Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 119



Câu hỏi này khiến tim Yến Tri Liên vọt lên tận cổ họng.

Dựa trên sự cẩn trọng trước đó của "thiếu hiệp" kia, lẽ ra sẽ chẳng hỏi được gì. Nhưng giờ đây sau mấy bình rượu, hắn đã bắt đầu ngà ngà say, lại được Đình Niên tung hứng, khêu gợi mấy lần, tâm trí cũng đã trở nên phóng khoáng hơn.

Yến Tri Liên nghe hắn cười lạnh: "Cao thủ thì không tính là gì, nhưng có quyền có thế thì là thật. Trong núi Đản Bắc toàn là người của gã, ngay cả biên quan Xiêm La cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc từ gã. Lũ lụt năm ngoái ngươi tưởng là vì sao? Chẳng qua là gã muốn Đại trưởng công chúa trở về Di Châu mà thôi. Ngay cả 'thiên tai' như thế còn có thể bị thao túng, ngươi tự khắc không cần lo lắng cho an nguy của chúng ta."

Yến Tri Liên kinh hãi đến mức phải bịt chặt miệng.

Cách một bức tường, Đình Niên cũng lộ ra vẻ kinh ngạc tương tự. Những lời nói vừa rồi của hắn đều là hữu ý, nhưng sự kinh ngạc lúc này hoàn toàn là bộc phát từ đáy lòng, không thể tin được trận thiên tai liên lụy đến hàng vạn bách tính lại là do nhân họa!

"Thiếu hiệp" tỉnh rượu được vài phần, chợt nhận ra mình đã nói quá nhiều. Tuy nhiên hắn phản ứng rất nhanh, lập tức lộ ra vẻ giễu cợt, nói: "Ha ha, ngươi tin thật à?"

Đình Niên sững người, vội cười đáp: "Lấy những lời này ra lừa người, chỉ có ngươi thôi!"

"Cũng chỉ có ngươi mới tin, dễ lừa đến thế." "Thiếu hiệp" thả lỏng, nhấp một ngụm rượu rồi nói tiếp, "Nhưng gã ở nước Đản quả thực không phải hạng xoàng, ngươi cứ yên tâm đi."

"Vậy thì tốt rồi." Đình Niên nhẹ lòng, nụ cười thuần khiết rạng rỡ, "Dù sao cũng là bạn một buổi, các ngươi đều bình an thì ta mới yên tâm."

Dù nói vậy, nhưng Đình Niên vốn là người từng trải, nhìn thấu nhân gian, đương nhiên biết những lời chữa cháy cuối cùng kia chẳng thể tin nổi. 

Yến Tri Liên cũng biết là không thể tin, chỉ cảm thấy từ đầu đến chân đều phát lạnh, cái lạnh thấu xương khiến nàng run rẩy không thôi.

"Điện hạ?" Tễ Vân nhận ra nàng bất thường, theo thói quen định ôm lấy nàng, nhưng tay vừa giơ lên, hắn lại khựng lại.

Hắn dời tầm mắt đi, suy nghĩ một chút, cuối cùng rót cho nàng một chén trà nóng.

May mà Thục Ninh công chúa đang chìm đắm trong chấn động, không hề nhận ra sự thay đổi trong hành động của hắn, nàng đờ đẫn đón lấy chén trà nhấp một ngụm rồi đặt xuống.

Khoảng nửa khắc sau, phòng bên cạnh gọi thức ăn, còn gọi thêm vài người vào hầu rượu, không khí trong phòng ngày càng mang vẻ nhiệt liệt của cảnh say sưa chè chén.

Thục Ninh công chúa cũng đã bình tĩnh lại đôi chút, bèn đội lại nón, gọi thị tỳ của Ngọc Lồng Ổ tới, cẩn thận rời đi.

Hai người trở lại mật đạo, sắc mặt Thục Ninh công chúa trắng bệch, suốt dọc đường đôi môi mỏng mím chặt, không nói lấy một lời.

Có lẽ là chưa hoàn hồn, nàng không có tâm trí để nói chuyện. Tễ Vân thầm tự nhủ trong lòng.

Hai khắc sau họ trở lại tòa trà lâu kia, Thục Ninh công chúa không dừng bước lấy nửa nhịp, đi thẳng ra khỏi trà lâu, lên xe ngựa.

Tễ Vân đi theo bên cạnh, lúc đi tới cạnh xe có hơi do, nhưng vẫn như thường lệ bước lên theo.

Hai người cùng ngồi trong toa xe, Thục Ninh công chúa vẫn im lặng, vì thế Tễ Vân cũng không nói gì.

Chẳng mấy chốc, xe ngựa dừng lại trước cửa Thục Ninh công chúa phủ, Thục Ninh công chúa ngước mắt lên lấy lại tinh thần, cuối cùng cũng mở lời: "Ta phải nhanh chóng vào hành cung bẩm báo với phụ hoàng mẫu hậu, ngươi về trước đi."

Lúc nói lời này, nàng nhìn chăm chú vào tấm rèm phía trước toa xe, không nhìn hắn.

Lòng Tễ Vân chùng xuống, đáp: "Nô xin đi cùng điện hạ."

Đã lâu lắm rồi hắn không tự xưng như vậy.

Thục Ninh công chúa có chút lơ đễnh, gượng vững tinh thần, nhớ tới mấy đứa trẻ đều ở trong phủ, lại thêm ba đứa nhỏ nhà Phúc Tuệ quân cũng ở đó, bèn lắc đầu: "Chàng đừng đi, giúp ta trông nom trong phủ." Nói xong, không đợi đối phương trả lời, nàng đã thúc giục, "Về nhanh đi, ta không thể trì hoãn được."

Tễ Vân không còn gì để nói, gần như cam chịu bước xuống xe ngựa. 

Hắn vừa đứng vững thì cỗ xe phía sau đã khởi hành, biến mất trong màn đêm.

Ánh mắt Tễ Vân dõi theo xe ngựa, dõi theo thật xa. 

Cho đến khi trong ngõ nhỏ hoàn toàn mất dấu vết của xe ngựa, hắn vẫn đứng đó hồi lâu mới xoay người vào phủ.

Trời đã rất khuya, Yến Hiểu Diệu và Chúc Tuế An sớm đã đi ngủ, mấy đứa trẻ lớn hơn vẫn đang chơi trốn tìm trong rừng trúc, tối đen như mực lại càng thêm không khí.

Khi Tễ Vân vào rừng trúc tìm chúng thì chúng vừa kết thúc một ván, đang bàn xem ván sau ai tìm ai trốn, Tễ Vân cầm đèn đi tới nói: "Khuya rồi, nên đi ngủ thôi."

Bốn đứa trẻ cùng nhìn sang, Yến Minh Liễu vốn luôn xa cách với hắn, chỉ nhìn hắn một cái rồi không lên tiếng, Tuế Kỳ và Tuế Hoan là khách, theo bản năng ngoan ngoãn gật đầu.

Yến Hiểu Như nói: "Chúng con chơi thêm một lát nữa thôi." Con bé giơ cao tay, xòe một ngón tay ra, "Chỉ một lát thôi ạ!"

"Ngày mai..." Tễ Vân định nói ngày mai sáng sớm phải tới học cung đọc sách, lời vừa ra khỏi miệng đã nghẹn lại, sau đó gật đầu, "Được." 

Hắn cảm thấy tâm trạng vừa loạn vừa bất lực, cũng chẳng còn tâm trí ở lại rừng trúc thêm nữa, dặn dò thị nữ canh giữ bên cạnh hầu hạ cẩn thận, rồi mình đi trước.

Yến Hiểu Như thở phào cười rộ, chào hỏi mọi người: "Mau lên, chúng ta tốc chiến tốc thắng! Ván này để muội tìm cho!"

"Được!" Tuế Kỳ và Tuế Hoan cùng đồng thanh.

Yến Minh Liễu kéo con bé một cái: "Tễ Vân lạ thật đấy."

Yến Hiểu Như nhíu mày.

Con bé luôn ngoan ngoãn gọi Tễ Vân là thúc thúc, nhưng ca ca lại gọi thẳng tên, con bé cứ thấy như vậy là không được lễ phép cho lắm. Nhưng lúc này con bé cũng không tranh cãi với ca ca nữa, vì lời của ca ca khiến con bé để tâm hơn: "Lạ chỗ nào?"

"Ừm..." Yến Minh Liễu cau mày, nghiêng đầu suy nghĩ: "Muội không thấy vừa rồi hắn đồng ý quá dứt khoát sao?"

Yến Hiểu Như ngơ ngác: "Dứt khoát không phải tốt sao?"

Con bé thực sự rất muốn chơi thêm một lát nữa.

Nhưng thuận theo lời Yến Minh Liễu mà nghĩ kỹ lại, con bé ngập ngừng gật đầu: "Hình như là dứt khoát quá thật..."

Trước đây cũng có lúc chúng chơi đến muộn vẫn chưa thấy đủ, Tễ Vân cũng từng tới giục chúng đi ngủ. Mà chúng đã chơi chưa đã thì tất nhiên sẽ không cam lòng mà nhõng nhẽo với Tễ Vân.

Những lúc như thế, nếu đã quá muộn, Tễ Vân thường sẽ không nương tay, chúng mà thật sự không nghe lời thì hắn còn mang cả mẫu thân ra dọa chúng. Nhưng nếu còn sớm, chúng nhõng nhẽo như vậy, hắn sẽ dỗ dành chúng ngày mai chơi tiếp, hoặc là đặt ra cho chúng một giới hạn thời gian, chẳng hạn như một khắc sau phải kết thúc, bất kể trò chơi có xong hay không thì một khắc sau đều phải đi ngủ.

Giống như hôm nay mở miệng ra là một chữ "Được", Yến Hiểu Như nghiêm túc nhớ lại, hình như chưa từng có lần nào như thế.

Hai anh em nhìn nhau rồi rơi vào trầm tư, Tuế Kỳ bên cạnh thấy hứng thú, tò mò hỏi: "Sao vậy? Thúc ấy cãi nhau với tứ di mẫu à?"

Tuế Hoan ngây thơ tiếp lời: "Vì sao lại cãi nhau ạ?"

Yến Minh Liễu gãi đầu: "Chẳng biết nữa."

Cậu bé chưa từng thấy mẫu thân và Tễ Vân cãi nhau, ngược lại cchỉ có ấn tượng mơ hồ về những lần tranh chấp giữa mẫu thân và sinh phụ. Vì thế, cậu bé từng nghe hạ nhân bên cạnh bàn tán rằng Tễ Vân xứng đáng ở bên cạnh hầu hạ mẫu thân hơn, lúc đó cậu bé không hiểu lắm, chỉ nghĩ rằng trước kia chưa từng cãi nhau, sau này chưa chắc đã không, bèn lén nói thế với nhũ mẫu.

Nhũ mẫu cười nói, Tễ Vân với mẫu thân là không thể cãi nhau được. Bây giờ cậu bé không hiểu, sau này đương nhiên sẽ rõ.

Theo thời gian trôi qua, cậu bé cũng hiểu được một chút: Tễ Vân và mẫu thân thân phận khác biệt một trời một vực, nếu chọc giận mẫu thân, Tễ Vân sẽ chẳng còn gì cả.

Đây cũng là lý do cậu bé luôn không thân thiết nổi với Tễ Vân. 

Cậu bé cảm thấy Tễ Vân ở bên cạnh mẫu thân là tham luyến vinh hoa, mưu đồ bất chính.

Vậy bây giờ lại là chuyện gì đây?

.

Cách Lạc Dương mấy chục dặm về phía Nam, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền dẫn theo binh mã, ngày đêm chạy tới Di Châu.

Đây là lần đầu tiên Chúc Tuyết Dao đi xa. 

Kiếp trước từ lúc sinh ra đến khi chết nàng đều chưa từng rời khỏi Lạc Dương, những năm cuối đời nàng lại càng ít khi ra khỏi cửa cung Đông cung.

Nhiều chuyện ở nơi chật hẹp đó cứ ngồi không mà tưởng tượng thì không ra được, giờ đây rời khỏi Lạc Dương, nàng mới thấy thế giới bao la này thực sự đặc sắc, mỗi nơi đều có những điều khác biệt.

Ví dụ như về chính sự, Nhị thánh biết cách trị quốc, các nơi đều tính là yên ổn, nhưng Đại Diệp dù sao cũng là một quốc gia đất đai rộng lớn, cái sự yên ổncủa mỗi nơi cũng chẳng hề giống nhau. Những nơi trù phú thực sự có thể làm được năm tháng tĩnh lặng, phồn hoa an nhàn y hệt như cảnh thái bình trong sách, nhưng những nơi nghèo nàn hơn thì tuy ngày tháng vẫn trôi qua được, nhưng cũng sẽ thấy cảnh bán con bán cái, dân phong thường cũng hung hãn hơn, những chuyện như ức h**p dân lành chiếm cứ thị trường cũng đã thấy vài lần.

Thế là trên đường xuôi Nam như vậy, mắt thấy Di Châu còn xa, nhưng họ đã ra tay dẹp loạn dân sự được mấy phen, chủ yếu là theo kiểu "đã đến rồi thì thuận tiện thực thi công lý vậy".

Cứ thế, trong dân gian tự nhiên lại truyền tai nhau những lời tán tụng đối với hai người, đối với chuyện này Chúc Tuyết Dao không có quá nhiều cảm xúc, chỉ là nghiêm túc ghi lại tất cả những gì mắt thấy tai nghe dọc đường, định bụng đợi sau khi về Lạc Dương sẽ dâng lên cho đế hậu xem, vì những chuyện này thường có thể nhìn nhỏ mà thấy lớn, nàng và Yến Huyền đều nhận ra có mấy nơi rõ ràng là do quan lại kém cỏi hoặc thuế má quá nặng, chỉ đợi Nhị thánh quyết định.

Yến Huyền thì cảm thấy những lời tán tụng kia đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Hắn chẳng quan tâm mình được khen thành cái dạng gì, nhưng mượn cơ hội này truyền bá một lượt sự bất mãn đối với Thái tử thì thật là quá thuận tay.

Dân gian vốn dĩ đã có sẵn những tuyến ngầm "tâng bốc Thụy Vương, hạ thấp Thái tử" do Trịnh tứ thái tử bố trí trước kia, lúc này vừa hay vô hình trung bị hắn sử dụng. Mắt thấy Thái tử cách ngày bị phế chỉ còn thiếu một đạo chỉ dụ, đợt bàn tán này đến thật đúng lúc.

Chúc Tuyết Dao vốn định cười xem Yến Huyền giở trò xấu, nào ngờ tối hôm trước hắn vừa dặn dò xong xuôi, sáng hôm sau lúc nàng cải trang đi ra ngoài dùng điểm tâm đã nghe thấy mấy lời đồn kỳ quái.

Yến Huyền dùng chính mình để dìm Thái tử, nhưng nàng lại nghe thấy những lời bàn tán so sánh nàng với Chiêu Minh Đại trưởng công chúa.

Bàn bên cạnh, một ông già râu tóc bạc phơ cảm thán: "Phải công nhận Hoa Minh công chúa tốt hơn Chiêu Minh Đại trưởng công chúa!"

Chúc Tuyết Dao sững sờ, lập tức cảnh giác, nháy mắt với Vân Diệp, ra hiệu cho nàng ấy đi nghe ngóng.

Vân Diệp thấy vậy lập tức đi tới bắt chuyện với ông già kia, hỏi lão lời này là từ đâu mà ra? Công chúa trong cung nhiều như vậy, sao lại cứ phải lấy Hoa Minh công chúa so với Chiêu Minh Đại trưởng công chúa?

Những vị khách khác nghe thấy lời Vân Diệp cũng đều phụ họa: "Đúng đấy, ông nói thế thật chẳng có lý lẽ gì cả."

Chúc Tuyết Dao nghe vậy, càng chú ý tới ông già kia thêm mấy lần, nghi ngờ lão có lai lịch khác.

Ông già kia vỗ đùi: "Quê nhà bọn ta đều nói vậy, mọi người ở đây tính ra cũng không quá xa thiên tử, mọi người không nói thế sao?"

Các thực khách đều nhao nhao cho biết chưa từng nghe, thậm chí có người còn trêu chọc: "Đây là lý lẽ quái quỷ gì vậy? Hai năm trước Đại trưởng công chúa đi ngang qua đây cũng đã làm việc thiện đấy thôi. Đều là con gái nhà thiên gia, ai lại kém cạnh ai chứ?"

Cũng có người hỏi: "Quê lão ở đâu?"

Lão già đáp: "Lộc Châu, ngay sát Di Châu, biết rõ về Đại trưởng công chúa lắm."

Lời này rõ ràng là khoác lác, chỉ là hai nơi giáp ranh, mà qua lời lão cứ như lão với Chiêu Minh Đại trưởng công chúa từng làm hàng xóm không bằng.

Tuy nhiên nghe thấy hai chữ "Lộc Châu", lập tức có người chú ý tới hai chiếc bao tải lớn đặt dưới chân lão, hiểu ra nói: "À, lão là người bán thuốc lá à?" 

Lộc Châu nổi tiếng sản xuất thuốc lá.

Ông già cười đáp: "Phải, những thứ khác cũng bán, đi Nam về Bắc buôn bán hàng tốt thôi."

Hóa ra là một gã buôn.

"Mọi người xem hàng của tôi này..." Nói đến đây, ông già định nhấc một bao tải lên cho mọi người xem hàng.

Vân Diệp thấy chủ đề sắp bị rẽ ngang, vội vàng kéo lại: "Lời ông vừa nói mọi người vẫn còn đang hiếu kỳ đấy, chi bằng nói cho rõ đi!"

"Cũng chẳng có gì." Ông già cười, "Những năm trước Đại trưởng công chúa một thân một mình ở Châu, xa cách với Nhị thánh, trái lại cô nhi nhà họ Chúc vẫn luôn được nuôi dưỡng trong cung, hưởng lộc bên gối Nhị thánh. Phía chúng tôi đều nói Nhị thánh có phúc, mất đi một đứa con gái, lại có được một người tốt hơn."

"Sao có thể nói vậy!" Chúc Tuyết Dao kinh hãi thốt lên. 

Nàng nhìn Vân Diệp, Vân Diệp cũng hãi hùng đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

Chúc Tuyết Dao cố bình tĩnh lại, hỏi: "Di Châu cũng nói vậy?"

"Tất nhiên rồi." Ông già gật đầu, cười nói, "Nhị thánh khởi nghiệp ở Di Châu, đất phong của Đại trưởng công chúa cũng là Di Châu. Những chuyện lắt léo của nhà họ nếu Di Châu không nói, người Lộc Châu bọn ta làm sao mà biết được?"

Lão nói xong bèn ăn nốt miếng bánh bao cuối cùng trên tay, gọi tiểu nhị tới tính tiền cơm, đứng dậy vác hai chiếc bao tải lên vai, sải bước đi thẳng.