chúc Tuyết Dao tự biết ở đây cũng không giúp được gì, bèn nghe lời cáo lui.

Ngồi ở trắc điện chừng một khắc, mọi người quả nhiên lần lượt tới.

Tới đầu tiên là Quý phi và Yến Huyền, sau đó là Thái tử và Thái tử phi, tiếp theo là các phi tần khác, rồi các hoàng tử công chúa ở ngoài cung cũng từng nhóm hai ba người vội vã chạy tới.

Trong số đó, Khang vương và Hằng vương sáng sớm có đi dự buổi triều sớm, lúc bãi triều thấy Hoàng đế ngất xỉu nên không dám đi. Sở dĩ họ không tới điện Tuyên Thất ngay lập tức là vì bận dặn dò cung nhân đi truyền tin cho các phủ, còn một số việc dang dở không thể không tạm gác lại nên cần thông báo cho các quan viên liên quan, bận xong mới kịp chạy tới.

Sau khi đến trắc điện, Hằng vương còn khá bình tĩnh, cùng ngồi đợi tin tức với hai người tỷ tỷ ruột là Nhu Ninh công chúa và Thục Ninh công chúa.

Khang vương ngồi không yên, đi tới đi lui trong điện hết vòng này đến vòng khác, khiến ánh mắt của rất nhiều người vô thức xoay chuyển theo hắn.

Rất nhanh, Quý phi đã không chịu nổi nữa, day day thái dương, nhíu mày nói: "Lão Nhị, con có thể ngồi xuống không! Đi làm ta hoa cả mắt."

Hoàng hậu và Quý phi tình thân như tỷ muội, Quý phi đối với mấy đứa con của Hoàng hậu xưa nay cực kỳ có tiếng nói.

Khang vương nghe lời Quý phi liền dừng chân, gượng cười: "Nhi thần chỉ là không hiểu, hôm qua phụ hoàng nhìn sắc mặt đã tốt lên rồi, sáng nay cũng mọi chuyện bình thường, sao đột nhiên lại bệnh nặng như vậy?"

Quý phi khẽ thở dài: "Đừng vội, đợi lát nữa các ngự y lui ra, chúng ta hỏi xem."

Hằng vương liếc nhìn Khang vương, nhíu mày nhìn về phía Quý phi: "Mẫu phi, phụ hoàng mẫu hậu thật sự là sinh bệnh sao?"

Quý phi quay đầu lại: "Ý con là sao?"

Lúc hỏi câu này, bà thật sự chưa hiểu rõ, khoảnh khắc sau mới hoàn hồn, híp mắt: "Con cảm thấy..."

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cũng đều đang nghĩ đến chuyện này, nhìn nhau, Yến Huyền nói: "Nhi thần cũng thấy kỳ lạ. Mấy năm nay phụ hoàng mẫu hậu tuy cũng vì lao lực hoặc tức giận động nộ mà lâm bệnh vài lần, nhưng đều không nghiêm trọng, tẩm bổ vài ngày là khỏi. Lần này phụ hoàng mẫu hậu cùng không khỏe, hơn nữa bệnh tình của phụ hoàng đến rất dữ dội, những ngày trước vẫn không đau không bệnh, đột nhiên lại bệnh đến mức hôn mê liên tiếp, hiện giờ lại tái phát như vậy, thật sự quái dị."

Quý phi hít một hơi thật sâu, nói: "Các con nghi ngờ cũng có lý, nhưng quy tắc trong cung các con cũng biết rồi đấy."

Cái gọi là "quy tắc trong cung", là nói bậc bề trên hễ có đau bệnh, đều sẽ tra xem có ẩn tình khác hay không. Cho dù là phong hàn thông thường nhất, cũng sẽ theo lệ mà tra xét một lượt những thứ tiếp xúc trong những ngày qua, xem có bị nhúng tay vào hay không.

Tất nhiên, việc tra xét này cũng chia ra lỏng và chặt, bệnh nhỏ tra xét những thứ này làm theo lệ cho xong thì thôi, nhưng bệnh tình của Hoàng đế lần này...

Quý phi suy nghĩ rồi nói: "Ta đoán những thứ nhị thánh dùng lúc này chắc hẳn đã được tra đi tra lại mười lần tám lần rồi. Nếu tra không ra manh mối, chắc hẳn sẽ không phải là những nguyên cớ đó?"

Mọi người nghe Quý phi nói vậy, đành tạm thời nén ý nghĩ nghi thần nghi quỷ xuống.

Khánh vương nhìn nhìn Thái tử, có vẻ muốn nói gì đó, nhưng lo ngại mọi người đều ở đây, cũng không tiện nói.

....

Phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Yến Tri Phù khiếp sợ khi nghe tin bệnh tình của phụ hoàng tái, phát cũng lập tức muốn vào cung, nhưng nghe Kha Vọng kể lại chi tiết lúc phát bệnh, nàng cố nén nỗi lo lắng, đi qua đi lại trong thư phòng hai vòng, hỏi Kha Vọng: "Ngươi có thấy kỳ lạ không?"

"Đúng là lạ." Kha Vọng cau mày, "Nhưng theo quy tắc trong cung, thiên tử không khỏe, những thứ bên cạnh và người tiếp xúc qua chắc hẳn đều đã tra rồi chứ? Mấy ngày trước còn là nhị thánh cùng lúc không khỏe..."

Yến Tri Phù ngắt lời: "Ta là muốn hỏi ông có thấy có liên quan đến giang hồ không?"

Kha Vọng trầm tư một lát: "Bí dược trên giang hồ tuy nhiều, môn phái cũng tạp, nhưng dựa vào bản lĩnh của các ngự y, cho dù không nhận ra là thứ gì thì cũng nên nhận thấy điểm dị thường."

Yến Tri Phù lại hỏi: "Vậy nếu là thứ không màu không vị thì sao? Có thứ đó chứ?"

Kha Vọng bị hỏi vặn lại.

Dựa vào nửa đời phiêu bạt giang hồ của ông ta, không có thứ đó. Nhưng những người ông ta từng giao thiệp tuy rồng rắn lẫn lộn, nhưng cơ bản đều là danh môn chính phái, đối với những thứ bàng môn tả đạo đừng nói là giao thiệp không sâu, ngay cả kết oán cũng khó có cơ hội.

Mà nếu Yến Tri Phù đã nghi ngờ đến người kia, rõ ràng là muốn hỏi về chuyện bàng môn tà đạo rồi.

Kha Vọng đành phải ôm quyền: "Thuộc hạ lập tức đi tra."

"Không cần." Yến Tri Phù cười khẽ, "Đi đi về về đã mất mấy tháng, bệnh của phụ hoàng mẫu hậu e là không đợi được lâu như vậy. Đợi tra sáng tỏ, thiên hạ đã đổi chủ rồi."

Nàng suy nghĩ giây lát, liếc nhìn thị nữ bên cạnh: "Ngươi đến phủ Trung Tín hầu một chuyến, bảo Trung Tín hầu ta có chuyện gấp tìm hắn, bảo hắn lập tức đến phủ. Nhưng ta phải vào cung trước, bảo hắn đợi ta ở phủ."

"Tuân lệnh." Thị nữ hành lễ cáo lui.

Yến Tri Phù lại nhìn Kha Vọng, cười nói: "Tìm trong sách đi, cũng nghĩ về những truyền thuyết giang hồ xem có thứ gì tốt không màu không vị hay không. Nếu thật sự không có, ông tự bịa ra một cái tên và lai lịch cho ta, mơ hồ một chút cũng không sao, đừng quá ly kỳ là được."

"... Tuân lệnh." Kha Vọng ôm quyền.

Yến Tri Phù đã có tính toán, bèn thong thả về phòng trang điểm thay y phục, hai khắc sau liền ra khỏi phủ, đi thẳng vào hoàng cung thăm bệnh.

...

Trong cung, Chúc Tuyết Dao mặc dù cảm thấy lời Quý phi nói rất có lý, nhưng vẫn bất an.

Lúc chập tối, trong tẩm điện cuối cùng cũng không bận rộn nữa, các con cháu và phi tần đợi đã lâu đều muốn vào thăm, Chúc Tuyết Dao đi trước mọi người một bước vào điện, xin lệnh của Hoàng hậu, muốn đích thân giám sát cung nhân tra lại một lần nữa những thứ nhị thánh dùng.

Hoàng hậu nghe vậy lại nói: "Chiều nay Tứ ca con đã đến xin chỉ thị, ta chuẩn rồi."

Tứ ca? Khánh vương!

Lòng Chúc Tuyết Dao thắt lại, đang thấy không ổn, Hoàng hậu đã nói: "Cứ để nó điều tra trước đi, xem xem nó có thể tra ra cái gì rồi tính."