Lời đồn đột nhiên ập đến khiến Chúc Tuyết Dao ngây người, nhưng ngoài kinh ngạc, nàng lại không thấy căng thẳng như lúc nghe thấy những lời đồn thổi về Yến Huyền ở phố năm xưa.
Một phần là vì Đại trưởng công chúa không phải hạng khốn nạn như Yến Quyết, phần khác là vì tin tức này đến quá bất ngờ.
"Cái gì thế này", ý nghĩ đó chiếm trọn tâm trí nàng.
Thế là Chúc Tuyết Dao nhanh chóng bình tĩnh lại sau khi ông già đi khỏi.
Hiện họ đang ở một huyện thành nhỏ, vì mang theo binh mã nên mọi người hạ trại ở ngoài thành. Sáng sớm Chúc Tuyết Dao không có việc gì nên vào huyện thành ăn sáng, ăn xong đương nhiên phải ra ngoài hội quân.
Quãng đường không quá gần, lại thêm nơi đất khách quê người, bề ngoài Chúc Tuyết Dao không mang theo nhiều người, nhưng trong tối lại có ba ám vệ bảo vệ.
Ngay khi tin tức vừa ập đến, Chúc Tuyết Dao bèn sai hai ám vệ ra ngoài, bảo họ điều tra lai lịch của lão già kia.
Đối với ám vệ, đây là nhiệm vụ không thể đơn giản hơn. Chúc Tuyết Dao nghĩ binh mã còn phải nghỉ ngơi một ngày, nên sau khi ăn sáng đi dạo chợ trong thành, tiện tay mua cho bọn trẻ mấy món đồ chơi mới lạ, còn chưa kịp ra khỏi thành thì ám vệ đã về báo cáo kết quả.
Ông già kia không có vấn đề gì, nhà ở Lộc Châu là thật, cả nhà cùng làm nghề buôn bán xuôi Nam ngược Bắc đã nhiều năm, những huyện thành nhỏ không mấy nổi bật này cứ một hai năm lão lại ghé qua một lần, còn những nơi có giới giang hồ tụ tập thì lão không bao giờ bén mảng tới, chẳng hạn như Di Châu lão chưa từng đặt chân đến.
Chi tiết này phù hợp với đặc tính của một gã buôn. Tuy mọi người đều hiểu rõ người trong giang hồ không đồng nghĩa với đạo tặc, không sống bằng nghề cướp bóc, nhưng bách tính bình thường sống qua ngày đương nhiên không muốn đánh cược, có thể tránh được thì tránh mới là thượng sách.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Di Châu luôn tiếp xúc rất nhiều với các nước phiên bang. Thương nhân thông thường không thích tới đó, nhưng nếu kinh thương giữa mấy nước thì Di Châu là con đường tất yếu phải đi qua. Điều này vừa hay bù đắp được khoảng trống do thương lái trong nước không tới, quan viên địa phương đương nhiên phải dốc lòng duy trì quan hệ với phiên bang.
Thế là chuyện về ông già tạm thời gác lại.
Lúc Chúc Tuyết Dao ngồi xe ngựa ra khỏi thành, cân nhắc nặng nhẹ, nàng chỉ thấy chuyện này... thật vi diệu.
Trước hết, những lời đàm tiếu này nàng chưa từng nghe ở Lạc Dương. Nhìn phản ứng của các thực khách khác, họ cũng đều thấy lời ông già kia nói rất mới mẻ, điều này có nghĩa là lời đồn này không lưu truyền rộng rãi, có lẽ ở vùng Lộc Châu và Di Châu nhiều hơn, nhưng sức lan tỏa rất hạn chế. Những kẻ buôn ngược bán xuôi như ông già này cũng chẳng có tâm trí đâu mà hở ra là kể, lần này đột ngột nhắc tới, đa phần là vì nàng và Yến Huyền dọc đường đã dẹp loạn mấy vụ dân sự, vừa hay khiến ông ta nhớ lại.
Cho nên chuyện này có thể coi là "vô thưởng vô phạt". Nhưng điều đó không ngăn được nó khiến người ta thấy xấu hổ, bởi vì... tuy "không lưu truyền rộng rãi", nhưng rõ ràng ở vùng Lộc Châu, Di Châu đã đến mức người người đều biết.
Mà Di Châu lại chính là đất phong của Chiêu Minh Đại trưởng công chúa.
Lưu truyền không rộng nhưng chính chủ lại "vừa hay" biết rõ mồn một, trên đời còn có chuyện gì xấu hổ hơn thế này không?
Chúc Tuyết Dao ngồi một mình trong toa xe nghiền ngẫm cảm giác này, suốt dọc đường sắc mặt thay đổi liên tục, lúc đi vào quân doanh sắc mặt vẫn còn rất phức tạp.
Yến Huyền đang ở trong trướng hưng phấn tiếp tục sắp xếp việc tung tin đồn dìm Thái tử, thấy nàng đi vào nhất thời cũng không phân tâm, vẫn đang bàn bạc chi tiết với cha con Khâu Nguyên Đạt. Nhưng bàn chưa được mấy câu hắn đã nhận ra điều bất thường, vì người vừa vào trướng dường như quá im lặng.
Yến Huyền theo bản năng nhìn Chúc Tuyết Dao, thấy nàng không nói một lời ngồi trước bàn cách đó vài bước, đôi mắt trống rỗng.
Yến Huyền không khỏi nhíu mày, Khâu Nguyên Đạt nhìn theo ánh mắt hắn cũng thấy có điểm lạ.
Yến Huyền xua tay, ra hiệu cho ông ta lui xuống. Đợi Khâu Nguyên Đạt lui ra ngoài, hắn sải bước đi tới trước mặt Chúc Tuyết Dao, ngồi xuống đối diện nàng, huơ huơ tay: "Dao Dao?"
Chúc Tuyết Dao giật mình, lập tức hoàn hồn.
Yến Huyền cười một tiếng: "Sao vậy? Ra ngoài ăn bữa sáng mà hồn chưa về theo à?"
"..." Chúc Tuyết Dao lườm hắn một cái, thở dài, nghiêm túc kể lại chuyện nghe được bên ngoài cho hắn nghe.
Yến Huyền ngạc nhiên, trầm tư một lúc lâu rồi hỏi: "Là đại ca truyền ra sao..."
Chúc Tuyết Dao nhíu mày lắc đầu: "Không giống. Nghe ý của ông già kia thì lời đàm tiếu này đã có từ lâu rồi, giống như... giống như lúc đại tỷ mới tới đất phong là đã có rồi."
Khi đó Yến Quyết mới bảy tám tuổi.
Yến Huyền tặc lưỡi: "Nếu đã vậy thì đừng nghĩ nhiều nữa. Lúc đó nàng còn đang quấn tã, truyền có khó nghe đến mức nào cũng không thể trách nàng được. Huống hồ đã truyền mười mấy năm, chúng ta giờ mới biết thì có thể làm được gì?"
Hắn luôn rất phóng khoáng trong những chuyện như thế này, đây có lẽ là do Thái hậu dạy hắn. Chúc Tuyết Dao thấy vậy rất tốt, nhưng giờ đây chính mình ở trong cuộc, tâm trạng rất khó bình tĩnh lại.
Chúc Tuyết Dao thở dài: "Chúng ta còn phải đi tìm đại tỷ, quay đầu lại lúc chúng ta gặp mặt... Ôi."
Yến Huyền bật cười: "Đã truyền mười mấy năm rồi. Nàng và ta tuy mới biết, nhưng đại tỷ chắc chắn đã biết từ lâu. Trước đó tỷ ấy không có biểu hiện gì, nàng việc gì phải nghĩ nhiều như thế?"
"Lý lẽ thì muội hiểu." Chúc Tuyết Dao ủ rũ, "Đường còn dài, muội cứ từ từ là ổn thôi."
"Ừm, nếu tâm trạng không tốt thì cứ nói với ta." Yến Huyền mỉm cười, tiện tay mở một cuốn sổ đặt bên cạnh bàn cầm bút chấm mực, định bụng ghi lại phong cảnh nhìn thấy lúc cưỡi ngựa buổi sáng.
Chúc Tuyết Dao cũng đang ghi chép những chuyện lạ dọc đường, thấy Yến Huyền cũng có thứ tương tự, mắt nàng sáng lên: "Ngũ ca cũng đang ghi chép những thứ này sao?"
"Ừ, ghi lại chứ." Yến Huyền cúi đầu viết lia lịa, cười nói, "Chuyến đi này lịch trình gấp gáp quá, thực sự không dám trì hoãn nhiều. Nhưng ngày tháng sau này còn dài, những cảnh đẹp này sau này chúng ta có thể tìm cơ hội khác đi xem, cứ ghi lại trước để sau này dễ chọn địa điểm."
Hóa ra là vì thế!
Chúc Tuyết Dao sững người.
Nàng chưa từng nghĩ ghi chép những thứ này là để về sau có thể đi du ngoạn khắp nơi. Cảm giác mới mẻ dâng lên, nàng không kìm được lại thầm mắng Yến Quyết, rồi nghĩ lại thấy chuyện này có lẽ cũng không hẳn là lỗi của hắn. Tuy hắn chưa từng nghĩ đến việc đưa nàng đi chơi, nhưng với thân phận Thái tử quả thực không tiện chạy ra ngoài, những hoàng tử công chúa khác cũng không mấy khi rời khỏi Lạc Dương. Hiện giờ Yến Huyền có thể nói vậy là vì hắn tiêu sái, biết hưởng thụ.
Chúc Tuyết Dao chống cằm, thong dong hỏi: "Chúng ta đi chơi, vậy bọn trẻ tính sao?"
"Chúng tất nhiên phải chăm chỉ đọc sách rồi!" Yến Huyền ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm nghị kiểu "người lớn đi chơi trẻ con xen vào làm gì".
Chúc Tuyết Dao: "..."
Nghĩ đến tiếng gọi đầu tiên của ba đứa trẻ đều là "cha", nàng cảm thấy chúng thật sự đã trao gửi nhầm người rồi!
.
Thành Lạc Dương.
Những ngày Thục Ninh công chúa vào hành cung có thể nói là triều đình chấn động, tin tức nàng gửi tới khiến quần thần và Nhị thánh đều kinh sợ.
Trước đó tuy cũng có người nghi ngờ Trung Tín hầu ôm dã tâm, nhưng đó và việc nắm giữ thế lực giang hồ ở nước khác là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thế là Nhị thánh lập tức phái thêm binh mã tới biên giới phía Nam, đích thân Binh bộ Thượng thư tọa trấn, thề phải chặn Chiêu Minh Đại trưởng công chúa ở trong biên cảnh, sống phải thấy người chết phải thấy xác, Khương Du lại càng đừng hòng rời đi.
Những biến động này khiến văn võ bá quan bất an, nhưng Thục Ninh công chúa trái lại thấy yên tâm hơn. Nàng chưa bao giờ là một người quan tâm đến quốc gia thiên hạ, đối với nàng, người thân yêu nhất đều bình an vô sự là bản thân mãn nguyện. Vì vậy, sự biến động hiện tại có nghĩa là khả năng tìm thấy Đại tỷ lại tăng thêm vài phần, đối với nàng đó là chuyện tốt.
Ngoài ra, Thục Ninh công chúa cũng nói riêng với Quý phi về công sức của Tễ Vân trong chuyện này, Quý phi kinh ngạc thở dài: "Không ngờ hắn còn có thể giúp được việc như vậy. Đứa trẻ này, mỗi tội xuất thân không thể lộ ra ánh sáng, nếu không để hắn làm phò mã của con ta thấy cũng chẳng có gì không tốt."
Trước đây khi có thai, Thục Ninh công chúa đã từng đề cập đến việc để Tễ Vân làm phò mã và bị Quý phi mắng cho một trận. Bây giờ Quý phi có thể nói thế, có thể thấy bà đã công nhận Tễ Vân đến mức nào.
Tiếp đó, Quý phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Lời này mẹ con ta nói riêng với nhau thôi, con cứ chuẩn bị trước, đừng có bép xép với người ngoài. Chuyện lần này không phải chuyện nhỏ, nếu Đại tỷ con thật sự có mệnh hệ gì, con đương nhiên không thể đi vào chỗ xui xẻo đó, nhưng nếu Đại tỷ con bình an vô sự trở về, bất kể tâm trạng nàng ấy thế nào, Nhị thánh chắc chắn sẽ vui mừng, đến lúc đó con tìm một ngày lành đi thăm dò ý của họ, biết đâu chuyện này lại thành công."
Thục Ninh công chúa vui mừng khôn xiết.
Cho dù mọi chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, nhưng cảm giác hy vọng nhen nhóm này cũng khiến nàng vui vẻ suốt quãng đường. Hai ngày một đêm sau nàng trở về công chúa phủ ở Lạc Dương, vừa vào cửa đã không nhịn được muốn đi chia sẻ tin vui với Tễ Vân.
Tuy nhiên, trước khi nàng bước vào Tinh Hà Giản, mấy đứa nhỏ đã chặn nàng lại.
"Mẹ!" Yến Minh Liễu và Yến Hiểu Như gọi.
"Di mẫu!" Tuế Kỳ và Tuế Hoan cũng đồng thanh kêu.
Thục Ninh công chúa nhìn chúng chạy như ngựa đứt cương, lo lắng nhìn ra sau lưng chúng.
May quá, hai đứa hơn một tuổi không chạy theo.
Nàng cúi người đón chúng, Yến Hiểu Như là người chạy tới đầu tiên nhào vào lòng nàng, ba đứa còn lại cũng nhanh chóng chạy tới, cả đám tươi cười, hớn hở chia sẻ những chuyện thú vị trong mấy ngày qua.
Cả bốn đứa trẻ đều đang ở độ tuổi thích nói, trẻ con lại không kiểm soát được âm lượng, cả bốn cùng mở miệng líu lo ồn ào đến nhức cả tai, Thục Ninh công chúa vừa cười vừa nghe, thực ra đại đa số nội dung đều nghe không rõ lắm.
Lúc gần tới Tinh Hà Giản, Thục Ninh công chúa cúi người xuống: "Hôm nay mẹ phải nghỉ ngơi sớm, các con cứ đi chơi đi, ngày mai chúng ta cùng ăn bánh có được không?"
"Được ạ!" Yến Hiểu Như đáp nhanh nhất, vừa đáp vừa kéo ống tay áo ca ca.
Yến Minh Liễu cúi đầu bặm môi, thầm hít sâu một hơi.
Hai ngày nay tâm trạng cậu bé rất phức tạp, vì cậu đã dò hỏi được lý do Tễ Vân buồn bã không vui.
Cậu không hiểu một người tham luyến vinh hoa phú quý làm sao có thể làm ra chuyện như thế, lại đi hỏi nhũ mẫu, nhũ mẫu cười khổ nói tình cảm giữa người với người rất phức tạp, sau đó lại là câu nói "Đợi con lớn lên con tự khắc sẽ hiểu".
Yến Minh Liễu không rõ lời này rốt cuộc có ý nghĩa gì, trằn trọc suy nghĩ suốt hai ngày, nó cảm thấy: Có lẽ Tễ Vân không phải là người tham luyến vinh hoa!
Cậu bé bèn bàn bạc với các muội muội, mọi người đều thấy người tốt nên có báo đáp tốt, kết luận đưa ra chính là do người làm ca ca như cậu đi khuyên nhủ mẫu thân, bảo nàng đừng giận Tễ Vân nữa, mặc dù cả đám đều chẳng hiểu mẫu thân giận dỗi là vì chuyện gì.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Yến Minh Liễu lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên: "Mẹ."
Thục Ninh công chúa: "Hửm?"
Yến Minh Liễu lại cúi đầu, nói: "Mẹ đừng giận Tễ Vân thúc nữa có được không? Thúc ấy.... Thúc ấy thúc ấy..." Yến Minh Liễu không biết phải nói gì thêm nữa.
Chẳng biết nguyên do mà cứ đi khuyên can thật khó quá mà!
Thục Ninh công chúa "Hả?" một tiếng, thắc mắc hỏi: "Ai bảo mẹ giận thúc ấy?"
Yến Minh Liễu sững sờ, ngơ ngác nói: "Không có ạ..."
Thục Ninh công chúa: "Vậy sao con bảo mẹ đừng giận?"
Yến Minh Liễu cau mày lúng túng, chỉ có thể nói: "Mấy ngày nay Tễ Vân thúc cứ buồn bã không vui, chúng con... Chúng con đều tưởng hai người cãi nhau."
Thục Ninh công chúa dở khóc dở cười, thầm cảm thán trẻ con thực sự nhạy cảm, rồi đột nhiên nhận ra con trai đột nhiên thay đổi cách xưng hô, không khỏi nhìn cậu bé thêm mấy lần, thầm nghĩ: Xem kìa, làm đứa trẻ sợ đến mức gọi bằng thúc luôn rồi.