Thục Ninh công chúa vô tình nhìn cánh cổng Tinh Hà Giản đã cận kề, không khỏi sững sờ, ngẫm nghĩ kỹ hơn về lời của Yến Minh Liễu.
Cái nhìn của trẻ con vốn ngây thơ, chuyện của người lớn chúng thường không hiểu, nên ban nãy nàng chẳng để tâm đến lời cậu bé. Nhưng giờ nhìn cánh cổng Tinh Hà Giản, Thục Ninh mới phát hiện Tễ Vân không ra đón nàng.
Dĩ nhiên, không phải lần nào hắn cũng ra đón vì đôi khi cũng bận việc, nhưng tình huống này vốn không nhiều, cộng thêm lời của Yến Minh Liễu khiến Thục Ninh không khỏi nhíu mày.
"Bọn ta không sao, các con cứ yên tâm đi chơi đi." Thục Ninh xoa trán Yến Minh Liễu, rồi rảo bước đi vào mảnh sân tối mờ dưới ánh trăng.
Trong phòng ngủ trên tầng ba của Tinh Hà Giản, Tễ Vân đang nằm vật ra giường theo kiểu "phó mặc cho số phận".
Tiểu sai bên cạnh lo ngay ngáy khuyên bảo: "Công chúa bôn ba vất vả mấy ngày rồi... Ngài thật sự không đi đón sao?"
"Không đi." Tễ Vân xoay người, tiện tay lấy gối đè lên đầu, "Ta ngủ một lát, ngươi đừng nói nữa."
"..." Vẻ mặt tiểu sai còn khó coi hơn cả mướp đắng.
Tễ Vân thầm nghĩ, nàng đã về rồi thì kết cục của hắn cũng đến lúc phải hạ màn, vậy thì hắn hy vọng có thể đón nhận nó trong giấc ngủ.
Đặc biệt là nếu nàng muốn giết hắn để giữ lấy thanh danh sạch sẽ, thì cứ nhân lúc hắn đang ngủ mà siết cổ chết cho xong.
Tễ Vân nhắm mắt, thở dài.
Cảm giác bị vận mệnh trêu đùa này đã lâu lắm rồi hắn mới nếm trải lại. Sau khi Yến Hiểu Như bình an chào đời, hắn đã thực sự tin rằng mình có thể sống nốt quãng đời còn lại trong bình yên vô sự.
Nhưng giờ đây hắn chỉ ước mình chưa từng sở hữu tất cả những thứ này, vì như vậy ít nhất hắn còn có thể thản nhiên đón nhận cái kết thảm khốc.
Hiểu Như...
Tễ Vân đột nhiên ngồi bật dậy, ngước mắt hỏi tiểu sai: "Hiểu Như đâu?"
Tiểu sai ngơ ngác một lúc mới phản ứng kịp: "Đang chơi với tiểu quận chúa nhà Phúc Tuệ quân, để nô tài bảo nhũ mẫu đưa con bé về nhé?"
"Không." Tễ Vân bảo, "Ngươi đi bảo nhũ mẫu, hôm nay cứ để con bé ngủ lại với tiểu quận chúa, đừng về đây."
Tễ Vân tự nhủ, những cảnh tượng hỗn loạn, lo âu hay thậm chí là đáng sợ kia tốt nhất đừng để đứa trẻ nhìn thấy. Để ngày mai con bé về thấy Tinh Hà Giản trống không là tốt nhất. Dù sao nó còn nhỏ, có lẽ mấy ngày đầu sẽ hỏi về hắn, nhưng chẳng bao lâu sau sẽ quên bẵng thôi.
Tiểu sai không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng thấy sắc mặt Tễ Vân u ám nên không dám hỏi, quay người ra khỏi phòng định xuống lầu truyền lời.
Mới đi được vài bước, tiểu sai đã chạm mặt Thục Ninh công chúa đang bước lên lầu, vội cúi người lùi lại nhường lối: "Điện hạ."
Tễ Vân giật nảy mình, ngay sau đó nghe thấy tiếng cười của công chúa vọng lên: "Chàng lại bày trò gì thế? Lũ trẻ cứ tưởng chúng ta cãi nhau, ta vừa về Minh Liễu đã khuyên ta đừng giận."
Tễ Vân ngơ ngác trước lời nàng nói.
Thục Ninh công chúa bước vào phòng, thấy hắn ngồi trên giường, quần áo chăn đệm đều xộc xệch, chỉ tưởng hắn vừa mới ngủ dậy.
Thấy sắc mặt hắn có vẻ không tốt, nàng bèn đưa tay chạm vào trán hắn: "Ốm rồi sao? Đã gọi đại phu chưa?"
"Chưa..." Tễ Vân trả lời, nhận ra có chỗ gây hiểu lầm liền vội lắc đầu, "Không ốm, chỉ là... Lo lắng điện hạ chuyến này không thuận lợi."
Thục Ninh công chúa bật cười, vươn vai ngồi xuống cạnh giường: "Phụ hoàng mẫu hậu đã phái thêm tới tận ba vạn người, lần này có thể yên tâm rồi."
Tễ Vân quan sát nàng, trong lòng thả lỏng được vài phần.
Hắn nhận ra nàng dường như không có vẻ gì là chán ghét mình, nhưng không đoán được là nàng chưa nhận ra những gì thấy ngày hôm đó có ý nghĩa gì, hay là thực sự không quan tâm.
Thục Ninh nắm lấy tay hắn, hạ thấp giọng: "Còn có một chuyện tốt nữa." Nói đến đây, nàng ra hiệu cho đám hạ nhân trong phòng lui hết ra ngoài, rồi hưng phấn nói tiếp: "Mẫu phi bảo nếu lần này đại tỷ có thể bình an trở về, ta có thể tìm lúc phụ hoàng mẫu hậu tâm trạng tốt mà đi xin sắc phong thử cho chàng. Tuy chưa chắc đã thành công, nhưng lỡ đâu thì sao?"
Thục Ninh biết mẫu phi rất hiểu phụ hoàng mẫu hậu, đặc biệt là mẫu hậu. Thế nên nàng dự định lúc đó sẽ tìm cơ hội cầu xin mẫu hậu, chắc chắn khả năng thành công không nhỏ.
Tễ Vân nín thở, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không muốn sống trong cảnh thấp thỏm lo âu, không muốn một ngày nào đó nàng chợt nhận ra nguyên hình của hắn, bèn rũ mắt, mở lời: "Điện hạ."
"Hửm?"
Tễ Vân hít một hơi thật sâu: "Điện hạ đã gặp Đình Niên rồi."
"?" Câu nói không đầu không đuôi này làm Thục Ninh cứ tưởng hắn nghi ngờ nàng lén lút gặp gỡ Đình Niên, lập tức nhíu mày: "Chàng nói gì vậy, mấy ngày nay ta lấy đâu ra tâm trí..."
"Điện hạ không chê ta trước kia cũng là loại người như vậy sao?" Tễ Vân nói tiếp.
Xung quanh bỗng chốc im bặt,
Tễ Vân nhìn thấy Thục Ninh sững người, hắn cúi đầu không nói nữa.
Sự im lặng kéo dài một hồi lâu, Thục Ninh mới quan sát Tễ Vân: "Lũ trẻ tưởng chúng ta cãi nhau là vì chuyện này à?"
"... Không biết." Tễ Vân đáp.
Đây cũng là lời thật lòng, hắn vốn không rõ chuyện Yến Minh Liễu khuyên can là như thế nào.
Thục Ninh hừ nhẹ: "Lo cái này mà chàng còn dám bảo ta tới Ngọc Lung Ổ? Nếu chàng không nhắc, ta đã chẳng thể biết chàng còn có những đường dây kiểu đó."
Tễ Vân bồn chồn: "Vâng, nhưng điện hạ..."
"Làm thì cũng làm rồi, giờ còn nghĩ quẩn cái gì?" Thục Ninh lại nắm lấy tay hắn.
Tễ Vân không khỏi run lên, trong lúc hoảng loạn tình cờ chạm phải ánh mắt nàng, liền ngẩn ngơ trước nụ cười ấy.
Thục Ninh lắc đầu: "Chàng từ nơi nào ra ta đã sớm biết, cũng biết lúc đó chàng không có quyền lựa chọn. Vậy nên chuyện ấy có gì to tát đâu?" Nàng thở dài, nhấn mạnh từng chữ: "Chàng vì giúp ta mà không màng tất cả, Tễ Vân, ta thực sự rất may mắn vì có chàng ở bên cạnh."
Thật ra Yến Tri Liên luôn biết Tễ Vân cảm thấy chính nàng đã cứu rỗi hắn, cho hắn cuộc sống bình yên mà trước đây không dám mơ tới.
Nhưng với nàng thì chẳng phải cũng vậy sao?
Sau khi chịu đựng sự giày vò sỉ nhục của Bùi Tùng Nghi, cũng chính là hắn đã khiến nàng cảm nhận lại được rằng ngày tháng vẫn có thể trôi qua tĩnh lặng và thoải mái đến thế.
.
Trên đường về phía Nam, trong khoảng một tháng đầu tiên, Chúc Tuyết Dao luôn lo lắng không yên, gần như ăn không ngon ngủ không yên.
Nàng từng tưởng rằng nỗi lo này sẽ kéo dài cho đến khi họ tìm thấy Chiêu Minh Đại trưởng công chúa mới thôi, nhưng sau đó nỗi lo âu này lại nhạt dần. Việc đi đường ngày qua ngày đã trở thành một chuyện không còn cảm xúc, nàng vẫn hy vọng mỗi ngày đi thêm được quãng đường xa hơn, cầu trời đừng mưa ảnh hưởng lịch trình, nhưng nỗi lo kia gần như đã biến mất dấu vết.
Cảm giác này cũng kéo dài gần một tháng, về sau, nàng bắt đầu có tâm trí thưởng ngoạn phong cảnh. Lúc đi ngang Giang Nam, họ đi qua một thành nhỏ rất yên bình, Chúc Tuyết Dao có hai bất động sản ở đây, là do Hoàng hậu năm xưa nhờ huynh trưởng của Quý phi mua cho nàng.
Thế là Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng vào thành xem thử, tìm được hai tòa lầu nhỏ nằm sát cạnh nhau theo vị trí trên địa khế, thấy chúng đang được dùng làm tửu lầu nên cả hai vào đó ăn một bữa.
Ăn xong, họ lại thong dong đi dạo tiêu thực, phát hiện thành nhỏ này có đường thủy ngang dọc, đủ loại thuyền nhỏ trôi trên sông, nơi nào cũng là cảnh thịnh thế tươi đẹp thoải mái. Chúc Tuyết Dao không kìm được mà nảy ra ý định, nghĩ bụng sau này nếu có cơ hội, họ có thể tới đây ở lại vài ngày, mỗi ngày dạo chơi, ăn uống và đi thuyền.
Còn về lũ trẻ... Tất nhiên là như Yến Huyền nói trước đấy, để chúng ở lại Lạc Dương chăm chỉ đọc sách rồi!
Nghĩ đến đây, Chúc Tuyết Dao mỉm cười.
Những ý nghĩ này nảy ra một cách lạ lùng, nàng cũng không để ý lắm. Một lát sau, nàng chợt thấy không ổn.
Chiêu Minh Đại trưởng công chúa sống không thấy người chết không thấy xác, sao nàng lại bắt đầu nghĩ chuyện đi chơi rồi?
Mấy ngày qua nàng chưa từng có ý nghĩ này, dù biết Yến Huyền dọc đường luôn ghi chép lại những chỗ hay ho nàng cũng không có tâm trạng nghĩ tới.
Dĩ nhiên, nàng không thấy Yến Huyền nghĩ vậy có gì sai, vì hắn vốn là người tiêu sái phóng khoáng. Nhưng nàng... Nàng cảm thấy mình không phải hạng người đó, hoặc có lẽ đã từng như vậy, nhưng từ nhiều năm trước đã không còn nữa. Sự áp bức của Đông cung khiến nàng từ lâu đã không còn thói quen xa xỉ nghĩ đến chuyện đi chơi. Từ khi trọng sinh đến nay dù sống rất thoải mái, nhưng trong lòng nàng vẫn đè nặng chuyện báo thù, cộng thêm "thói quen" cũ nên nàng chưa từng động lòng.
Hiện giờ những ý nghĩ này đột ngột hiện lên, Chúc Tuyết Dao rất bất ngờ, theo sau đó là sự tự hoài nghi.
Nàng nghĩ, có phải vì nàng biết được lời đàm tiếu dân gian về nàng và Đại trưởng công chúa, sợ nàng ấy có định kiến với mình, nên trước khi gặp lại đã tự sinh ra định kiến, dẫn đến việc trở nên không quá quan tâm đến sống chết của Đại trưởng công chúa nữa không?
Ý nghĩ này khiến Chúc Tuyết Dao rùng mình vì nó ẩn chứa một sự độc ác thầm kín.
Nàng không muốn sự độc ác này xuất hiện trên người mình, đặc biệt là đối với người thân.
Thế là nàng tự làm mình rối bời, ban ngày có thể vì bận rộn mà không nghĩ nhiều, nhưng ban đêm những cảm xúc nghi thần nghi quỷ này lại mất kiểm soát mà hiện lên trong sự tĩnh lặng, khiến nàng trằn trọc không sao ngủ được.
Đêm nay họ nghỉ tại quan dịch. Những ngày qua phần lớn ban đêm họ đều ngủ trên xe ngựa, phần nhỏ còn lại đa số là hạ trại ngủ lều cùng binh mã, hiếm khi được nghỉ ngơi thoải mái trong dịch trạm.
Vì thế mấy lần ngủ ở quan dịch, Chúc Tuyết Dao đều đặt lưng là ngủ.
Lần này thấy nàng trằn trọc mãi không vào giấc được, Yến Huyền bèn lại gần, vươn tay ôm chặt lấy nàng khi nàng định xoay người: "Sao vậy?"
"Ngũ ca." Chúc Tuyết Dao thở dài, thuận thế rúc vào lòng hắn, nhỏ giọng kể hết những ý nghĩ nảy ra hôm nay cho hắn nghe.
Yến Huyền không nói gì.
Chúc Tuyết Dao thầm thở dài thêm cái nữa, bụng bảo dạ: Xem kìa, nàng biết ngay là rất tệ mà...
Nhưng ai ngờ Yến Huyền lại cười.
Đầu tiên chỉ là một tiếng cười "phì" ngắn ngủi, rồi khựng lại một chút, cuối cùng là tiếng cười sảng khoái. Hắn vừa cười lớn vừa xích lại gần nàng hơn, vùi mặt xuống, trán tựa vào trán nàng, từ trong tiếng cười đứt quãng thốt ra một câu: "Dao Dao, nàng thật sự rất tốt."
"... Đừng đùa nữa." Chúc Tuyết Dao chẳng thể vui nổi, nhíu mày, buồn bã nói tiếp: "Muội không nên như vậy. Đại tỷ đã sớm biết những lời đàm tiếu đó mà vẫn đối xử rất tốt với muội, sao muội có thể..."
"Theo ta thấy, nàng nghĩ chuyện vui chơi chẳng liên quan gì đến việc này cả." Yến Huyền thu lại tiếng cười, trở nên nghiêm túc. Nhận thấy ánh mắt Chúc Tuyết Dao đang nhìn chằm chằm mình, hắn không nhịn được lại cười một cái, nói tiếp: "Con người sao có thể cứ sống mãi trong lo âu được? Hành trình nửa năm trời, tìm người còn phải tính thời gian riêng, nếu nàng cứ lún sâu vào sầu muộn, chúng ta chưa tìm thấy Đại tỷ thì thân thể nàng đã gục trước rồi. Nàng có thể nghĩ sang chuyện khác là tốt nhất, xin nàng cứ nghĩ thêm đi."
Xin nàng cứ nghĩ thêm đi!
Chúc Tuyết Dao đang u sầu, nghe sáu từ này cũng không kìm được mà mỉm cười.